Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 22 : Tử Cấm Thành



Phần 21: Tử Cấm Thành

Chiếc Limousine đen bóng lướt êm ru trên mặt đường nhựa, bỏ lại sau lưng sự ồn ào náo nhiệt của trung tâm Sài Gòn. Càng đi xa, những tòa nhà cao tầng càng thưa thớt, thay vào đó là những hàng cây xanh rợp bóng và những bức tường cao vút bao quanh các khu đất rộng lớn.

Hà Nhi ngồi im lặng ở hàng ghế sau, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. Chiếc váy lụa xanh ngọc bích mát lạnh ôm lấy làn da nàng, nhưng lòng bàn tay nàng lại ướt đẫm mồ hôi lạnh. Không khí trong xe tĩnh lặng đến mức nàng có thể nghe thấy nhịp tim đang đập dồn dập của chính mình.

Gã tài xế đeo kính râm vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, không nói một lời, cũng không hề liếc nhìn nàng qua gương chiếu hậu. Sự chuyên nghiệp đến mức vô cảm này khác hẳn với đám tay chân ồn ào, thô lỗ của tên Tùng hay vẻ hống hách của lão Quang. Điều này càng làm Hà Nhi thêm cảnh giác. Nàng biết mình đang tiến vào lãnh địa của một con sói đầu đàn thực thụ, chứ không phải lũ chó săn lăng xăng bên ngoài.

Chiếc xe rẽ vào một con đường rải sỏi trắng, dừng lại trước một cổng sắt đồ sộ cao hơn 3 mét, phía trên có gắn camera an ninh dày đặc. Cánh cổng từ từ mở ra, để lộ một khuôn viên rộng lớn bên trong.

Đập vào mắt Hà Nhi là một căn biệt thự kiến trúc hiện đại pha lẫn nét cổ điển phương Đông, nằm biệt lập giữa vườn cây được cắt tỉa tỉ mỉ. Không có tiếng nhạc xập xình, không có những cô gái ăn mặc hở hang đi lại, không gian ở đây toát lên vẻ uy nghiêm, lạnh lẽo và quyền lực. Đây chính là nơi được giới giang hồ đồn đại là “Tử Cấm Thành” của Vạn Phát – nơi ở riêng của Trương Trí Giang.

Xe dừng lại trước sảnh chính. Một người quản gia trạc ngũ tuần, mặc âu phục chỉnh tề, bước ra mở cửa xe cho Hà Nhi.

“Mời cô Hà Nhi. Ông chủ đang đợi.” – Giọng người quản gia trầm ấm nhưng không chứa đựng chút cảm xúc nào.

Hà Nhi hít một hơi thật sâu, bước xuống xe. Tiếng gót giày cao gót của nàng gõ nhịp đều đặn lên nền đá cẩm thạch, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng cố gắng điều chỉnh hơi thở, gương mặt lấy lại vẻ lạnh lùng và kiêu sa cần thiết. Nàng không phải là một con cừu non đến để bị làm thịt, nàng là một con hồ ly đang đi săn.

Bước qua cánh cửa gỗ lim nặng trịch, Hà Nhi choáng ngợp trước sự xa hoa bên trong. Nội thất được bài trí theo phong cách tối giản nhưng cực kỳ đắt đỏ. Những bức tranh sơn dầu khổ lớn treo trên tường, những bình gốm sứ cổ được đặt trang trọng trong lồng kính. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí, tạo cảm giác thư thái nhưng cũng đầy ma mị.

“Mời cô vào phòng trà.”

Người quản gia dẫn nàng đi qua một hành lang dài hun hút, dừng lại trước một căn phòng có cửa trượt kiểu Nhật. Ông ta khẽ gõ cửa, rồi kéo nhẹ cánh cửa sang một bên, ra hiệu cho Hà Nhi bước vào.

