Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Nợ ân tình và dục vọng của vợ chồng tôi

Chương 9 : Sự Phục Vụ Hoàn Hảo (Phiên bản bổ sung chi tiết)



Chương 8: Sự Phục Vụ Hoàn Hảo (Phiên bản bổ sung chi tiết)

Hai ngày sau buổi tiệc tập thể, Linh vẫn còn những vết bầm tím nhạt trên đùi và eo. Cô và Việt đang ngồi trong phòng khách, tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi, thì điện thoại cô reo lên. Số lạ, nhưng cô biết rõ ai gọi.

“Alo?” Linh nghe máy, giọng bình thản.

Giọng trầm, lạnh của ông Chính vang lên: “Cô Linh. Tối qua rất ấn tượng. Tôi có một đề nghị riêng tư hơn. Chỉ có tôi, cô, và chồng cô. Tôi muốn… thưởng thức cô một cách trọn vẹn hơn, trong không gian của tôi. Và tôi muốn người chồng tham gia… phục vụ.”

Linh im lặng một giây, mắt nhìn Việt đang chăm chú theo dõi. “Dạ, thưa ông. Ông muốn thế nào?”

“Tôi muốn anh ta giúp tôi… khai thác cô.” Giọng ông Chính không chút cảm xúc. “Từ việc cởi đồ, chuẩn bị cô, đến việc hỗ trợ trong lúc tôi thưởng thức. Anh ta sẽ là đôi tay, đôi mắt phụ của tôi. Và tôi muốn thấy sự phục tùng của cả hai. Đổi lại, hợp đồng xây dựng khu đô thị mới trị giá ba trăm tỷ sẽ về tay công ty của anh chị. Không qua đấu thầu.”

Linh hít sâu. “Chồng em… có thể cần được giải thích rõ hơn.”

“Vậy hãy giải thích. Tôi chờ câu trả lời trong một giờ.” Ông ta cúp máy.

Linh đặt điện thoại xuống, mặt tái đi. Cô kể lại toàn bộ cho Việt. Căn phòng im lặng đến ngột ngạt.

“Anh ta muốn… anh phục vụ hắn, trong khi hắn đụ em?” Việt thốt lên, giọng đầy phẫn nộ và ghê tởm.

“Ừ.” Linh gật đầu, mắt không rời chồng. “Nhưng đó là ba trăm tỷ, Việt. Một bước nhảy vọt. Và… và đây là cơ hội để anh chứng tỏ với em, và với chính anh.” Cô nắm tay anh. “Nếu chúng ta vượt qua được thử thách này, thứ tình cảm giữa chúng ta sẽ không gì có thể phá vỡ. Nó sẽ biến chúng ta thành một cỗ máy hoàn hảo.”

“Nhưng đó là… quá đáng.” Việt lắc đầu.

“Mọi thứ cho đến giờ đều đã quá đáng.” Linh nói, giọng cứng rắn. “Chúng ta đã đi quá xa để quay đầu. Giờ chỉ có tiến. Và em tin anh. Anh có thể làm được. Vì em. Vì chúng ta.” Ánh mắt cô kiên định, đầy thách thức và tin tưởng.

Việt nhìn vào mắt vợ, thấy ở đó không chỉ có dục vọng và tham vọng. Anh thấy sự phó thác hoàn toàn. Cô tin rằng anh có thể vượt qua cảnh tượng đó cùng cô. Và sự tin tưởng ấy, điên rồ thay, lại tiếp thêm sức mạnh cho anh.

“Được.” Việt thở dài, một hơi thở dài như trút bỏ tất cả. “Chúng ta sẽ đi.”

Biệt thự của ông Chính tối hôm đó yên tĩnh một cách đáng sợ. Chỉ có một bàn tiệc nhỏ bày trong phòng khách riêng, với nến và hoa tươi. Ông Chính mặc bộ đồ lụa tối màu, ngồi ở đầu bàn, ánh mắt như hai viên đá lạnh.

“Chào mừng.” Ông ta nói. “Hãy coi đây là một bữa tối… gia đình.” Giọng điệu mỉa mai.

Bữa ăn diễn ra trong im lặng gần như tuyệt đối. Ông Chính không nói về công việc, chỉ thỉnh thoảng nhìn Linh với ánh mắt đánh giá, như đang xem xét một món hàng. Linh mặc một chiếc đầm dạ hội bằng nhung đen, cổ khoét sâu hình trái tim, ôm sát cơ thể. Dưới ánh nến, làn da cô trắng ngần, ‘cặp vú’ căng đầy lấp ló trong khoét cổ. Bà không mặc áo lót. Việt có thể thấy rõ ‘hai đầu nhũ’ cứng căng in lên lớp vải nhung mỗi khi cô cử động.

