NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 27 : Những Con Sói Trong Đêm và Liều Thuốc Của Quỷ
Phần 26: Những Con Sói Trong Đêm và Liều Thuốc Của Quỷ
Ba ngày trôi qua chậm chạp như một sự tra tấn tinh thần đối với Hà Nhi.
Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên nàng phải làm không phải là vệ sinh cá nhân, mà là bóc một viên thuốc màu hồng nhạt từ vỉ thuốc Hồng tỷ đưa, nuốt khan xuống cổ họng.
Viên thuốc đó không gây ra ảo giác, cũng không làm nàng mất ý thức ngay lập tức. Nó hoạt động một cách tinh vi và tàn nhẫn hơn nhiều. Nó khiến cơ thể nàng lúc nào cũng hừng hực nóng, như có một ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy dưới lớp da thịt. Đầu nhũ hoa trở nên nhạy cảm đến mức chỉ cần cọ xát nhẹ vào lớp áo thun mỏng ở nhà cũng khiến nàng rùng mình, tê dại.
Và tệ hại nhất là vùng hạ bộ. “Cô bé” của nàng lúc nào cũng trong tình trạng ẩm ướt, rỉ nước. Dù nàng có thay quần lót bao nhiêu lần, chỉ một lúc sau, đáy quần lại dính dấp chất dịch trong suốt, trơn tuột. Cảm giác trống trải, thèm khát được lấp đầy cứ len lỏi trong tâm trí, đánh gục dần sự kiên định của người nữ cảnh sát.
Ở nhà, Hà Nhi cố gắng tránh mặt Hồ Nổ tối đa. Nàng sợ ánh mắt ngây thơ nhưng cũng đầy tò mò của cậu. Nàng sợ mùi mồ hôi đàn ông của cậu sẽ kích hoạt cơn nứng đang chực chờ bùng nổ. Mỗi khi Hồ Nổ vô tình đi ngang qua, hay hỏi han vài câu, Hà Nhi lại phải bấu chặt tay vào đùi, cắn môi để không phát ra tiếng thở dốc kỳ quặc.
Hồ Nổ cũng nhận ra sự khác lạ của chị. Chị Nhi hay đỏ mặt, hay vào nhà vệ sinh tắm rửa, và ánh mắt chị nhìn cậu đôi khi… rất lạ. Nhưng sau sự cố đêm hôm trước, cậu không dám hỏi nhiều, chỉ âm thầm quan sát và lo lắng.
…
Trong khi đó, tại một bãi phế liệu bỏ hoang ở rìa Quận 8.
Trời về chiều âm u, mây đen vần vũ báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập đến. Trong một container cũ nát, Tam Báo đang ngồi chồm hổm trên một két bia, tay cầm điếu thuốc lá cháy dở, khói thuốc bay mù mịt che đi khuôn mặt sần sùi, hung tợn.
Xung quanh hắn là hơn hai mươi gã đàn em thân tín nhất, những kẻ liều mạng, sẵn sàng chém giết vì tiền và vì “nghĩa khí giang hồ” rởm đời mà Tam Báo gieo rắc. Trên bàn là một bản đồ khu vực cảng Cát Lái được vẽ nguệch ngoạc bằng bút dạ.
“Nghe cho kỹ đây tụi bay.” – Tam Báo gằn giọng, chỉ tay vào bản đồ. – “Thứ Sáu này, tại kho số 4, cảng Cát Lái. Thằng Giang Rồng và con mụ Hồng sẽ đón một lô hàng lớn. Bề ngoài là thiết bị y tế, nhưng bên trong là thứ mà nhiều ‘ông lớn’ đang thèm khát.”
“Đại ca, mình cướp hàng hả đại ca?” – Một tên đàn em húng hắng hỏi, tay lăm lăm con mã tấu.
“Ngu!” – Tam Báo cốc đầu tên đàn em một cái đau điếng. – “Cướp cái đầu mày. Chỗ đó toàn là công an, hải quan, bảo vệ có súng. Mày định vác dao vào đó hiến mạng à?”
Hắn rít một hơi thuốc, ánh mắt lóe lên tia nhìn xảo quyệt:
“Tao đã tuồn tin cho phe đối lập của cái gã ô dù trên Bộ đang bảo kê cho tụi nó. Tụi nó sẽ phái thanh tra đặc biệt xuống ‘kiểm tra đột xuất’ đúng lúc tiệc đang vui. Nhiệm vụ của tụi mình không phải là đánh nhau với Giang Rồng..”
