Nợ ân tình và dục vọng của vợ chồng tôi
Chương 6 : Giao Hưởng Của Những Thân Thể (Phiên bản chỉnh sửa & bổ sung)
Chương 5: Giao Hưởng Của Những Thân Thể (Phiên bản chỉnh sửa & bổ sung)
Âm thanh từ phòng ngủ dần thưa thớt, rồi tắt hẳn, chỉ còn tiếng thở dốc mơ hồ. Một khoảng im lặng nặng nề, như sự bình yên giả tạo sau cơn bão.
Rồi cánh cửa phòng ngủ mở ra. Linh bước ra, thân thể quấn trong chiếc áo choàng lụa trắng mỏng manh, ướt đẫm mồ hôi và dính sát vào da, vẽ lên từng đường cong gợi cảm như bản đồ địa hình của dục vọng. Tóc cô ướt rối, dính bết vào cổ và gáy. Mặt đỏ bừng, đôi môi đầy đặn sưng húp, nhưng đôi mắt thì sáng rực một cách kỳ lạ – đó là thứ ánh sáng của sự thỏa mãn tột cùng lẫn một quyền lực mới được khẳng định. Dáng đi của cô yếu ớt, chân bước không vững, nhưng không hề run rẩy, như một nữ hoàng đang bước ra từ chiến trường của chính mình. Cô hướng về phía Việt, ánh mắt tìm kiếm.
“Anh.” Giọng cô khàn đục, vỡ vụn vì đã rên quá nhiều, nhưng rõ ràng, cương quyết. “Anh vào đi. Có một… phần việc cuối cần anh.”
Việt ngước lên, nhìn vợ với ánh mắt đầy chất vấn và mệt mỏi. “Vào… làm gì nữa? Họ chưa đủ sao?”
Linh lắc đầu, một nụ cười nhẹ, đầy mệt mỏi nhưng ẩn chứa sự thúc giục, nở trên môi. “Chưa. Anh Hùng… muốn gặp anh. Nói là có một ‘bài học thực tế’ cuối cùng cho anh. Để sau này… anh không còn bỡ ngỡ.”
Việt thở dài, cảm giác bất lực và tò mò đan xen. Anh đứng dậy, bước theo Linh vào căn phòng ngủ – nơi mùi hương của sex, mồ hôi, nước hoa đắt tiền và một thứ mùi tanh nồng đặc trưng hòa quyện thành một thứ mùi nồng nặc, đánh thẳng vào mũi, xâm chiếm mọi giác quan.
Trong phòng, cảnh tượng khiến Việt choáng váng. Giám đốc Hùng và ông Thành đang ngồi trên mép giường, chỉ mặc mỗi quần lót, người đầy mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn ngủ, ngực phập phồng thở gấp. Trên chiếc giường rộng, ga gối trắng tinh giờ nhàu nát, ướt đẫm những vết loang lổ trắng đục, vàng nhạt và những vệt ẩm ướt không rõ màu. Linh, vẫn trong chiếc áo choàng ướt sũng, đứng cạnh giường, như một vật hiến tế đang chờ nghi thức cuối.
Giám đốc Hùng nhìn Việt, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng ánh mắt thì sắc lạnh, nghiêm túc. “Việt, em vào đây. Ngồi xuống đây.” Ông ta chỉ vào một chiếc ghế bành đơn lẻ trong góc phòng, cách mép giường chừng hai mét rưỡi. Vị trí ấy cho phép một góc nhìn toàn cảnh, nhưng lại tách biệt, như khán giả trong rạp hát.
“Bài học thực tế là gì?” Việt hỏi, giọng khô khốc.
