Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 26 : ”



Phần 25: Khoảng Lặng Ngượng Ngùng và Chiếc Vòng Cổ Của Nô Lệ

Ánh nắng ban mai gay gắt của Sài Gòn len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng manh, chiếu thẳng vào khuôn mặt đang vùi sâu trong gối của Hà Nhi. Nàng khẽ cựa mình, cơn đau đầu như búa bổ do dư âm của rượu Sake nóng đêm qua và sự căng thẳng thần kinh cực độ khiến nàng nhăn mặt.

Nhưng ngay khi ý thức vừa trở lại, ký ức về sự cố đêm qua ập đến như một cơn lũ quét. Hình ảnh nàng trần truồng, hai chân dang rộng, ngón tay cắm sâu trong người, miệng rên rỉ những lời dâm tục… và đôi mắt mở to kinh ngạc của Hồ Nổ đứng nơi cửa.

Hà Nhi rên lên một tiếng đầy sầu não, kéo chăn trùm kín đầu. Sau sự tra tấn thể xác của Trương Trí Giang, nàng lại tự tay đập nát hình tượng người chị đoan trang trước mặt Hồ Nổ. Sự nhục nhã kép này khiến nàng muốn biến mất khỏi thế gian.

Nằm lì trong phòng được 30 phút, biết không thể trốn mãi, Hà Nhi đành lồm cồm bò dậy. Nàng chọn một bộ đồ ở nhà kín đáo nhất có thể: quần dài, áo phông rộng cổ, cố gắng che đi những đường cong đã “phản bội” nàng đêm qua.

Hà Nhi hít một hơi sâu, mở cửa bước ra phòng khách.

Không gian yên ắng lạ thường. Trên tấm bàn ăn nhỏ đã dọn sẵn bữa sáng: một ổ bánh mì ốp la và ly sữa đậu nành còn hơi ấm. Hồ Nổ đang ngồi đó, cắm cúi ăn phần của mình, không dám ngẩng đầu lên.

Nghe tiếng bước chân, Hồ Nổ giật mình, suýt làm rơi miếng bánh mì. Cậu ta vội vàng cúi thấp mặt hơn, vành tai đỏ bừng tố cáo sự bối rối tột độ. Hình ảnh “người chị thần thánh” đang tự thỏa mãn đầy hoang dại tối qua vẫn in đậm trong tâm trí cậu trai trẻ, khiến “thằng nhỏ” của cậu sáng nay chào cờ mãi không xuống.

“Chị… chị dậy rồi ạ.” – Hồ Nổ lí nhí, giọng khàn khàn, mắt dán chặt vào ổ bánh mì.

Hà Nhi nhìn cậu, cảm thấy vừa giận bản thân, vừa thương hại cho sự ngây ngô của cậu. Nàng kéo ghế ngồi xuống đối diện, tim đập thình thịch nhưng cố giữ vẻ mặt bình thản của một người chị.

“Ừ. Cảm ơn em vì bữa sáng.”

Cả hai cắm cúi ăn trong im lặng. Không khí ngột ngạt đến mức nghe rõ tiếng nuốt thức ăn.

“Chuyện tối qua…” – Hà Nhi bất ngờ lên tiếng, khiến Hồ Nổ giật bắn người, suýt sặc sữa.

“Em quên rồi! Em thề! Em không nhớ gì hết! Chị say quá nên em dìu chị vào thôi, rồi em đi ngủ luôn!” – Hồ Nổ nói một hơi dài, xua tay lia lịa, trán lấm tấm mồ hôi. Cậu ta đang cố gắng bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng cho nàng.

Hà Nhi nhìn vào mắt cậu, thấy rõ sự hoảng hốt và cả sự chân thành. Nàng thở dài nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn gợn lên một nỗi buồn. Bức tường vô hình giữa hai chị em đã được dựng lên, nhưng đồng thời, một sợi dây liên kết bí mật đầy ám muội cũng đã hình thành.

“Cảm ơn em.”

Đúng lúc không khí vừa dịu đi một chút, điện thoại của Hà Nhi reo vang. Là số của quản lý Ngân.

Hà Nhi bắt máy, nụ cười gượng gạo tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng, cảnh giác.

“Alo, chị Ngân?”

