Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 33 : Căn Phòng Gương và Sự “Tẩy Trần” Khắc Nghiệt



Phần 32: Căn Phòng Gương và Sự “Tẩy Trần” Khắc Nghiệt

Ánh nắng chói chang của buổi trưa Sài Gòn dội vào lớp kính cường lực dày cộm của căn penthouse tầng 40, nhưng không khí bên trong vẫn mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa trung tâm chạy hết công suất.

Hà Nhi thức dậy với cái đầu nặng trĩu. Đêm đầu tiên trong căn hộ sang trọng này, nàng ngủ không ngon. Chiếc giường nệm êm ái, chăn ga gối đệm thơm phức mùi Lavender đắt tiền lại khiến nàng cảm thấy xa lạ và bất an. Trong giấc mơ chập chờn, nàng thấy mình quay lại căn phòng trọ chật hẹp, thấy Hồ Nổ đang ngồi quạt cho nàng ngủ, mùi mồ hôi của cậu thật yên bình… Nhưng rồi hình ảnh đó vỡ tan, thay vào đó là khuôn mặt lạnh lùng của Giang và những ngón tay thô bạo của hắn.

Hà Nhi ngồi dậy, việc đầu tiên nàng làm là với tay lấy vỉ thuốc trên đầu giường.

Một viên màu hồng nhạt.

Nàng nhìn nó trân trân. Đây là ngày thứ tư nàng uống thứ này. Nàng cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của cơ thể mình. Da dẻ nàng trở nên mịn màng hơn, căng mọng hơn, đôi môi lúc nào cũng đỏ hồng ướt át. Nhưng kèm theo đó là sự nhạy cảm thái quá. Chỉ cần tấm chăn cọ nhẹ qua đầu nhũ hoa cũng khiến nàng rùng mình. Và “cô bé” bên dưới… lúc nào cũng trong tình trạng ẩm ướt, rỉ nước, như một đóa hoa đang nở rộ chờ người hái.

“Ực.”

Hà Nhi nuốt viên thuốc xuống, cảm giác như nuốt một con quỷ nhỏ vào bụng.

Ding Dong.

Chuông cửa vang lên. Hà Nhi khoác vội chiếc áo choàng lụa, ra mở cửa.

Đứng bên ngoài là quản lý Ngân, theo sau là ba cô nhân viên mặc đồng phục thẩm mỹ viện, mang theo lỉnh kỉnh vali và máy móc.

“Chào cưng. Dậy rồi hả?” – Ngân bước vào, ánh mắt sắc sảo quét một lượt qua người Hà Nhi. – “Tốt, thuốc có tác dụng đấy. Nhìn cưng hôm nay mướt mắt lắm.”

“Chị đến đây làm gì?” – Hà Nhi hỏi, kéo chặt áo choàng.

“Hồng tỷ ra lệnh. Tối nay cưng phải tiếp đãi một vị khách rất quan trọng – người đã ký lệnh thông quan cho lô hàng ở Cát Lái. Lão già này có tiêu chuẩn rất cao về vệ sinh và thẩm mỹ. Nên hôm nay, chị đưa đội ngũ đến để ‘tẩy trần’ toàn diện cho cưng.”

Ngân vỗ tay, ba cô nhân viên lập tức mở vali, lấy ra sáp nóng, khăn bông và các loại kem dưỡng.

“Vào phòng tắm đi. Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc… dọn cỏ.” – Ngân nháy mắt.

Trong phòng tắm rộng lớn ốp đá cẩm thạch, Hà Nhi bị yêu cầu cởi bỏ toàn bộ quần áo, nằm lên chiếc bàn massage được mang theo.

Cảm giác trần trụi trước mặt bốn người phụ nữ khác khiến Hà Nhi ngượng chín mặt. Dù nàng đã quen với việc bị đàn ông nhìn ngắm, nhưng ánh mắt soi mói, đánh giá của những người cùng giới lại mang một sự nhục nhã khác.

“Chà… chỗ này hơi rậm rạp đấy.” – Ngân đeo găng tay cao su, chạm vào vùng tam giác mật của Hà Nhi. – “Khách tối nay thích ‘đồi trọc’. Phải dọn sạch sẽ, trắng bóc như em bé thì lão mới hài lòng.”