Ông Chính bất ngờ nói, giọng khàn khàn: “Cô Linh, da cô dưới ánh nến trông như lụa. Tôi tự hỏi… cảm giác nó dưới đầu lưỡi sẽ thế nào.”

Linh không đỏ mặt, mà khẽ mỉm cười, nâng ly rượu lên. “Thưa ông, có lẽ ông sẽ phải thử mới biết được.” Cô uống một ngụm, rồi khẽ thè đầu lưỡi ra, liếm nhẹ viền môi, để lại một vệt bóng ẩm trên môi đỏ thẫm. Cử chỉ chậm rãi, gợi cảm đến nghẹt thở. “Nhưng trước đó, có lẽ cần một chút… chuẩn bị.” Cô quay sang Việt, ánh mắt dịu dàng, đầy mệnh lệnh. “Anh yêu… em thấy nóng. Anh có thể giúp em cởi bớt lớp vải này ra được không? Từ từ thôi… như anh vẫn hay làm khi muốn chiêm ngưỡng em.”

Giọng cô nhẹ nhàng, đầy tình cảm, nhưng mỗi từ đều là một sự kích thích có chủ đích. Việt thấy máu dồn lên mặt, nhưng anh đứng dậy. Anh bước đến phía sau ghế Linh. Tay anh run nhẹ khi đặt lên hai bờ vai trần của cô. Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào gáy cô, hôn một nụ hôn thật nhẹ. “Vâng, em yêu.” Anh thì thầm.

Rồi anh tìm khóa kéo sau lưng. Rẹt… Tiếng khóa kéo từ từ tụt xuống thật chậm, như một lời mở đầu cho bản nhạc dục vọng. Chiếc váy nhung mềm mại bắt đầu trượt khỏi vai Linh, lộ ra bờ vai trắng ngần, xương quai xanh thanh thoát. Việt dùng tay, nhẹ nhàng kéo váy xuống thêm, để lộ phần lưng trên thon dài, sống lưng thẳng tắp. Anh làm chậm rãi, như đang cởi đồ cho một nữ thần, mỗi centimet da thịt lộ ra đều được ánh mắt ông Chính và chính anh chiêm ngưỡng.

Linh ngồi thẳng, ngực ưỡn nhẹ, để chiếc váy từ từ tụt xuống dưới eo, rồi rơi hẳn xuống sàn, vướng vào ghế. Cô chỉ còn mặc chiếc quần lót ren đen nhỏ xíu và đôi giày cao gót. ‘Cặp vú’ trắng nõn, căng tròn, với ‘hai đầu nhũ’ hồng hào đã cứng căng vì kích thích, hoàn toàn lộ ra dưới ánh nến. Ông Chính thở dài một tiếng, mắt không chớp.

“Anh yêu,” Linh lại gọi, giọng khàn khàn hơn, “trước mặt ông Chính, em hơi… ngại. Anh có thể quỳ xuống, cởi nốt chiếc quần lót cho em được không? Dùng răng của anh ấy… như anh thích làm mỗi khi nựng em.”

Việt quỳ xuống trước mặt vợ, giữa cô và ông Chính. Anh đặt hai tay lên đùi thon của cô, cảm nhận làn da mềm mại. Rồi anh cúi đầu, dùng răng nhẹ nhàng cắn vào cạp quần lót ren, kéo nó từ từ xuống. Anh hôn lên bụng dưới phẳng lì, hôn lên xương hông gợi cảm. Mùi hương cơ thể ấm áp, quen thuộc của Linh phả vào mặt anh. Khi chiếc quần lót rơi xuống, ‘chùm lông lồn’ đen nhánh được tỉa gọn gàng, ‘lỗ lồn’ hồng hào ẩm ướt và ‘lỗ đít’ nhỏ nhắn hoàn toàn lộ diện. Linh khẽ run lên.

Ông Chính đưa tay ra, chỉ vào ‘con cặc’ đã cương cứng làm vồng lên lớp vải quần của mình. Không nói một lời.

Linh hiểu ý. “Anh Việt,” cô nói, giọng như rót mật, “có một chiếc khăn ướt thơm trên bàn kia. Anh lấy cho em. Để em… lau sạch sẽ cho ông Chính.”

