Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 23 : Bữa Tiệc Trên Da Thịt



Phần 22: Bữa Tiệc Trên Da Thịt

Không gian trong đại sảnh dường như ngưng đọng lại khi bốn người đàn ông quyền lực nhất của đêm tiệc bước đến gần chiếc bàn gỗ dài.

Dưới ánh đèn chùm pha lê vàng ấm áp, cơ thể Hà Nhi hiện lên như một kiệt tác nghệ thuật sống động, một vẻ đẹp siêu thực khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải nín thở. Làn da nàng trắng sứ, mịn màng không tì vết, phản chiếu ánh đèn tạo nên một lớp hào quang mờ ảo, tương phản gay gắt với màu gỗ trầm của chiếc bàn và màu sắc rực rỡ của những lát cá hồi, cá ngừ tươi sống.

Khuôn mặt nàng được trang điểm theo phong cách Geisha nhưng hiện đại hơn: đôi môi đỏ mọng như trái cherry chín, hàng mi cong vút khép hờ, che giấu đi đôi mắt đang cố gắng giữ vẻ vô hồn. Mái tóc đen dài được xõa tung, trải rộng trên mặt bàn như một dòng suối mực. Nhưng điểm chí mạng nhất chính là tỷ lệ cơ thể hoàn hảo đến mức phi lý. Vòng eo thon nhỏ thắt lại, tôn lên độ cong mềm mại của hông và sự nảy nở của đôi gò bồng đảo đang phập phồng nhẹ nhàng theo từng nhịp thở.

Lý Thế Thiên, ông trùm khét tiếng của Vạn Phát, người được mệnh danh là “không bao giờ cười”, lúc này cũng phải khẽ nhếch mép, đôi mắt lão luyện nheo lại đầy thích thú.

“Giang đệ, cậu kiếm đâu ra cực phẩm thế này? Ta đã từng thưởng thức ‘Mỹ Nhân Tịch’ ở Nhật, ở Hong Kong, thậm chí cả Las Vegas… nhưng chưa từng thấy cô gái nào có nước da và thần thái ‘sạch’ đến mức này. Nhìn cô ta… cứ như một thiên thần sa ngã vậy.”

Gã đối tác người Đài Loan – ông Chen – thì không giữ được vẻ điềm tĩnh như Lý Thế Thiên. Hắn ta nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt hau háu dán chặt vào hai bầu ngực căng tròn của Hà Nhi, nơi đang được trang trí bằng những cuốn sushi trứng cá hồi lấp lánh.

“Hảo! Hảo cực phẩm! Da thịt này… nhìn thôi đã thấy muốn cắn một miếng rồi.” – Ông Chen nói tiếng Việt lơ lớ, tay xoa xoa vào nhau đầy phấn khích.

Vị quan chức bệ vệ – ông Lâm – sau khi nuốt miếng sashimi đầu tiên lấy từ vùng cấm địa của Hà Nhi, vẻ mặt ông ta vẫn còn đê mê. Ông ta liếm môi, ánh mắt dâm tà quét dọc cơ thể nàng:

“Không chỉ đẹp, mà còn rất nhạy cảm. Các vị xem, tôi vừa mới chạm nhẹ, mà da thịt cô ấy đã ửng hồng lên rồi. Món ăn đặt trên cơ thể này dường như cũng ngọt hơn, đậm đà hơn bội phần.”

Trương Trí Giang đứng ở đầu bàn, tay cầm ly rượu vang đỏ lắc nhẹ. Hắn quan sát phản ứng của những vị khách, nụ cười trên môi càng thêm sâu hiểm.

“Các vị quá khen. Đây là Hà Nhi, ‘viên ngọc’ mới nhất mà tôi vừa khai quật được. Tối nay, cô ấy hoàn toàn thuộc về các vị. Xin mời dùng bữa, đừng để thức ăn… nguội mất.”

Lời nói của Giang như tiếng súng khai hỏa cho bản năng thú tính của những kẻ đàn ông quyền lực.

Ông Chen không chờ đợi thêm nữa. Hắn tiến lại gần phần thân trên của Hà Nhi. Thay vì dùng đũa, hắn cúi thấp người xuống, dùng chính miệng mình để “gắp” thức ăn. Mục tiêu của hắn là cuốn sushi trứng cá hồi đang đặt chênh vênh ngay trên núm vú bên trái của nàng.

Hà Nhi cảm nhận được hơi thở nóng hổi, hôi hám mùi rượu của gã đàn ông ngoại quốc phả vào ngực mình. Nàng muốn co rúm người lại, nhưng lý trí gào thét bắt nàng phải nằm im.

Chụt.

Ông Chen há miệng, ngậm lấy miếng sushi, nhưng “vô tình” ngậm luôn cả núm vú của Hà Nhi vào trong. Hắn không nhai ngay, mà dùng lưỡi đảo qua đảo lại, liếm sạch những hạt trứng cá hồi đang dính bết vào đầu nhũ hoa hồng hào.

