Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Nợ ân tình và dục vọng của vợ chồng tôi

Chương 8 : Buổi Tiệc Trong Tòa Lâu Đài Dục Vọng (Phiên bản chỉnh sửa & bổ sung kết thúc)



Chương 7: Buổi Tiệc Trong Tòa Lâu Đài Dục Vọng (Phiên bản chỉnh sửa & bổ sung kết thúc)

Cánh cửa phòng tiệc lớn lại đóng lại. Và lần này, những âm thanh vọng ra còn dữ dội, hỗn loạn, và kéo dài hơn gấp bội. Tiếng Linh gào thét, tiếng đàn ông cười lớn, tiếng bạch bạch chồng chéo không ngớt, tiếng vỗ đít bốp bốp, tiếng khóc lóc, tiếng van xin rồi lại chìm vào những tiếng rên đầy khoái cảm điên dại… tất cả hòa vào một bản giao hưởng của sự thác loạn và hủy diệt kéo dài không dứt.

Việt ngồi trong phòng tối, tim như bị ai bóp nghẹt rồi lại thả ra, theo từng đợt âm thanh. Anh đã trải qua mọi cung bậc cảm xúc: phẫn nộ, đau đớn, nhục nhã, rồi một sự tê liệt kỳ lạ. Nhưng rồi, từ sự tê liệt ấy, một thứ cảm xúc nguyên thủy hơn trỗi dậy: sự thèm khát. Anh thèm khát được chạm vào vợ, được khẳng định quyền sở hữu, được lau sạch những dấu vết của người khác trên người cô. ‘Con cặc’ của anh đã cương cứng và xuất tinh một lần trong quần vì quá kích thích, giờ lại âm ỉ cương lên lần nữa.

Không biết đã bao lâu – có lẽ hơn một tiếng rưỡi – âm thanh mới thưa dần, rồi tắt hẳn. Chỉ còn tiếng bước chân nặng nề, tiếng nói cười mệt mỏi, hài lòng vọng ra, rồi tiếng cửa mở, tiếng bước chân rời đi. Cuối cùng, tất cả chìm vào im lặng.

Một khoảng thời gian dài nữa trôi qua. Việt gần như đã nghĩ Linh không thể đứng dậy nổi. Thì cánh cửa phòng anh mở.

Linh bước vào, đóng cửa lại, dựa lưng vào đó. Chiếc khăn tắm trắng ban nãy giờ chỉ còn quấn vắt vẻo quanh eo, phần trên cơ thể hoàn toàn trần trụi. Cô thở hổn hển, người run rẩy như lá cây trước gió. Dáng đi của cô không chỉ khập khiễn, mà còn lảo đảo, như sắp ngã. Mái tóc xõa tung, ướt đẫm mồ hôi và những thứ chất lỏng bóng loáng. Khuôn mặt cô nhợt nhạt, môi tái, nhưng đôi mắt… đôi mắt ấy sáng rực lên một thứ ánh sáng kỳ lạ: mệt mỏi tột độ, nhưng lại tràn ngập một sự thỏa mãn sâu xa, hoang dại.

Cô lê từng bước về phía Việt, chiếc khăn tắm rơi xuống sàn, để lộ toàn bộ cơ thể. Và cảnh tượng khiến Việt nghẹt thở.

Cơ thể Linh giờ là một bức tranh hỗn độn của một cuộc chinh phạt tập thể. ‘Cặp vú’ trắng ngần giờ đầy những vết hôn tím bầm, vết cào xước đỏ, những vết hằn của răng. ‘Hai đầu nhũ’ sưng đỏ, tím tái, trông thật tội nghiệp. Trên ngực, bụng, cổ, vai cô, những vệt ‘tinh trùng’ trắng đục, loãng hay đặc quánh chảy thành dòng, khô nửa chừng, lấp lánh dưới ánh đèn mờ. ‘Lỗ lồn’ của cô đỏ thẫm, sưng húp, mở to một cách không tự nhiên, và từ trong đó, một dòng ‘tinh trùng’ đặc sệt, trắng ngà, lẫn chút máu hồng, đang chảy ra không ngừng, xuống đùi trong, xuống cả bắp chân. ‘Lỗ đít’ nhỏ nhắn giờ cũng mở hé, đỏ ửng, và cũng rỉ ra một thứ chất lỏng trắng đục, hơi vàng. Hai bên nách ẩm ướt, cũng lấm tấm những vệt trắng. Thậm chí trên tóc, trên mặt, quanh miệng cô cũng dính đầy. Mùi tanh nồng, hỗn tạp của ‘tinh trùng’, mồ hôi, ‘nước lồn’ và máu bao trùm lấy cô.

Cô đến trước mặt Việt, mắt nhìn anh, nở một nụ cười thật yếu ớt, thật mệt mỏi, nhưng chân thành đến xé lòng.