Việt lấy khăn, đưa cho Linh. Cô cầm khăn, nhưng không lau ngay. Cô quỳ xuống trước mặt ông Chính, cách anh một khoảng. “Anh yêu,” cô ngoảnh lại nhìn Việt, mắt long lanh, “anh có thể… banh ‘cặc’ của ông Chính ra, để em lau được kỹ hơn không? Nhẹ tay thôi.”

Việt nuốt nước bọt. Anh bước đến, tay run run kéo quần ông Chính xuống. ‘Con cặc’ to lớn, màu nâu sẫm, gân guốc bật ra. Việt dùng tay, nhẹ nhàng nâng nó lên. Linh mới dùng khăn, lau từ gốc đến ngọn, vòng qua ‘hột le’, lau sạch sẽ. Động tác của cô tỉ mỉ, tôn trọng, như đang chăm sóc một báu vật.

“Giờ thì,” Linh thì thầm, “anh rót cho em chút rượu mạnh. Để em… làm ấm và sạch sẽ hơn nữa.”

Việt rót rượu whisky vào một ly nhỏ. Linh ngậm một ngụm đầy vào miệng, rồi cúi xuống. Cô ngậm toàn bộ đầu ‘cặc’ của ông Chính vào miệng. Đôi môi đỏ mọng của cô ôm chặt lấy thân ‘cặc’. Chiếc lưỡi linh hoạt của cô bắt đầu làm việc: cô dùng đầu lưỡi xoáy tròn quanh rãnh đầu ‘cặc’, rồi liếm dọc theo thân ‘cặc’, xuống tận gốc, nơi Việt vẫn đang giữ. Tiếng mút, chụt chụt, ướt át, vang lên trong phòng yên tĩnh. Cô dùng hơi ấm và rượu trong miệng để làm ướt đẫm nó. Thỉnh thoảng, cô rút ra, dùng lưỡi liếm từ dưới ‘hột le’ lên đến đỉnh đầu ‘cặc’, rồi lại ngậm sâu vào, cổ họng nuốt sâu đến tận cuống họng. Ông Chính ngả đầu ra sau, mắt nhắm nghiền, hai tay nắm chặt thành ghế.

“Ư…” Ông ta rên lên một tiếng.

Sau vài phút say sưa phục vụ bằng miệng, Linh mới nhả ra. Sợi dây nước bọt và rượu bám giữa môi cô và đầu ‘cặc’ ông Chính. Cô quay sang Việt, thở gấp: “Anh yêu… lau ‘vú’ em đi. Ông Chính có vẻ muốn dùng ‘vú’ em.”

Việt lấy khăn sạch, lau nhẹ nhàng ‘cặp vú’ của Linh, đặc biệt là ‘khe ngực’ sâu. Linh lúc này đã đứng dậy. Cô bước đến trước mặt ông Chính, vẫn đang ngồi, và dùng tay ép ‘cặp vú’ trắng nõn của mình vào hai bên ‘con cặc’ to lớn của ông ta. ‘Hai đầu nhũ’ cứng căng cọ xát vào da ‘cặc’. Ông Chính nắm lấy đầu Linh, điều khiển cô di chuyển ‘cặp vú’ lên xuống. Âm thanh ma sát nhẹ, ướt át.

“Anh Việt,” Linh lại gọi, giọng đã đầy hơi thở gấp, “đổ chút rượu vang vào… ‘khe ngực’ của em đi. Cho mát và thơm.”

Việt đổ một dòng rượu vang đỏ mát lạnh vào ‘khe ngực’ sâu của Linh. Rượu chảy xuống, làm ướt cả bụng và ‘lỗ lồn’. Ông Chính cúi xuống, áp mặt vào, hít một hơi dài đầy ham muốn, rồi dùng lưỡi liếm sạch.

“Giờ thì,” ông Chính lên tiếc lần đầu tiên sau một hồi im lặng, giọng khàn đặc, “tôi muốn ‘cửa sau’. Nhưng tôi muốn nó… tinh khiết.”

Linh quay sang Việt, mắt như van nài, nhưng giọng vẫn chủ động: “Anh yêu… dùng rượu và khăn… rửa ‘cái đít’ của em cho thật sạch. Cho ông Chính kiểm tra.”

