Nợ ân tình và dục vọng của vợ chồng tôi
Chương 7 : Bình Minh Trên Chiến Trường
Chương 6: Bình Minh Trên Chiến Trường
Ánh nắng mai lọc qua tấm rèm voan mỏng, rải những vệt vàng ấm áp lên sàn gỗ, lên đôi chân trần đan vào nhau của Linh và Việt. Họ nằm trên thảm dày phòng khách, không phải trên giường – nơi vẫn còn ngổn ngang dấu tích của đêm qua. Không khí trong lành của buổi sáng dường như đang cố gắng xua tan mùi nồng nặc của sex và rượu vẫn còn vương vấn. Nhưng nó không thể xua tan được thứ không khí đặc biệt giữa hai người: một sự bình yên lạ lùng, sau cơn bão dữ dội.
Linh nằm nghiêng, đầu gối lên cánh tay Việt. Cô không mặc gì, lớp da trắng ngần của cô dưới ánh nắng lấp lánh như ngọc, nhưng cũng phơi bày rõ ràng những vết bầm tím, những vết hôn đỏ thẫm, những vết cào xước nhẹ trên ngực, eo, đùi. Đó là những huân chương, hay những vết sẹo, của một đêm chinh chiến. Việt nằm ngửa, một tay ôm vợ, tay kia đặt lên trán, mắt nhìn lên trần nhà. Trong lòng anh là một mớ hỗn độn đã lắng xuống thành một thứ cảm xúc khó gọi tên: mệt mỏi, trống rỗng, nhưng cũng có một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Mọi bí mật, mọi giả dối đã được phơi bày. Giờ chỉ còn sự thật trần trụi, và họ vẫn còn ở bên nhau.
“Anh có ghê tởm em không?” Linh khẽ hỏi, giọng khàn đục vì đã gào thét quá nhiều, nhưng dịu dàng.
Việt quay đầu nhìn cô. Anh đưa tay lên, ngón tay chạm nhẹ vào một vết bầm tím trên ‘cặp vú’ trái của cô, nơi ‘đầu nhũ’ hồng hào đang cứng trở lại dưới ánh mặt trời. “Anh ghê tởm chính anh hơn.” Anh thừa nhận. “Nhưng với em… anh không biết nữa. Có lẽ anh vừa thấy em thật xa lạ, vừa thấy gần gũi hơn bao giờ hết.”
Linh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm. Cô nắm lấy tay chồng, đặt lên ‘cặp vú’ mình, ép bàn tay anh cảm nhận sự ấm áp, sự mềm mại và cả những vết tích. “Em cũng vậy. Đêm qua… khi em nhìn thấy ánh mắt anh lúc họ đụ em, em sợ anh sẽ ghét bỏ, sẽ quay đi. Nhưng anh vẫn ngồi đó. Anh vẫn nhìn. Và cuối cùng, anh còn… húp sạch cho em.” Giọng cô nghẹn lại. “Điều đó với em… thiêng liêng lắm. Nó khiến mọi thứ em làm, dù dơ bẩn đến đâu, cũng trở nên có ý nghĩa. Vì cuối cùng, em vẫn là của anh.”
Việt cảm động, ôm chặt vợ hơn. Họ nằm im lặng một lúc, tận hưởng sự yên bình hiếm hoi.
“Nhưng chúng ta không thể dừng lại, phải không?” Việt lên tiếc, giọng đầy thức tỉnh.
Linh thở dài, ngồi dậy, kéo tấm chăn mỏng phủ lên đôi chân. Ánh nắng chiếu xiên lên nửa thân trên trần trụi của cô, làm nổi bật những đường cong tuyệt mỹ và cả những tổn thương. “Không thể. Đường đã chọn rồi. Và thực ra…” Cô nhìn Việt, ánh mắt trở nên sắc sảo, thực tế, “chúng ta đang trên đà thắng lợi. Hai hợp đồng lớn sắp ký. Uy tín của em… trong giới đó, đang lên. Giám đốc Hùng nói sẽ giới thiệu thêm.”
