NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 31 : Ánh Sáng Ban Mai và Món Nợ Của Quỷ
Phần 30: Ánh Sáng Ban Mai và Món Nợ Của Quỷ
Hà Nhi tỉnh giấc khi mặt trời đã lên cao. Không gian yên tĩnh đến mức nàng có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo bên ngoài vườn tùng bách. Nàng mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà được chạm khắc tinh xảo của căn phòng ngủ xa hoa.
Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự sảng khoái, mà là sự ê ẩm và nhớp nháp.
Nàng khẽ cử động người. Hai chân nàng vẫn còn hơi mở rộng trong tư thế nằm ngủ, và giữa hai đùi là một cảm giác dính dấp khó chịu. Dư âm của viên thuốc kích dục đã tan biến phần nào, nhưng hậu quả của nó để lại là những vết tích nhơ nhuốc trên ga giường lụa đen.
Ký ức đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm, sắc nét đến tàn nhẫn.
Hình ảnh nàng trần truồng quỳ gối trong bồn tắm van xin hắn… Hình ảnh nàng nằm ngay bên cạnh hắn, cắn gối để ngăn tiếng rên, tay tự luồn xuống dưới để thỏa mãn cơn nứng điên dại… Tất cả hiện lên rõ mồn một khiến mặt Hà Nhi nóng bừng như bị lửa đốt.
“Trời ơi… Mình đã làm cái gì thế này?”
Hà Nhi vùi mặt vào hai lòng bàn tay, muốn hét lên vì nhục nhã. Nàng là một chiến sĩ cảnh sát kiên cường, được đào tạo để chịu đựng tra tấn, vậy mà chỉ một viên thuốc và vài chiêu trò tâm lý của hắn đã khiến nàng biến thành một con đàn bà dâm đãng, tự sờ soạng chính mình ngay cạnh kẻ thù.
Nàng ghê tởm bản thân. Nàng cảm thấy mình rẻ rúng. Nhưng sâu thẳm trong sự ghê tởm đó, một sự thật trớ trêu khác lại trỗi dậy: Nếu đêm qua Giang không đến kịp, nếu hắn không nổ súng hạ gục đám người Tam Báo, thì giờ này nàng đã là một cái xác không hồn bị vứt ở bãi rác nào đó sau khi bị cưỡng hiếp tập thể.
Hắn đã cứu mạng nàng. Hắn đã lau rửa cho nàng. Và hắn đã… tha cho nàng (dù theo cách tàn nhẫn nhất).
Hà Nhi cắn môi, lồm cồm bò dậy. Bên cạnh giường, trên chiếc tủ gỗ gụ, một bộ quần áo mới tinh được gấp gọn gàng. Đó là một chiếc váy công sở kín đáo, thanh lịch, khác hẳn với những bộ cánh hở hang của Hồng tỷ. Bên cạnh là một tờ giấy ghi chú với nét chữ rồng bay phượng múa: “Vệ sinh cá nhân xong thì xuống ăn sáng. Đừng để ta đợi.”
Hà Nhi lê bước vào phòng tắm. Nàng đứng dưới vòi hoa sen rất lâu, kỳ cọ thật mạnh vào vùng kín, như muốn tẩy rửa đi cái cảm giác khoái lạc tội lỗi đêm qua. Nhưng dù có rửa bao nhiêu lần, nàng vẫn cảm thấy ánh mắt của Giang như đang dán chặt lên da thịt mình.
…
Khi Hà Nhi bước xuống phòng ăn, Trương Trí Giang đã ngồi đó. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tay cầm tờ báo, trước mặt là ly cà phê đen bốc khói. Khung cảnh bình yên và sang trọng này trái ngược hoàn toàn với sự tàn khốc đẫm máu đêm qua.
Nghe tiếng bước chân, Giang hạ tờ báo xuống. Ánh mắt hắn lướt qua Hà Nhi, không dừng lại ở ngực hay đùi, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đang cụp xuống đầy e ngại của nàng.
“Ngủ ngon không?” – Hắn hỏi, giọng điệu thản nhiên như hỏi thăm một người bạn cũ.
Hà Nhi siết chặt tay vào tà váy. Câu hỏi xã giao bình thường này khi thốt ra từ miệng hắn lại mang hàm ý mỉa mai sâu cay. Hắn biết thừa nàng đã vật vã thế nào đêm qua.
“Cảm ơn Giang ca… tôi ổn.” – Hà Nhi đáp, giọng cố giữ vẻ cứng rắn nhưng vẫn hơi run.
“Ngồi đi.”
Hà Nhi kéo ghế ngồi xuống đối diện, cách xa hắn nhất có thể. Người hầu mang ra một tô phở bò nóng hổi. Mùi thơm nức mũi khiến cái dạ dày trống rỗng của nàng réo lên, nhắc nhở rằng nàng đã kiệt sức.
Hà Nhi cầm đũa lên, nhưng không ăn ngay. Nàng ngước mắt nhìn Giang, đấu tranh tư tưởng một lúc lâu rồi mới mở lời:
“Chuyện đêm qua… Cảm ơn anh đã cứu tôi.”