“Là em sẽ ngồi đó,” giám đốc Hùng nói, từng tiếng rõ ràng, “và nhìn. Nhìn tất cả. Không phải nghe qua cánh cửa, mà là nhìn tận mắt. Trong thế giới của chúng ta, sẽ có lúc em phải làm điều này. Có những vị khách, họ chỉ thực sự hưng phấn khi người chồng ngồi đó, chứng kiến toàn bộ quá trình vợ họ được… khai thác. Họ muốn thấy sự cam chịu, hay thậm chí là sự hưng phấn trong mắt người chồng. Đó là một phần của thỏa thuận. Hôm nay, em tập làm quen.”
Ông Thành gật đầu, bổ sung: “Để sau này, em không bất ngờ, không mất bình tĩnh mà làm hỏng việc lớn.”
Việt cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn Linh. Cô đứng đó, mắt nhìn xuống sàn, nhưng vai không hề co rúm. Rồi cô ngẩng lên, nhìn anh. Ánh mắt cô lúc này phức tạp vô cùng: một chút xấu hổ, một chút van xin, nhưng chủ đạo là một sự thách thức, một lời mời gọi anh cùng bước vào vực thẳm cuối cùng này. Hãy nhìn em, anh yêu. Hãy thực sự thấy em là ai, và chúng ta là gì.
Việt lê bước đến chiếc ghế, ngồi xuống. Ghế êm ái, nhưng anh cảm thấy như đang ngồi trên một tảng băng mỏng manh, dưới là vực sâu.
Linh thở phào nhẹ, như trút bỏ được gánh nặng cuối cùng của sự giấu giếm. Cô quay sang hai người đàn ông, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy chủ động. “Vậy… chúng ta bắt đầu phần kết thúc?”
Giám đốc Hùng gật đầu. Ông ta nằm xuống giường, tựa lưng vào đầu giường, hai chân dang rộng. ‘Con cặc’ của ông ta, sau một lúc nghỉ, đã lại cương cứng trở lại, dài và thon, màu đỏ sẫm, nằm ngạo nghễ trên bụng dưới.
Linh cởi chiếc áo choàng lụa ra. Cơ thể trần truồng của cô dưới ánh đèn vàng ấm hiện ra với tất cả sự phô bày không chút giấu giếm. ‘Cặp vú’ trắng nõn giờ đầy những vết hôn tím, vết cào xước đỏ, ‘hai đầu nhũ’ hồng hào giờ sưng đỏ, tím tái, cứng ngắc vì bị kích thích quá độ. Bụng dưới phẳng lì, lấm tấm mồ hôi. ‘Chùm lông lồn’ đen nhánh, ướt sũng, dính bết lại thành từng lọn nhỏ. ‘Lỗ lồn’ của cô đỏ ửng, hơi mở, sưng húp, ứa ra một thứ chất lỏng trong suốt lẫn trắng đục – ‘nước lồn’ và có lẽ cả tàn dư từ những lần trước. ‘Lỗ đít’ nhỏ nhắn phía sau cũng đỏ au, hơi giãn mở, lấm tấm những giọt chất nhờn.
Cô bước đến cạnh giường, quay lưng lại phía Việt, rồi từ từ leo lên người giám đốc Hùng. Cô quay mặt về phía chồng, ánh mắt giao nhau. Trong tích tắc ấy, ánh mắt Linh như nói: Anh xem này. Đây là vợ anh.
Rồi cô từ từ hạ mình xuống. Tay cô nắm lấy ‘con cặc’ của giám đốc Hùng, dẫn nó đến cửa ‘lỗ lồn’ đang mở hé, ướt nhẫy của mình. Khi đầu ‘cặc’ chạm vào và bắt đầu đút vào, mắt Linh nhắm nghiền lại, miệng mở ra, một tiếng rên “Ư…” dài, nghẹn ngào thoát ra. Rồi cô mở mắt, lại nhìn thẳng vào Việt. Lúc này, ánh mắt cô đã khác: mơ hồ, đắm đuối, như mời gọi anh cùng chìm vào cơn khoái cảm này, như muốn anh thấy cô đang sướng. Cô từ từ ngồi hết xuống, để ‘con cặc’ kia thụt sâu vào tận đáy ‘lồn’ mình. Cô rùng mình.