Ba cô nhân viên bắt đầu bôi sáp nóng lên vùng kín của Hà Nhi. Hơi nóng của sáp kích thích trực tiếp vào vùng da nhạy cảm đang bị thuốc hành hạ khiến Hà Nhi giật nảy mình.

“Ưm… nóng…”

“Chịu đựng đi. Muốn làm bà hoàng thì phải biết chịu đau.”

Soạt!

Miếng sáp bị giật mạnh ngược chiều lông mọc.

“Áaaa!” – Hà Nhi thét lên, nước mắt trào ra. Cơn đau rát buốt tận óc.

Nhưng quá trình này lặp đi lặp lại. Từng mảng lông mu đen nhánh bị lột bỏ không thương tiếc. Cơn đau đi qua, để lại vùng da đỏ ửng, trơn láng và… cực kỳ nhạy cảm. Sự đụng chạm của các nhân viên, dù là để bôi kem dưỡng làm dịu, cũng khiến Hà Nhi cảm thấy như bị kích thích.

“Cô bé này nước nôi nhiều thật.” – Một cô nhân viên thì thầm, tay lau đi dòng dịch trong suốt đang rỉ ra từ khe hở của Hà Nhi. – “Mới wax xong mà đã ướt thế này rồi.”

Quản lý Ngân đứng khoanh tay nhìn, cười hài lòng:

“Tốt. Thuốc của Giang ca đúng là thần dược. Tối nay lão già đó chắc chắn sẽ chết mê chết mệt cái ‘động không đáy’ này.”

Sau khi “dọn cỏ” sạch sẽ vùng kín, họ tiếp tục chăm sóc toàn thân cho nàng. Tẩy tế bào chết, tắm trắng, massage ngực bằng tinh dầu kích thích nở nang.

Đôi bàn tay của các cô nhân viên xoa bóp bầu ngực Hà Nhi, xoay tròn quanh đầu nhũ hoa, kéo dãn chúng ra. Hà Nhi cắn môi, cố nén tiếng rên. Nàng cảm thấy cơ thể mình như một cục bột nhão, bị người ta nhào nặn tùy ý.

Chiều muộn.

Hà Nhi đứng trước tấm gương lớn trong phòng ngủ. Nàng gần như không nhận ra chính mình.

Làn da trắng sứ, mịn màng không tì vết. Vùng kín trơn láng, sạch sẽ như một bé gái, nhưng lại ướt át và mời gọi như một dâm phụ. Mái tóc được uốn xoăn nhẹ, xõa tung trên vai trần.

Quản lý Ngân đưa cho nàng một bộ trang phục cho buổi tối.

Không phải váy dạ hội, cũng không phải sườn xám. Đó là một bộ váy ngủ lụa mỏng tang màu trắng, gần như trong suốt dưới ánh đèn mạnh. Bên trong… hoàn toàn không có nội y. Đi kèm là một đôi giày cao gót đế đỏ và một dải băng lụa màu đen.

“Băng bịt mắt?” – Hà Nhi cầm dải băng lên, nghi hoặc.

“Đúng vậy.” – Ngân giải thích. – “Vị khách tối nay – ông Thắng – có một sở thích đặc biệt. Ông ta thích sự bí ẩn và… thụ động. Cưng sẽ bị bịt mắt trong suốt buổi tiệc. Cưng sẽ không biết ai đang chạm vào mình, chạm vào đâu, và làm gì. Nhiệm vụ của cưng là ngồi im như một con búp bê sứ, và rên rỉ khi được ‘chăm sóc’.”

Hà Nhi rùng mình. Bị bịt mắt giữa bầy sói? Đó là cơn ác mộng kinh hoàng nhất đối với một người luôn cần quan sát để kiểm soát tình hình như nàng. Mất thị giác đồng nghĩa với việc nàng hoàn toàn phó mặc số phận cho kẻ khác.

“Tôi… tôi phải làm thế thật sao?”

“Cưng không có quyền lựa chọn. Giang ca đang trên đường tới đây để ‘nghiệm thu’ trước khi đưa cưng đi. Nếu hắn không hài lòng… thì cưng biết hậu quả rồi đấy.”

Nhắc đến Giang, Hà Nhi lập tức im bặt. Nỗi sợ hãi và sự phục tùng vô thức đối với hắn đã ăn sâu vào tâm trí nàng.

15 phút sau, Trương Trí Giang xuất hiện tại căn hộ.

