Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Nợ ân tình và dục vọng của vợ chồng tôi

Chương 5 : Bình Minh Trên Chiến Trường



Chương 4: Bữa Tiệc Trong Nhà Kẻ Đồng Lõa (Phiên bản đã chỉnh sửa)

Không gian căn hộ tối nay thấm đẫm một thứ ánh sáng mật ong vàng ảo, từ những chiếc đèn chiếu điểm tinh tế. Trên bàn ăn dài, bữa tiệc tây thịnh soạn bày biện như một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng tâm điểm của mọi sự chú ý, là Linh.

Cô mặc một chiếc đầm body-suit bằng nhung đen, chất liệu mỏng mảnh ôm sát từng centimet cơ thể, như một lớp da thứ hai. Cổ chữ V sâu đến rốn, được che chắn bằng một mảnh voan trong suốt, khiến ‘cặp vú’ căng tròn, đường lằn sâu thăm thẳm và ‘hai đầu nhũ’ hồng hào cứng căng chỉ lấp ló, một sự mời gọi tinh vi. Từ eo thon nhỏ xíu, chiếc váy xòe nhẹ xuống, nhưng vẫn in rõ hình ‘cặp mông’ no tròn, căng đầy sức sống. Mỗi bước chân của cô, chất nhung mềm mại lại dính vào da thịt rồi buông ra, một điệu múa thầm lặng của những đường cong chết người. Mái tóc đen tuyền được vấn cao, để lộ chiếc cổ thon dài, trắng ngần và đôi bờ vai trần gợi cảm. Đôi bông tai kim cương lấp lánh mỗi khi cô nghiêng đầu cười – một nụ cười được tính toán kỹ lưỡng giữa sự e lệ và thách thức.

Việt, trong bộ vest xám lịch lãm, đóng vai chủ nhà chu đáo. Nhưng sâu trong đáy mắt anh, một ngọn lửa hỗn độn đang âm ỉ: ghen tuông, thèm khát, và một sự hưng phấn tội lỗi không thể phủ nhận. Căn phòng ngủ của họ đã được anh dọn dẹp đến từng chi tiết: ga trải giường mới tinh, hương thơm nhẹ nhàng quyến rũ, và đặc biệt, âm thanh từ phòng khách có thể lọt vào rất rõ nếu cửa phòng hé mở. Anh đã chuẩn bị tâm lý, nhưng tim vẫn đập thình thịch.

Hai vị khách: giám đốc Hùng – ân nhân cũ, nay là đối tác chủ chốt, và ông Thành – người đã ‘khai phá’ Linh ở một khía cạnh mới. Không khí giữa họ và Linh đã khác. Những cái bắt tay kéo dài, những ánh mắt liếc xéo như muốn xé toạc lớp vải mỏng manh trên người cô, những nụ cười đầy ẩn ý.

“Chúc mừng cho mối hợp tác đầu tiên của chúng ta,” giám đốc Hùng nâng ly, mắt không rời Linh, “và chúc cho… những mảnh đất màu mỡ luôn được khai phá đúng cách.”

Ông Thành cười, tiếng cười trầm ấm nhưng hàm chứa sự sắc nhọn: “Tôi thì chỉ muốn chúc cô chủ nhà duyên dáng này mãi giữ được vẻ… tươi mới, ẩm ướt. Như một đóa hoa luôn cần được tưới tắm.”

Linh cúi đầu, một vẻ đỏ mặt giả bộ, tay nâng ly rượu hồng lên. “Nhờ có các anh dẫn đường mà em mới dám… bung nở.” Cử chỉ nâng ly khiến chiếc váy cổ sâu lại hở thêm một chút, ‘khe ngực’ sâu hút và bóng láng hiện ra trong tích tắc. Cả hai người đàn ông đều như nuốt không trôi hơi thở.

Việt ngồi đó, lặng lẽ nắm chặt ly rượu. Từng lời nói đầy ẩn dụ ấy như những mũi kim châm vào lòng tự trọng, nhưng kỳ lạ thay, chúng lại kích thích một vùng tối trong anh. Anh biết vợ mình đang chơi trò chơi với lửa, và anh là người thổi bùng ngọn lửa ấy.

