Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 25 : Ánh Mắt Qua Gương và Bí Mật Bị Bại Lộ



Phần 24: Ánh Mắt Qua Gương và Bí Mật Bị Bại Lộ

Chiếc xe sang trọng lướt đi trong màn mưa đêm tầm tã. Bên trong khoang xe bọc da đắt tiền, không khí đặc quánh sự im lặng và mùi dục vọng chưa tan.

Hà Nhi ngồi co ro ở góc ghế sau, hai tay ôm lấy bờ vai trần. Cơn nứng bị Trương Trí Giang bỏ lửng lúc nãy giờ đây biến thành những con kiến lửa bò râm ran dưới lớp da thịt. Vùng kín sưng tấy, nhớp nháp dâm thủy khô lại khiến nàng khó chịu vô cùng mỗi khi cử động.

Gã tài xế đeo kính râm vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, nhưng qua kính chiếu hậu, Hà Nhi bắt gặp ánh mắt hắn lén lút liếc ra phía sau. Hắn nhìn vào đôi chân dài miên man lộ ra sau tà váy xẻ cao, nhìn vào khuôn ngực phập phồng sau lớp lụa mỏng manh.

Ban đầu, bản năng cảnh sát khiến Hà Nhi cau mày, định lên tiếng quát nạt gã tài xế vô lễ. Nhưng lời nói vừa đến cổ họng lại nghẹn lại. Một luồng suy nghĩ đen tối, lạ lẫm bỗng len lỏi vào tâm trí nàng.

“Hắn đang nhìn mình… Hắn thèm khát mình… Cũng giống như tên Giang, như lão Quang…”

Thay vì tức giận, một cảm giác hưng phấn kỳ lạ nhen nhóm trong bụng dưới. Sự kích thích bị dồn nén nãy giờ tìm được một lối thoát nhỏ nhoi. Hà Nhi tự hỏi, cơ thể này đã bị vấy bẩn rồi, nếu nàng cho hắn thấy một chút… chỉ một chút thôi… để kiểm chứng sức hút của mình, thì có sao đâu?

Trong vô thức, hoặc có lẽ là sự buông thả có chủ đích của một tâm hồn đang tổn thương, Hà Nhi khẽ dựa lưng vào ghế, thả lỏng cơ thể. Bàn tay nàng giả vờ vuốt tóc, nhưng khuỷu tay lại “vô tình” gạt nhẹ dây áo váy bên vai trái.

Dây áo lụa mỏng manh trượt xuống khỏi bờ vai thon thả.

Qua ánh đèn đường vàng vọt hắt vào xe, một nửa bầu ngực trắng nõn, căng tròn của Hà Nhi lộ ra, phơi bày trọn vẹn trước tấm gương chiếu hậu. Đầu nhũ hoa hồng hào, đang cương cứng vì lạnh và vì kích thích, hiện lên rõ mồn một, thách thức ánh nhìn của gã đàn ông phía trước.

“Ực…”

Tiếng nuốt nước bọt của gã tài xế vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Hắn liếc nhìn qua gương, mắt dán chặt vào điểm hồng hào đó, tay lái hơi chệch đi một chút.

Hà Nhi thấy hết. Nàng thấy sự thèm khát trần trụi trong mắt hắn. Tim nàng đập thình thịch, mặt nóng bừng. Nàng xấu hổ, muốn kéo áo lên ngay, nhưng cơ thể lại cứng đờ vì một niềm tự hào bệnh hoạn. Cơ thể này… thực sự có ma lực khiến đàn ông điên đảo.

Cảm giác bị nhìn trộm, bị thèm muốn một cách trần trụi khiến cơn ngứa ngáy ở hạ thể Hà Nhi càng trở nên dữ dội hơn. Hai đùi nàng kẹp chặt lại, cọ xát vào nhau, dâm thủy lại rỉ ra ướt đẫm đáy quần lót.

Chiếc xe đỗ xịch trước con hẻm nhỏ. Hà Nhi giật mình, như vừa tỉnh cơn mê. Nàng vội vàng kéo dây áo lên, che đi bầu ngực trần, mặt đỏ lựng như gấc chín vì hành động dại dột vừa rồi. Nàng mở cửa xe, lao xuống màn mưa mà không dám nhìn gã tài xế lấy một lần.

Nhưng trong lòng nàng, sự kích thích ấy vẫn còn đọng lại, âm ỉ cháy, thiêu đốt chút lý trí còn sót lại.

Hà Nhi đẩy cửa bước vào nhà. Căn phòng khách tối om, chỉ có ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòng Hồ Nổ. Nàng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng cậu ta đã ngủ. Nàng sợ phải đối mặt với cậu lúc này, sợ cái nhìn trong veo của cậu sẽ soi rọi vào tâm hồn nhơ nhuốc của nàng.

Nàng không bật đèn, rón rén đi thẳng về phòng mình. Cơ thể nàng đang gào thét đòi hỏi sự giải tỏa. Hình ảnh khúc dương vật gân guốc, khổng lồ của tên trùm họ Trương cứ lởn vởn trong đầu nàng. Dù nàng căm ghét hắn, ghê tởm hắn, nhưng cơ thể nàng lại không thể phủ nhận sự thật rằng nó đã bị kích thước đó “mở khóa”.

