NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 29 : Giữa Hai Làn Đạn và Sự Trỗi Dậy Của Bản Năng Sát Thủ
Phần 28: Giữa Hai Làn Đạn và Sự Trỗi Dậy Của Bản Năng Sát Thủ
Ánh chớp từ nòng súng tiểu liên lóe lên liên hồi, soi rõ từng khoảnh khắc kinh hoàng trong kho hàng tăm tối.
Gã đàn em của Tam Báo – một tên côn đồ to con với hơi thở nồng nặc mùi thuốc lào – đang đè nghiến Hà Nhi xuống nền xi măng lạnh lẽo. Hắn dùng trọng lượng cơ thể khổng lồ để khóa chặt tay chân nàng, trong khi bàn tay thô bạo xé toạc chiếc áo măng tô – lớp vỏ bọc cuối cùng che chắn cho thân thể ngọc ngà của nàng.
RẸT!
Tiếng vải rách vang lên, lọt thỏm giữa tiếng súng đạn. Chiếc áo bung ra hai bên, phơi bày trọn vẹn cơ thể trần trụi của Hà Nhi trước mắt kẻ thù.
Dưới ánh sáng chớp tắt của đạn lửa, làn da trắng sứ của nàng hiện lên đầy ma mị và kích thích. Hai bầu ngực căng tròn, đầu nhũ hoa dựng đứng vì lạnh và sợ hãi, đang phập phồng dữ dội theo nhịp thở gấp gáp. Vùng bụng phẳng lì co thắt từng cơn, và phía dưới… nơi tam giác mật được tỉa tót gọn gàng đang ướt đẫm dâm thủy, nhớp nháp và mời gọi một cách trần trụi.
“Đụ mẹ… Ngon thật! Hàng của Giang Rồng có khác!”
Tên côn đồ nuốt nước bọt ừng ực, mắt dán chặt vào hạ bộ của Hà Nhi. Hắn quên mất nhiệm vụ là bắt sống, bản năng thú vật trỗi dậy khiến hắn muốn “nếm thử” ngay tại chỗ.
Hắn buông một tay ra, thô bạo bóp chặt lấy một bên ngực của Hà Nhi. Bàn tay chai sạn, dơ bẩn của hắn chà xát lên làn da mịn màng, bóp mạnh khiến bầu vú méo mó biến dạng.
“Á… buông ra… đồ khốn…” – Hà Nhi hét lên, cố gắng giãy giụa.
Nhưng sự giãy giụa của nàng trong tình trạng trần truồng lại càng làm tăng thêm sự kích thích. Hai chân nàng đạp loạn xạ, vô tình khiến hai mép âm hộ cọ xát vào đùi gã đàn ông, tạo ra những âm thanh chép chép đầy dâm dục của nước nhờn.
Thuốc kích dục trong người Hà Nhi lúc này như một con dao hai lưỡi. Nó khiến cơ thể nàng yếu đi, mềm nhũn, nhưng đồng thời lại khiến mọi giác quan trở nên nhạy cảm tột độ. Cái chạm thô bỉ của gã đàn ông, thay vì chỉ mang lại sự ghê tởm, lại truyền đến não bộ nàng những tín hiệu khoái cảm lệch lạc.
“Ưm…” – Một tiếng rên rỉ vô thức thoát ra từ cổ họng Hà Nhi khi gã côn đồ cúi xuống, liếm một đường dài từ rốn lên đến ngực nàng.
“Ha ha! Mày sướng phải không? Con điếm này ướt nhẹp rồi!” – Gã cười hô hố, tay hắn lần mò xuống dưới, thọc hẳn hai ngón tay dơ bẩn vào trong âm đạo đang mở rộng của nàng.
Cảm giác bị xâm nhập thô bạo khiến Hà Nhi cong người lên. Ngón tay gã ngoáy mạnh, chọc vào điểm G đang sưng tấy.
Trong một giây phút, lý trí của Hà Nhi suýt chút nữa thì sụp đổ. Nàng muốn buông xuôi, muốn để mặc cho gã đàn ông này làm gì thì làm để thỏa mãn cơn nứng điên dại đang hành hạ mình.
Nhưng hình ảnh chiếc vòng cổ nô lệ trên cổ, hình ảnh ánh mắt sắc lạnh của Trương Trí Giang, và cả nhiệm vụ thiêng liêng mà nàng đang gánh vác đã kéo nàng trở lại thực tại.
“Không! Mày là cảnh sát! Mày không thể chết nhục nhã thế này!”
Bản năng sát thủ được tôi luyện trong trường cảnh sát bừng tỉnh. Lợi dụng lúc gã đàn ông đang mải mê móc máy hạ bộ mình và lơ là cảnh giác, Hà Nhi dồn toàn bộ sức lực còn lại vào chân phải.
Nàng co chân lên, căn chỉnh vị trí thật chính xác dù trong bóng tối.
BỐP!
Đầu gối của Hà Nhi thúc mạnh một cú trời giáng vào ngay hạ bộ của gã côn đồ.
“HỰ… ÁÁÁÁ!!!”
Gã đàn ông rú lên một tiếng thảm thiết, hai mắt trợn ngược, buông Hà Nhi ra và ôm lấy đũng quần lăn lộn trên sàn. Cú đánh vào điểm yếu hại nhất của đàn ông khiến hắn mất hoàn toàn khả năng chiến đấu ngay lập tức.
