NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 21 : Dục vọng và Lý trí
Phần 20: Dục vọng và Lý trí
Cánh cửa phòng VIP khép lại sau lưng ông Quang, để lại một khoảng không gian im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy vo ve và mùi tinh dịch nồng nặc hòa lẫn với mùi rượu mạnh, mùi nước hoa rẻ tiền vương vãi khắp nơi.
Hà Nhi ngồi thẫn thờ trên ghế sofa bọc nhung đỏ, tấm thân trần trụi lấm lem những vệt nước trắng đục nhờn nhụa đã bắt đầu khô lại trên đùi và bụng phẳng lì. Nàng nhìn trân trân vào khoảng không vô định, ánh mắt vô hồn, đôi môi sưng đỏ vì những nụ hôn thô bạo vẫn còn vương vị mặn chát của đàn ông.
Cảm giác nhớp nháp ở hạ thể nhắc nhở nàng về những gì vừa diễn ra: Những cú thúc mạnh bạo như muốn xé toạc cơ thể, những lời lẽ thô tục kích dục, và cả sự khoái cảm nhục nhã mà cơ thể nàng – dưới tác dụng của dư âm thuốc kích dục và kỹ năng điêu luyện của ông Quang – đã phản bội lý trí để hưởng ứng. Dâm thủy hòa lẫn với tinh dịch của ông Quang vẫn đang rỉ ra từ hai mép âm hộ sưng tấy, chảy dọc xuống đùi non, tạo nên một cảm giác ướt át, khó chịu nhưng cũng đầy kích thích một cách bệnh hoạn.
Nhưng điều khiến tim nàng thắt lại đau đớn nhất không phải là sự giày vò thể xác, mà là hình ảnh tấm lưng của Thành Trung khi anh bước ra khỏi phòng. Cái đập bàn giận dữ ấy, ánh mắt thất vọng tột cùng ấy… Nàng đã thành công. Nàng đã diễn vai một con điếm lẳng lơ, hám tiền một cách xuất sắc để đẩy anh ra xa, để bảo vệ anh khỏi vũng bùn này và bảo vệ vỏ bọc của chính mình.
“Mày làm tốt lắm, Hà Nhi… Mày làm tốt lắm…” – Nàng tự lẩm bẩm, nước mắt bất giác lăn dài trên má, mặn chát. Nàng đưa tay quệt ngang, cố gắng xua đi sự yếu đuối. Giờ đây, nàng không còn là Trung úy Hà Nhi đầy kiêu hãnh nữa, nàng là “Nhi” – một món đồ chơi cao cấp, một công cụ tình dục và gián điệp của Vạn Phát.
Cạch.
Cánh cửa phòng lại mở ra. Tư Điệu bước vào, theo sau là hai nhân viên dọn dẹp. Thấy tình trạng trần trụi, bê bết của Hà Nhi, Tư Điệu không những không thương cảm mà còn tỏ vẻ ghen tỵ pha lẫn ngưỡng mộ, ánh mắt lướt qua bầu ngực căng tròn và vùng tam giác mật ướt át của nàng.
“Trời ơi, nhìn cái bãi chiến trường này là biết lão Quang ‘trâu bò’ cỡ nào rồi. Cưng hay thật đó Nhi, chịu được lão già đó cả tiếng đồng hồ, lại còn bắn đầy cả người thế kia.” Tư Điệu chép miệng, đưa cho Hà Nhi một chiếc khăn tắm lớn. “Lão ta đi ra mặt mày hớn hở, còn bo cho tụi này một mớ, bảo là lần sau nhất định sẽ đặt cưng nữa. Mặc đồ vào đi rồi về nghỉ ngơi, hôm nay cưng vất vả rồi.”
Hà Nhi không đáp, chỉ lặng lẽ đứng dậy, quấn khăn quanh người. Mỗi bước đi, nàng lại cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ bên trong, nhớp nháp giữa hai đùi. Nàng bước vào nhà vệ sinh, xả nước thật mạnh, chà xát làn da đến đỏ ửng như muốn lột bỏ lớp da vừa bị vấy bẩn. Nhưng nàng biết, dù có rửa sạch đến đâu, cái cảm giác ô uế và sự thèm khát xác thịt đã được đánh thức sẽ còn bám riết lấy nàng.