Lời cảm ơn thốt ra thật khó khăn. Cảm ơn một tên trùm tội phạm, kẻ thù không đội trời chung, kẻ đã sỉ nhục nàng… thật là một nghịch lý cay đắng. Nhưng Hà Nhi là người sòng phẳng. Ơn cứu mạng là sự thật.
Giang đặt ly cà phê xuống, nhếch mép cười nhạt:
“Cảm ơn? Em nghĩ ta cứu em vì lòng tốt sao?”
Hà Nhi im lặng.
“Ta cứu em vì em là tài sản của ta.” – Giang nói, giọng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như dao. – “Ta không thích kẻ khác chạm vào đồ của mình, dù chỉ là một vết xước. Em có giá trị, nên em được sống. Đơn giản vậy thôi.”
Hắn đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn, tiến lại phía sau lưng Hà Nhi. Nàng cứng đờ người, nín thở chờ đợi.
Giang cúi xuống, ghé sát vào tai nàng, hít hà mùi hương sữa tắm còn vương trên tóc:
“Nhưng đừng quên, cái mạng này của em bây giờ là do ta ban phát. Em nợ ta. Và nợ của Trương Trí Giang… thì lãi suất rất cao đấy.”
Hơi thở nóng rực của hắn phả vào gáy khiến Hà Nhi rùng mình. Nàng nhớ lại cảm giác đêm qua khi nằm trong vòng tay hắn, an toàn nhưng cũng đầy đe dọa.
“Tôi… tôi biết. Tôi sẽ làm việc chăm chỉ để trả nợ.” – Hà Nhi đáp.
“Làm việc?” – Giang bật cười khẽ, bàn tay hắn đặt lên vai nàng, bóp nhẹ. – “Đúng, em sẽ phải làm việc. Nhưng không phải kiểu làm việc tầm thường ở chỗ Hồng tỷ.”
Hắn buông tay ra, quay trở lại ghế ngồi, ném lên bàn một chiếc chìa khóa xe hơi.
“Từ hôm nay, em không cần phải đi taxi hay xe ôm nữa. Chiếc xe ngoài kia là của em. Và chuyển khỏi cái nhà trọ rách nát đó đi. Ta đã sắp xếp một căn hộ chung cư cao cấp cho em ở Quận 1.”
Hà Nhi nhìn chiếc chìa khóa, rồi nhìn Giang. Hắn đang muốn bao nuôi nàng? Hay muốn kiểm soát nàng chặt chẽ hơn?
“Tôi… tôi không thể nhận.” – Hà Nhi từ chối. Nếu nhận những thứ này, nàng sẽ thực sự trở thành “gà” của hắn, lún sâu vào vũng bùn vật chất.
“Ta không hỏi ý kiến em. Ta đang ra lệnh.” – Giang cắt ngang, giọng đanh lại. – “Người phụ nữ đi bên cạnh Giang Rồng không thể ở trong cái ổ chuột đó được. Nó làm giảm giá trị của ta.”
Hắn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo.
“Ăn xong thì về đi. Tối nay nghỉ ngơi cho lại sức. Ngày mai, Hồng tỷ sẽ đưa em đi ‘tân trang’ lại từ đầu đến chân. Sắp tới, em sẽ phải tiếp đón những vị khách quan trọng hơn nhiều so với đám tép riu ở cảng tối qua.”
Giang bước ra cửa, nhưng rồi hắn dừng lại, quay đầu nói thêm một câu đầy ẩn ý:
“À, còn nữa. Kỹ năng tự thỏa mãn của em đêm qua… rất ấn tượng. Lần sau, nếu có nhu cầu, cứ nói với ta. Ta tuy bận, nhưng vẫn có thể dành chút thời gian để ‘hỗ trợ’ nhân viên ưu tú của mình.”
Nói xong, hắn cười khẩy rồi bước đi, để lại Hà Nhi ngồi chết lặng bên tô phở đang nguội dần.
Mặt nàng đỏ bừng như gấc chín, sự nhục nhã dâng trào đến tận cổ họng. Hắn biết. Hắn biết tất cả. Hắn đã thức và nghe thấy mọi âm thanh dâm đãng mà nàng phát ra.
Hà Nhi nắm chặt chiếc chìa khóa xe trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng hận hắn. Nàng muốn giết hắn. Nhưng nàng cũng sợ hắn. Và đau đớn thay, một phần nhỏ nhoi, bệnh hoạn nào đó trong nàng lại cảm thấy… nhẹ nhõm vì hắn đã không cưỡng bức nàng khi nàng yếu đuối nhất.
Hà Nhi ăn vội vài miếng để lấy sức, rồi đứng dậy. Nàng phải rời khỏi nơi này. Nàng cần về nhà, cần gặp Tư lệnh Kiên để báo cáo về thiết bị định vị nàng đã lén bỏ vào túi áo vest của Giang đêm qua (trong lúc hắn bế nàng). Hy vọng hắn chưa phát hiện ra.
Bước ra khỏi “Tử Cấm Thành”, Hà Nhi hít một hơi dài không khí tự do. Nhưng nàng biết, tự do này chỉ là ảo ảnh. Sợi xích vô hình của Trương Trí Giang đã quấn chặt lấy cổ nàng rồi.