“Em nói ‘giới đó’ như thể đó là một nghề.” Việt nói, giọng chua chát.
“Nó là một nghề.” Linh đáp thẳng, không chút ngại ngùng. “Một nghề đặc biệt. Và em là chuyên gia.” Cô cúi xuống, hôn lên trán chồng. “Nhưng em không muốn nó chỉ là công việc của riêng em. Em muốn nó là của cả hai chúng ta. Và để được vậy, chúng ta cần thẳng thắn hơn nữa.”
Cô nằm xuống, áp sát người vào Việt, thì thầm bên tai anh, giọng trầm ấm, đầy mê hoặc: “Trước khi những con cặc khác, những bàn tay khác, những cái miệng khác chạm vào người em… em muốn anh, người chồng của em, hãy tận hưởng nó. Thật kỹ. Thật sâu. Để em có thể yên tâm mà đi, mà đón nhận họ.”
Việt run lên. “Tận hưởng… như thế nào?”
Linh ngồi dậy, quay mặt nhìn anh, đôi mắt long lanh một thứ ánh sáng vừa thiêng liêng vừa dâm dục. “Anh hãy nhìn em. Nhìn kỹ vào em.”
Cô đứng dậy, giữ nguyên tư thế trần truồng, bước ra giữa vệt nắng. Cô đứng thẳng, ngực ưỡn, eo thon, tay buông thõng. “Đây là cơ thể em. Của anh.” Cô nói, giọng rõ ràng, chậm rãi. Cô dùng tay nâng ‘cặp vú’ lên. “‘Cặp vú’ này. Nó trắng, mềm, ‘hai đầu nhũ’ này của anh rất nhạy cảm.” Cô véo nhẹ, khiến chúng cứng lên. “Nhưng sắp tới, nó sẽ bị những bàn tay thô ráp khác bóp méo. Nó sẽ bị những cái miệng khác mút, cắn, liếm. Nó có thể sẽ đầy vết bầm, vết hôn của người lạ. ‘Hai cái núm’ này sẽ sưng đỏ, tím tái vì bị người ta vặn, kéo.” Cô nói, không chút xấu hổ, mà như một sự mô tả khách quan, nhưng mỗi lời lại như thêm dầu vào lửa dục vọng. “Trước khi điều đó xảy ra nhiều lần nữa, anh hãy hôn nó, liếm nó, mút nó thật say đắm đi. Để nó nhớ mùi vị của chồng.”
Rồi cô xoay người, chổng mông về phía Việt, cúi người xuống, hai tay chống lên đùi. “Cái ‘lỗ lồn’ này.” Giọng cô trầm hơn. “Nó là của anh. Nó đã từng chỉ quen với ‘con cặc’ của anh. Nó chặt, nó ấm, nó biết cách siết lấy anh mỗi khi anh vào.” Cô dùng tay vạch nhẹ, để lộ ‘lỗ lồn’ còn hơi đỏ, hơi sưng. “Nhưng giờ, nó đã bị làm quen với những kích thước khác, nhịp điệu khác. Và nó sẽ còn phải tiếp nhận nhiều hơn nữa. Nhiều ‘con cặc’ to hơn, dài hơn, thô hơn sẽ đút vào đây. Chúng sẽ bắn đầy ‘tinh trùng’ vào trong, khiến nó luôn ướt át, sưng đỏ. Nó có thể bị rách, bị đau. Nhưng nó vẫn sẽ mở ra, vì đó là ‘công việc’.” Cô quay đầu nhìn qua vai, ánh mắt đẫm dục. “Trước khi nó trở thành cái ‘lồn’ chung ấy, anh hãy đút ‘cặc’ anh vào, đụ nó thật lâu, thật sâu đi. Cho nó no đủ ‘tinh trùng’ của chồng, để nó còn nhớ cảm giác đó.”