Hà Nhi bước vào trong. Căn phòng rộng rãi, sàn lót gỗ, hướng ra một hồ cá Koi nhân tạo bên ngoài. Ở chính giữa phòng, một người đàn ông đang ngồi xếp bằng bên bàn trà thấp, lưng quay về phía cửa, đang chăm chú vào bàn cờ vây trước mặt.

Người đàn ông đó mặc một bộ đồ lụa màu xám tro, mái tóc chải chuốt gọn gàng, toát lên khí chất nho nhã của một trí thức hơn là một trùm xã hội đen.

“Đến rồi sao?” – Giọng nói vang lên, trầm và vang, mang âm hưởng lơ lớ của người Hoa nhưng tiếng Việt lại rất sõi.

Hà Nhi đứng yên tại chỗ, khẽ cúi đầu chào: “Dạ, thưa Giang đại ca. Em là Hà Nhi.”

Trương Trí Giang từ từ xoay người lại. Lúc này, Hà Nhi mới nhìn rõ gương mặt hắn. Hắn khoảng chừng 40 tuổi, gương mặt góc cạnh, đôi mắt hẹp dài sắc bén ẩn sau cặp kính gọng vàng. Hắn không có vẻ hung dữ bặm trợn, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng lại khiến Hà Nhi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Đó là ánh mắt của một kẻ chuyên thẩm định, đang soi xét từng milimet giá trị của món hàng trước mặt.

“Ngồi đi.” – Giang chỉ tay vào chiếc đệm đối diện.

Hà Nhi rón rén bước lại, khép nép ngồi xuống, chỉnh lại tà váy xẻ cao để không lộ liễu quá mức nhưng vẫn khéo léo khoe ra đôi chân trắng muốt.

Giang không nhìn vào ngực hay đùi nàng như những gã đàn ông khác. Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, rồi chậm rãi rót một chén trà, đẩy về phía Hà Nhi.

“Uống đi. Trà Long Tĩnh thượng hạng, mới được gửi từ Hàng Châu sang sáng nay.”

Hà Nhi nâng chén trà lên, hương thơm thanh khiết xộc vào mũi. Nàng nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi rồi chuyển sang ngọt hậu.

“Trà ngon lắm ạ.” – Nàng đáp khẽ.

Giang mỉm cười, nụ cười không lan đến đáy mắt.

“Hồng tỷ nói với tôi rất nhiều về cô. Một cô gái mới vào nghề, nhưng lại có gan lớn. Dám đánh khách hàng, dám lừa cả cảnh sát, và… có tham vọng.”

Hà Nhi giật mình. Hắn biết chuyện nàng đánh tên Tùng, biết cả chuyện ở quán bar với ông Quang và Thành Trung. Mạng lưới thông tin của hắn quả thật đáng sợ.

“Dạ… em chỉ làm những gì cần thiết để bảo vệ bản thân và hoàn thành nhiệm vụ thôi ạ.” – Hà Nhi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh.

“Bảo vệ bản thân?” – Giang nhướng mày, đặt quân cờ xuống bàn tạo nên tiếng cạch khô khốc. – “Trong cái thế giới này, kẻ yếu không có quyền bảo vệ bản thân. Chỉ có kẻ mạnh mới có quyền ban phát sự bảo vệ. Cô nghĩ cô là kẻ mạnh sao?”

Hà Nhi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Giang. Nàng biết, với loại người như hắn, tỏ ra yếu đuối van xin là tự sát.

“Em không phải kẻ mạnh nhất, nhưng em biết cách lợi dụng kẻ mạnh để tồn tại. Và em tin, Giang đại ca là người mạnh nhất.”

Trương Trí Giang bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. Hắn có vẻ thích thú với câu trả lời này.

“Khá lắm. Thông minh, sắc sảo. Hèn gì lão Hùng lại mê mệt cô như vậy.”

Hắn đột ngột đứng dậy, bước vòng qua bàn trà, tiến lại gần Hà Nhi. Hắn cúi xuống, đưa bàn tay thon dài, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích, nâng cằm Hà Nhi lên.