“Dậy chưa cô nương? Chuẩn bị tinh thần đi.” – Giọng quản lý Ngân lanh lảnh, đầy vẻ hưng phấn. – “Hồng tỷ vừa gọi. Giang đại ca… hắn rất hài lòng về ‘món khai vị’ đêm qua.”

Tim Hà Nhi thắt lại. Hài lòng? Hắn gọi sự hành hạ, kích thích rồi bỏ lửng đó là hài lòng sao? Cảm giác dương vật gân guốc của hắn chèn chặt trong người nàng rồi rút ra đột ngột vẫn còn ám ảnh nàng đến tận bây giờ.

“Hắn muốn gặp em nữa sao?” – Hà Nhi hỏi, giọng hơi run.

“Không, không phải gặp ngay. Nhưng hắn đã chỉ định cưng cho sự kiện quan trọng nhất tháng này.” – Ngân hạ giọng, nghiêm trọng hơn. – “Đến trụ sở Hoa Anh Đào ngay đi. Hồng tỷ cần gặp cưng để bàn giao ‘đạo cụ’ cho nhiệm vụ thứ Sáu tới.”

“Em biết rồi. Em sẽ đến ngay.”

Hà Nhi cúp máy. Nàng quay sang nhìn Hồ Nổ: “Chị phải đi làm. Tối nay… nếu chị về muộn, em cứ ngủ trước đi.”

Hồ Nổ nhìn nàng, muốn hỏi gì đó nhưng lại thôi. Cậu chỉ gật đầu: “Chị cẩn thận.”

Một giờ sau, Hà Nhi có mặt tại văn phòng riêng của Hồng tỷ.

Khác với vẻ lả lơi thường thấy, hôm nay Hồng tỷ mặc một bộ vest công sở màu đỏ mận, tôn lên vẻ quyền lực. Bà ta đang ngồi xem xét một xấp hồ sơ dày cộm. Thấy Hà Nhi bước vào, Hồng tỷ ngước mắt lên nhìn, ánh mắt soi mói như muốn kiểm tra xem “món hàng” của mình sau đêm qua có bị hư hại gì không.

“Ngồi đi.” – Hồng tỷ hất hàm. – “Giang ca nói với chị rằng, em là một món hàng rất thú vị. Hắn nói cái lồn của em… ‘ngậm’ rất chặt.”

Hà Nhi đỏ mặt, cúi đầu xuống, móng tay bấm vào lòng bàn tay. Những lời lẽ thô tục này khi thốt ra từ miệng một người phụ nữ quyền lực càng khiến nó trở nên nhục nhã hơn.

“Dạ… em chỉ cố gắng chịu đựng.”

“Chịu đựng hay tận hưởng thì chỉ có em biết.” – Hồng tỷ cười khẩy, rồi ném ra mặt bàn một tấm thiệp mời màu đen tuyền, viền vàng kim loại và một chiếc hộp nhung dài.

“Vào việc chính đây. Thứ Sáu này, tại cảng Cát Lái, sẽ có một buổi tiệc ‘mừng công’ bí mật ngay tại kho hàng. Vạn Phát sẽ đón một lô hàng thiết bị y tế từ thiện lớn từ Đài Loan về. Đây là bình phong cho một phi vụ làm ăn lớn.”

Hà Nhi nín thở. Thứ Sáu. Cảng Cát Lái. Thông tin khớp hoàn toàn với những gì nàng nghe lén được trên bàn tiệc đêm qua.

“Nhiệm vụ của em là gì ạ?”

“Giang ca đã chọn em làm ‘Vật Sở Hữu Riêng Biệt’ cho đêm đó. Mở hộp ra đi.”

Hà Nhi run run mở chiếc hộp nhung. Bên trong không phải là trang sức đắt tiền, mà là một chiếc vòng cổ choker bằng da đen, có gắn một viên đá quý màu đỏ rực ở giữa, và… một sợi dây xích mảnh bằng vàng ròng nối liền với nó.

“Đây là…” – Hà Nhi chết lặng.

“Vòng cổ của thú cưng.” – Hồng tỷ nói thẳng thừng. – “Tối thứ Sáu này, em sẽ đeo nó. Em sẽ không được mặc quần lót. Em sẽ đi bên cạnh Giang ca, sợi xích này sẽ do ngài ấy cầm. Em sẽ đóng vai trò là một con búp bê sống, một vật trang trí biết đi để phô trương quyền lực của hắn trước mặt đối tác và quan chức.”