…
Bên ngoài quán bar, màn đêm Sài Gòn đặc quánh lại, không khí ngột ngạt như chính tâm trạng của Thành Trung lúc này. Anh đứng dựa lưng vào chiếc xe máy, điếu thuốc trên tay cháy đỏ một đốm sáng lập lòe. Anh rít một hơi dài, khói thuốc cay nồng xộc vào phổi nhưng không làm dịu đi cơn thịnh nộ đang sôi sục trong máu.
Hình ảnh Hà Nhi lả lơi trên đùi gã Quang, đôi mắt mơ màng dâm đãng, bộ ngực trần phơi bày cho gã đàn ông khác nhào nặn, tiếng rên rỉ đầy hưởng thụ của nàng… Tất cả như những mũi dao đâm nát lòng tự trọng của anh. Anh yêu Hà Nhi, đó là sự thật. Nhưng anh cũng là một người đàn ông đầy kiêu hãnh. Việc người con gái anh từng trân trọng như báu vật giờ đây lại trở thành món đồ chơi qua tay kẻ khác, thậm chí còn công khai đuổi anh đi để phục vụ khách, khiến anh vừa đau đớn, vừa cảm thấy ghê tởm.
“Tại sao? Tại sao em lại trở nên như thế này? Hay đây mới là bản chất thật của em?” Trung lầm bầm, ném mạnh điếu thuốc xuống đất, dùng gót giày nghiền nát nó như muốn nghiền nát tình cảm vừa bị phản bội.
Bất chợt, điện thoại anh rung lên. Một số máy lạ, nhưng Thành Trung biết rõ đó là ai – một đầu mối liên lạc bí mật từ phía “bên kia”, những kẻ nắm quyền lực chính trị đang muốn thâu tóm Vạn Phát chứ không đơn thuần là tiêu diệt tội phạm.
Anh bắt máy, giọng nói trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, khác hẳn vẻ si tình ban nãy.
“Alo.”
“Đại úy Trung, nghe nói hôm nay anh có màn kịch hay ở chỗ Hồng tỷ nhỉ? Cô bồ cũ của anh diễn cũng đạt lắm.” – Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm, mang âm hưởng quyền lực và đầy toan tính.
“Không liên quan đến ông. Chuyện tôi nhờ ông điều tra đến đâu rồi?” – Trung gắt gỏng.
“Bình tĩnh nào. Hồ sơ về vụ án của bà Liên đang được lật lại, nhưng có vẻ như có bàn tay của ‘bên trên’ can thiệp muốn dìm chết bà ấy. Còn về cô bé Hà Nhi… Chậc chậc, xem ra cô ta đang leo cao lắm đấy. Có tin đồn cô ta lọt vào mắt xanh của Trương Trí Giang.”
Thành Trung siết chặt điện thoại, gân tay nổi lên. Ánh mắt anh tối sầm lại. “Tiếp tục theo dõi. Nếu cần thiết… cứ dùng biện pháp mạnh để lấy thông tin từ phía Vạn Phát. Tôi không quan tâm ai sống ai chết, tôi chỉ cần kết quả để leo lên vị trí cao hơn.”
“Kể cả cô bé Hà Nhi đó sao?”
Thành Trung im lặng một giây, nhớ lại ánh mắt khinh bỉ của Hà Nhi lúc nãy. Một sự lạnh lẽo bao trùm lấy trái tim anh.
“Cô ta giờ là người của Vạn Phát, là một con điếm giang hồ. Đừng để tình cảm cá nhân làm hỏng việc lớn. Cứ làm theo kế hoạch. Nếu cô ta cản đường… hãy xử lý như những kẻ khác.”
Anh cúp máy, nhìn lên bầu trời đen kịt. Một nụ cười nhạt thếch, chua chát và tàn nhẫn hiện lên trên môi. Trong thế giới này, trắng đen lẫn lộn, nếu Hà Nhi đã chọn sa ngã vào bóng tối, thì anh cũng không ngại nhuộm đen chính mình để đạt được quyền lực tối thượng. Tình yêu? Có lẽ nó là thứ xa xỉ và ngu ngốc nhất trong ván cờ này.