“Nhưng thông minh thôi chưa đủ. Ở bên cạnh tôi, cần sự phục tùng tuyệt đối. Cô có làm được không?”

Khoảng cách giữa hai người quá gần. Hà Nhi ngửi thấy mùi nước hoa nam tính pha lẫn mùi thuốc lá xì gà đắt tiền trên người hắn. Nàng không chớp mắt: “Em làm được.”

“Vậy sao?”

Bất ngờ, Giang buông tay ra khỏi cằm nàng, thay vào đó, hắn nắm lấy cổ tay phải của Hà Nhi, lật ngửa lòng bàn tay nàng lên. Hắn dùng ngón tay cái miết nhẹ vào những vết chai mờ nhạt trong lòng bàn tay nàng – dấu vết của những năm tháng tập luyện võ thuật và cầm súng ở học viện, dù nàng đã cố gắng dùng kem dưỡng để che giấu.

Tim Hà Nhi ngừng đập một nhịp.

“Bàn tay này…” – Giang thì thầm, ánh mắt hắn nheo lại đầy nguy hiểm. – “… không giống bàn tay của một cô gái massage thông thường. Những vết chai này… giống như người hay cầm vật nặng, hoặc… vũ khí?”

Hà Nhi lạnh toát sống lưng. Nàng biết nếu trả lời sai một ly, tính mạng nàng sẽ kết thúc ngay tại căn phòng này.

“Dạ… trước đây em có tập gym và làm thêm ở quán bar, phải bưng bê nhiều thùng rượu nặng…” – Hà Nhi cố gắng bịa ra một lý do hợp lý nhất có thể, giọng không run rẩy.

Giang nhìn chằm chằm vào mắt nàng thêm vài giây nữa, như muốn dùng tia X quang soi rọi tâm can nàng. Không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở.

Rồi đột nhiên, hắn buông tay nàng ra, quay trở lại ghế ngồi.

“Tốt. Phụ nữ khỏe mạnh một chút mới chịu đựng được cường độ làm việc ở đây.” – Hắn nói, giọng trở lại bình thản như chưa từng có sự nghi ngờ.

Hà Nhi thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo.

“Bây giờ, cởi đồ ra.” – Giang ra lệnh, ngắn gọn và dứt khoát. Hắn cầm tách trà lên, nhâm nhi, mắt không nhìn nàng.

Lại là màn cởi đồ. Hà Nhi cắn môi. Nàng đã trải qua chuyện này với bác sĩ Nhân, với ông Hùng, với lão Quang. Nàng tưởng mình đã quen với sự nhục nhã này, nhưng trước mặt Trương Trí Giang, sự tủi hổ lại mang một sắc thái khác. Hắn không nhìn nàng bằng ánh mắt thèm khát, mà bằng sự thờ ơ, như thể ra lệnh cho một con vật cưng trình diễn.

Hà Nhi đứng dậy. Nàng đưa tay kéo khóa chiếc váy lụa bên hông. Tấm vải xanh ngọc bích trượt xuống, rơi hờ hững dưới chân, để lộ bộ đồ lót ren màu đen tương phản với làn da trắng sứ.

Nàng tiếp tục đưa tay ra sau, cởi bỏ áo ngực. Hai bầu ngực căng tròn, hoàn hảo được giải phóng, núm vú hồng hào se lại vì không khí lạnh của máy điều hòa. Cuối cùng, chiếc quần lót ren cũng được trút bỏ.

Hà Nhi đứng trần trụi giữa phòng, hai tay buông thõng, không che đậy. Nàng ngẩng cao đầu, đối diện với Trương Trí Giang. Đây là sự kiêu hãnh cuối cùng của nàng: Anh muốn xem, tôi sẽ cho anh xem, nhưng tôi sẽ không cúi đầu.