Ông Thành đứng dậy. Ông ta bước đến phía sau Linh, tay xoa lên ‘cặp mông’ trắng nõn, đầy vết tay của cô. Ông dùng ngón tay, chấm vào ‘lỗ lồn’ đang bị chiếm đóng phía trước, lấy một ít chất nhờn, rồi bôi đều lên ‘lỗ đít’ đang khép hờ phía sau. Hành động tỉ mỉ, thô tục. Linh quay đầu nhìn qua vai, ánh mắt gặp ông Thành, nửa như e ngại, nửa như đồng ý. Rồi cô lại quay mặt về phía Việt, lần này, đôi mắt cô như nói: “Sắp có thêm một thứ nữa rồi, anh yêu. Hãy xem kỹ.”
Ông Thành nắm lấy ‘con cặc’ to lớn, tím sẫm của mình, đưa đầu ‘cặc’ đến sát ‘lỗ đít’ đã được bôi trơn của Linh. Ông ta ấn nhẹ. Linh hơi giật mình, thân hình căng cứng. Mắt cô mở to, nhìn Việt, lần này là một ánh nhìn đầy đau đớn và sợ hãi thực sự, như tìm kiếm sự cứu rỗi từ nơi anh. Nhưng rồi, khi ‘con cặc’ từ từ lách vào ‘lỗ đít’ chật hẹp, ánh mắt ấy lại dần biến đổi. Đau đớn vẫn còn, nhưng đã hòa lẫn với một sự chấp nhận, một khoái cảm lạ lẫm, và một sự kiêu hãnh ngầm rằng cô có thể chịu đựng được điều này. Cô nhìn Việt, như thể nói: “Anh thấy không, em chịu được đấy. Em mạnh mẽ lắm.”
Khi cả hai ‘con cặc’ đã vào sâu, một cảnh tượng kinh dị mà kích thích hiện ra trước mắt Việt. Vợ anh, người phụ nữ của anh, đang bị xuyên qua cùng lúc bởi hai người đàn ông khác, ở hai ‘cửa’ khác nhau. Thân hình cô bị kẹp giữa, ‘cặp vú’ đung đưa mỗi khi những người đàn ông động đậy.
Rồi họ bắt đầu. Bạch! Bạch! Bạch!
Âm thanh ướt át, mạnh mẽ, đều đặn vang lên từ hai phía, tạo thành một nhịp điệu hỗn loạn, dồn dập. Giám đốc Hùng ở dưới đẩy hông lên, ông Thành ở sau đâm tới. Linh bị nghiền giữa hai luồng lực, thân thể cô bị đẩy tới đẩy lui như một con rối. Mắt cô nhắm nghiền, mặt nhăn lại, miệng mở ra thở gấp, những tiếng rên không thành lời. Thỉnh thoảng, cô mở mắt, ánh mắt đục ngầu, mất phương hướng, lướt qua Việt, như không còn nhận ra anh, hoặc như đang mời gọi anh vào cơn điên loạn chung. Nước mắt, nước mũi, nước bọt chảy dài trên mặt cô. ‘Nước lồn’ từ ‘lỗ lồn’ phía trước bị ép ra, chảy xuống đùi trong, xuống cả ‘cặc’ của giám đốc Hùng. Mỗi nhịp ‘bạch’ vang lên, cơ thể cô lại co giật, ‘cặp vú’ rung lên, và ánh mắt cô như muốn thoát ra khỏi hốc mắt.
“Trời… ơi… chết… mất…!” Linh rốt cuộc cũng thốt lên được thành lời, giọng vỡ nát, đầy nước mắt. “Các anh… em không… không chịu nổi… a! Bạch!”
“Cố lên, cưng, sắp… sắp ra rồi.” Giám đốc Hùng thở hổn hển, tay bóp chặt ‘cặp vú’ của cô đến mức biến dạng.