Chuyện trò xoay quanh các dự án. Ông Thành bỗng hỏi: “Cô Linh, cô có hứng thú với những công trình kiến trúc… phá cách không? Tôi đang có một thiết kế biệt thự, với những căn phòng có tầm nhìn tuyệt đẹp, và đặc biệt là hệ thống phòng tắm kính ngoài trời, rất thích hợp cho những cuộc… ngắm cảnh thiên nhiên.”

Linh khẽ nghiêng đầu, tay cầm dĩa cắt miếng thịt bê, động tác chậm rãi, uyển chuyển, đầy gợi cảm. “Dạ, em rất thích sự phá cách. Nhất là khi nó mang lại… góc nhìn mới, và cảm giác mạnh.” Cô nhấn nhẹ từ “cảm giác mạnh”, rồi liếc mắt nhìn ông ta, một ánh nhìn nửa mời gọi, nửa như thử thách.

Giám đốc Hùng cười lớn, tiếng cười vang trong phòng: “Nói đến cảm giác mạnh, tôi vừa xem qua bản thiết kế nội thất một phòng club cao cấp. Những chiếc sofa da rộng, sàn gương, hệ thống dây đai… rất có tiềm năng cho những buổi… thư giãn tập thể.” Ông ta nhìn Linh, ánh mắt sắc lẹm. “Có lẽ nên mời cô Linh làm chuyên gia… trải nghiệm thực tế.”

Cả bàn cười xòa, một tràng cười đầy tiếng lóng và dục ý. Linh cúi mặt xuống, vẻ ngại ngùng, nhưng đôi chân dưới gầm bàn lại khẽ duỗi ra, bàn chân trần mang giày cao gót mảnh mai của cô nhẹ nhàng luồn dưới ống quần ông Thành, vuốt ve từ bắp chân lên đùi. Ông Thành hơi giật mình, rồi nở nụ cười đắc ý, mắt nhìn Linh đầy thèm muốn.

Việt, từ góc nhìn của mình, thấy rõ động tác đó. Một cơn ghen dâng lên cổ họng, nhưng anh chỉ siết chặt tay dưới bàn. Đây là kế hoạch. Cô ấy đang điều khiển tình thế.

“Anh Hùng nói hay quá.” Linh ngẩng mặt lên, đôi mắt đã lấp lánh một thứ ánh sáng khác, táo bạo hơn. “Em rất tò mò về những… không gian đa năng ấy.” Cô đặt nhẹ dĩa xuống, dùng đầu ngón tay thon dài chấm vào môi một giọt rượu vang đỏ thẫm còn sót lại, rồi từ từ đưa lưỡi liếm sạch. Cử chỉ chậm rãi, gợi cảm đến nghẹt thở. “Nhưng em nghĩ, mọi sự trải nghiệm đều cần… thứ tự. Từng bước, từng người một.”

Ông Thành gật gù, mắt không rời đôi môi đỏ mọng của cô: “Cô nói phải. Thứ tự rất quan trọng. Như buổi đầu làm quen của chúng ta, cũng phải có… khúc dạo đầu, phải không?”

Linh cười, không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Tay cô với lấy chai rượu, nghiêng người sang phía giám đốc Hùng để rót thêm. Hành động nghiêng người khiến chiếc váy cổ sâu đổ ập xuống, ‘cặp vú’ trắng nõn với ‘hai đầu nhũ’ hồng hào, cứng căng gần như lộ ra hoàn toàn trước ánh mắt của giám đốc Hùng trong chớp mắt. Ông ta nín thở, con ngươi như co lại.

“Cảm ơn em.” Giám đốc Hùng nói, giọng khàn khàn.

“Dạ, không có gì.” Linh ngồi thẳng lại, mặt vẫn điềm nhiên, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa đang bùng cháy. Cô thích cảm giác này. Thích sức mạnh mình đang nắm giữ, thích việc điều khiển những ham muốn của những người đàn ông quyền lực này. Cô liếc nhìn Việt, thấy anh đang cắn chặt môi, nhưng mắt anh đỏ lên vì một thứ cảm xúc hỗn độn. Điều đó càng làm cô thêm phần thỏa mãn.