…
Hà Nhi trở về căn hộ trọ khi đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng. Cơ thể nàng rã rời, nhưng đầu óc lại căng như dây đàn. Dư âm của thuốc kích dục từ những lần trước dường như đã ngấm vào máu, cộng với sự kích thích chưa được giải tỏa trọn vẹn từ cuộc mây mưa với lão Quang – kẻ chỉ biết hùng hục thỏa mãn bản thân rồi lăn ra ngủ, bỏ mặc Hà Nhi với cơn nứng đang lưng chừng – khiến nàng rơi vào trạng thái bức bối cùng cực.
Nàng cảm thấy nóng. Một cơn nóng rạo rực xuất phát từ sâu bên trong tử cung, lan tỏa ra khắp tứ chi, khiến đầu vú nàng cọ vào lớp áo vải mỏng cũng trở nên cương cứng, đau tức. Cảm giác trống rỗng nơi hạ thể khiến nàng khó chịu, hai chân cứ vô thức khép chặt, cọ vào nhau mỗi khi bước đi để tìm kiếm chút ma sát.
Vừa mở cửa bước vào nhà, Hà Nhi thấy Hồ Nổ đang ngồi ngủ gật trên ghế sofa. Tivi vẫn bật, chiếu một bộ phim hài nhảm nhí. Thấy tiếng động, Hồ Nổ giật mình tỉnh giấc, dụi mắt.
“Chị Nhi! Chị về rồi hả? Sao trễ vậy? Em lo quá trời…” – Hồ Nổ vội vàng đứng dậy, chạy lại đỡ lấy Hà Nhi khi thấy bước chân nàng loạng choạng.
Mùi rượu, mùi thuốc lá và cái mùi đàn ông nồng nặc trên người Hà Nhi xộc vào mũi Hồ Nổ. Cậu ta khựng lại một chút, ánh mắt thoáng buồn, nhưng rồi nhanh chóng thay thế bằng sự quan tâm. Cậu ta biết Hà Nhi đi làm gì, nhưng cậu chưa bao giờ dám hỏi sâu.
“Em… em đi pha nước chanh cho chị nha.” – Hồ Nổ định quay đi.
Nhưng một bàn tay nóng hổi, ướt át mồ hôi đã nắm chặt lấy cổ tay cậu.
“Đừng đi…” – Giọng Hà Nhi khàn đặc, nghe vừa mệt mỏi vừa có chút gì đó lơi lả, gợi tình.
Hồ Nổ quay lại, sững sờ. Dưới ánh đèn vàng vọt của phòng khách, Hà Nhi trông thật quyến rũ và tả tơi. Đôi mắt nàng long lanh ngấn nước, gò má ửng hồng vì men rượu và dục vọng. Chiếc váy ngắn xộc xệch lộ ra mảng đùi trắng nõn, và khi nàng cúi người, khe ngực sâu hun hút phập phồng theo nhịp thở gấp gáp hiện ra ngay trước mắt cậu trai trẻ.
“Chị… chị say rồi hả?” – Hồ Nổ ấp úng, tim đập thình thịch, “thằng nhỏ” bên dưới bắt đầu rục rịch phản chủ.
Hà Nhi không trả lời. Cơn nứng đang thiêu đốt lý trí nàng. Nàng nhìn Hồ Nổ, chàng trai trẻ với sức sống hừng hực, khác hẳn với lão già bệ rạc lúc nãy. Một ý nghĩ đen tối lóe lên: Mượn cậu ấy một chút thôi, chỉ một chút để lấp đầy khoảng trống này.
Nàng kéo mạnh Hồ Nổ về phía mình. Cả hai ngã xuống chiếc ghế sofa chật hẹp. Hà Nhi nằm đè lên người Hồ Nổ, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cậu em cùng nhà. Hai bầu ngực mềm mại của nàng ép chặt vào lồng ngực rắn chắc của cậu.
