Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 32 : Chiếc Chìa Khóa Trên Bàn và Sự Chia Ly Không Báo Trước



Phần 31: Chiếc Chìa Khóa Trên Bàn và Sự Chia Ly Không Báo Trước

Chiếc Mercedes C300 màu trắng ngọc trai lướt êm ru vào con hẻm nhỏ chật hẹp ở Quận 1. Sự xuất hiện của cỗ xe sang trọng khiến không gian yên bình của xóm lao động bị xáo trộn.

Hà Nhi ngồi trong xe, tháo kính râm xuống. Nàng nhìn qua kính chắn gió, thấy Hồ Nổ đang ngồi thẫn thờ trước cửa, tay cầm điện thoại, vẻ mặt lo âu. Chắc hẳn cậu đang lo lắng vì đêm qua nàng không về nhà, và điện thoại thì không liên lạc được (do Giang giữ hoặc nàng tắt máy).

Hà Nhi hít một hơi thật sâu, mở cửa bước xuống.

Tiếng đóng cửa xe khiến Hồ Nổ giật mình. Khi nhìn thấy Hà Nhi bước ra từ chiếc xe sang trọng, diện bộ váy công sở đắt tiền (bộ đồ Giang chuẩn bị cho nàng sáng nay), Hồ Nổ sững sờ đứng dậy. Cậu nhìn chiếc xe, rồi nhìn bộ dạng khác lạ của Hà Nhi. Vừa mừng vì chị đã về, vừa sợ hãi vì sự xa cách đột ngột này.

“Chị… chị Nhi? Chị về rồi ạ?” – Hồ Nổ ấp úng, không dám chạy lại gần như mọi khi. – “Đêm qua chị đi đâu? Em gọi mãi không được… Em tưởng…”

Hà Nhi nhìn đôi mắt thâm quầng của cậu em, lòng dâng lên nỗi áy náy.

“Chị xin lỗi. Công việc đột xuất, điện thoại chị hết pin.” – Hà Nhi nói dối, giọng nhẹ nhàng. – “Vào nhà đi em, chị có chuyện muốn nói.”

Trong căn phòng khách quen thuộc, Hà Nhi đặt chiếc chìa khóa xe Mercedes và chìa khóa căn nhà trọ lên bàn.

“Hồ Nổ này…” – Hà Nhi mở lời, cố giữ giọng bình thản. – “Chị… chị sắp phải chuyển đi.”

Hồ Nổ đang rót nước, nghe vậy thì tay run lên, nước tràn ra ngoài ly. Cậu đặt phịch cái ấm xuống bàn, quay sang nhìn Hà Nhi với vẻ bàng hoàng.

“Chuyển đi? Tại sao hả chị? Chị… chị bỏ em à?” – Giọng cậu run rẩy. – “Có phải… có phải vì chuyện cái đêm hôm kia… em lỡ nhìn thấy chị… nên chị ghét em, chị ngại em đúng không?”

Hồ Nổ nhắc lại sự cố ngượng ngùng đêm hôm nọ (lúc Hà Nhi tự sướng). Cậu vẫn đinh ninh đó là lý do khiến Hà Nhi lạnh nhạt và bỏ đi đêm qua.

“Không! Không phải!” – Hà Nhi vội ngắt lời, mặt thoáng đỏ nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm túc của một người chị. – “Chuyện đó… chỉ là tai nạn, chị quên rồi. Em cũng quên đi.”

Nàng nhìn thẳng vào mắt Hồ Nổ, giọng kiên quyết:

“Lý do chị chuyển đi là vì công việc. Chị được thăng chức, công ty yêu cầu chị phải chuyển đến căn hộ ở trung tâm để tiện tiếp đón đối tác. Đây là cơ hội đổi đời của chị, em hiểu không?”

Hồ Nổ nhìn chiếc xe sang trọng ngoài cửa, rồi nhìn bộ đồ hiệu trên người Hà Nhi. Cậu lờ mờ hiểu “công việc” và “đối tác” mà chị nói là gì. Trong thế giới ngầm mà cậu từng lăn lộn, sự đổi đời nhanh chóng thế này chỉ có một cái giá.

“Chị… chị đi theo người ta thật sao?” – Hồ Nổ hỏi, giọng buồn thiu. – “Cái ông đại gia đi xe Bentley hôm bữa đón chị… là ông ta đúng không?”

Hà Nhi im lặng một giây, rồi gật đầu: “Đó là sếp của chị. Em đừng hỏi nhiều nữa.”

Nàng đứng dậy, đi vào phòng thu dọn hành lý. Hồ Nổ lầm lũi đi theo sau.

Trong phòng ngủ chật hẹp, Hà Nhi xếp quần áo vào vali. Nàng chỉ lấy những món đồ cần thiết, để lại phần lớn đồ đạc cũ.