Bữa tiệc tiếp diễn, những câu chuyện càng lúc càng trở nên táo bạo hơn, nhưng vẫn giữ vỏ bọc tinh tế. Tay chân dưới gầm bàn không ngừng ‘trò chuyện’. Bàn chân mềm mại của Linh lúc thì ve vuốt bắp chân ông Thành, lúc lại nhẹ nhàng cọ xát vào đùi giám đốc Hùng. Mỗi lần như vậy, một luồng điện chạy qua cơ thể họ.

Việt quan sát tất cả, từng cử chỉ nhỏ. Anh uống rượu, để làm tê liệt cảm giác, và để thổi bùng ngọn lửa đen tối trong lòng. Anh thấy vợ mình đang biến hình, trở thành một sinh vật quyến rũ và nguy hiểm.

Khi bữa ăn gần kết thúc, Linh đột nhiên đứng dậy. Cô đi ra giữa phòng khách, dáng đi uyển chuyển, chiếc váy nhung ôm sát khiến ‘cặp mông’ căng tròn như hai vầng trăng khẽ rung lên theo mỗi bước chân. Cô đến bật một bản nhạc jazz trữ tình, âm thanh du dương tràn ngập căn phòng.

“Các anh ăn cũng đã no, uống cũng đã đủ.” Linh quay lại, nói với giọng dịu dàng nhưng đầy chủ ý. “Nhà em có phòng ngủ tuy nhỏ, nhưng… rất ấm cúng. Nếu anh Hùng cảm thấy cần một chút… nghỉ ngơi thư giãn riêng tư trước khi về, em có thể chỉ đường.”

Lời mời quá rõ ràng. Không khí trong phòng đặc quánh lại. Giám đốc Hùng nhìn Linh, rồi nhìn Việt. Việt gật đầu nhẹ, một cái gật đầu lạnh lùng, mặt anh như tượng gỗ. “Vâng, anh cứ tự nhiên. Linh sẽ biết cách… tiếp đón.”

Giám đốc Hùng đứng dậy, hơi chếnh choáng. “Vậy thì… làm phiền cô chủ nhà một chút.”

Linh mỉm cười, bước đến, đưa tay ra. Giám đốc Hùng nắm lấy tay cô, bàn tay nóng và hơi run. Linh dắt ông ta, bước từ từ về phía hành lang dẫn vào phòng ngủ. Dáng đi của cô lúc này đầy vẻ chủ động, như một nữ chủ nhân đang dẫn khách tham quan căn phòng bí mật của mình. Việt và ông Thành ngồi lại, im lặng. Chỉ còn tiếng nhạc jazz và tiếng bước chân nhẹ nhàng, rồi tiếng mở cửa phòng ngủ, tiếng đóng cửa nhẹ, nhưng không khóa.

Khoảng lặng ngắn ngủi. Rồi từ phòng ngủ, qua khe cửa hé, những âm thanh bắt đầu vọng ra.

Xoạt xoạt… tiếng vải lướt trên da. Có lẽ chiếc váy nhung đang được tuột xuống.

Thở dàicủa Linh, nhẹ nhàng, buông xuôi.

Rồi là tiếng hôn,chụt chụt, đều đặn, tham lam. Tiếng rên nhỏ, nghẹn ngào của Linh: “Ư… anh…”

Tiếng lịch kịch của dây áo lót,rồi tiếng “tách” nhẹ – chiếc áo body-suit có lẽ đã được mở khóa.

Im lặngmột lúc, rồi giọng giám đốc Hùng, khàn đặc: “Trời ơi… hoàn hảo quá…”

Tiếng mút, liếm ướt át, rồi tiếng Linh rên cao hơn, đứt quãng: “A… nhẹ thôi anh…”

Tiếng nệm lún xuống, cót két nhẹ. Rồi nhịp điệu bắt đầu. Bạch… bạch… bạch… Một âm thanh đều đặn, chắc nịch, ẩm ướt của da thịt va chạm, của sự xâm nhập sâu và mạnh. Tiếng rên của Linh biến đổi, từ e dè thành đắm đuối, thở dốc, gấp gáp: “Chậm… chậm thôi… a! Mạnh quá!”