Cô tiếp tục, chỉ vào ‘lỗ đít’ nhỏ nhắn. “Và cái ‘cửa sau’ này. Nó vốn dĩ chật chội, nhạy cảm. Anh biết đấy, lần đầu anh động vào nó, em đã kêu đau thế nào. Nhưng giờ… nó đã bị mở rộng bởi những ‘con cặc’ ngoại cỡ. Và nó sẽ còn phải chịu đựng nhiều hơn. Nhiều người thích ‘cửa sau’ lắm. Họ sẽ đâm vào đây một cách thô bạo, vừa đụ vừa vỗ vào mông em, kêu ‘đĩ’, kêu ‘lăng loàn’. Nó sẽ đau, nó sẽ rát, có khi còn chảy máu.” Linh nói, giọng vẫn bình thản, nhưng Việt có thể thấy cơ thể cô run nhẹ khi tưởng tượng. “Vậy nên, trước khi nó trở thành một cái ‘lỗ’ công cộng, anh hãy dùng lưỡi anh, ngón tay anh, hay ‘cặc’ của anh… ‘vệ sinh’ nó thật kỹ, yêu chiều nó thật dịu dàng đi. Cho nó kỷ niệm đẹp.”
Cô quay người lại, quỳ xuống trước mặt Việt, mặt đối mặt. Cô há miệng ra, thè chiếc lưỡi hồng hào, mềm mại ra. “Và cái miệng, cái lưỡi này.” Cô nói, hơi thở phả vào mặt anh. “Nó đã từng chỉ hôn anh, nói lời yêu với anh, ăn thức ăn anh nấu. Nhưng đêm qua, nó đã ngậm ‘cặc’ người khác, liếm ‘cặc’ người khác, nuốt ‘tinh trùng’ người khác. Và nó sẽ còn phải làm điều đó nhiều lần nữa. Nó sẽ bị nhét đầy, bị bịt kín bởi những ‘con cặc’ lạ. Lưỡi em sẽ phải luồn lách, liếm láp khắp thân thể đàn ông khác, từ ‘cặc’, đến ‘hột le’, đến ‘lỗ đít’ của họ. Nó sẽ nếm đủ mọi vị: mặn, chua, tanh, hăng… của những người đàn ông khác nhau.” Nói đến đây, giọng Linh không còn bình thản nữa, mà trở nên đầy xúc động, như một lời trăn trối, một sự hiến dâng. “Vì vậy… ngay bây giờ, anh hãy hôn em đi. Hãy để cái lưỡi ngọt ngào này của em quấn lấy lưỡi anh, mút lấy lưỡi anh. Hãy nhận lấy những nụ hôn trong sạch cuối cùng từ đôi môi này, trước khi nó phải đón nhận những thứ… không còn trong sạch nữa.”
Việt nhìn vợ, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Anh thấy được sự hy sinh, sự chấp nhận, và cả tình yêu điên cuồng trong từng lời nói của cô. Cô không che giấu sự thật tàn nhẫn của tương lai, cô phơi bày nó ra, và muốn anh cùng chia sẻ, cùng chuẩn bị. Cô muốn anh tận hưởng những gì tinh túy nhất, trong trẻo nhất của cô, trước khi nó bị vấy bẩn.
“Em… em thật…” Việt không nói nên lời.
“Em thật dâm, thật hư hỏng, và thật yêu anh.” Linh nói, nước mắt lăn dài trên má, nhưng nụ cười vẫn nở. “Vậy nên, anh đừng từ chối em. Hãy cho em được… hiến dâng bản thân cho anh, theo cách trọn vẹn nhất, trước khi em phải hiến dâng nó cho người khác.”
Lời nói ấy phá vỡ mọi rào cản cuối cùng trong lòng Việt. Anh không còn thấy nhục nhã, không còn thấy ghen tuông theo cách thông thường. Anh thấy một nhiệm vụ, một đặc quyền thiêng liêng: được yêu cô, được chiếm hữu cô, trước khi cô trở thành ‘tài sản chung’.