Việt quỳ xuống phía sau Linh. Cô chống tay lên ghế, chổng mông lên, phô bày ‘lỗ đít’ nhỏ nhắn, hồng hào. Việt đổ rượu trắng lên đó, dùng khăn mềm rửa thật kỹ, lau khô. Rồi, theo một sự thúc giục muốn chứng tỏ, anh cúi xuống, đưa mũi vào sát ‘lỗ đít’ ấy, hít một hơi thật sâu. Mùi xà phòng thơm nhẹ và mùi cơ thể nguyên bản, ngọt ngào của Linh. “Sạch sẽ và thơm,” anh nói, giọng trầm.

Ông Chính gật đầu hài lòng. “Tốt. Giờ đến ‘cửa trước’.”

Việt lại làm tương tự với ‘lỗ lồn’ của Linh, rửa sạch sẽ, lau khô, và cũng… ngửi. Hành động vừa nhục nhã, vừa mang tính chiếm hữu sâu sắc.

Ông Chính đứng dậy. “Nằm xuống đi, cô Linh. Trên thảm kia.”

Linh nằm ngửa trên tấm thảm dày trước lò sưởi. Ông Chính đứng giữa hai chân cô, ‘con cặc’ đã ướt nhẫy vì nước bọt và rượu. “Anh yêu,” Linh gọi Việt, giọng đầy kích thích và một chút lo âu, “đến đây, nắm lấy tay em. Để em có điểm tựa.”

Việt đến, quỳ xuống phía trên đầu Linh, nắm chặt hai tay cô. Ông Chính dùng tay, banh nhẹ ‘lỗ lồn’ của Linh, rồi dẫn đầu ‘cặc’ to lớn của mình, chạm vào. Việt nhìn thấy rõ đầu ‘cặc’ nâu sẫm ấy ép vào khe ‘lồn’ hồng hào, ẩm ướt. Ông Chính ấn mạnh. ‘Cặc’ từ từ chui vào, nong rộng ‘lỗ lồn’. Linh rên lên một tiếng dài, nghẹn ngào. “Ư… a…”

Bạch! Âm thanh đầu tiên, ướt át, đầy đặn, khi ‘cặc’ thụt sâu vào. Việt thấy ‘con cặc’ biến mất một nửa trong cơ thể vợ mình. Anh nhìn vào mắt Linh. Ánh mắt cô nhắm nghiền, mặt nhăn lại vì cảm giác đầy ắp, đau mà sướng. Rồi cô mở mắt, nhìn Việt. Trong ánh mắt ấy là sự đau đớn, là tình yêu, là lời xin lỗi, và một sự mời gọi anh cùng chứng kiến, cùng chịu đựng. Ông Chính bắt đầu động tác.

Bạch! Bạch! Bạch! Nhịp điệu mạnh mẽ, thô bạo, đều đặn vang lên. Mỗi nhịp, thân hình Linh lại bị đẩy lên, ‘cặp vú’ rung lên dữ dội. Việt siết chặt tay cô hơn.

“Anh… anh nắm chặt tay em hơn nữa đi…” Linh rên rỉ, giọng đứt quãng.

Ông Chính đổi tư thế. “Lật cô ấy lại.” Việt giúp Linh lật người, nằm sấp. “Anh yêu,” Linh thở hổn hển, mặt áp vào thảm, “nắm lấy ‘mông’ em, banh ra… để ông Chính dễ vào ‘đít’ em.”

Việt, với trái tim như bị ai bóp nghẹt, đặt tay lên ‘cặp mông’ trắng nõn của vợ, dùng lực kéo hai bên ra, để lộ ‘lỗ đít’ đỏ hồng đang khép hờ. Ông Chính dùng ‘cặc’ đã ướt nhờ ‘nước lồn’, chà xát vào đó vài lần, rồi ấn mạnh.

“A! Đau…” Linh kêu thét lên.

Việt thấy đầu ‘cặc’ to lớn từ từ chui vào ‘lỗ đít’ chật hẹp của vợ, nong rộng nó ra. Bạch! Một âm thanh khô và đanh hơn, nhưng vẫn ướt át. Ông Chính rên lên một tiếng thỏa mãn.

“Hôn em đi, anh yêu…” Linh nức nở, quay đầu lại tìm môi Việt. “Cho em cảm giác… là anh đang ở với em… trong lúc này…”

Việt cúi xuống, hôn đắm đuối lên môi cô, nếm vị mặn của nước mắt và vị rượu. Trong khi đó, ông Chính vẫn đang đục ‘lỗ đít’ cô một cách thô bạo. Bạch! Bạch! Âm thanh dồn dập.

