NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 28 : Mật Mã Trên Thùng Hàng và Cú Hích Của Định Mệnh
Phần 27: Mật Mã Trên Thùng Hàng và Cú Hích Của Định Mệnh
Gã Cục phó Hải quan – tên Tư béo – rút bàn tay nhớp nháp dâm thủy ra khỏi háng Hà Nhi, đưa lên mũi hít hà một cách thô bỉ. Tiếng cười hô hố của hắn vang vọng trong kho hàng rộng lớn, khiến Hà Nhi chỉ muốn độn thổ vì nhục nhã.
Nhưng Trương Trí Giang không để cho nàng có thời gian định thần. Hắn giật nhẹ sợi dây xích vàng trên tay, kéo Hà Nhi lùi lại, tách nàng ra khỏi gã đàn ông đang thèm khát kia.
“Anh Tư cứ bình tĩnh. Hàng ngon thì phải thưởng thức từ từ. Bây giờ, mời các vị xem qua ‘hàng chính’ của đêm nay đã.” – Giang nói, ánh mắt sắc lạnh lướt qua đám quan chức đang vây quanh.
Hắn dắt Hà Nhi đi sâu vào bên trong, đến trước một dãy container màu xanh dương được xếp chồng lên nhau. Hà Nhi lảo đảo bước theo, hai chân nàng run rẩy vì tác dụng của thuốc và sự kích thích ban nãy. Mỗi bước đi, hai mép âm hộ ướt át lại cọ xát vào nhau, trơn tuột và ngứa ngáy, nhắc nhở nàng về sự trống trải bên dưới lớp áo khoác măng tô dày cộm.
“Mở kho!” – Giang ra lệnh.
Cánh cửa container số hiệu MED-TW-889 được mở toang. Hơi lạnh từ bên trong phả ra nghi ngút. Bên trong là hàng trăm thùng các tông được đóng gói kỹ lưỡng, bên ngoài dán nhãn “Thiết bị trợ thở – Hàng viện trợ nhân đạo”.
“Đây là lô hàng đặc biệt từ Đài Loan.” – Giang giới thiệu, tay vẫn giữ chặt sợi xích trên cổ Hà Nhi. – “Bên trong không chỉ là máy móc, mà là tương lai của chúng ta.”
Đám quan chức gật gù, mắt sáng lên vì tham lam. Họ biết bên trong những cái máy đó là những con chip dẫn đường tên lửa và linh kiện vũ khí cấm vận, thứ sẽ mang lại cho họ hàng triệu đô la tiền lót tay.
Trong lúc Giang đang thao thao bất tuyệt về lợi nhuận, Hà Nhi cố gắng quan sát. Nàng cần xác định vị trí chính xác của thùng hàng chứa vật chứng quan trọng nhất để báo cho Tư lệnh Kiên. Nhưng tầm nhìn của nàng bị hạn chế bởi tư thế đứng khép nép và đám đông vây quanh.
Bất chợt, Giang quay sang nhìn nàng.
“Nhi, em thấy khát không?”
Hà Nhi giật mình, gật đầu nhẹ. Cổ họng nàng khô khốc vì thuốc.
“Khách khứa cũng khát rồi. Em hãy rót rượu mời các chú, các bác đi.” – Giang chỉ tay vào một bàn rượu đặt thấp ngay cạnh đống thùng hàng. – “Nhưng nhớ kỹ quy tắc của ta… thú cưng thì không được đứng cao hơn chủ nhân.”
Hà Nhi hiểu ý hắn. Hắn muốn nàng quỳ xuống.
Nàng cắn răng, từ từ hạ thấp trọng tâm. Đầu gối trần trụi chạm xuống nền xi măng lạnh lẽo của kho hàng. Chiếc áo măng tô dài quệt xuống đất, vạt áo bung ra, để lộ đôi chân trắng nõn và vùng đùi non đang run rẩy.
Ở tư thế này, Hà Nhi trở nên nhỏ bé và yếu ớt vô cùng giữa vòng vây của những gã đàn ông quyền lực. Nhưng cũng chính ở tư thế này, tầm mắt của nàng ngang bằng với những mã số được in nhỏ xíu ở góc dưới các thùng hàng – thứ mà nếu đứng thẳng sẽ không ai để ý.