Anh đứng dậy, bước đến trước mặt Linh. Anh cúi xuống, không hôn môi cô ngay, mà hôn lên trán, lên mắt, lên những giọt nước mắt mặn chát. “Anh xin lỗi.” Anh thì thầm. “Xin lỗi vì đã đẩy em vào con đường này.”
“Không.” Linh lắc đầu. “Chúng ta cùng chọn. Và giờ, chúng ta cùng đi.”
Rồi Việt mới hôn lên đôi môi cô. Nụ hôn dịu dàng, sâu lắng, đầy yêu thương. Linh đáp lại, chiếc lưỡi mềm mại của cô quấn quýt lấy lưỡi anh, như muốn ghi nhớ, như muốn in hằn. Họ hôn nhau say đắm dưới ánh nắng mai, như một đôi tình nhân trẻ trong buổi yêu đầu tiên, chứ không phải hai kẻ đồng lõa sau một đêm thác loạn.
Rồi Việt để Linh nằm xuống thảm. Anh bắt đầu thực hiện ‘nghi thức’ mà cô đã đề nghị.
Anh cúi xuống ‘cặp vú’ của cô, không vồ vập, mà nhẹ nhàng như đang chiêm ngưỡng một báu vật. Anh hôn quanh ‘quầng vú’ trắng ngần, rồi mới ngậm lấy ‘đầu nhũ’ hồng hào, mút nhẹ, liếm tròn. Linh rên khẽ, tay ôm lấy đầu anh. Anh mút bên này, rồi sang bên kia, say sưa, tận hưởng vị ngọt của da thịt, mùi hương cơ thể quen thuộc xen lẫn một chút mùi lạ từ đêm qua. Anh biết, đây có lẽ là lần cuối anh được thưởng thức chúng trong sự ‘nguyên vẹn’ chỉ thuộc về mình.
Tiếp theo, anh di chuyển xuống vùng bụng phẳng, hôn những vết bầm nhẹ, rồi đến ‘chùm lông lồn’ đen nhánh. Anh dùng tay vạch nhẹ, để lộ ‘lỗ lồn’ đỏ ửng, còn ẩm ướt. Anh không vội đút ‘cặc’ vào. Anh dùng lưỡi, liếm một đường từ dưới ‘lỗ đít’ lên, qua khe ‘lồn’, đến tận ‘cái mu’. Anh liếm chậm rãi, kỹ lưỡng, như muốn ghi nhớ từng nếp gấp, từng ngóc ngách. Vị chua nhẹ, mặn mặn, tanh tanh… nhưng giờ đây, với anh, nó là hương vị của Linh, của vợ anh. Anh dùng lưỡi đẩy vào sâu trong ‘lỗ lồn’, cảm nhận sự co giật, sự ẩm ướt và nóng hổi bên trong. Linh rên lên, hai chân khép lại, siết lấy đầu anh.
“Vào đi… anh… cho ‘cặc’ anh vào…” Cô thở dốc.
Việt nghe lời. Anh nằm trên người cô, dẫn ‘con cặc’ đã cương cứng đến mức đau đớn của mình vào ‘lỗ lồn’ ấy. Anh đút vào từ từ, chậm rãi, cảm nhận từng centimet ‘lồn’ cô mở ra đón nhận anh. Khi đã vào sâu, anh dừng lại, chỉ để cảm nhận sự ấm áp, sự co bóp quen thuộc. Rồi anh mới bắt đầu động tác. Nhịp điệu chậm, sâu, đầy tình cảm. Anh không đụ như để giải tỏa, mà như để giao hòa, để ghi dấu. Mỗi lần đẩy vào, anh lại thì thầm: “Của anh…”. Linh bên dưới, nước mắt lại trào ra, nhưng là nước mắt hạnh phúc. Cô ôm chặt lấy chồng, hôn lên cổ, lên vai anh.