Hà Nhi không chần chừ. Nàng lồm cồm bò dậy, mặc kệ cơ thể trần truồng đang phơi bày giữa làn đạn. Nàng vớ lấy một thanh sắt gỉ nằm lăn lóc gần đó, lao tới phang mạnh vào gáy gã đàn ông đang quằn quại.
Cốp!
Gã ngất lịm đi ngay tức khắc.
Hà Nhi thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại chảy dọc theo sống lưng trần, len lỏi qua khe mông. Nàng đứng giữa đống đổ nát, trên người không một mảnh vải, chỉ có chiếc vòng cổ nô lệ lấp lánh ánh vàng. Hình ảnh đó vừa bi tráng, vừa gợi cảm đến mức nghẹt thở.
Nhưng nguy hiểm chưa qua.
“Nó ở kia! Bắt lấy con nhỏ đó!”
Tiếng hét của Tam Báo vang lên từ phía cửa sau. Hắn đã nhìn thấy tất cả. Nhìn thấy vẻ đẹp hoang dại của Hà Nhi khi nàng hạ gục đàn em của hắn, dục vọng chiếm hữu và ham muốn hành hạ trong hắn càng bùng lên dữ dội.
Ba bốn tên đàn em khác lao tới, trên tay lăm lăm dao bầu và dây thừng.
Hà Nhi lùi lại, lưng chạm vào vách container lạnh lẽo. Nàng không còn đường lui. Sức lực đã cạn kiệt, thuốc kích dục làm chân tay nàng bủn rủn. Nàng đưa tay che ngực, ánh mắt tuyệt vọng nhìn bầy sói đang lao tới.
“Kết thúc rồi sao? Mình sẽ bị bọn chúng bắt… bị biến thành món đồ chơi để bọn chúng giày vò, cưỡng hiếp tập thể đến chết rồi vứt xác xuống sông sao??”
Đúng lúc bàn tay của tên đi đầu sắp chạm vào làn da trắng nõn của nàng…
ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Ba phát súng lục vang lên đanh gọn, chính xác tuyệt đối.
Ba gã đàn em của Tam Báo ngã gục xuống đất, máu tuôn xối xả.
Hà Nhi giật mình mở mắt ra. Từ trong bóng tối mịt mù khói đạn, một bóng người cao lớn bước ra, tay cầm khẩu súng lục bốc khói nghi ngút. Bộ suit trắng của hắn đã lấm lem bụi bẩn, nhưng phong thái vẫn ung dung, ngạo nghễ như một vị vua.
Là Trương Trí Giang.
Hắn bước qua xác chết của những kẻ địch, tiến thẳng về phía Hà Nhi. Ánh mắt hắn không nhìn vào những cái xác dưới chân, mà dán chặt vào cơ thể trần trụi của nàng.
Hắn nhìn thấy bầu ngực đang phập phồng dữ dội, nhìn thấy vùng kín ướt át sưng đỏ, và nhìn thấy cả sự sợ hãi pha lẫn nhẹ nhõm trong mắt nàng.
“Giang ca…” – Hà Nhi thốt lên, chân khuỵu xuống.
Giang bước tới, một tay đỡ lấy eo trần của nàng, kéo nàng sát vào người mình. Hơi ấm và mùi thuốc súng từ người hắn bao trùm lấy Hà Nhi.
“Khá lắm.” – Giang nói, giọng lạnh lùng nhưng có chút gì đó phấn khích. – “Biết phản kháng, biết giết người. Con mèo nhỏ của ta bắt đầu mọc vuốt rồi đấy.”
Hắn không cởi áo vest che cho nàng ngay. Hắn để mặc nàng trần truồng trong vòng tay hắn giữa chiến trường, như muốn khẳng định chủ quyền tuyệt đối: Đây là người đàn bà của tao, đẹp đẽ và trần trụi, chỉ tao mới được nhìn, chỉ tao mới được chạm.
Từ phía xa, Tam Báo nhìn thấy cảnh đó, nghiến răng kèn kẹt. Hắn biết kế hoạch đánh úp đã thất bại vì sự xuất hiện của lực lượng chi viện bên Giang.
“Rút! Rút mau!” – Tam Báo gầm lên, dẫn đám đàn em còn lại tháo chạy ra cửa sau, bỏ lại một lời thề độc địa: “Con đĩ Hà Nhi… tao sẽ quay lại tìm mày!”
Khi tiếng súng thưa dần, Giang mới từ từ cởi chiếc áo vest trắng đắt tiền của mình ra, khoác lên người Hà Nhi. Hắn cài nút áo lại, che đi cơ thể tuyệt mỹ đang run rẩy.
“Đi thôi. Bữa tiệc kết thúc rồi.”
Hắn bế thốc Hà Nhi lên tay, bước đi hiên ngang giữa đống hỗn độn. Hà Nhi tựa đầu vào vai hắn, kiệt sức. Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa thiện và ác, giữa cảnh sát và tội phạm trở nên nhạt nhòa. Nàng cảm thấy an toàn trong vòng tay của kẻ thù, và đó là điều đáng sợ nhất.
Nhưng trước khi ngất đi vì mệt, bàn tay của Hà Nhi vẫn kịp thò ra khỏi lớp áo vest, lén lút thả một thiết bị định vị siêu nhỏ (vốn được giấu trong kẽ móng tay giả) vào túi quần của Trương Trí Giang.
Nàng đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng cái giá phải trả là một vết sẹo tâm hồn không bao giờ lành, và một mối liên kết xác thịt ngày càng bền chặt với con quỷ dữ mang tên Giang Rồng.