Tiếng giám đốc Hùng thở hồng hộc,gầm gừ: “Cưng… thật là… chết người…”

Tiếngvỗ nhẹ vào mông, bốp, bốp, theo nhịp bạch… bạch…

Âm thanh ngày càng dồn dập,hỗn loạn. Tiếng giường kêu cót két liên hồi. Tiếng Linh như nức nở, rồi bật lên một tràng rên thét dài, thảng thốt, đầy khoái cảm: “Trời ơi… em ra rồi…!” Ngay sau đó là tiếng gầm lên đầy thỏa mãn của đàn ông, rồi tất cả chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp.

Việt ngồi đó, mặt nóng bừng, tay nắm chặt thành ghế. Từng âm thanh bạch… bạch… ấy như đập thẳng vào thái dương anh. Anh tưởng tượng ra cảnh tượng trong đó: vợ anh, trần truồng, ‘lỗ lồn’ đang nhễ nhại ‘nước’ và ‘tinh trùng’ của giám đốc Hùng. Nhục nhã, nhưng ‘con cặc’ trong quần anh lại cương cứng đến đau đớn.

Ông Thành nhìn Việt, cười khẽ, rót thêm rượu: “Nghe âm thanh… cô ấy rất hài lòng.”

Việt gật đầu, không nói gì, uống cạn ly.

Khoảng mười phút sau, cửa phòng ngủ mở. Linh bước ra trước. Chiếc váy body-suit đen đã được mặc lại, nhưng rõ ràng là vội vàng. Đường khóa phía sau lưng chưa kéo hết, để lộ một mảng da lưng trắng nõn và dây áo lót ren đen bên trong. Mái tóc đã xõa xuống, hơi rối, dính mồ hôi ở hai bên thái dương và gáy. Đôi môi son đã nhạt, hơi sưng, bóng lên vì nước bọt và có lẽ cả thứ khác. Nhưng đôi mắt cô – đôi mắt ấy sáng rực, long lanh một vẻ thỏa mãn tột cùng, kiêu hãnh và đầy kích thích. Dáng đi của cô uyển chuyển hơn, như thể mọi khớp xương đều được thả lỏng, mềm mại, đầy sức sống, hơi khép chân một cách đầy gợi ý. Cô bước đến bàn, cầm ly rượu lên.

“Chúc mừng cho… sự thoải mái của anh Hùng.” Cô nói, giọng hơi khàn, đầy gợi cảm, nhìn thẳng vào ông Thành.

Ông Thành nở nụ cười rộng, đứng dậy, nâng ly chạm với cô. “Tôi có chút… ghen tị. Nghe rất… mãn nguyện.”

Linh cười, uống một ngụm nhỏ, cổ họng khẽ động đậy. Rồi cô quay sang Việt, ánh mắt lấp lánh một thứ tình cảm phức tạp: xin lỗi, thách thức, và mời gọi. “Anh yên tâm, em vẫn còn… rất nhiều năng lượng chưa dùng hết.”

Việt nuốt nước bọt, gật đầu.

Giám đốc Hùng bước ra sau, áo sơ mi đã cài nhưng còn để lộ vài cúc, mặt đỏ, tươi tỉnh hẳn, phả ra một mùi đàn ông đặc trưng trộn lẫn mùi cơ thể phụ nữ. Ông ta ngồi xuống, vỗ đùi: “Tuyệt vời. Thật sự tuyệt vời. Căn phòng ngủ của hai em… có một không khí rất đặc biệt.”

Mọi người cùng cười, một tràng cười đầy ẩn ý.

Linh ngồi xuống, nhưng chỉ một lúc sau, cô lại đứng dậy. Lần này, cô đi thẳng đến bên ông Thành, đặt tay lên vai ông ta, ngón tay khẽ vuốt ve cổ áo. “Còn anh, anh Thành? Anh có muốn… cảm nhận không khí ‘đặc biệt’ đó một mình không? Em nhớ lần trước, anh có nói muốn thử… một góc nhìn khác.”

Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy sức nặng. Ông Thành nhìn cô, mắt sáng rực. “Một góc nhìn khác? Tôi nhớ rồi. Tôi rất tò mò.”

Linh mỉm cười, dắt tay ông Thành đứng dậy. Lần này, cô còn chủ động hơn. Tay cô ôm lấy cánh tay ông ta, ‘cặp vú’ căng tròn ép sát vào cánh tay đó khi họ cùng bước đi. Dáng đi của cô lúc này đầy vẻ tự tin, thậm chí thống trị, hơi khập khiễng một chút nhưng lại càng gợi cảm.

Việt và giám đốc Hùng ngồi lại. Lần này, âm thanh từ phòng ngủ có phần khác.

Vẫn là những tiếng động quen thuộc: cởi đồ, hôn, rên rỉ. Tiếng ông Thành cười khàn khàn: “Lần này… chúng ta thử tư thế anh chỉ hôm trước nhé.”

Tiếng Linh,đầy thách thức: “Em sẵn sàng. Anh cứ… dẫn đường.”

Rồi là tiếng ông Thành gầm lên,đầy phấn khích: “Chết tiệt… vẫn nguyên siêu như lần đầu…”

Và tiếng Linh rên rỉ,la hét trong khoái cảm lẫn một chút đau đớn: “Trời ơi… anh… chậm thôi… a! Bạch! Bạch! Bạch!”

Âm thanh bạch bạch lần này nghe có vẻ mạnh mẽ, thô bạo hơn, đều đặn và nhanh dần. Xen lẫn là tiếng thở gấp, tiếng giường rên rỉ điên cuồng, và tiếng Linh liên tục kêu gào, đôi khi là van xin, đôi khi lại thúc giục.

Khi Linh và ông Thành trở ra, cả hai đều thở hổn hển, toát mồ hôi. Linh trông tiều tụy hơn, nhưng vẻ thỏa mãn trên mặt còn rõ hơn lần trước. Chiếc váy body-suit lúc này đã có vài vết nhăn, và có lẽ bên trong đã hoàn toàn trống rỗng. Dáng đi cô hơi khép, bước chân không vững, nhưng vẫn toát lên vẻ kiêu hãnh của một người đã chinh phục. Ông Thành mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán, áo sơ mi ướt đẫm, nhưng nụ cười rất tươi, hài lòng.

Họ ngồi xuống, nâng ly chúc mừng lần nữa. Không khí giờ đây đã thoải mái hẳn, đầy sự thân mật và hiểu ngầm. Rượu lại được rót đầy.

Linh, với đôi môi đỏ mọng, đôi mắt lấp lánh dưới làn tóc rối ướt, nhìn hai vị khách, rồi lại nhìn Việt. Cô chậm rãi, nhấp một ngụm rượu, rồi cất giọng. Giọng cô khàn khàn, đầy mê hoặc, như tiếng thì thầm trong đêm:

“Các anh biết không… có một thứ cảm giác, chỉ có thể có được khi… không gian đủ rộng, và… có đủ người cùng chia sẻ.” Cô dừng lại, để câu nói lơ lửng. “Một mình leo núi thì cao, nhưng có bạn đồng hành… mới thực sự chinh phục được đỉnh cao.”

Giám đốc Hùng và ông Thành nhìn nhau, một tia lửa hiểu ý, tò mò và ham muốn lóe lên trong mắt cả hai.

Linh tiếp tục, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một lời đề nghị không thể từ chối: “Phòng ngủ nhà em… tối nay rất rộng. Và em…” cô liếm môi, “em cảm thấy mình vẫn còn rất nhiều… địa hình chưa được khám phá hết.” Cô nhìn thẳng vào hai người đàn ông, ánh mắt vừa mời gọi vừa thách thức. “Các anh có hứng thú với một… hành trình khám phá tập thể không? Để xem… chúng ta có thể cùng nhau đi đến những đâu.”

Lời đề nghị quá rõ ràng, táo bạo đến nghẹt thở. Một cảnh tượng mà Việt chưa từng dám nghĩ tới. Anh nhìn vợ, tim như ngừng đập. Cô ta đang đẩy mọi thứ đi quá xa. Nhưng chính sự điên rồ ấy lại khiến máu trong người anh sôi lên, và ‘con cặc’ trong quần anh lại nhảy lên một cái.