Ông Chính lại đổi tư thế, bảo Linh quỳ, chống tay. “Anh chồng, nắm lấy hai chân cô ấy, dang rộng ra.” Việt làm theo, nắm lấy hai mắt cá chân Linh, kéo rộng ra, khiến ‘lỗ lồn’ đang rỉ ‘nước’ và ‘lỗ đít’ đang bị xâm nhập phơi bày hoàn toàn. Ông Chính đứng sau, lại chọn ‘lồn’. Mỗi cú húc mạnh, cả người Linh bị đẩy về phía trước.

“Anh… liếm ‘lưng’ em đi… liếm ‘vai’ em…” Linh rên trong nước mắt.

Việt vừa giữ chân vợ, vừa cố ghé môi liếm lên lưng, lên vai đẫm mồ hôi của cô. Anh như một kẻ phụ tá trung thành trong một vở kịch tình dục đầy bi kịch.

Cuối cùng, ông Chính gầm lên: “Ra đây!” Ông ta rút ‘cặc’ ra khỏi ‘lỗ lồn’ Linh, và phóng một dòng ‘tinh trùng’ trắng đục, dày, nóng hổi lên khắp lưng, ‘cặp mông’ và cả lên tóc cô. Linh rên lên, thân thể co giật, ‘lồn’ cô cũng co thắt, ‘nước lồn’ phun ra thành tia.

Ông Chính lảo đảo bước lại ghế, thở dốc. “Cô Linh,” ông ta nói, giọng đầy thỏa mãn, “dùng miệng mà liếm sạch ‘cặc’ của tôi. Và nuốt hết những gì còn sót.”

Linh, người mệt lả, vẫn lập tức làm theo. Cô bò đến trước mặt ông ta, cúi xuống. Cô dùng lưỡi, liếm từ gốc đến ngọn ‘con cặc’ đang nhễ nhại, thu gom từng giọt ‘tinh trùng’ còn sót. Rồi cô ngậm cả nó vào miệng, mút nhẹ, dùng lưỡi làm sạch hoàn toàn, rồi nuốt ực. Hành động phục tùng tuyệt đối, hoàn hảo.

Khi ông Chính đã chỉnh trang lại, ra hiệu kết thúc, Linh mới lết về phía Việt. Cô ngồi xuống sàn, dựa vào chân anh, người đầy mồ hôi, ‘tinh trùng’ và vẻ kiệt sức.

Ông Chính nhìn họ, gật đầu, lần đầu nở một nụ cười thật sự, hài lòng. “Xuất sắc. Một màn trình diễn hoàn hảo. Hợp đồng sẽ được ký vào tuần sau. Và tôi nghĩ… chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.” Ông ta rời đi.

Khi chỉ còn hai người, Linh ngước lên nhìn Việt, nước mắt lặng lẽ trào ra. “Anh yêu… em xin lỗi… em đã bắt anh làm những điều kinh khủng…”

Việt cúi xuống, ôm chầm lấy cô, không quan tâm đến những thứ dơ bẩn. “Không. Đừng xin lỗi.” Giọng anh nghẹn lại. “Anh… anh thấy chúng ta thật mạnh mẽ. Và anh thấy tình yêu của em, ngay cả trong những khoảnh khắc đó.” Anh hôn lên mắt cô. “Giờ thì để anh… chăm sóc em.”

Anh đặt Linh nằm xuống, và bắt đầu công việc quen thuộc như một nghi thức hàn gắn: dùng miệng, lưỡi, liếm sạch từng vệt ‘tinh trùng’ trên lưng, trên mông, trên ngực cô. Anh bú sạch ‘lỗ lồn’, ‘lỗ đít’, mút sạch những giọt cuối cùng, nuốt vào như một sự thống nhất. Mỗi động tác đều dịu dàng, trân trọng, như chuộc tội. Linh nằm đó, thở đều, tay nắm chặt tay anh, những giọt nước mắt hạnh phúc lẫn đau đớn vẫn lăn dài.

“Anh có còn yêu em không? Một người đàn bà như em?”

“Anh yêu em.”Việt nói, giọng đầy xúc động và chân thành. “Hơn bất cứ điều gì. Và vì yêu em, anh có thể trở thành bất cứ ai, làm bất cứ điều gì.”

Trong sự hủy hoại và nhục nhã, họ lại tìm thấy nhau, và thứ tình yêu ấy, dù được xây dựng trên nền tảng đen tối nhất, vẫn là thứ mạnh mẽ nhất, thiêng liêng nhất, giữ họ lại với nhau, trên con đường họ đã cùng nhau chọn lựa.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...