“Chị không say… Chị chỉ… khó chịu quá. Nóng quá… Hồ Nổ…”
Hồ Nổ căng cứng cả người, mùi hương đàn bà quyến rũ từ cơ thể Hà Nhi làm cậu tê liệt. Bản năng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu run rẩy vòng tay ôm lấy eo nàng, bàn tay to lớn, vụng về bắt đầu di chuyển dọc theo đường cong của tấm lưng trần.
“Chị Nhi…” – Hồ Nổ thì thầm, giọng run rẩy. Cậu ta không kiềm chế được nữa, cúi xuống tìm đôi môi đỏ mọng đang hé mở kia.
Hà Nhi không né tránh. Nàng đón nhận nụ hôn vụng về nhưng đầy nhiệt huyết của Hồ Nổ. Môi lưỡi cả hai quấn lấy nhau. Hồ Nổ hôn ngấu nghiến, như muốn nuốt trọn lấy nàng. Bàn tay cậu ta táo bạo luồn vào trong áo, bóp mạnh lấy bầu ngực căng tròn đang khao khát được vuốt ve.
“Ưm…” – Hà Nhi rên lên một tiếng thỏa mãn khi núm vú cương cứng bị ngón tay thô ráp của Hồ Nổ vân vê. Cảm giác đê mê chạy dọc sống lưng khiến nàng cong người lại, hạ thể ẩm ướt vô thức cạ mạnh vào đũng quần đang cộm lên một cục cứng ngắc của Hồ Nổ.
Cậu trai trẻ như được tiếp thêm lửa, bàn tay còn lại luồn xuống dưới váy, chạm vào lớp quần lót ướt đẫm dâm thủy của Hà Nhi. Cậu ta sờ soạng, miết nhẹ vào khe rãnh đang rỉ nước ấy.
“Ướt… ướt quá chị ơi…” – Hồ Nổ hổn hển, tay cậu bắt đầu kéo nhẹ chiếc quần lót của nàng sang một bên, ngón tay định thâm nhập vào bên trong hang động đang mời gọi.
Chính cái chạm trực tiếp vào nơi nhạy cảm ấy như một gáo nước lạnh dội vào tia lý trí cuối cùng còn sót lại của Hà Nhi.
Hình ảnh của Thành Trung, hình ảnh của mẹ nàng trong tù, và cả lòng tự trọng của một người từng là cảnh sát ưu tú bất chợt trỗi dậy mạnh mẽ, giằng co với con thú dục vọng. Nàng đang làm cái gì thế này? Ngủ với tội phạm vì nhiệm vụ là một chuyện, nhưng ngủ với Hồ Nổ – người em cùng nhà – chỉ để giải tỏa cơn nứng thì nàng có khác gì một con thú không?
“KHÔNG!”
Hà Nhi hét lên, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào ngực Hồ Nổ.
Cú đẩy bất ngờ khiến Hồ Nổ ngã ngửa ra sau. Hà Nhi vội vã đứng dậy, chỉnh lại váy áo xộc xệch, hơi thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và dục vọng chưa tắt.
“Chị… chị Nhi…” – Hồ Nổ ngơ ngác, khuôn mặt đầy vẻ hụt hẫng và ham muốn chưa được giải tỏa, đũng quần vẫn nhô cao một túp lều.
“Đi ra! Đi về phòng em ngay!” – Hà Nhi quát lên, giọng run rẩy nhưng đầy quyết liệt. Ánh mắt nàng nhìn Hồ Nổ vừa có nét van lơn, vừa có sự nghiêm khắc. “Chị xin lỗi… chị say quá… Đừng lại gần chị lúc này. Đi ngay!”
Hồ Nổ nhìn thấy sự dằn vặt trong mắt Hà Nhi. Cậu ta tuy nứng đến phát điên nhưng vẫn tôn trọng nàng. Cậu cúi đầu, lí nhí: “Em xin lỗi… Em về phòng đây.”
Hồ Nổ lủi thủi đi về phòng, đóng cửa lại. Hà Nhi đứng chôn chân tại chỗ một lúc, cố gắng điều hòa nhịp thở. Nhưng cơ thể nàng vẫn đang gào thét. Cơn ngứa ngáy ở hạ thể càng lúc càng dữ dội hơn sau màn kích thích dang dở vừa rồi.