Vào đến phòng, Hà Nhi không kịp bật đèn, chỉ nương theo ánh trăng mờ ảo từ cửa sổ. Nàng ném túi xách lên bàn, rồi lao lên giường.

“Ưm… khó chịu quá… Thành Trung… em nhớ anh…”

Hà Nhi rên rỉ, gọi tên người yêu trong vô vọng, tay run rẩy kéo tuột chiếc váy lụa ướt sũng ra khỏi người. Thân thể trần truồng, tuyệt mỹ uốn éo trên tấm ga giường. Nàng dạng rộng hai chân, ngón tay tìm ngay đến “cô bé” đang sưng tấy, ướt nhẹp.

Nàng cố gắng tưởng tượng đó là tay của Thành Trung, là sự âu yếm của anh. Nhưng ký ức về thể xác lại phản bội nàng. Cảm giác chật chội, căng tức khi bị vật thể to lớn của tên Giang xâm nhập mới là thứ đang ám ảnh dây thần kinh khoái cảm của nàng lúc này.

Nàng đưa hai ngón tay thọc sâu vào bên trong, bắt chước nhịp điệu ra vào mạnh bạo. Tiếng nước chép chép vang lên trong căn phòng vắng lặng.

“Khốn kiếp… a… tại sao lại sướng thế này… tên khốn đó…”

Hà Nhi cắn môi, chửi rủa tên Giang trong suy nghĩ, nhưng hông nàng lại đẩy mạnh lên, đón nhận ngón tay của chính mình. Cảm giác mâu thuẫn giữa yêu và ghét, giữa lý trí thanh cao và bản năng dâm đãng khiến cơn cực khoái tích tụ nhanh chóng.

Nàng cong người lên, tay còn lại bóp chặt bầu ngực, vân vê đầu vú vừa bị gã tài xế nhìn thấy, tưởng tượng đó là những ánh mắt thèm thuồng đang đổ dồn vào mình.

“Sướng quá… ra… sắp ra rồi…”

Đúng lúc Hà Nhi đang ở cao trào, chuẩn bị đón nhận cơn cực khoái, thì một tiếng động nhỏ vang lên.

Cạch.

Cánh cửa phòng nàng, vốn không khóa chốt, khẽ mở ra.

Hà Nhi giật bắn người, mở to mắt nhìn ra phía cửa. Dưới ánh sáng hắt vào từ hành lang, một bóng người đang đứng chết trân ở đó.

Là Hồ Nổ.

Cậu ta đứng đó, tay cầm ly nước chanh, mắt mở to hết cỡ, miệng há hốc. Cậu ta nghe thấy tiếng động lạ, tiếng rên rỉ đau đớn (như cậu nghĩ), nên định mang nước vào hỏi thăm. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hồn vía cậu bay lên mây.

Hà Nhi – người chị, người nữ thần trong lòng cậu – đang nằm trần truồng, hai chân dang rộng, ngón tay đang cắm sâu trong vùng kín, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và dục vọng, ngực phập phồng dữ dội.

Thời gian như ngừng trôi.

Hà Nhi cứng đờ người, ngón tay vẫn còn nằm trong cơ thể. Sự xấu hổ tột cùng ập đến như sóng thần, nhấn chìm nàng. Nàng muốn hét lên, muốn chui xuống đất, nhưng cổ họng nghẹn ứ.

Hồ Nổ cũng không khá hơn. Cậu ta nhìn chằm chằm vào cơ thể tuyệt mỹ của Hà Nhi, vào nơi tư mật đang ướt át đó. Hơi thở cậu dồn dập, và dù lý trí bảo phải quay đi, nhưng bản năng đàn ông khiến “thằng nhỏ” bên dưới phản ứng ngay lập tức, đội lên một túp lều lớn trong quần đùi.

Ánh mắt Hồ Nổ dại đi trong một giây, dán chặt vào bầu ngực hồng hào và khe suối rỉ nước của chị.

“Chị… chị Nhi…” – Hồ Nổ lắp bắp, giọng run rẩy, mặt đỏ bừng như gấc. – “Em… em xin lỗi… em tưởng chị bị đau… em… em mang nước…”

Tiếng nói của Hồ Nổ kéo Hà Nhi trở về thực tại. Nàng vội vàng rút tay ra, kéo chăn che kín cơ thể đang run lên bần bật. Mặt nàng nóng ran, nước mắt tủi nhục ứa ra.

“Đi ra! Đi ra ngoài ngay!” – Hà Nhi rít lên, giọng lạc đi, tay chỉ thẳng ra cửa.

Hồ Nổ giật mình, luống cuống làm sánh cả nước chanh ra tay. Cậu nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm tày đình. Cậu đã nhìn thấy thứ không nên thấy, và tệ hơn, cậu đã bị kích thích bởi nó.

“Dạ… dạ… em ra ngay… em xin lỗi chị… em thề không thấy gì hết…”

Cậu ta quay đầu chạy biến ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Tiếng bước chân dồn dập chạy về phòng bên cạnh, rồi tiếng khóa cửa vang lên lạch cạch như muốn trốn chạy khỏi tội lỗi.