“Anh yêu…” Giọng cô khàn đặc, vỡ vụn, như giấy ráp. “Em… em về rồi.”

Việt đứng dậy, muốn ôm cô, nhưng lại sợ làm cô đau. “Trời ơi Linh… em…”

“Em mệt.” Linh nói, thở dốc. “Mệt lắm. Nhưng…” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nụ cười bỗng trở nên rạng rỡ một cách kỳ diệu, đầy hạnh phúc và kiêu hãnh. “Nhưng em sướng. Mệt sướng lắm, anh ạ. Họ… họ cho em cảm giác mà em chưa từng có. Nhưng…” Cô chống tay lên vai Việt, dồn hết sức để nói rõ từng từ. “Nhưng tất cả những con cặc ấy, tất cả bàn tay ấy, tất cả tinh trùng ấy… chúng chỉ khiến em nhận ra một điều.” Cô khẽ đưa tay, chạm vào mặt anh. “Anh mới là người thiêng liêng nhất. Duy nhất. Với em.”

Câu nói ấy như một nhát kích điện, xóa tan mọi đau đớn, ghen tuông, phẫn nộ trong lòng Việt. Nó biến mọi thứ dơ bẩn trên người cô trở thành một sự hiến tế, một lễ vật để khẳng định tình yêu dành cho anh. Anh ôm chầm lấy cô, bất chấp mọi thứ nhớp nháp, bất chấp mùi vị kinh tởm. “Em điên rồi. Và anh cũng vậy.” Anh thì thầm, giọng nghẹn lại. “Anh… anh hưng phấn kinh vợ. Vừa muốn giết tất cả những kẻ đã chạm vào em, vừa muốn… cám ơn họ vì đã khiến em nhìn thấy điều đó.”

Linh rúc vào ngực anh, cười khẽ, một tiếng cười đầy nước mắt. “Vậy thì… anh hãy làm điều thiêng liêng nhất đi. Hãy… dọn dẹp vợ anh về.”

Việt hiểu ý. Anh đặt Linh nằm xuống giường nhỏ. Ánh đèn ngủ vàng mờ chiếu lên thân thể tan hoang của cô, làm nổi bật mọi vết tích. Anh quỳ xuống bên giường.

“Anh sẽ bắt đầu từ đây.” Anh nói, rồi cúi xuống ‘cặp vú’ của cô. Anh không hôn ngay, mà dùng mũi hít một hơi, ngửi mùi mồ hôi, mùi nước hoa lạ và mùi tanh của đàn ông lẫn lộn. Rồi anh mới đưa lưỡi ra, liếm một đường từ dưới ‘bầu vú’ lên đến ‘đầu nhũ’. Vị mặn của mồ hôi, vị chua nhẹ, và một vị tanh tanh. Anh ngậm lấy ‘đầu nhũ’ sưng đỏ, mút nhẹ, dùng lưỡi xoa dịu. “Của anh.” Anh thì thầm. “Dù có bị bóp méo thế nào, bị cắn xé thế nào, nó vẫn là của anh.”

Linh rên khẽ, tay ôm đầu anh. “Ừ… của anh… chỉ của anh…”

Việt di chuyển xuống bụng, liếm sạch những vệt ‘tinh trùng’ khô và ướt trên da cô. Anh nuốt vào, mặt không chút nhăn nhó. “Anh uống hết. Của ai cũng là của anh hết.” Anh nói, giọng đầy thách thức và chiếm hữu.

Rồi anh đến ‘lỗ lồn’. Nơi này tan hoang nhất. Anh dùng tay vạch nhẹ, nhìn vào cái khoang đỏ ửng, sưng húp, đang rỉ đầy ‘tinh trùng’ của nhiều người đàn ông. Một cảm giác đau xé lòng, nhưng cũng là một ham muốn điên cuồng. Anh cúi xuống, áp mặt vào. Mùi tanh nồng đặc, hăng hắc xông lên. Anh thè lưỡi, liếm một đường từ dưới ‘lỗ đít’ lên, qua khe ‘lồn’ đầy ắp, lên đến ‘cái mu’. Anh không ngại. Anh dùng lưỡi như một công cụ tẩy rửa, hút, liếm, mút từng dòng ‘tinh trùng’ ấm nóng đang chảy ra. Anh đẩy lưỡi sâu vào trong ‘lỗ lồn’, xoáy tròn, cố gắng hút cạn những thứ của người khác ra ngoài. Vị mặn, chua, đắng, tanh… một hỗn hợp kinh dị, nhưng anh coi đó là rượu thánh.

“Anh… anh hút mạnh vào… cho nó ra hết… ra hết đi…” Linh thở dốc, người cong lên.