Ông Thành phía sau gầm gừ: “Cái đít… chết tiệt… nó đang siết… siết lấy tao!”
Cuộc hành xác, hay hành lạc, đạt đến đỉnh điểm. Hai người đàn ông như thi nhau tăng tốc, những nhịp bạch bạch liên hồi, dồn dập như trống trận. Linh gào lên một tiếng thất thanh, thân thể cô vồng lên, co cứng lại.
“Ra… tao ra đây!” Giám đốc Hùng hét lên, mặt đỏ gắt, ‘con cặc’ trong ‘lỗ lồn’ Linh giật giật mạnh. Một dòng ‘tinh trùng’ trắng đục, nóng hổi phun thẳng vào sâu trong tử cung cô, tràn ra ngoài theo khe hở, loang ra khắp ‘lông lồn’ và đùi.
Ngay sau đó, ông Thành cũng rống lên: “Tao cũng vậy!” ‘Con cặc’ của ông ta trong ‘lỗ đít’ Linh cũng giật lên, và một luồng ‘tinh trùng’ khác, cũng trắng đục, nóng rực, được phóng vào sâu trong trực tràng của cô. Áp lực mạnh khiến một ít ‘tinh trùng’ trào ngược ra, từ ‘lỗ đít’ đỏ au, chảy xuống khe mông, hòa lẫn với ‘tinh trùng’ từ phía trước.
Họ đổ sụp xuống, thở như máy nổ. Linh nằm giữa, người như tê liệt, mắt trợn ngược, chỉ còn thở. Cơ thể cô là một bức tranh hỗn độn: đầy vết bầm, mồ hôi, ‘tinh trùng’ trắng đục từ cả hai ‘cửa’ đang chảy ra, loang khắp vùng kín, đùi, bụng dưới. ‘Lỗ lồn’ mở to, đỏ thẫm, nhễ nhại. ‘Lỗ đít’ cũng mở hé, đỏ ửng, có ‘tinh trùng’ đặc quánh đang lờ lồ chảy ra.
Việt ngồi trên ghế, toàn thân run lên. Anh vừa chứng kiến cảnh tượng tàn bạo và kích thích nhất đời. Anh ghét bản thân vì ‘con cặc’ mình đã xuất tinh trong quần mà không cần chạm đến, chỉ vì nhìn. Anh thấy nhục nhã, thấy tội lỗi, nhưng cũng thấy một sự thấu hiểu ma quái.
Một lúc lâu sau, Linh mới cựa quậy. Cô lăn ra khỏi đống hỗn độn ấy, rơi xuống sàn nhà với một tiếng “uỵch” nhẹ. Cô bò, không phải bằng tay và đầu gối, mà lết bằng khuỷu tay và đùi, về phía Việt. Dáng bò của cô yếu ớt, thảm hại, như một con thú bị thương, nhưng có một sự cố gắng phi thường. Người cô để lại một vệt ẩm ướt, dính trên sàn gỗ.
Cô đến trước mặt Việt, dừng lại, rồi từ từ quỳ lên. Cô quỳ thẳng người, hai tay chắp trước ngực, đầu cúi xuống, như một tín đồ đang hành lễ. Rồi cô ngẩng mặt lên. Khuôn mặt cô đầy những vệt trắng đục khô dần, tóc dính bết, nhưng đôi mắt thì trong veo một cách đáng sợ – đó là sự trong trẻo sau khi đã trải qua mọi thứ dơ bẩn nhất. Nước mắt cô đã khô, chỉ còn vệt mặn trên má.
“Anh.” Giọng cô khẽ như gió thoảng. “Giờ… anh thấy rõ em chưa?”
Việt không nói được, chỉ gật đầu, cổ họng nghẹn ứ.