Hà Nhi ngồi co ro trong chăn, tim đập như muốn vỡ lồng ngực.

“Trời ơi… chết mất… nó thấy hết rồi…”

Nàng úp mặt vào đầu gối, muốn khóc mà không khóc được. Cơn nứng đã biến mất, thay vào đó là cảm giác ngượng ngùng khủng khiếp. Nàng không biết ngày mai phải đối mặt với Hồ Nổ như thế nào. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ý nghĩ thoáng qua khiến nàng rùng mình: Cậu ấy đã thấy… và cậu ấy đã cương lên. Cậu ấy cũng là đàn ông…

Sự cố này chưa phá vỡ mối quan hệ chị em, nhưng nó đã tạo ra một vết nứt, một bầu không khí ngượng ngập và đầy ám muội giữa hai con người cô đơn sống chung dưới một mái nhà.

Tại một diễn biến khác – Khu ổ chuột Chợ Lớn

Trong khi Hà Nhi đang vật lộn với những rắc rối của bản thân, thì ở một góc tối tăm khác của thành phố, số phận của những cô gái khác còn bi thảm hơn gấp bội.

Căn phòng karaoke cách âm nồng nặc mùi máu tanh và mùi tinh trùng. Lan – cô gái bị bắt trừ nợ – đang nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo, thân thể trần trụi đầy vết bầm tím và tinh dịch nhầy nhụa.

Tam Báo ngồi trên ghế, rít một hơi thuốc lào sòng sọc. Hắn nhìn cái xác không hồn dưới đất với ánh mắt vô cảm. Hắn bị yếu sinh lý, dương vật teo tóp không thể quan hệ, nên hắn tìm khoái cảm lệch lạc bằng cách nhìn đàn em hãm hiếp và hành hạ phụ nữ. Hắn thích nghe tiếng la hét, thích nhìn thấy sự đau đớn tột cùng trên da thịt phụ nữ để bù đắp cho sự bất lực của mình.

“Đại ca, con nhỏ này ngất rồi. Xử lý sao đây?” – Một tên đàn em vừa kéo quần lên vừa hỏi.

“Vứt nó ra sau nhà kho. Tí nữa cho mấy thằng ma cô đến xem hàng, được giá thì bán sang Campuchia, không thì cho đi làm gái đứng đường.” – Tam Báo phẩy tay, lạnh lùng như nói về một món hàng hỏng.

Hắn đang bận tâm chuyện khác lớn hơn. Mối thù bị cướp địa bàn bởi Hồng tỷ và sự khinh thường của Giang Rồng khiến hắn điên tiết.

“Con đàn bà Hồng tỷ… Thằng chó Giang Rồng… tụi bây cứ đợi đấy. Tao không ăn được thì tao sẽ đạp đổ. Cái ghế của tụi bây, sớm muộn gì cũng là của tao.”

Tam Báo rút điện thoại ra, bấm gọi lại vào số máy lạ ban nãy – số của một tay chân thân tín bên phía đối lập chính trị với phe Tư lệnh Kiên.

“Alo? Tôi đây. Về lô hàng ‘thiết bị y tế’ ở cảng Cát Lái thứ Sáu này… tôi có thêm chi tiết cho các ông. Nhưng nhớ kỹ thỏa thuận, sau vụ này, địa bàn quận 5 phải thuộc về tao.”

Tam Báo cười khanh khách, tiếng cười man dại vang vọng trong căn phòng đầy tội lỗi. Hắn không biết rằng, hắn đang châm ngòi cho một cuộc chiến đẫm máu, nơi mà những kẻ phản bội thường là những người chết đầu tiên.

Sau khi đánh chán chê, Tam Báo thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại. Hắn ném dây lưng xuống, tiến lại gần Lan – lúc này đã ngất lịm đi vì đau đớn. Hắn đưa bàn tay thô kệch bóp mạnh vào một bên ngực bầm tím của cô, rồi quay sang đám đàn em:

“Tụi bây, thằng nào thích thì vào ăn đi. Xong việc thì vứt nó sang biên giới làm gà.”

Đám đàn em như lũ thú dữ được tháo xích, lao vào xâu xé cô gái tội nghiệp. Tam Báo quay trở lại ghế, châm một điếu thuốc, ánh mắt hắn lóe lên một tia nham hiểm.

“Hồng tỷ… Giang Rồng… tụi bây cứ đợi đấy. Tao không ăn được thì tao sẽ đạp đổ. Tao sẽ cho cả cái Vạn Phát này biết thế nào là lễ độ.”

Hắn rút điện thoại ra, bấm một dãy số lạ.

“Alo? Có phải là… bên phía thanh tra không? Tôi có tin mật về vụ buôn lậu sắp tới của Vạn Phát…”

Tam Báo không biết rằng, cuộc gọi của hắn không chỉ là sự phản bội, mà còn là ngòi nổ cho một cuộc chiến đẫm máu sắp tới, nơi mà Hà Nhi sẽ bị cuốn vào tâm bão.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...