Hắn bước vào phòng ngủ, nơi Hà Nhi đang đứng chờ sẵn trong bộ váy ngủ mỏng manh. Hắn ra hiệu cho Ngân và đám nhân viên lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Không gian chìm vào sự tĩnh lặng ngột ngạt.

Giang đi vòng quanh Hà Nhi, ánh mắt sắc lạnh soi xét từng centimet trên cơ thể nàng qua lớp lụa mỏng. Hắn nhìn thấy rõ đôi nhũ hoa hồng hào đang cương cứng đẩy lớp vải nhô lên, nhìn thấy vùng tam giác mật trơn láng thấp thoáng bên dưới.

“Sạch sẽ lắm.” – Giang nhận xét, giọng lạnh lùng. – “Đưa dải băng đây.”

Hà Nhi run rẩy đưa dải băng đen cho hắn.

Giang bước ra sau lưng nàng, nhẹ nhàng buộc dải băng che kín đôi mắt Hà Nhi. Thế giới của nàng chìm vào bóng tối. Các giác quan khác lập tức trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Nàng nghe thấy tiếng hơi thở của hắn, ngửi thấy mùi nước hoa nam tính quen thuộc, và cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể hắn đang áp sát lưng mình.

“Bây giờ… hãy cho ta xem khả năng của em.” – Giang thì thầm vào tai nàng.

Hắn không chạm vào nàng ngay. Hắn đi vòng quanh, tiếng giày nện xuống sàn gỗ cộp, cộp khiến tim Hà Nhi đập loạn nhịp. Nàng không biết hắn đang ở đâu, hắn sẽ làm gì.

Bất ngờ, một bàn tay lạnh ngắt chạm vào đùi non của nàng, trượt dọc lên trên.

“A!” – Hà Nhi giật mình, co rúm người lại.

“Đứng im.” – Giang ra lệnh.

Bàn tay hắn tiếp tục di chuyển, luồn vào trong váy, chạm vào vùng kín trơn láng vừa mới được wax sạch sẽ. Hắn dùng ngón tay cái miết nhẹ lên hai mép âm hộ, rồi tách chúng ra.

“Ưm… Giang ca…”

“Suỵt. Im lặng.”

Hắn không đưa tay vào trong. Hắn chỉ sờ soạng bên ngoài, kiểm tra độ trơn láng và độ ẩm ướt.

“Rất tốt. Nước nôi tràn trề. Thuốc ngấm tốt đấy.”

Hắn rút tay ra, rồi bất ngờ vỗ mạnh một cái vào mông Hà Nhi.

CHÁT!

“Á!” – Hà Nhi kêu lên vì đau và bất ngờ.

“Đêm nay, lão Thắng sẽ không nhẹ nhàng đâu. Lão ta thích những con búp bê biết chịu đau. Nếu em giãy giụa hay phản kháng… lão sẽ mất hứng. Và ta sẽ rất thất vọng.”

Giang vòng tay qua eo Hà Nhi từ phía sau, kéo nàng sát vào người mình. Hắn cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai nàng.

“Hãy nhớ, dù em có bị bịt mắt, dù ai có chạm vào em… thì thân thể này vẫn thuộc về ta. Em chỉ là món đồ chơi ta cho mượn tạm. Hiểu chưa?”

“Em… em hiểu…” – Hà Nhi run rẩy đáp, nước mắt thấm ướt dải băng bịt mắt.

“Tốt. Đi thôi. Bữa tiệc ‘trả ơn’ đang chờ.”

Giang tháo băng bịt mắt cho nàng. Hà Nhi chớp mắt, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của hắn trong gương. Bên cạnh hắn, nàng trông thật yếu đuối, xinh đẹp và… sa đọa.

Nàng bước theo hắn ra xe, lòng nặng trĩu. Đêm nay, trong bóng tối của dải băng bịt mắt, nàng sẽ phải đối mặt với những gì? Và liệu sau đêm nay, nàng còn giữ lại được chút gì của bản thân mình không?

Trong thoáng chốc, hình ảnh căn phòng trọ cũ kỹ và nụ cười hiền lành của Hồ Nổ hiện lên.

“Giá như… lúc này mình có thể trốn về đó… Được ngồi thu lu trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, nhìn thấy nụ cười ngượng nghịu của cậu ấy khi chào mình…”

Ước muốn bình dị ấy giờ đây trở nên xa xỉ hơn bao giờ hết.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...