“Sẽ ra hết.” Việt nói, giọng đầy nước. “Anh sẽ không để thứ của họ còn sót lại trong em.” Anh tiếp tục, say sưa, hút liếm như một con thú đói. Dần dần, dòng chảy trắng đục từ ‘lỗ lồn’ trở nên trong hơn, chỉ còn ‘nước lồn’ của chính cô.

Sau đó, anh chuyển sang ‘lỗ đít’. Nơi này cũng không khá hơn. Anh nhẹ nhàng dùng ngón tay mở rộng, rồi cúi xuống liếm. Vị ở đây còn nồng và đặc hơn. Anh kiên nhẫn, liếm sạch từng ngóc ngách, cho đến khi chỉ còn lại làn da nóng hổi, đỏ au.

Anh không quên hai bên nách ẩm ướt của cô. Anh nâng cánh tay cô lên, cúi xuống hôn, liếm sạch những giọt mồ hôi và những vệt trắng nhỏ còn sót.

Cuối cùng, anh đến khuôn mặt cô. Anh hôn lên đôi môi sưng, liếm sạch những vệt khô quanh miệng. “Cái miệng này,” anh thì thầm, “đã ngậm bao nhiêu ‘cặc’ rồi?”

Linh mở mắt, nhìn anh, đầy ái ngại. “Nhiều lắm… em… em mất count.”

“Không sao.” Việt nói, hôn cô một nụ hôn sâu, đẫm ướt. “Giờ nó chỉ ngậm mỗi anh.” Anh tra lưỡi vào miệng cô, mút lấy lưỡi cô, như muốn tẩy sạch mọi ký ức.

Sau khi ‘dọn dẹp’ xong, Việt nằm xuống bên cạnh Linh, ôm cô vào lòng. Cơ thể cô giờ đã sạch sẽ hơn, ấm áp hơn, dù vẫn đầy vết tích không thể xóa ngay.

“Em có hối hận không?” Việt hỏi.

Linh lắc đầu, dụi mặt vào ngực anh. “Không. Vì em biết cuối cùng, anh sẽ ôm em như thế này. Anh sẽ không bỏ rơi em.” Cô ngước lên, mắt long lanh. “Hôm nay… có một ông, ông ta bảo em là ‘con đĩ khốn nạn nhất’ ông từng gặp. Em đã cười và nói: ‘Vâng, em là đĩ. Nhưng là con đĩ có chồng yêu nhất thế gian.’ Họ cười ồ, nhưng em thấy họ… ghen tị.”

Việt cười, một nụ cười buồn nhưng đầy yêu thương. “Em đúng là điên thật. Và anh yêu con điên này.”

Họ nằm im lặng một lúc. Rồi Linh nói, giọng đã đỡ mệt hơn: “Hợp đồng… sẽ ký. Giám đốc Hùng hứa thế. Và ông Chính… ông ta rất hài lòng. Nói sẽ giới thiệu em cho một nhóm bạn rất… có máu mặt.”

“Vậy là em sẽ còn phải tham gia nhiều buổi tiệc như thế này?” Việt hỏi, giọng không còn phẫn nộ, chỉ còn sự chấp nhận.

“Có lẽ còn… hơn thế.” Linh thừa nhận. “Nhưng em đã quen rồi. Và em có anh. Mỗi lần xong, em sẽ về với anh, và chúng ta sẽ có những giây phút… thiêng liêng như thế này.” Cô ôm chặt anh. “Đó là động lực của em.”

Việt hôn lên đỉnh đầu cô. “Anh hiểu. Và anh sẽ luôn chờ. Nhưng nhớ lời hứa, Linh. Đừng để họ… hủy hoại em hoàn toàn.”

“Em hứa.” Linh nói, giọng nghiêm túc. “Em sẽ giữ linh hồn này cho anh. Còn thân xác… hãy để nó kiếm về cho chúng ta cả thế giới.”

Họ nằm đó, trong căn phòng lạ lẫm, ôm lấy nhau như hai kẻ sống sót sau thảm họa. Bên ngoài, bình minh sắp ló dạng. Một ngày mới, với những thử thách mới, lại bắt đầu. Nhưng họ đã tìm thấy một sự cân bằng ma quái, một tình yêu tồn tại trong sự đồi bại. Và có lẽ, đó là thứ duy nhất giữ họ không rơi xuống vực sâu.

Buổi tiệc lớn đầu tiên đã kết thúc. Nó không chỉ mở ra cánh cửa đến những dục vọng tập thể tăm tối hơn, mà còn hàn gắn, xiết chặt mối quan hệ vợ chồng kỳ lạ này theo một cách không thể đảo ngược. Họ đã thực sự trở thành những kẻ đồng lõa hoàn hảo, trong một thế giới chỉ có họ mới hiểu nổi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...