“Ư… anh yêu… đây là của anh… chỉ của anh thôi…” Cô rên trong nước mắt.
Họ làm tình như vậy thật lâu, thật chậm, cho đến khi cả hai cùng đạt đỉnh trong một sự rung động đồng điệu. Việt phóng ‘tinh trùng’ của mình vào sâu trong cô, và cảm thấy như mình đang đánh dấu lãnh thổ một lần cuối cùng.
Sau đó, Việt không dừng lại. Anh để Linh nằm sấp, rồi cúi xuống ‘lỗ đít’ nhỏ nhắn, hồng hào của cô. Anh dùng lưỡi liếm vòng quanh, rồi nhẹ nhàng đẩy đầu lưỡi vào bên trong. ‘Lỗ đít’ co lại, rồi giãn ra. Anh liếm thật dịu dàng, thật kiên nhẫn, như để xoa dịu mọi tổn thương, như một lời xin lỗi và an ủi. Linh rên lên những tiếng rên khác – nhỏ hơn, sâu hơn, đầy xúc động.
Cuối cùng, anh kéo cô ngồi dậy, ôm cô vào lòng, và lại hôn lên đôi môi cô. Nụ hôn này đắm đuối, nhưng cũng đầy sự biết ơn và cam kết.
Họ ngồi đó, trong vòng tay nhau, dưới ánh nắng đã lên cao, cơ thể dính đầy mồ hôi và tinh dịch của chính họ.
“Em cảm ơn anh.” Linh thì thầm, đầu dựa vào ngực chồng.
“Không.” Việt nói, giọng trầm ấm và vững chãi hơn bao giờ hết. “Cảm ơn em. Vì đã là của anh. Và vì đã cho anh được… yêu em như thế này.” Anh hít một hơi sâu. “Và em yên tâm đi. Cứ đi. Làm những gì em cần làm. Anh sẽ ở đây. Luôn là bến đỗ cuối cùng của em. Và mỗi lần em về, chúng ta sẽ lại có những buổi sáng như thế này.”
Linh ngước lên nhìn anh, nước mắt lại ứa ra, nhưng lần này là nước mắt của sự giải thoát và hạnh phúc trọn vẹn. Cô đã được thấu hiểu, được chấp nhận, và được yêu thương một cách không điều kiện.
“Và anh cũng phải chuẩn bị tinh thần.” Linh nói, giọng trở nên thực tế hơn, nhưng vẫn đầy tình cảm. “Sắp tới, có thể không chỉ có mình em. Bà Mai – đối tác nữ đó – bà ấy có thể sẽ muốn… cả anh. Và có thể, sẽ có những buổi tiệc mà cả hai chúng ta cùng tham gia, phục vụ… nhiều người.”
Việt im lặng một lúc, nuốt nước bọt. Điều đó vượt quá mọi tưởng tượng của anh. Nhưng anh nhìn vào mắt vợ – đôi mắt đã thấy quá nhiều, và giờ chỉ còn sự chân thành. Anh gật đầu. “Anh hiểu. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”
Họ đã vượt qua đêm tối nhất. Và giờ, trong ánh sáng ban ngày, họ đã thực sự trở thành một thể thống nhất – một cỗ máy được vận hành bởi dục vọng, lợi ích, và một thứ tình yêu có thể bẻ cong mọi chuẩn mực. Con đường phía trước vẫn tăm tối và nguy hiểm, nhưng giờ họ đã có nhau, với sự thấu hiểu và chấp nhận trọn vẹn.
Bình minh trên chiến trường, không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một cuộc chiến mới, nơi họ sẽ cùng nhau chiến đấu, không phải với tư cách vợ chồng theo cách thông thường, mà với tư cách những đồng đội, những kẻ đồng lõa, trên con đường đi đến đỉnh cao của quyền lực và dục vọng.