“A…” – Hà Nhi không kìm được, bật ra tiếng rên khe khẽ. Cảm giác nhám nhúa, ướt át của chiếc lưỡi xa lạ cọ xát vào điểm nhạy cảm khiến nàng rùng mình.

“Ngọt! Ngọt quá!” – Ông Chen ngẩng đầu lên, nhai nhồm nhoàm, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bầu ngực ướt nước miếng của nàng. – “Vị mặn của trứng cá hòa với mùi thơm của da thịt thiếu nữ… Tuyệt vời!”

Ở phía dưới, ông Lâm cũng không chịu thua kém. Ông ta gắp một lát cá ngừ đỏ tươi, chấm đẫm vào bát nước tương pha mù tạt cay nồng. Nhưng thay vì đưa lên miệng, ông ta lại đặt miếng cá lạnh buốt và cay xè ấy lên vùng bụng phẳng lì của Hà Nhi, ngay sát rốn.

“Ưm…” – Cái lạnh thấu xương của miếng cá cùng hơi cay của mù tạt thẩm thấu qua da khiến cơ bụng Hà Nhi co rút mạnh.

“Ha ha, nhìn xem! Cơ bụng cô ấy giật lên kìa! Thú vị thật!” – Ông Lâm cười sằng sặc, rồi dùng đũa kẹp miếng cá, chà xát nó trượt dài từ rốn xuống vùng tam giác mật đang được che đậy hờ hững bởi một chiếc lá tía tô và vài lát mực trắng ngần.

Đôi đũa gỗ cứng ngắc, lạnh lẽo len lỏi qua đám lông mu, ấn mạnh vào khe rãnh đang khép chặt. Ông ta gạt chiếc lá tía tô sang một bên, để lộ ra “khe suối” đang rỉ nước vì sự kích thích nhục nhã này.

“Ồ… Món ‘súp’ khai vị có vẻ đã sẵn sàng rồi đây.” – Ông Lâm thì thầm, giọng khàn đục. Ông ta không gắp miếng mực, mà dùng đầu đũa chọc nhẹ vào hột le đang sưng tấy của Hà Nhi, xoay tròn.

Hà Nhi cắn chặt môi đến bật máu. Nàng cảm thấy mình như một món đồ chơi rẻ tiền, bị những gã đàn ông này dày vò, săm soi, bình phẩm. Sự tủi nhục dâng lên tận cổ họng, nhưng nàng buộc phải nuốt xuống. Nàng phải nghe… nàng phải nghe xem chúng nói gì.

Lý Thế Thiên, người điềm tĩnh nhất, lúc này mới lên tiếng. Hắn đứng bên hông Hà Nhi, gắp một miếng tôm, vừa ăn vừa nói, giọng bình thản nhưng đầy uy lực:

“Ông Lâm, chuyện lô hàng ở cảng Cát Lái thế nào rồi? Bên Hải quan dạo này làm gắt quá.”

Ông Lâm, tay vẫn đang nghịch ngợm vùng kín của Hà Nhi bằng đôi đũa, cười nhạt:

“Anh Thiên cứ yên tâm. Tôi đã lo lót cho Cục trưởng rồi. Lô hàng ‘linh kiện điện tử’ đó sẽ được thông quan vào thứ Sáu này, dưới danh nghĩa thiết bị y tế nhân đạo. Không ai dám kiểm tra đâu.”

Hà Nhi nín thở. Thứ Sáu này… Cảng Cát Lái… Thiết bị y tế… Đây chính là thông tin mà Tư lệnh Kiên cần!

“Còn phía bên anh Chen?” – Giang hỏi, tay vân vê ly rượu.

“Chip điều khiển đã được giấu kỹ trong lõi của các máy thở. Công nghệ mới nhất của Đài Loan, đảm bảo qua mặt được mọi máy quét.” – Ông Chen vừa nói vừa đưa tay bóp mạnh vào mông Hà Nhi, để lại một dấu tay đỏ ửng trên làn da trắng tuyết.

“Tốt.” – Lý Thế Thiên gật đầu. – “Chuyến này trót lọt, chúng ta sẽ có đủ vốn và vũ khí để thâu tóm toàn bộ địa bàn phía Nam. Và ông Lâm… phần của ông sẽ được chuyển vào tài khoản ở Thụy Sĩ ngay khi hàng về kho.”

“Hợp tác vui vẻ!” – Ông Lâm nâng ly rượu lên, rồi bất ngờ đổ một ít rượu vang đỏ lên ngực Hà Nhi.

Dòng rượu màu đỏ như máu chảy tràn qua khe ngực, len lỏi qua sườn, chảy xuống tấm khăn trải bàn màu trắng. Khung cảnh vừa diễm lệ vừa tàn khốc.

“Nào, chúng ta cùng cạn ly trên cơ thể tuyệt mỹ này!”

Ông Chen và ông Lâm cúi xuống, thi nhau liếm láp những giọt rượu vang đang đọng lại trên hõm cổ, trên bầu ngực và vùng bụng của Hà Nhi. Những cái lưỡi thô ráp, những bộ râu cọ xát, tiếng chóp chép vang lên trong không gian sang trọng tạo nên một bản giao hưởng của dục vọng đê hèn.