Nàng lao vào phòng mình, khóa trái cửa lại. Hà Nhi ném chiếc túi xách lên bàn, rồi ngã vật xuống giường. Nàng lăn lộn, hai chân kẹp chặt lấy chiếc chăn bông, cố gắng ma sát để tìm kiếm chút dễ chịu.
Nhưng không đủ. Sự trống rỗng bên trong như một cái hố đen đang đòi hỏi được lấp đầy.
“Chết tiệt… A… khó chịu quá…”
Hà Nhi rên rỉ, tay nàng run rẩy kéo tuột chiếc váy ngắn và quần lót ướt sũng ra khỏi người, ném xuống sàn. Thân thể trắng ngần, tuyệt mỹ hiện ra dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, uốn éo như một con rắn. Hai bầu ngực căng tức phập phồng, núm vú đỏ ửng dựng đứng lên thách thức.
Nàng đưa tay xuống, chạm vào “cô bé” đang sưng tấy và ướt nhẹp của mình. Ngón tay nàng lướt qua hạt đậu nhỏ, một luồng điện chạy xộc lên não khiến nàng cong người, miệng há hốc thở dốc.
“Ưm… a…”
Không thể chịu đựng thêm, Hà Nhi đưa ngón tay trỏ vào bên trong, bắt đầu móc máy. Cảm giác chật chội, ấm nóng bao lấy ngón tay khiến nàng rùng mình. Nàng tưởng tượng đó là dương vật của Thành Trung ngày xưa… rồi hình ảnh lại méo mó thành gã Quang… rồi lại là sự mạnh mẽ, trẻ trung của Hồ Nổ ban nãy.
Chép… chép…
Tiếng nước dâm thủy lép nhép vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Hà Nhi tăng tốc độ, đưa thêm ngón thứ hai, rồi ngón thứ ba vào bên trong. Nàng banh rộng hai chân, tay còn lại xoa bóp, nhào nặn bầu ngực, ngón cái và ngón trỏ vân vê núm vú liên hồi.
“Sướng quá… a… sâu quá…”
Nàng tự độc thoại với chính mình, những lời lẽ dâm tục mà trước kia nàng không bao giờ dám nghĩ tới giờ lại thốt ra một cách tự nhiên. Cảm giác tội lỗi hòa lẫn với khoái cảm tạo nên một liều thuốc kích thích cực mạnh. Nàng là một nữ cảnh sát sa ngã, một con điếm đang tự thỏa mãn trong cơn cô đơn.
Cổ tay nàng di chuyển liên tục, thụt ra thụt vào mạnh bạo như muốn trừng phạt chính mình. Điểm G bên trong liên tục bị công phá. Hà Nhi cong người lên, đầu ngửa ra sau, mái tóc xõa tung trên gối.
“Ra… sắp ra rồi… Á… á…”
Cơn cực khoái ập đến như một cơn sóng thần. Hà Nhi co giật mạnh, hai đùi kẹp chặt lấy bàn tay đang hoạt động hết công suất bên trong. Một dòng dâm thủy nóng hổi phun trào, tưới ướt cả ga giường và bàn tay nàng. Nàng rên lên một tiếng dài, ngân nga, đầy khoái lạc nhưng cũng đầy bi ai.
Hà Nhi nằm vật ra giường, thở dốc, mồ hôi nhễ nhại. Cơn nứng đã qua đi, để lại sự trống rỗng và ê chề còn lớn hơn trước. Nàng nhìn bàn tay ướt đẫm của mình, rồi cuộn tròn người lại, khóc nức nở trong đêm tối.
…
Sáng hôm sau, không khí trong căn hộ nhỏ trở nên ngượng ngùng lạ thường.
Hà Nhi thức dậy với đôi mắt sưng húp. Nàng bước ra phòng khách, thấy Hồ Nổ đã chuẩn bị sẵn bữa sáng trên bàn: một ổ bánh mì và ly sữa đậu nành. Cậu ta đang lúi húi lau nhà, thấy Hà Nhi thì giật mình, mặt đỏ bừng, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Chị… chị dậy rồi ạ. Em mua đồ ăn sáng cho chị rồi đó.” – Hồ Nổ lí nhí.