“Em… phải làm chó sao?” – Hà Nhi cảm thấy uất nghẹn.

“Đừng dùng từ ngữ thô thiển thế. Là ‘thú cưng cao cấp’.” – Hồng tỷ đứng dậy, đi vòng ra sau ghế Hà Nhi, đặt tay lên vai nàng. – “Ở đó sẽ có rất nhiều quan chức hải quan, công an kinh tế. Bọn họ thích nhìn thấy những cô gái xinh đẹp, có học thức như em bị thuần hóa. Nhiệm vụ của em là rót rượu, quỳ gối, và nếu Giang ca cao hứng… em có thể phải phục vụ hắn ngay tại chỗ, trước mặt mọi người.”

Hồng tỷ cúi xuống, thì thầm vào tai Hà Nhi:

“Đây là cơ hội duy nhất để em tiếp cận được kho hàng đó. Nếu em làm tốt, Giang ca sẽ tin tưởng em tuyệt đối. Còn nếu em từ chối… thì cái mạng của em cũng không giữ được đâu.”

Hà Nhi nhìn chiếc vòng cổ da đen nằm trong hộp. Nó đẹp, nhưng lạnh lẽo và đầy tính sỉ nhục. Đeo nó vào, nghĩa là nàng chấp nhận vứt bỏ hoàn toàn thân phận con người, trở thành một con vật mua vui cho trùm xã hội đen.

Nhưng hình ảnh người mẹ trong tù và ánh mắt kỳ vọng của Tư lệnh Kiên hiện lên. Nàng không còn đường lui.

“Em làm được.” – Hà Nhi nói, giọng đanh lại.

“Tốt. Cầm lấy cái này nữa.”

Hồng tỷ ném thêm một vỉ thuốc nhỏ lên bàn.

“Từ giờ đến thứ Sáu, mỗi ngày uống một viên. Đây là thuốc điều hòa nội tiết, giúp da dẻ em đẹp hơn, ‘nước nôi’ tràn trề hơn. Giang ca không thích dùng gel bôi trơn đâu, hắn thích đồ tự nhiên.”

Hà Nhi cầm vỉ thuốc lên. Nàng biết thừa đó là một dạng thuốc kích dục liều nhẹ nhưng có tác dụng kéo dài, biến cơ thể nàng thành một quả bom nổ chậm, lúc nào cũng trong trạng thái hưng phấn ngầm.

“Giờ thì về đi. Nghỉ ngơi cho lại sức. Thứ Sáu xe sẽ đến đón.”

Hà Nhi cầm lấy chiếc hộp và vỉ thuốc, bước ra khỏi phòng. Nàng cảm thấy chiếc vòng cổ trong hộp nhưng nặng ngàn cân.

Rời khỏi Hoa Anh Đào, Hà Nhi tìm một bốt điện thoại công cộng để gọi cho Tư lệnh Kiên.

“Báo cáo Tư lệnh. Thứ Sáu này, tại cảng Cát Lái. Em đã được chọn đi cùng Trương Trí Giang.”

“Tốt lắm, Hà Nhi.” – Giọng Tư lệnh Kiên vang lên, trầm ổn. – “Thông tin về lô hàng thiết bị y tế chứa chip điện tử mà em lấy được từ điện thoại tên Hùng rất có giá trị. Nhiệm vụ lần này của em là xác định vị trí chính xác của lô hàng đó trong kho. Và… nếu có cơ hội, hãy cài thiết bị nghe lén vào người Giang.”

“Nhưng… em sẽ bị kiểm tra rất kỹ. Em sẽ phải… đeo vòng cổ, và không được mặc nội y.” – Hà Nhi ngập ngừng báo cáo tình hình.

Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi Tư lệnh nói, giọng lạnh lùng hơn:

“Sự hy sinh của em, Tổ quốc sẽ ghi nhận. Hãy nhớ, mục tiêu là trên hết. Bằng mọi giá.”

Tiếng tút dài vang lên. Hà Nhi buông tay nghe xuống. Một cảm giác cô đơn cùng cực ùa đến. Nàng chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ của những kẻ quyền lực.

Nàng lê bước về nhà, trong túi xách là chiếc vòng cổ nô lệ và vỉ thuốc kích dục. Cuộc chiến thực sự giờ mới bắt đầu.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...