Giám đốc Hùng cười, tiếng cười đầy ham muốn và sự đồng tình. “Cô chủ nhà… quả là không ngừng làm chúng tôi ngạc nhiên. Một đề nghị… rất sáng tạo.”

Ông Thành gật đầu,mắt không rời khỏi cơ thể Linh đang như bốc lửa: “Tôi chưa bao giờ… là người từ chối một cuộc phiêu lưu hấp dẫn.”

Linh đứng dậy, lần này cô không dắt ai nữa. Cô đi về phía phòng ngủ, quay đầu lại, ném một cái nhìn đầy mời gọi, thách thức cho cả hai người đàn ông. “Vậy thì… mời các anh.” Cô bước vào phòng, để cửa hé mở.

Giám đốc Hùng và ông Thành đứng dậy, trên mặt là sự hào hứng khó che giấu. Họ nhìn Việt, như chờ đợi một sự đồng ý, hay ít nhất là sự chấp nhận.

Việt hít một hơi thật sâu, đứng lên. Trong lòng anh, mọi thứ hỗn độn: nhục nhã, phẫn nộ, nhưng trên hết là một sự tò mò điên cuồng và ham muốn được chứng kiến tận mắt. Anh gật đầu, một cái gật đầu nặng trịch, rồi ngồi phịch xuống ghế, như để nói: Các người cứ việc. Tôi ở đây.

Hai người đàn ông lần lượt bước vào căn phòng ngủ, nơi người phụ nữ của họ – hay giờ đây là trung tâm của dục vọng – đang chờ đợi. Cánh cửa phòng ngủ khép lại, nhưng không đóng hẳn.

Và từ bên trong, những âm thanh mới, phức tạp hơn, hỗn loạn hơn, bắt đầu vang lên. Tiếng cười khúc khích của Linh, tiếng thì thầm của đàn ông, tiếng rên rỉ đan xen, và đặc biệt là âm thanh bạch bạch bạch đều đặn, dồn dập, lúc một, lúc hai, như một bản nhạc kỳ lạ của sự thác loạn. Thỉnh thoảng vang lên tiếng Linh kêu thét, hoặc một giọng đàn ông gầm gừ hài lòng.

Việt ngồi một mình ngoài phòng khách, tay run run nâng ly rượu lên uống. Anh nhìn chằm chằm vào khe cửa hé. Tâm trí anh quay cuồng với những hình ảnh do chính anh tưởng tượng ra. Anh thấy mình thật hèn mạt, thật biến thái. Nhưng anh không thể rời đi. Anh bị trói buộc ở đây, bởi sự tò mò, bởi dục vọng, và bởi một thứ tình yêu méo mó dành cho người phụ nữ đang ở trong đó.

Chương 5: Giao Hưởng Của Những Thân Thể (Phiên bản chỉnh sửa & bổ sung)

Âm thanh từ phòng ngủ dần thưa thớt, rồi tắt hẳn, chỉ còn tiếng thở dốc mơ hồ. Một khoảng im lặng nặng nề, như sự bình yên giả tạo sau cơn bão.

Rồi cánh cửa phòng ngủ mở ra. Linh bước ra, thân thể quấn trong chiếc áo choàng lụa trắng mỏng manh, ướt đẫm mồ hôi và dính sát vào da, vẽ lên từng đường cong gợi cảm như bản đồ địa hình của dục vọng. Tóc cô ướt rối, dính bết vào cổ và gáy. Mặt đỏ bừng, đôi môi đầy đặn sưng húp, nhưng đôi mắt thì sáng rực một cách kỳ lạ – đó là thứ ánh sáng của sự thỏa mãn tột cùng lẫn một quyền lực mới được khẳng định. Dáng đi của cô yếu ớt, chân bước không vững, nhưng không hề run rẩy, như một nữ hoàng đang bước ra từ chiến trường của chính mình. Cô hướng về phía Việt, ánh mắt tìm kiếm.

“Anh.” Giọng cô khàn đục, vỡ vụn vì đã rên quá nhiều, nhưng rõ ràng, cương quyết. “Anh vào đi. Có một… phần việc cuối cần anh.”

