Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 30 : Vết Thương và Sự Chăm Sóc Của Quỷ



Phần 29: Vết Thương và Sự Chăm Sóc Của Quỷ

Chiếc xe Bentley lướt êm ru ra khỏi cổng cảng Cát Lái, bỏ lại sau lưng đống hỗn độn đầy máu và xác người. Bên trong khoang xe, không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở đều đặn của máy điều hòa và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Hà Nhi.

Nàng ngồi co ro ở góc ghế, trên người khoác chiếc áo vest rộng thùng thình của Trương Trí Giang. Bên dưới lớp áo đó, cơ thể Hà Nhi vẫn trần trụi, nóng hầm hập vì dư âm của thuốc kích dục chưa tan. Sự ma sát của lớp vải vest thô ráp vào đầu nhũ hoa và vùng kín sưng tấy khiến nàng thỉnh thoảng lại khẽ rùng mình, hơi thở đứt quãng.

Giang ngồi bên cạnh, im lặng lau chùi khẩu súng lục bằng một chiếc khăn lụa trắng. Hắn không nhìn nàng, nhưng Hà Nhi cảm nhận được sự hiện diện áp đảo của hắn bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp này.

“Về ‘Tử Cấm Thành’.” – Giang ra lệnh cho tài xế, giọng lạnh tanh.

Hà Nhi giật mình, lí nhí: “Giang ca… cho em về nhà… em muốn về nhà…”

Giang quay sang, ánh mắt sắc bén chiếu thẳng vào nàng qua lớp kính gọng vàng: “Về cái nhà trọ tồi tàn đó? Với bộ dạng này sao?”

Hắn đưa tay gạt nhẹ vạt áo vest đang che hờ trên người nàng. Bên dưới, cơ thể Hà Nhi lấm lem bụi bẩn và những vết bầm tím do gã đàn em của Tam Báo gây ra. Vùng kín sưng đỏ, ướt át dâm thủy vẫn đang rỉ ra, dính bết vào lớp da ghế xe sang trọng.

Hà Nhi đỏ mặt, vội vàng kéo áo che lại.

“Em… em tự lo được…”

Giang không nói gì, hắn cất khẩu súng đi, rồi bất ngờ nắm lấy cổ chân Hà Nhi, kéo nàng xích lại gần. Hắn nhìn chằm chằm vào đầu gối đang sưng đỏ và trầy xước của nàng – hậu quả của cú lên gối chí mạng vào hạ bộ tên côn đồ.

“Cú đánh lúc nãy… rất dứt khoát, rất hiểm.” – Giang nói chậm rãi, ngón tay cái miết nhẹ lên vết thương khiến Hà Nhi xuýt xoa. Hắn nhếch mép cười, nụ cười đầy ẩn ý và mỉa mai. – “Quả không hổ danh là Trung úy tốt nghiệp xuất sắc Học viện Cảnh sát. Những ngón đòn được nhà nước đào tạo để bắt tội phạm… nay lại dùng để giết người bảo vệ cho một ông trùm xã hội đen. Cảm giác thế nào?”

Câu nói của Giang như muối xát vào lòng tự trọng đang rỉ máu của Hà Nhi. Hắn lại lôi quá khứ của nàng ra để sỉ nhục.

“Em… em chỉ tự vệ…” – Hà Nhi cúi gằm mặt, giọng run rẩy.

“Tự vệ hay lắm.” – Giang buông chân nàng ra, tựa lưng vào ghế. – “Ta thích cách em ra tay. Tàn nhẫn, dứt khoát. Có vẻ như dòng máu cảnh sát trong người em đã bắt đầu biến chất rồi đấy, Hà Nhi ạ. Em hợp với thế giới của ta hơn là cái sở cảnh sát đạo đức giả kia.”

Hà Nhi cắn môi, không dám trả lời. Nàng sợ nếu nói thêm, hắn sẽ lại moi móc thêm những điều đau lòng khác.

“Đêm nay ở lại chỗ tôi. Thuốc vẫn còn tác dụng mạnh lắm, đúng không? Với cái lồn đang rỉ nước thế kia, em nghĩ mình có thể chịu đựng qua đêm nay một mình sao?”