Hà Nhi bò bằng bốn chân đến bàn rượu. Chuyển động này khiến bầu ngực thả rông của nàng đung đưa mạnh trong lớp áo, và tệ hơn, tư thế này khiến hai mép âm đạo của nàng mở rộng ra một chút, đón nhận luồng khí lạnh buốt của kho hàng thốc vào.
“Ưm…” – Hà Nhi rên khẽ, cố gắng kìm nén cảm giác muốn cọ xát hai đùi vào nhau.
Nàng run rẩy rót rượu vào ly. Gã Cục phó Tư béo lại tiến tới. Hắn không nhận ly rượu bằng tay, mà đứng dang chân ra ngay trước mặt Hà Nhi.
“Rót rượu kiểu này chán lắm. Giang tổng, hay là cho em nó dùng ‘cái khác’ để mời rượu đi?” – Hắn cười nham hiểm, chỉ tay vào khe ngực sâu hun hút của Hà Nhi.
Giang nhếch mép, gật đầu đồng ý: “Ý kiến hay. Nhi, kẹp ly rượu vào ngực, dâng lên cho anh Tư.”
Hà Nhi chết lặng. Kẹp ly rượu vào giữa hai bầu ngực trần, rồi rướn người lên để dâng cho khách? Đó là hành động của những con điếm rẻ tiền nhất trong các quán bar trụy lạc.
“Nhanh lên!” – Giang giật mạnh sợi xích, vòng cổ siết lại khiến Hà Nhi ho sặc sụa.
Không còn cách nào khác, Hà Nhi run rẩy cầm ly rượu lạnh ngắt, đặt vào khe giữa hai bầu ngực. Nàng phải dùng hai cánh tay ép chặt hai bên ngực lại để giữ cái ly không rơi. Hành động này khiến bộ ngực nàng bị ép lại, vun cao lên, trắng ngần và đầy khiêu khích.
Nàng quỳ gối, rướn người lên cao, đưa bộ ngực đang kẹp ly rượu về phía miệng gã Tư béo.
“Mời… mời ngài…”
Gã Tư béo cúi xuống. Hắn không uống ngay. Hắn ghé sát mặt vào bộ ngực của nàng, hít hà mùi hương cơ thể pha lẫn mùi rượu. Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào da thịt nhạy cảm khiến Hà Nhi nổi da gà.
Chụt.
Hắn không dùng tay cầm ly, mà dùng miệng ngậm lấy vành ly, vừa uống vừa cố tình để môi mình chạm vào bầu ngực mềm mại của Hà Nhi. Rượu vang đỏ sóng sánh tràn ra ngoài, chảy dọc theo khe ngực, len lỏi xuống bụng và thấm vào vùng rốn.
“A… lạnh…” – Hà Nhi rùng mình, nhưng không dám buông tay.
Trong lúc gã Tư béo đang mải mê “thưởng rượu” trên cơ thể nàng, ánh mắt Hà Nhi liếc nhanh sang bên cạnh. Ngay tầm mắt nàng, trên một thùng hàng nằm khuất sau chân Giang, có một dãy mã số được đánh dấu đỏ: CHIP-X7-TOPSECRET.
Tìm thấy rồi!
Hà Nhi ghi nhớ dãy số trong đầu. Nhưng ngay lúc đó, một sự cố xảy ra.
Do quá tập trung nhìn mã số và chịu đựng sự sàm sỡ của gã Tư béo, tay Hà Nhi hơi lỏng ra. Ly rượu trượt khỏi khe ngực, rơi xuống đất.
Xoảng!
Tiếng thủy tinh vỡ tan tành khiến tất cả giật mình. Rượu vang bắn tung tóe lên quần gã Tư béo và lên cả chiếc áo khoác của Hà Nhi.
“Con đĩ này! Mày làm cái gì thế hả?” – Gã Tư béo quát lên, giơ chân định đạp vào người Hà Nhi.
Nhưng Giang đã nhanh tay hơn. Hắn giật mạnh sợi xích, kéo Hà Nhi ngã ngửa ra sau, tránh được cú đạp.