Hà Nhi nhìn cậu, cảm thấy vừa áy náy vừa biết ơn. Nàng cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể để xua tan bầu không khí này.
“Cảm ơn em. Chuyện tối qua…” – Hà Nhi ngập ngừng.
“Em quên rồi! Em không nhớ gì hết! Chị say quá nên em dìu chị vào thôi!” – Hồ Nổ vội vàng cắt ngang, xua tay lia lịa, nhưng vành tai đỏ lựng đã tố cáo cậu.
Hà Nhi mỉm cười nhẹ, một nụ cười buồn nhưng chân thành. “Ừ, cảm ơn em đã hiểu cho chị. Em là người tốt, Hồ Nổ à.”
Đúng lúc đó, điện thoại Hà Nhi reo vang. Là số của quản lý Ngân.
“Alo, chị Ngân?” – Hà Nhi bắt máy, giọng trở lại vẻ lạnh lùng, chuyên nghiệp.
“Chuẩn bị đi cưng! Cơ hội đổi đời đến rồi đây.” – Giọng quản lý Ngân lanh lảnh, đầy vẻ hưng phấn và gấp gáp. – “Hồng tỷ vừa gọi. Giang đại ca… Trương Trí Giang ấy, hắn ta đã xem qua hồ sơ và nghe báo cáo về ‘màn trình diễn’ của cưng tối qua. Hắn rất hứng thú.”
Tim Hà Nhi đập mạnh một nhịp. Trương Trí Giang – “Rồng Đài Loan”, mục tiêu tối thượng trong giai đoạn này.
“Ý chị là…”
“Hắn muốn gặp cưng. Ngay hôm nay. Nhưng không phải ở quán bar hay tiệm massage đâu. Xe sẽ đến đón cưng sau 1 tiếng nữa để đưa đến dinh thự riêng của hắn. Nhớ trang điểm cho đẹp vào, nhưng phải sang trọng, quý phái, đừng có rẻ tiền như mấy con điếm ngoài đường. Giang ca thích ‘hàng sạch’ và có não.”
“Em hiểu rồi. Em sẽ chuẩn bị ngay.”
Hà Nhi cúp máy. Nàng quay sang nhìn Hồ Nổ: “Chị phải đi làm nhiệm vụ. Có thể tối nay chị không về.”
Hồ Nổ nhìn nàng lo lắng: “Lại đi nữa hả chị? Chị… cẩn thận nhé. Có gì cứ gọi em.”
Hà Nhi gật đầu, rồi nhanh chóng vào phòng chuẩn bị. Nàng chọn một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích xẻ tà cao, kín đáo phần trên nhưng lại khoe trọn đôi chân dài miên man mỗi khi bước đi. Nàng trang điểm kỹ càng, che đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự sắc sảo và lạnh lùng.
Một giờ sau, một chiếc xe sang trọng màu đen đỗ xịch trước cửa khu nhà trọ tồi tàn. Một gã tài xế mặc vest đen, đeo kính râm bước xuống mở cửa cho nàng.
Hà Nhi bước lên xe, không ngoái đầu lại. Xe lăn bánh, đưa nàng rời xa khu phố nhỏ, tiến về phía khu biệt thự biệt lập ở ngoại ô thành phố – nơi được mệnh danh là “Tử Cấm Thành” của Vạn Phát, dinh thự riêng của Trương Trí Giang.
Ngồi trong xe, Hà Nhi siết chặt nắm tay. Nàng biết, chuyến đi này không chỉ là một nhiệm vụ thâm nhập đơn thuần. Nàng sắp phải đối mặt với một con cáo già thực sự, một kẻ nguy hiểm gấp trăm lần những tên như Quang hay Tùng. Đây sẽ là một ván cờ mà nếu thua, cái giá phải trả không chỉ là thể xác, mà là cả tính mạng.
Nhưng Hà Nhi đã không còn đường lui. Nàng đã trượt dài vào bóng tối, và cách duy nhất để tìm thấy ánh sáng là đi xuyên qua nó, thiêu rụi tất cả những kẻ ngáng đường, kể cả chính bản thân mình.
