NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 24 : Con Mồi Trong Hang Hùm
Phần 23: Con Mồi Trong Hang Hùm
PHẬP!
Cú thúc dứt khoát khiến Hà Nhi cong người lên, tiếng hét tắc nghẹn nơi cổ họng.
Đây không phải là làm tình. Đây là sự chiếm đoạt, là sự khẳng định chủ quyền của kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
Khúc dương vật ngoại cỡ của Trương Trí Giang như một thanh sắt nung đỏ, xé toạc lớp niêm mạc mỏng manh bên trong để chui tọt vào tận cùng sâu thẳm. Nó quá lớn, quá gân guốc, khiến cho mọi không gian bên trong Hà Nhi bị lấp đầy đến mức căng tức, đau đớn như muốn vỡ ra.
Nhưng trái với dự đoán của Hà Nhi về một cuộc cưỡng bức hùng hục như loài thú, Trương Trí Giang đột ngột dừng lại.
Hắn ghim chặt hạ bộ của mình vào sát háng nàng, giữ nguyên tư thế đó. Hắn không động đậy, chỉ để cho sự hiện diện khổng lồ của mình “làm quen” với cơ thể nàng. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào vành tai nhạy cảm của Hà Nhi, giọng khàn đục nhưng lạnh lùng:
“Thả lỏng ra. Gồng cứng như thế này chỉ làm em đau thêm thôi.”
Hà Nhi cắn chặt môi đến bật máu, hai tay bấu víu vào mép bàn gỗ lạnh lẽo. Lý trí của một nữ cảnh sát gào thét rằng đây là sự xâm hại, là nhục nhã tột cùng. Nàng muốn đẩy hắn ra, muốn khép chặt chân lại. Nhưng sự áp đảo về thể xác của Giang quá lớn. Độ nóng từ dòng máu đang chảy rần rật trong dương vật của hắn lan tỏa sang thành vách âm đạo của nàng, những đường gân nổi cộm cọ xát vào những điểm nhạy cảm nhất, tạo ra một sự ma sát tĩnh điện rùng mình.
Giang bắt đầu di chuyển. Rất chậm. Hắn rút ra gần hết, để lại một cảm giác trống hoác lạnh lẽo nơi cửa mình, rồi lại từ từ nhấn sâu vào. Từng milimet một. Như muốn nong rộng cơ thể nàng ra, bắt nó phải phục tùng khuôn khổ của hắn.
“Ưm…” – Hà Nhi nghiến răng, cố nén tiếng rên rỉ đau đớn pha lẫn sự kích thích quái gở.
“Rất chặt… Rất ấm…” – Giang thì thầm, tay hắn luồn xuống dưới, chạm vào điểm giao hợp đang căng nứt, nơi dâm thủy hòa lẫn với rượu Sake đang rỉ ra. – “Nhưng ta thấy cái miệng nhỏ ở dưới này của cô… nó đang ‘ăn’ rất ngon lành đấy chứ. Nó đang co bóp, đang mút chặt lấy ta.”
Lời nói của hắn như mũi kim châm vào lòng tự trọng của Hà Nhi. Quả thật, dưới tác động của rượu và sự kích thích từ kích thước khủng khiếp kia, cơ thể nàng bắt đầu phản ứng theo bản năng sinh tồn. Dâm thủy tiết ra ồ ạt để bôi trơn, làm dịu đi cơn đau rát, nhưng vô tình lại khiến cho việc ra vào của Giang trơn tru hơn.
Và rồi, giữa lúc Hà Nhi đang chới với, Trương Trí Giang bất ngờ cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt sắc như dao cạo:
“Phản ứng rất tốt… Cô là cảnh sát cơ mà? Tại sao cái lồn này lại biết cách co bóp điêu luyện như một con điếm chuyên nghiệp vậy hả?”
Câu nói của Giang như một gáo nước sôi dội thẳng vào não bộ Hà Nhi.
Cả người nàng cứng đờ lại. Tim ngừng đập trong một giây. Máu trong người như đông cứng. Hắn biết? Hắn biết mình là cảnh sát?
Nỗi kinh hoàng tột độ xâm chiếm lấy Hà Nhi. Mọi cảm giác đau đớn hay kích thích nơi hạ bộ vụt tắt ngấm, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Cơ âm đạo của nàng vì sợ hãi mà co thắt dữ dội, kẹp chặt lấy dương vật của Giang.