Tam Báo cười khanh khách, nụ cười méo mó trên khuôn mặt đầy sẹo.
“Nhiệm vụ của tụi mình là chặn đường rút lui ở cửa sau của kho hàng. Khi có biến, thằng Giang chắc chắn sẽ tìm cách tẩu tán những thứ quan trọng nhất hoặc bỏ chạy. Lúc đó… trong cơn hỗn loạn, tao muốn tụi bay bắt sống cho tao một người.”
“Ai vậy đại ca? Giang Rồng hả?”
“Không. Bắt thằng Giang lúc này rắc rối lắm.” – Tam Báo liếm môi, ánh mắt dâm tà hiện lên. – “Tao muốn tụi bay bắt con nhỏ mới nổi dạo gần đây. Con nhỏ tên Nhi, cái con điếm mà thằng Giang đang cưng chiều ấy.”
Hắn nhớ lại những lời đồn đại trong giới về vẻ đẹp và sự “đặc biệt” của Hà Nhi, về việc nàng dám đánh đàn em của hắn ở tiệm massage bà Thu hôm nọ. Mối thù đó hắn chưa quên.
“Tao muốn con nhỏ đó sống không bằng chết dưới tay tao. Tao sẽ bắt nó phục vụ tao và tụi bay, rồi quay phim gửi cho thằng Giang xem. Để xem lúc đó, cái uy danh ‘Rồng Đài Loan’ của nó còn lại gì. Hiểu chưa?”
“Dạ rõ, đại ca!” – Đám đàn em hô vang, mắt sáng rực lên khi nghĩ đến cảnh được xâu xé một mỹ nhân cao cấp của xã đoàn.
Tam Báo ném điếu thuốc xuống đất, di mạnh mũi giày lên đó. Hắn không chỉ muốn lật đổ Giang, hắn muốn sỉ nhục Giang bằng cách hủy hoại món đồ chơi yêu thích nhất của gã.
…
Thứ Sáu. Đêm định mệnh.
Chiếc xe Bentley đen bóng lại xuất hiện trước cửa nhà trọ. Lần này, Hà Nhi bước ra với một vẻ ngoài hoàn toàn khác biệt, khiến ngay cả gã tài xế lạnh lùng cũng phải khựng lại vài giây để ngắm nhìn.
Nàng mặc một chiếc áo khoác măng tô dài màu đen, cài kín nút, che đi toàn bộ cơ thể bên trong. Mái tóc được búi cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Nhưng điểm nhấn duy nhất, thứ tố cáo thân phận của nàng đêm nay, chính là chiếc vòng cổ choker bằng da đen bó sát lấy cổ, với viên đá ruby đỏ rực nằm chính giữa yết hầu, và một đoạn dây xích vàng mảnh mai buông thõng xuống ngực, leng keng theo từng bước chân.
Hồ Nổ đứng trong nhà nhìn ra, tim thắt lại. Cậu không hiểu tại sao chị Nhi lại đeo thứ đó. Trông nó… giống như vòng cổ của chó. Nhưng trên cổ Hà Nhi, nó lại toát lên một vẻ đẹp ma mị, cấm kỵ và đầy kích thích.
Hà Nhi bước lên xe, không dám nhìn lại. Bên trong lớp áo măng tô dày cộm, nàng hoàn toàn không mặc gì.
Cảm giác lớp vải lót của áo khoác cọ xát trực tiếp vào đầu nhũ hoa cương cứng và vùng kín ướt át khiến Hà Nhi phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ. Viên thuốc kích dục uống lúc chiều đang phát huy tác dụng mạnh mẽ nhất. Nàng cảm thấy mình như một quả bom nổ chậm, chỉ cần một mồi lửa nhỏ là sẽ bùng nổ.
Xe chạy thẳng đến cảng Cát Lái. Khu vực kho số 4 được quây kín, đèn pha chiếu sáng rực rỡ nhưng không khí lại im lìm, nghiêm ngặt. Hàng chục gã vệ sĩ mặc vest đen đứng gác xung quanh.