“Chị không trả phòng đâu.” – Hà Nhi bỗng nói. – “Chị vẫn thuê căn nhà này. Em cứ ở đây giúp chị trông coi. Khi nào mệt mỏi… chị sẽ ghé về.”

Mắt Hồ Nổ sáng lên một chút.

“Thật hả chị? Chị sẽ về thăm em hả?”

“Ừ. Dù sao thì… ở đây chị vẫn thấy thoải mái nhất.” – Hà Nhi quay lại, nhìn cậu em trai ngây ngô. – “Em là người thân duy nhất của chị lúc này. Giúp chị giữ nhà nhé.”

Hồ Nổ gật đầu lia lịa: “Em hứa. Em sẽ dọn dẹp sạch sẽ mỗi ngày. Chị cứ yên tâm đi làm.”

Hà Nhi mỉm cười, xoa đầu cậu như xoa đầu một đứa em trai nhỏ.

“Ngoan lắm.”

Hành động thân mật này khiến Hồ Nổ đỏ mặt, tim đập loạn nhịp. Cậu muốn ôm lấy chị, muốn níu kéo chị, nhưng khoảng cách vô hình giữa “gái bao cao cấp” và “thằng em nhà trọ” khiến cậu chùn bước.

Mười lăm phút sau, Hà Nhi kéo vali ra xe.

Trước khi lên xe, nàng quay lại dặn dò: “Ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng có đi đánh lộn hay làm gì dại dột. Cần tiền thì nhắn chị.”

“Em biết rồi. Chị cũng… cẩn thận nhé.” – Hồ Nổ nhìn nàng, ánh mắt đầy lo lắng. – “Mấy lão nhà giàu… bọn họ ghê gớm lắm.”

Hà Nhi khựng lại một chút, rồi gượng cười: “Chị biết cách bảo vệ mình mà.”

Nàng bước lên xe, đóng cửa lại. Chiếc Mercedes lăn bánh, để lại Hồ Nổ đứng chơ vơ giữa con hẻm nhỏ.

Hà Nhi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy dáng người nhỏ bé của cậu em dần khuất xa. Nàng thở dài, dựa lưng vào ghế. Hồ Nổ là một đứa em tốt, một bến đỗ bình yên mà nàng muốn giữ lại cho riêng mình. Nàng không muốn vấy bẩn cậu, nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng biết một ngày nào đó, khi sự cô đơn và dục vọng lên đến đỉnh điểm, nàng có thể sẽ cần đến “sự nhiệt tình” của cậu.

Tại căn hộ Vinhome cao cấp.

Hà Nhi bước vào căn penthouse rộng lớn nằm trên tầng 40. Đây là “phần thưởng” mà Giang dành cho nàng sau sự kiện Cát Lái.

Vừa đặt vali xuống, điện thoại tin nhắn vang lên. Là của quản lý Ngân:

“Nghỉ ngơi đi cưng. Vụ Cát Lái hôm qua coi như xong. Giang ca rất hài lòng về sự ‘hợp tác’ của cưng (dù có chút sự cố). Nhưng đừng vội mừng, đó mới chỉ là bài kiểm tra thực tế thôi.”

Tin nhắn tiếp theo hiện lên:

“Tối mai, có một bữa tiệc kín để cảm ơn các quan chức đã hỗ trợ ‘dọn dẹp’ hiện trường vụ Cát Lái. Giang ca muốn cưng tiếp đãi riêng một vị khách đặc biệt – người đã trực tiếp ký lệnh thông quan cho lô hàng. Chuẩn bị tinh thần đi, lão già đó có sở thích hơi… quái đản đấy.”

Hà Nhi đọc tin nhắn, tay siết chặt điện thoại. Vụ Cát Lái đã xong, hàng đã về kho an toàn nhờ sự can thiệp của các thế lực ngầm. Và giờ là lúc Vạn Phát phải trả ơn cho những kẻ bảo kê đó bằng tiền và… gái.

Hà Nhi đi đến tủ lạnh, lấy chai nước uống một ngụm để hạ hỏa. Nàng nhìn vỉ thuốc kích dục đặt trên bàn – thứ mà nàng vẫn phải uống hàng ngày theo lệnh Giang.

“Khách đặc biệt sao? Sở thích quái đản sao?”

Hà Nhi cười nhạt, nuốt viên thuốc xuống họng. Nàng đã sống sót qua đêm tiệc sushi trên cơ thể người, đã sống sót qua làn đạn của Tam Báo. Nàng không còn gì để sợ nữa.

Nàng lấy điện thoại bí mật, soạn một tin nhắn mã hóa gửi cho Tư lệnh Kiên:

“Đã thâm nhập vào nơi ở mới. Mục tiêu tiếp theo: Tiếp cận quan chức bảo kê vụ Cát Lái vào tối mai. Chờ chỉ thị.”

Cuộc chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu. Và Hà Nhi, từ một con tốt thí, đang dần học cách trở thành quân Hậu trên bàn cờ này.

Còn tiếp…

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...