Về đến dinh thự, Giang không giao Hà Nhi cho quản gia. Hắn trực tiếp bế thốc nàng lên, đi thẳng lên lầu, vào phòng ngủ chính của hắn – nơi chưa một người phụ nữ nào được phép đặt chân vào.

Căn phòng rộng lớn, tông màu đen xám chủ đạo, lạnh lẽo và đầy quyền lực. Hắn đặt Hà Nhi xuống mép giường King size, rồi đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy vang lên róc rách.

Một lúc sau, hắn bước ra, tay đã xắn ống tay áo sơ mi lên, để lộ cánh tay rắn chắc.

“Vào đi. Tắm rửa sạch sẽ. Em bẩn quá rồi.”

Giang đưa Hà Nhi vào phòng tắm rộng lớn như một spa thu nhỏ. Hắn đặt nàng vào bồn tắm Jacuzzi bằng đá đen, nước ấm tỏa hơi nghi ngút, thơm mùi tinh dầu trầm hương.

Khi dòng nước ấm bao trùm lấy cơ thể, Hà Nhi rên lên một tiếng thỏa mãn. Những vết thương ngoài da dịu lại, nhưng dòng nước ấm cũng kích thích máu lưu thông, khiến thuốc kích dục ngấm nhanh hơn vào từng tế bào.

Giang không đi ra. Hắn ngồi xuống bên cạnh bồn tắm, tay cầm một chiếc khăn mềm và một hộp thuốc mỡ.

“Ngồi im. Ta sẽ tắm cho em.”

Hắn nhúng khăn vào nước, bắt đầu lau lên khuôn mặt lấm lem của Hà Nhi, rồi xuống cổ, xuống vai. Động tác của hắn nhẹ nhàng, tỉ mỉ nhưng đầy tính chiếm hữu.

Hắn lau đến bầu ngực. Chiếc khăn ấm lướt qua đầu nhũ hoa đang cương cứng khiến Hà Nhi nấc lên, lưng cong lại.

“Ưm…”

“Đau à?” – Giang hỏi, nhưng tay hắn lại ấn mạnh hơn vào, day nghiến đầu nhũ hoa đang dựng đứng dưới làn nước. – “Hay là sướng? Cái cơ thể cảnh sát này… nhạy cảm hơn ta tưởng.”

Hà Nhi cắn môi, không trả lời. Giang tiếp tục lau xuống bụng, đùi, và cuối cùng… hắn dừng lại ở giữa hai chân nàng.

Hắn tách hai đầu gối nàng ra.

“Chỗ này bẩn nhất. Cần phải rửa kỹ.”

Giang nhìn chằm chằm vào “cô bé” đang sưng tấy, đỏ ửng của Hà Nhi. Dâm thủy hòa lẫn với bụi bẩn tạo thành một hỗn hợp nhầy nhụa. Hắn không dùng khăn nữa. Hắn dùng tay trần.

Ngón tay thon dài đeo nhẫn ngọc của hắn chạm vào mép thịt nóng hổi. Hắn miết nhẹ, lau đi những vết bẩn, rồi từ từ tách mở lối vào.

“A… Giang ca… đừng…” – Hà Nhi rùng mình, nước bắn tung tóe.

“Ngồi yên. Ta đang bôi thuốc.”

Hắn lấy một ít thuốc mỡ từ trong hộp, chất thuốc mát lạnh bôi lên đầu ngón tay. Rồi hắn thọc sâu ngón tay đó vào bên trong âm đạo Hà Nhi.

“Á!” – Hà Nhi thét lên vì cái lạnh đột ngột xâm nhập vào nơi đang nóng hầm hập.

Ngón tay của Giang ngoáy sâu vào bên trong, bôi trét lớp thuốc lên thành vách âm đạo đang co thắt. Hắn không rút ra ngay, mà bắt đầu cử động ngón tay ra vào nhịp nhàng, mô phỏng động tác giao hợp.

“Ưm… ưm… a…”

Tiếng rên rỉ của Hà Nhi ngày càng lớn hơn. Thuốc kích dục trong người nàng gặp sự kích thích trực tiếp này liền bùng nổ. Nàng không còn muốn đẩy hắn ra nữa, hông nàng bắt đầu tự động đẩy lên, đón nhận ngón tay của hắn.