Giang cảm nhận được cú siết đó. Hắn cười khẩy:
“Sao thế? Giật mình à? Ta nói sai sao? Trung úy Trương Ngọc Hà Nhi, tốt nghiệp xuất sắc Học viện Cảnh sát… Giờ đây lại nằm trần truồng trên bàn tiệc, banh háng ra cho một thằng trùm xã hội đen đụ. Nhục nhã không?”
Hà Nhi chết lặng. Hắn biết rõ lai lịch của nàng. Nhưng trong cơn hoảng loạn, nàng nhận ra hắn đang dùng thì quá khứ. Hắn đang sỉ nhục sự sa ngã của nàng, chứ không phải buộc tội nàng là gián điệp hiện tại. Nàng phải đánh cược. Phải dùng chính sự nhục nhã này làm tấm khiên.
“Phải…” – Hà Nhi rên lên, nước mắt tuôn trào vì sợ hãi và tủi hổ, nàng cố gắng không để giọng mình run rẩy quá mức. – “Em từng là cảnh sát… Nhưng bọn họ đã đuổi em… Bọn họ vứt bỏ em… Giờ em chỉ cần tiền… Em cần quyền lực của anh…”
Câu trả lời, hay đúng hơn là sự thừa nhận đầy uất ức của Hà Nhi dường như làm Giang hài lòng. Hắn thích cảm giác bẻ gãy một bông hoa thanh cao.
“Tốt. Rất tốt. Vậy thì hãy nhớ kỹ vị trí của mình.”
Giang gầm lên, hắn nắm lấy tóc Hà Nhi, kéo giật ra sau, bắt nàng ngửa mặt lên trần nhà. Hắn bắt đầu tăng tốc độ. Những cú thúc trở nên mạnh bạo như búa tạ.
Bạch… bạch… bạch…
Dương vật gân guốc của hắn cày xới bên trong nàng. Sự sợ hãi khi nãy, cộng với những lời sỉ nhục và sự đau đớn về thể xác, kỳ lạ thay lại kích thích bản năng dâm đãng sâu kín nhất trong cơ thể người phụ nữ.
Hà Nhi cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra những âm thanh dâm loạn. Nàng không muốn rên rỉ, nàng không muốn thừa nhận rằng cơ thể mình đang bắt đầu tận hưởng sự tra tấn này. Nhưng mỗi cú thúc của Giang lại chạm đúng vào điểm G sâu bên trong, khiến bụng dưới nàng quặn thắt từng cơn khoái cảm.
“Đừng… đừng sướng… mày là cảnh sát… mày không được sướng…” – Hà Nhi gào thét trong tâm trí, nhưng cơ thể nàng lại cong lên, ngực ưỡn ra, vô thức đón nhận nhịp điệu của hắn.
Giang cảm nhận được sự giằng xé đó. Hắn biết nàng đang cố kìm nén, và điều đó càng làm hắn hưng phấn. Hắn dập liên hồi, đẩy Hà Nhi lên tận cùng của sự chịu đựng. Nàng cảm thấy một cơn sóng thần đang tích tụ ở bụng dưới, sắp sửa vỡ òa. Cơ thể nàng căng cứng, chuẩn bị cho cơn cực khoái mà nàng vừa khao khát vừa ghê tởm.
Nhưng đúng vào giây phút quyết định đó, Trương Trí Giang đột ngột dừng lại.
Hắn rút phắt dương vật ra khỏi người nàng.
PÓC.
Âm thanh tách rời vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
Hà Nhi rơi bịch xuống mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Cảm giác trống rỗng, hụt hẫng ập đến như một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Cơn nứng đang leo lên đến đỉnh dốc bỗng nhiên bị cắt đứt dây, khiến nàng rơi tự do xuống vực thẳm của sự bức bối.
“Sao… sao lại dừng…? Mình… mình muốn nữa…”
Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu Hà Nhi khiến nàng kinh hoàng. Nàng mở đôi mắt mơ màng, ướt át nhìn Giang. Hơi thở nàng dồn dập, hai chân vẫn còn dang rộng trong tư thế mời gọi, “cô bé” bên dưới vẫn đang co giật, rỉ nước dâm thủy lênh láng, khao khát được lấp đầy trở lại. Nhưng miệng nàng vẫn ngậm chặt, không thốt ra nửa lời van xin.
Giang đứng đó, nhìn xuống nàng với vẻ mặt lạnh tanh, tàn nhẫn. Dương vật của hắn vẫn cương cứng, bóng loáng nước dâm thủy của Hà Nhi, gân xanh nổi lên cuồn cuộn đầy đe dọa.