Hà Nhi nằm im, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà, nước mắt chảy ngược vào trong. Nàng cảm nhận được từng cái chạm, từng hơi thở hôi hám. Nhưng trong đầu nàng lúc này chỉ in đậm một dòng chữ: Thứ Sáu. Cảng Cát Lái. Thiết bị y tế.

Bỗng nhiên, Trương Trí Giang bước lại gần. Hắn không tham gia vào cuộc “ăn uống” hỗn loạn kia. Hắn đứng ngay phía trên đầu Hà Nhi, nhìn xuống gương mặt đang cố kìm nén sự ghê tởm của nàng.

“Các vị, dùng bữa thế là đủ rồi. Đừng làm hỏng món tráng miệng của tôi.” – Giang nói, giọng nhẹ nhàng nhưng mang hàm ý đuổi khách rõ rệt. – “Phòng nghỉ đã chuẩn bị xong. Tôi đã sắp xếp cho mỗi vị hai em người mẫu hạng A để ‘thư giãn’ sau bữa ăn.”

Ba gã đàn ông kia hiểu ý. Bữa tiệc chính đã tàn, giờ là lúc của những cuộc hoan lạc riêng tư. Họ luyến tiếc nhìn cơ thể Hà Nhi lần cuối rồi rời đi theo sự hướng dẫn của quản gia.

Căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn lại Hà Nhi và Trương Trí Giang. Những món ăn trên người nàng đã vơi đi một nửa, để lại những vết dầu mỡ, nước sốt và rượu vang loang lổ trên làn da trắng.

Giang đặt ly rượu xuống. Hắn chậm rãi cởi áo vest, nới lỏng cà vạt. Hắn đi vòng quanh bàn, ngắm nhìn “bãi chiến trường” trên cơ thể Hà Nhi.

“Cô làm tốt lắm. Thông tin cô nghe được… chắc là thú vị lắm nhỉ?”

Hà Nhi giật bắn người, tim đập thình thịch. Hắn biết? Hắn biết nàng đang nghe lén?

“Dạ… em… em không hiểu Giang ca nói gì. Em chỉ tập trung chịu đựng… họ làm em đau quá…” – Hà Nhi cố gắng diễn vai một cô gái yếu đuối, sợ hãi.

Giang mỉm cười, đưa tay quệt một vệt nước sốt dính bên mép môi nàng, rồi đưa lên miệng mình nếm thử.

“Đừng lo. Ta biết cô thông minh. Nhưng sự thông minh đôi khi cũng là con dao hai lưỡi.”

Hắn bất ngờ nắm lấy cổ chân Hà Nhi, kéo mạnh một cái.

“Á!”

Cơ thể Hà Nhi trượt dài trên mặt bàn trơn láng, đến tận mép bàn nơi Giang đang đứng. Hai chân nàng bị hắn tách rộng ra, treo lơ lửng bên mép bàn. Vùng kín ướt át, sưng tấy vì bị trêu đùa nãy giờ phơi bày trọn vẹn trước mặt hắn.

Giang không vội vàng. Hắn cầm lấy một chai rượu Sake ấm, mở nắp.

“Bữa tiệc của khách đã tàn. Giờ là lúc chúng ta ‘tẩy trần’ cho cô.”

Hắn nghiêng chai rượu. Dòng rượu ấm nóng đổ trực tiếp vào khe âm đạo đang hé mở của Hà Nhi.

“Aaaaaaaa!”

Hà Nhi hét lên, người cong gập lại. Rượu Sake ấm dội vào niêm mạc nhạy cảm tạo ra một cảm giác vừa rát bỏng vừa kích thích điên dại. Nó rửa trôi đi những tạp chất của những gã đàn ông kia, nhưng đồng thời cũng như thiêu đốt lục phủ ngũ tạng nàng.

“Sạch sẽ chưa?” – Giang hỏi, tay vẫn đổ rượu.

“Nóng… nóng quá… Giang ca… dừng lại…” – Hà Nhi van xin, nước mắt trào ra.

Giang ném cái chai rỗng sang một bên. Hắn cởi thắt lưng, kéo khóa quần xuống. Một cây gậy thịt to lớn, gân guốc, màu sắc sẫm hơn da người thường bật ra, ngạo nghễ chỉ thẳng vào mặt Hà Nhi đang nằm ngửa.

“Rượu đã tưới xong. Giờ đến lượt ta nếm thử xem, bên trong này… có thực sự khít khao như lời đồn không.”

Hắn không dạo đầu, không hôn môi. Hắn nắm lấy hông Hà Nhi, thúc mạnh một cú như trời giáng.

PHẬP!

“ÁÁÁÁÁ!!!”

Dương vật ngoại cỡ của Trương Trí Giang xé toạc lối vào, đâm lút cán vào tận tử cung Hà Nhi trong một nhịp duy nhất. Cảm giác đau đớn như bị xẻ làm đôi khiến Hà Nhi thét lên, móng tay cào xước mặt bàn gỗ.

Đây không phải là làm tình. Đây là sự chiếm đoạt, là sự khẳng định chủ quyền của kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...