Khi xe dừng lại, cửa mở ra. Trương Trí Giang đã đứng đợi sẵn ở đó. Hôm nay hắn mặc một bộ suit trắng lịch lãm, tương phản hoàn toàn với màn đêm đen kịt của bến cảng.
“Đến rồi sao, cún cưng của ta.” – Giang mỉm cười, nụ cười nho nhã nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng.
Hà Nhi bước xuống xe, hai chân run rẩy vì lạnh và vì sự trống trải bên dưới lớp áo khoác. Nàng cúi đầu chào: “Chào Giang ca.”
Giang không nói gì, hắn đưa tay ra, nắm lấy đầu sợi dây xích vàng gắn trên vòng cổ của nàng. Hắn giật nhẹ một cái.
“Á…” – Hà Nhi bị kéo dúi người về phía trước, ngực nàng va nhẹ vào ngực hắn.
“Ngoan lắm. Đêm nay, hãy nhớ kỹ vai trò của mình. Em không phải là người, em là vật sở hữu của ta. Ta bảo đứng thì đứng, bảo quỳ thì quỳ.”
Giang quấn sợi xích quanh bàn tay, kéo Hà Nhi đi vào bên trong kho hàng.
Bên trong kho hàng rộng lớn, một bữa tiệc buffet đứng sang trọng đã được bày biện giữa những kiện hàng container cao ngất ngưởng. Khoảng hơn hai mươi người đàn ông đang đứng trò chuyện, ly rượu trên tay. Họ đều là những nhân vật có máu mặt: quan chức hải quan trong bộ đồng phục (nhưng đã cởi bỏ quân hàm để tránh rắc rối), các doanh nhân, và cả những đối tác nước ngoài.
Khi Giang dắt Hà Nhi bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Hay đúng hơn, là dồn về phía sợi dây xích vàng trên tay Giang và cô gái xinh đẹp đang bị hắn dắt đi như một con thú cưng.
“Ồ, Giang tổng chơi lớn quá nhỉ.” – Một gã đàn ông bụng phệ, đeo kính cận dày cộp, bước tới. Đó là Cục phó Hải quan, người chịu trách nhiệm thông quan lô hàng tối nay.
“Chào anh Tư. Giới thiệu với anh, đây là ‘bé Nhi’, món đồ chơi mới nhất tôi sưu tầm được. Rất ngoan và rất… nhạy cảm.” – Giang giới thiệu, tay giật nhẹ sợi xích khiến Hà Nhi phải ngẩng mặt lên.
“Chào… chào các anh…” – Hà Nhi lí nhí, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Nàng là một Trung úy cảnh sát, vậy mà giờ đây phải đứng trước mặt những kẻ tham nhũng này trong bộ dạng của một nô lệ.
Gã Cục phó nheo mắt nhìn Hà Nhi, ánh mắt dâm tà quét từ cổ xuống chân nàng. Hắn nhận ra nàng chỉ mặc độc chiếc áo khoác.
“Giang tổng, trời nóng thế này mà để em nó mặc áo khoác dày thế kia, không sợ em nó ngộp sao?” – Hắn cười hô hố, tay cầm ly rượu tiến sát lại gần.
Giang nhếch mép: “Anh Tư nói phải. Nhi, nóng không em?”
Hà Nhi lắc đầu nguầy nguậy, hoảng sợ. Nàng biết bên trong mình không có gì cả.
“Nóng thì phải cởi ra chứ. Hay để anh Tư giúp em mở một cái cúc áo cho thoáng nhé?” – Giang ra lệnh, nhưng giọng điệu lại như đang trêu đùa.
Gã Cục phó không đợi thêm, hắn đưa bàn tay múp míp, đeo nhẫn vàng đầy ngón, chạm vào cúc áo trên cùng của Hà Nhi. Hắn cố tình làm chậm rãi. Ngón tay hắn lướt qua làn da cổ mịn màng, chạm vào xương quai xanh của nàng.
“Ưm…” – Hà Nhi rùng mình. Tác dụng của thuốc khiến da thịt nàng nhạy cảm gấp mười lần bình thường. Cái chạm nhẹ của gã đàn ông lạ mặt khiến nàng vừa ghê tởm vừa kích thích.
Tách.
Cúc áo đầu tiên bung ra.