Việt ngước lên, nhìn vợ với ánh mắt đầy chất vấn và mệt mỏi. “Vào… làm gì nữa? Họ chưa đủ sao?”

Linh lắc đầu, một nụ cười nhẹ, đầy mệt mỏi nhưng ẩn chứa sự thúc giục, nở trên môi. “Chưa. Anh Hùng… muốn gặp anh. Nói là có một ‘bài học thực tế’ cuối cùng cho anh. Để sau này… anh không còn bỡ ngỡ.”

Việt thở dài, cảm giác bất lực và tò mò đan xen. Anh đứng dậy, bước theo Linh vào căn phòng ngủ – nơi mùi hương của sex, mồ hôi, nước hoa đắt tiền và một thứ mùi tanh nồng đặc trưng hòa quyện thành một thứ mùi nồng nặc, đánh thẳng vào mũi, xâm chiếm mọi giác quan.

Trong phòng, cảnh tượng khiến Việt choáng váng. Giám đốc Hùng và ông Thành đang ngồi trên mép giường, chỉ mặc mỗi quần lót, người đầy mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn ngủ, ngực phập phồng thở gấp. Trên chiếc giường rộng, ga gối trắng tinh giờ nhàu nát, ướt đẫm những vết loang lổ trắng đục, vàng nhạt và những vệt ẩm ướt không rõ màu. Linh, vẫn trong chiếc áo choàng ướt sũng, đứng cạnh giường, như một vật hiến tế đang chờ nghi thức cuối.

Giám đốc Hùng nhìn Việt, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng ánh mắt thì sắc lạnh, nghiêm túc. “Việt, em vào đây. Ngồi xuống đây.” Ông ta chỉ vào một chiếc ghế bành đơn lẻ trong góc phòng, cách mép giường chừng hai mét rưỡi. Vị trí ấy cho phép một góc nhìn toàn cảnh, nhưng lại tách biệt, như khán giả trong rạp hát.

“Bài học thực tế là gì?” Việt hỏi, giọng khô khốc.

“Là em sẽ ngồi đó,” giám đốc Hùng nói, từng tiếng rõ ràng, “và nhìn. Nhìn tất cả. Không phải nghe qua cánh cửa, mà là nhìn tận mắt. Trong thế giới của chúng ta, sẽ có lúc em phải làm điều này. Có những vị khách, họ chỉ thực sự hưng phấn khi người chồng ngồi đó, chứng kiến toàn bộ quá trình vợ họ được… khai thác. Họ muốn thấy sự cam chịu, hay thậm chí là sự hưng phấn trong mắt người chồng. Đó là một phần của thỏa thuận. Hôm nay, em tập làm quen.”

Ông Thành gật đầu, bổ sung: “Để sau này, em không bất ngờ, không mất bình tĩnh mà làm hỏng việc lớn.”

Việt cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn Linh. Cô đứng đó, mắt nhìn xuống sàn, nhưng vai không hề co rúm. Rồi cô ngẩng lên, nhìn anh. Ánh mắt cô lúc này phức tạp vô cùng: một chút xấu hổ, một chút van xin, nhưng chủ đạo là một sự thách thức, một lời mời gọi anh cùng bước vào vực thẳm cuối cùng này. Hãy nhìn em, anh yêu. Hãy thực sự thấy em là ai, và chúng ta là gì.

Việt lê bước đến chiếc ghế, ngồi xuống. Ghế êm ái, nhưng anh cảm thấy như đang ngồi trên một tảng băng mỏng manh, dưới là vực sâu.

Linh thở phào nhẹ, như trút bỏ được gánh nặng cuối cùng của sự giấu giếm. Cô quay sang hai người đàn ông, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy chủ động. “Vậy… chúng ta bắt đầu phần kết thúc?”

Giám đốc Hùng gật đầu. Ông ta nằm xuống giường, tựa lưng vào đầu giường, hai chân dang rộng. ‘Con cặc’ của ông ta, sau một lúc nghỉ, đã lại cương cứng trở lại, dài và thon, màu đỏ sẫm, nằm ngạo nghễ trên bụng dưới.