“Đây là em.” Linh nói, tay run run chỉ vào người mình, vào ‘lỗ lồn’ đang nhễ nhại, vào ‘lỗ đít’ đang rỉ ‘tinh trùng’. “Đây là cái giá. Và đây… là vợ anh.” Ánh mắt cô kiên định, không chút xấu hổ, chỉ có sự thật trần trụi và một tình yêu kỳ quái, bền chặt.
Rồi, bất ngờ, cô nghiêng người, nằm ngửa ra sàn, ngay trước chân Việt. Cô giơ hai chân lên cao, gác lên hai thành ghế bên cạnh ghế của Việt, phô bày hoàn toàn vùng kín tan hoang của mình cho anh. “Lỗ lồn” giờ đỏ thẫm, sưng húp, mở to như một cái miệng nhỏ đang thở, đầy ắp và rỉ ra một hỗn hợp trắng đục của ‘tinh trùng’ từ hai người đàn ông. “Lỗ đít” cũng mở hé, đỏ au, có ‘tinh trùng’ đặc hơn, vàng nhạt hơn đang từ từ chảy ra.
“Anh,” Linh thì thầm, giọng đầy mời gọi và thử thách. “Anh đến đây. Dùng miệng anh… dọn dẹp cho em. Húp sạch ‘tinh trùng’ của họ trong ‘lồn’ em đi. Và liếm sạch cái ‘đít’ dơ bẩn này của em.”
Việt như bị thôi miên. Anh từ từ tuột xuống khỏi ghế, quỳ xuống trước mặt vợ, giữa hai chân cô dang rộng. Mùi tanh nồng nặc, hỗn tạp xộc vào mũi anh. Anh nhìn xuống ‘lỗ lồn’ đang mở, đầy ắp ‘tinh trùng’ của người khác. Một cảm giác ghê tởm dâng lên, nhưng một ham muốn điên cuồng, tội lỗi còn mạnh hơn gấp bội.
Anh cúi đầu xuống, đưa mặt sát vào. Anh thè lưỡi, liếm một đường từ dưới ‘lỗ đít’ lên đến ‘lỗ lồn’. Vị mặn, chua, tanh, hăng… một hỗn hợp kinh dị. Anh dùng môi, dùng lưỡi, mút lấy những dòng ‘tinh trùng’ ấm nóng đang chảy ra từ ‘lỗ lồn’, hút sâu vào trong. Anh nuốt ực. Rồi anh quay sang ‘lỗ đít’, dùng lưỡi đẩy vào bên trong cái khoang chật hẹp, nóng rực ấy, liếm sạch những thứ còn sót lại.
Linh nằm dưới, rên lên những tiếng rên khẽ, mệt mỏi nhưng thỏa mãn. Tay cô đặt lên đầu anh, vuốt ve. “Giỏi lắm… anh yêu… của em… liếm sạch đi… của người ta cũng là của mình…”
Việt húp, liếm một cách điên cuồng, tham lam, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của người khác bằng chính miệng mình. Hành động ấy vừa nhục nhã, vừa mang tính khẳng định quyền sở hữu một cách man rợ.
Khi anh ngẩng đầu lên, môi, cằm, mũi đều dính đầy chất nhờn trắng đục. Linh nhìn anh, nở một nụ cười yếu ớt, hạnh phúc. Cô kéo đầu anh lại, hôn lên đôi môi dơ bẩn ấy, trao cho anh một nụ hôn đầy vị tanh mặn và tình yêu điên loạn.
Trong căn phòng ngập mùi sex và sự kiệt quệ, trước sự chứng kiến mệt mỏi của hai người đàn ông trên giường, họ đã cùng nhau vượt qua ranh giới cuối cùng của sự đồi bại và gắn kết. Họ đã thực sự trở thành những kẻ đồng lõa hoàn hảo, không còn gì có thể chia cắt họ, dù đó là địa ngục.
Bài học thực tế đã kết thúc. Và cả hai đều đã trở thành những học trò xuất sắc, của một trường học không có lối ra.