Gã Cục phó ghé mắt nhìn vào khoảng hở. Hắn thấy thấp thoáng bầu ngực trắng nõn, không có áo lót che chắn. Hắn nuốt nước bọt.
“Chà… hàng tuyển có khác. Trắng quá…”
Hắn không dừng lại. Hắn tiếp tục cởi cúc thứ hai, rồi thứ ba. Chiếc áo khoác bung ra một khoảng lớn, để lộ khe ngực sâu hun hút và một phần bầu ngực căng tròn đang phập phồng.
“Đẹp! Quá đẹp!” – Những gã đàn ông xung quanh bắt đầu tụ lại, ánh mắt hau háu như bầy sói.
Gã Cục phó to gan hơn, hắn không cởi tiếp, mà luồn hẳn bàn tay mập mạp, lạnh lẽo vào bên trong lớp áo khoác. Bàn tay hắn áp trực tiếp lên bầu ngực trần của Hà Nhi, thô bạo bóp mạnh.
“Á!” – Hà Nhi giật nảy người, muốn lùi lại nhưng sợi xích trên tay Giang đã giữ nàng đứng yên tại chỗ.
“Đứng yên!” – Giang ra lệnh lạnh lùng. – “Để cho anh Tư kiểm tra hàng.”
Hà Nhi cắn răng chịu đựng. Bàn tay gã Cục phó nhào nặn bầu ngực nàng như nhào bột. Hắn dùng ngón tay cái và ngón trỏ kẹp chặt lấy đầu nhũ hoa đang cương cứng của nàng, vê tròn, day đi day lại.
Cơn đau pha lẫn khoái cảm chạy dọc sống lưng Hà Nhi. Nàng cảm thấy hạ bộ mình co thắt dữ dội, dâm thủy trào ra ướt đẫm hai bên đùi non, chảy xuống cả bắp chân.
“Chà, em nó ướt rồi này Giang tổng.” – Gã Cục phó cười khả ố, rút tay ra khỏi ngực nàng, rồi từ từ trượt tay xuống dưới, qua vùng bụng phẳng lì, hướng thẳng về phía vùng cấm địa đang không có gì che chắn.
“Anh Tư cứ tự nhiên. Nhưng nhớ là chỉ kiểm tra bên ngoài thôi nhé. Hàng này tôi còn chưa ‘khai trương’ xong đâu.” – Giang cười nhạt, nhấp một ngụm rượu.
Bàn tay gã Cục phó luồn vào giữa hai đùi Hà Nhi. Hắn không thọc vào, mà dùng cả bàn tay úp trọn lên “cô bé” của nàng, chà xát mạnh. Hắn cảm nhận được sự nóng hổi, trơn ướt và đám lông mu mềm mại cọ vào lòng bàn tay.
“Ưm… a… đừng…” – Hà Nhi rên rỉ, hai chân nàng run rẩy chụm vào nhau, kẹp chặt lấy bàn tay của gã đàn ông xa lạ. Hành động phản kháng yếu ớt đó vô tình lại ép chặt tay hắn vào điểm nhạy cảm nhất của nàng, khiến sự kích thích càng tăng lên gấp bội.
Nàng là một cảnh sát, được huấn luyện để bắt giữ tội phạm. Nhưng giờ đây, nàng đang đứng giữa hang ổ tội phạm, bị một tên quan chức biến chất sàm sỡ công khai, và cơ thể nàng lại đang phản bội nàng bằng cách tiết ra dâm thủy để hưởng ứng.
Sự tủi nhục lên đến đỉnh điểm, nhưng trong sâu thẳm, bản năng đàn bà bị đè nén bấy lâu nay đang gào thét trong sự hưng phấn bệnh hoạn.
“Giang tổng, con bé này dâm ngầm đấy. Mới sờ tí đã ướt nhẹp thế này rồi.” – Gã Cục phó rút tay ra, đưa lên mũi ngửi rồi cười hô hố. – “Thơm lắm. Mùi của gái trinh… à không, gái ngoan hư hỏng.”
Hà Nhi nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài. Nàng muốn chết đi cho xong. Nhưng nàng biết, đêm nay mới chỉ bắt đầu. Và ngoài kia, trong bóng tối của những container, Tam Báo và đồng bọn đang rình rập, chờ đợi thời cơ để biến đêm tiệc nhục dục này thành một bể máu.