“Thế nào? Cảm giác bị bỏ lửng… có khó chịu không?” – Hắn hỏi, giọng đều đều, tay với lấy chiếc khăn lau sạch hạ bộ, hoàn toàn không có ý định tiếp tục.
Hà Nhi quay mặt đi, xấu hổ che giấu sự thèm khát trong mắt mình. Hắn đang trừng phạt nàng. Hắn đang huấn luyện nàng như một con chó, bắt nàng phải thèm khát miếng xương mà hắn đang cầm trên tay.
“Hôm nay đến đây thôi.” – Giang thắt lại dây lưng, chỉnh trang quần áo như chưa từng có chuyện gì xảy ra. – “Cô có tố chất lắm. Cơ thể cô rất thật thà, trung thực hơn cái miệng của cô nhiều. Lần sau gặp lại, ta muốn cô phải tự banh chân ra cầu xin ta đụ cô, chứ không phải nằm im chịu đựng như một khúc gỗ thế này.”
Hắn cầm lấy bộ váy lụa xanh ngọc bích ném lên người nàng đang trần trụi.
“Mặc đồ vào. Tài xế sẽ đưa cô về.”
Giang quay lưng bước đi, để lại Hà Nhi nằm trơ trọi trên bàn tiệc, ê chề, nhục nhã và bứt rứt đến phát điên.
…
Trên đường về, chiếc xe sang trọng lướt đi trong đêm. Hà Nhi ngồi co ro ở góc ghế, hai tay ôm chặt lấy mình.
Cơn nứng bị bỏ dở khi nãy giờ đây biến thành một sự ngứa ngáy âm ỉ, lan tỏa khắp cơ thể. Vùng kín sưng tấy, nhớp nháp dâm thủy khô lại khiến nàng khó chịu vô cùng. Hình ảnh khúc dương vật gân guốc của Giang cứ lởn vởn trong đầu nàng, vừa đáng sợ, vừa… mạnh mẽ.
Trong lúc tâm trí đang mụ mị vì dục vọng chưa được giải tỏa, một hình ảnh khác bỗng hiện lên.
Hồ Nổ.
Cậu em cùng nhà ngây ngô, khỏe mạnh, người luôn nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái. Cậu ấy đang ở nhà, có lẽ đang đợi nàng. Nếu… nếu về nhà, nàng có thể nhờ cậu ấy…
“Chỉ cần một chút thôi… để cậu ấy ôm mình… để cậu ấy lấp đầy cái lỗ trống này… Cậu ấy sẽ không từ chối đâu…”
Ý nghĩ đó lóe lên như một tia chớp, cám dỗ Hà Nhi như một chiếc phao cứu sinh giữa biển lửa dục vọng. Bàn tay nàng trong vô thức đã luồn xuống dưới lớp váy lụa, chạm nhẹ vào nơi ẩm ướt…
CHÁT!
Hà Nhi tự tát mạnh vào má mình. Tiếng tát vang lên rõ mồn một trong khoang xe yên tĩnh. Gã tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu nhưng vẫn im lặng.
Hà Nhi run rẩy rút tay ra, ôm lấy khuôn mặt nóng bừng.
“Mày đang nghĩ cái quái gì vậy Hà Nhi? Mày là cảnh sát! Mày là Trung úy Trương Ngọc Hà Nhi! Mày không phải là con điếm của Vạn Phát! Mày không được phép vấy bẩn lên cậu ấy!”
Nàng lắc đầu quầy quậy, cố gắng xua tan ý nghĩ dơ bẩn đó ra khỏi đầu. Nàng cắn môi đến bật máu, dùng nỗi đau thể xác để trấn áp con thú dục vọng đang gào thét bên trong. Hồ Nổ là người vô tội, là người bạn duy nhất của nàng lúc này. Nàng không thể biến cậu thành công cụ giải tỏa, không thể kéo cậu xuống vũng bùn nhơ nhuốc này cùng mình.
“Về nhà… mình phải về nhà… tắm nước lạnh… sẽ hết thôi… sẽ hết thôi…”
Hà Nhi lẩm bẩm, nước mắt lăn dài. Chiếc xe lao đi trong đêm tối, chở theo một tâm hồn đang giằng xé dữ dội giữa lằn ranh của thiện và ác, của lý trí và bản năng.