Trương Trí Giang đặt tách trà xuống. Hắn nhìn lướt qua cơ thể nàng, từ đôi chân thon dài, vùng tam giác mật gọn gàng, eo thon, cho đến bộ ngực đầy đặn và gương mặt xinh đẹp. Ánh mắt hắn dừng lại ở đôi mắt quật cường của nàng.

“Xoay một vòng.”

Hà Nhi làm theo. Nàng xoay người chậm rãi, để lộ tấm lưng ong nuột nà và bờ mông cong vút.

“Lại đây.”

Hà Nhi bước lại gần hắn. Giang vẫn ngồi xếp bằng. Hắn đưa tay ra, nhưng không chạm vào những nơi nhạy cảm. Hắn đặt bàn tay lên bụng phẳng lì của nàng, cảm nhận sự săn chắc của cơ bắp dưới lớp da mịn màng.

“Cơ thể rất tốt. Sạch sẽ. Hồng tỷ không nói quá.”

Hắn rụt tay lại, rồi bất ngờ nói một câu khiến Hà Nhi sững sờ:

“Mặc đồ vào đi.”

Hà Nhi ngơ ngác. Không sờ soạng thêm? Không quan hệ? Hắn gọi nàng đến đây, bắt cởi đồ chỉ để nhìn vài giây rồi thôi sao?

“Dạ?” – Nàng buột miệng.

“Tôi bảo mặc đồ vào. Tối nay tôi có khách quý. Cô sẽ là người phục vụ bàn tiệc. Nhiệm vụ của cô không phải là phục vụ tôi, mà là làm hài lòng vị khách đó. Nhưng nhớ cho kỹ…” – Giang đứng dậy, bước lại gần, ghé sát vào tai nàng thì thầm. – “… Cô là người của tôi. Chỉ có tôi mới có quyền quyết định ai được chạm vào cô và chạm vào đâu. Đừng để bất kỳ ai làm hỏng món hàng của tôi trước khi tôi cho phép.”

Hắn vỗ nhẹ vào má Hà Nhi, cử chỉ vừa cưng chiều vừa cảnh cáo.

“Ra ngoài tìm quản gia, ông ấy sẽ đưa cô đi chuẩn bị. Tối nay, cô sẽ được diện kiến một thế giới mà cô chưa từng tưởng tượng được đâu, cô bé cảnh sát… à nhầm, cô bé massage.”

Hà Nhi giật thót tim khi nghe từ “cảnh sát” thốt ra từ miệng hắn, dù hắn đã nhanh chóng sửa lại. Hắn lỡ lời, hay hắn cố tình?

Nàng vội vã mặc lại quần áo, cúi đầu chào rồi lui ra ngoài. Khi cánh cửa đóng lại, Hà Nhi mới dám thở mạnh. Chân nàng run rẩy. Trương Trí Giang – hắn nguy hiểm hơn nàng tưởng tượng gấp ngàn lần. Hắn không dùng bạo lực, hắn dùng tâm lý để đè bẹp đối phương.

Hà Nhi được quản gia dẫn đến một căn phòng khác để chuẩn bị cho buổi tối. Tại đây, nàng không được mặc lại chiếc váy lụa sang trọng ban nãy. Thay vào đó, người hầu đưa cho nàng một bộ trang phục kỳ lạ.

Đó là một bộ sườn xám cách tân, nhưng được cắt xẻ cực kỳ táo bạo. Chất liệu vải xuyên thấu mỏng tang ôm sát lấy cơ thể, gần như phô bày toàn bộ da thịt bên trong. Phần ngực được khoét rộng, chỉ che hờ hững hai đầu nhũ hoa bằng những họa tiết thêu tay tinh xảo. Tà váy xẻ cao đến tận hông, và điều đặc biệt nhất là… bộ đồ này không cho phép mặc nội y.

Hà Nhi nhìn bộ đồ, mặt đỏ bừng.

“Ông chủ yêu cầu cô mặc bộ này. Đây là trang phục dành riêng cho ‘Mỹ Nhân Tịch’ trong bữa tiệc tối nay.” – Người quản gia nói lạnh lùng.