“Muốn ta đụ không?” – Giang bất ngờ hỏi, tay vẫn ngoáy mạnh bên trong, tìm đúng điểm G mà ấn vào.

Hà Nhi mở mắt ướt át nhìn hắn. Nàng cần được giải tỏa, nếu không nàng sẽ phát điên. Lý trí sụp đổ, nàng gật đầu, nước mắt trào ra:

“Có… muốn… Giang ca… giúp em…”

“Giúp thế nào? Nói rõ ra.” – Hắn lạnh lùng ra lệnh, ngón tay dừng lại, chỉ để yên bên trong.

Sự dừng lại đột ngột khiến Hà Nhi hụt hẫng kinh khủng. Nàng quằn quại:

“Đụ em… xin anh… đụ em đi…”

Đây là lần đầu tiên nàng mở miệng van xin. Nàng đã thua. Thua trước dục vọng, thua trước sự thao túng của hắn.

Giang mỉm cười đắc thắng. Hắn rút ngón tay ra khỏi người nàng, đưa lên miệng liếm sạch chất dịch dính trên đó trước mặt nàng – một hành động đầy vẻ thống trị và dâm dật.

“Ngoan lắm. Cựu trung úy cảnh sát mà biết van xin thế này là tiến bộ lớn rồi.”

Hắn đứng dậy, phủi tay, nhìn nàng với ánh mắt khinh miệt pha lẫn thích thú.

“Nhưng ta mệt rồi. Ta không có hứng thú đụ một con búp bê chỉ biết rên rỉ vì thuốc. Tự mình giải quyết đi.”

Hắn vứt cái khăn vào bồn tắm, quay lưng bước ra ngoài.

“Tắm xong thì ra ngủ. Cấm làm ồn.”

Hà Nhi chết lặng. Hắn lại bỏ rơi nàng. Hắn kích thích nàng đến tận cùng rồi bỏ mặc nàng chới với giữa cơn nứng điên dại. Hắn muốn nàng phải tự tay phá vỡ những quy tắc đạo đức cuối cùng của mình.

Nàng lồm cồm bò ra khỏi bồn tắm, lau khô người rồi bước ra ngoài. Giang đã nằm trên giường, quay lưng lại, dường như đã ngủ.

Hà Nhi rón rén leo lên giường, nằm xuống bên cạnh hắn. Khoảng cách giữa hai người chỉ là một gang tay. Mùi hương nam tính từ cơ thể hắn tỏa ra kích thích khứu giác nàng.

Cơ thể nàng vẫn đang gào thét. Vùng kín trống rỗng đau đớn. Nàng nhìn tấm lưng rộng của Giang, muốn chạm vào, muốn đánh thức hắn dậy, nhưng nỗi sợ hãi kìm hãm nàng lại.

Trong bóng tối, Hà Nhi cắn chặt gối để không phát ra tiếng động. Tay nàng run rẩy luồn xuống dưới, chạm vào nơi ướt át của mình.

Chép… chép…

Tiếng động nhỏ vang lên trong đêm tĩnh mịch. Hà Nhi tự sờ soạng, tự móc máy chính mình ngay bên cạnh kẻ thù. Nàng cố gắng tưởng tượng đến một ai đó khác, nhưng cảm giác đau đớn và khoái lạc từ ngón tay Giang ban nãy quá mạnh mẽ, lấn át tất cả.

Nước mắt tủi nhục thấm ướt gối. Nàng là một cảnh sát, nhưng giờ đây nàng đang nằm trần truồng, tự thỏa mãn bên cạnh ông trùm xã hội đen, người mà nàng có nhiệm vụ phải tiêu diệt.

Giang vẫn nằm im, hơi thở đều đều. Nhưng trong bóng tối, đôi mắt hắn mở thao láo, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn đang lắng nghe. Hắn đang tận hưởng âm thanh của sự tuyệt vọng và dục vọng của con mồi mà hắn đang thuần hóa.

Đêm nay sẽ là một đêm rất dài đối với Hà Nhi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...