“Xin lỗi anh Tư. Con thú cưng này còn vụng về quá, để tôi dạy dỗ lại nó.” – Giang nói, giọng lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn Hà Nhi lại lóe lên sự tàn nhẫn.
Hắn kéo lê Hà Nhi trên sàn nhà, đến một góc khuất hơn của kho hàng, nơi đặt những thùng hàng gỗ thô sơ. Hắn ép nàng đứng dậy, lưng dựa vào thùng gỗ nhám nhúa.
“Ta đã bảo em phải ngoan cơ mà? Tại sao lại làm hỏng chuyện vui của khách?” – Giang gằn giọng, tay bóp chặt cổ Hà Nhi.
“Em… em xin lỗi… em trượt tay…” – Hà Nhi thở dốc, mặt tái mét.
“Trượt tay? Hay là…” – Giang ghé sát mặt vào nàng, ánh mắt nghi ngờ. – “… mắt em đang mải nhìn cái gì khác?”
Tim Hà Nhi ngừng đập. Hắn tinh ý đến mức đáng sợ.
“Phạt em thế nào đây?” – Giang thì thầm, tay hắn luồn vào trong áo khoác của nàng, thô bạo bóp mạnh một bên ngực, móng tay bấm sâu vào đầu nhũ hoa khiến Hà Nhi đau điếng. – “Hay là phạt em phải ‘ngậm’ cho ta ngay tại đây, trong khi anh Tư đang nhìn?”
Hắn vừa nói vừa đưa tay xuống dưới, định chạm vào vùng cấm địa của nàng.
Nhưng đúng lúc đó…
Bụp!
Toàn bộ đèn trong kho hàng vụt tắt. Bóng tối bao trùm tất cả.
Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi.
“Có biến! Có kẻ đột nhập!” – Tiếng hét thất thanh của đám vệ sĩ vang lên.
Tiếng súng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. Đoàng! Đoàng!
Trương Trí Giang lập tức buông Hà Nhi ra, rút khẩu súng lục từ trong áo vest, ngồi thụp xuống nấp sau thùng hàng. Bản năng của một ông trùm trỗi dậy.
“Bảo vệ hàng! Đưa khách VIP ra cửa sau ngay!” – Hắn hét lớn vào bộ đàm.
Hà Nhi bị bỏ rơi trong bóng tối, ngồi bệt xuống sàn. Nàng hoảng loạn, nhưng cũng nhận ra đây là cơ hội ngàn năm có một.
Hỗn loạn bắt đầu. Đám đàn em của Tam Báo đã tấn công. Chúng ném bom khói vào trong kho, khiến không gian trở nên mù mịt và cay xè.
Trong lúc mọi người đang nhốn nháo tìm chỗ ẩn nấp hoặc bắn trả, Hà Nhi – với bản năng cảnh sát được huấn luyện bài bản – không hề sợ hãi. Nàng lợi dụng bóng tối, bò nhanh về phía thùng hàng có mã số CHIP-X7 mà nàng vừa nhìn thấy.
Nàng cần phải đánh dấu nó, hoặc lấy một vật chứng.
Nhưng khi nàng vừa chạm tay vào thùng hàng, một bàn tay thô kệch, hôi hám từ trong bóng tối bất ngờ chộp lấy cổ chân nàng, lôi mạnh.
“Bắt được mày rồi, con chó cái của thằng Giang!”
Một giọng nói khàn đặc, đầy thù hận vang lên bên tai Hà Nhi. Là người của Tam Báo.
Hà Nhi chưa kịp phản ứng thì đã bị gã đàn ông to lớn đè nghiến xuống sàn. Hắn không quan tâm đến súng đạn xung quanh, hắn chỉ quan tâm đến việc thực hiện mệnh lệnh của đại ca: Bắt sống và làm nhục con đàn bà này.
“Á… buông ra…”
Hà Nhi giãy giụa, nhưng chiếc áo khoác măng tô vướng víu khiến nàng khó cử động. Gã đàn ông cười hô hố, tay xé toạc hàng cúc áo của nàng.
Trong ánh chớp của tiếng súng nổ, thân thể trần trụi, tuyệt mỹ của Hà Nhi lộ ra giữa chiến trường hỗn loạn, với chiếc vòng cổ nô lệ vẫn còn lấp lánh trên cổ.