“Mỹ Nhân Tịch?” – Hà Nhi thắc mắc.

“Là tiệc bàn người mẫu. Cô sẽ nằm trên bàn tiệc, và thức ăn sẽ được bày trên cơ thể cô. Khách mời sẽ thưởng thức món ăn… và cả vẻ đẹp của cô.”

Hà Nhi chết lặng. Nàng đã nghe nói về loại hình tiệc tùng bệnh hoạn này của giới siêu giàu, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành cái đĩa đựng thức ăn sống. Sự nhục nhã dâng trào, nhưng nàng biết mình không thể từ chối. Đây là thử thách tiếp theo, và cũng là cơ hội để nàng tiếp cận những nhân vật chóp bu nhất của Vạn Phát và đối tác của chúng.

Nàng cắn răng, trút bỏ quần áo một lần nữa, khoác lên người bộ sườn xám xuyên thấu. Lớp vải mỏng manh cọ xát vào nhũ hoa và vùng kín khiến nàng rùng mình. Cảm giác trần trụi, phơi bày trước mắt thiên hạ khiến da gà nàng nổi lên.

8 giờ tối. Đại sảnh của biệt thự sáng rực ánh đèn. Một chiếc bàn dài bằng gỗ quý được đặt giữa phòng.

Hà Nhi được đưa ra, nằm ngửa trên bàn. Các đầu bếp bắt đầu bày biện những món sushi, sashimi cao cấp lên cơ thể nàng. Những miếng cá hồi lạnh ngắt đặt lên bụng, những cuốn sushi đặt dọc theo khe ngực, và một đĩa sashimi tôm hùm được đặt khéo léo ngay trên vùng tam giác mật, che đi phần nhạy cảm nhất nhưng lại càng kích thích trí tò mò.

Nàng phải nằm im bất động, hai tay đặt nhẹ bên hông, mắt nhìn lên trần nhà.

Cánh cửa lớn mở ra. Trương Trí Giang bước vào, theo sau là ba người đàn ông khác. Một người là đối tác Đài Loan nói tiếng Trung xì xồ, một người đàn ông trung niên bệ vệ với khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên tivi – một quan chức cấp cao, và người cuối cùng… là Lý Thế Thiên, ông trùm tối cao của Vạn Phát.

Hà Nhi nín thở. Cả bộ sậu của Vạn Phát đang ở đây. Đây chính là hang ổ của quỷ dữ.

“Mời các vị. Đây là món khai vị đặc biệt tôi chuẩn bị cho tối nay.” – Giang giới thiệu, tay chỉ về phía Hà Nhi.

Những ánh mắt thèm thuồng, soi mói đổ dồn về phía cơ thể ngọc ngà đang run rẩy nhẹ dưới lớp thức ăn.

Vị quan chức cấp cao tiến lại gần, ánh mắt ông ta dán chặt vào đĩa sashimi đặt trên vùng kín của Hà Nhi. Ông ta cười khanh khách, cầm đôi đũa lên.

“Giang tổng thật biết cách chơi. Để tôi thử miếng này xem sao…”

Đôi đũa lạnh lẽo của ông ta kẹp lấy miếng cá sống, nhưng cố tình ấn mạnh xuống, chạm vào làn da non nớt và nhạy cảm nơi mu của Hà Nhi.

“Ưm…” – Hà Nhi không kìm được, khẽ rên lên một tiếng nhỏ vì lạnh và vì sợ.

“Haha, món ăn biết hát kìa!” – Lão quan chức cười lớn, rồi đưa miếng cá vào miệng nhai ngấu nghiến, mắt vẫn không rời khỏi nơi vừa gắp thức ăn.

Bữa tiệc xác thịt và quyền lực bắt đầu, và Hà Nhi nằm đó, trần trụi, ê chề, như một vật hiến tế trên bàn thờ của dục vọng và tội ác.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...