Linh cởi chiếc áo choàng lụa ra. Cơ thể trần truồng của cô dưới ánh đèn vàng ấm hiện ra với tất cả sự phô bày không chút giấu giếm. ‘Cặp vú’ trắng nõn giờ đầy những vết hôn tím, vết cào xước đỏ, ‘hai đầu nhũ’ hồng hào giờ sưng đỏ, tím tái, cứng ngắc vì bị kích thích quá độ. Bụng dưới phẳng lì, lấm tấm mồ hôi. ‘Chùm lông lồn’ đen nhánh, ướt sũng, dính bết lại thành từng lọn nhỏ. ‘Lỗ lồn’ của cô đỏ ửng, hơi mở, sưng húp, ứa ra một thứ chất lỏng trong suốt lẫn trắng đục – ‘nước lồn’ và có lẽ cả tàn dư từ những lần trước. ‘Lỗ đít’ nhỏ nhắn phía sau cũng đỏ au, hơi giãn mở, lấm tấm những giọt chất nhờn.

Cô bước đến cạnh giường, quay lưng lại phía Việt, rồi từ từ leo lên người giám đốc Hùng. Cô quay mặt về phía chồng, ánh mắt giao nhau. Trong tích tắc ấy, ánh mắt Linh như nói: Anh xem này. Đây là vợ anh.

Rồi cô từ từ hạ mình xuống. Tay cô nắm lấy ‘con cặc’ của giám đốc Hùng, dẫn nó đến cửa ‘lỗ lồn’ đang mở hé, ướt nhẫy của mình. Khi đầu ‘cặc’ chạm vào và bắt đầu đút vào, mắt Linh nhắm nghiền lại, miệng mở ra, một tiếng rên “Ư…” dài, nghẹn ngào thoát ra. Rồi cô mở mắt, lại nhìn thẳng vào Việt. Lúc này, ánh mắt cô đã khác: mơ hồ, đắm đuối, như mời gọi anh cùng chìm vào cơn khoái cảm này, như muốn anh thấy cô đang sướng. Cô từ từ ngồi hết xuống, để ‘con cặc’ kia thụt sâu vào tận đáy ‘lồn’ mình. Cô rùng mình.

Ông Thành đứng dậy. Ông ta bước đến phía sau Linh, tay xoa lên ‘cặp mông’ trắng nõn, đầy vết tay của cô. Ông dùng ngón tay, chấm vào ‘lỗ lồn’ đang bị chiếm đóng phía trước, lấy một ít chất nhờn, rồi bôi đều lên ‘lỗ đít’ đang khép hờ phía sau. Hành động tỉ mỉ, thô tục. Linh quay đầu nhìn qua vai, ánh mắt gặp ông Thành, nửa như e ngại, nửa như đồng ý. Rồi cô lại quay mặt về phía Việt, lần này, đôi mắt cô như nói: “Sắp có thêm một thứ nữa rồi, anh yêu. Hãy xem kỹ.”

Ông Thành nắm lấy ‘con cặc’ to lớn, tím sẫm của mình, đưa đầu ‘cặc’ đến sát ‘lỗ đít’ đã được bôi trơn của Linh. Ông ta ấn nhẹ. Linh hơi giật mình, thân hình căng cứng. Mắt cô mở to, nhìn Việt, lần này là một ánh nhìn đầy đau đớn và sợ hãi thực sự, như tìm kiếm sự cứu rỗi từ nơi anh. Nhưng rồi, khi ‘con cặc’ từ từ lách vào ‘lỗ đít’ chật hẹp, ánh mắt ấy lại dần biến đổi. Đau đớn vẫn còn, nhưng đã hòa lẫn với một sự chấp nhận, một khoái cảm lạ lẫm, và một sự kiêu hãnh ngầm rằng cô có thể chịu đựng được điều này. Cô nhìn Việt, như thể nói: “Anh thấy không, em chịu được đấy. Em mạnh mẽ lắm.”

Khi cả hai ‘con cặc’ đã vào sâu, một cảnh tượng kinh dị mà kích thích hiện ra trước mắt Việt. Vợ anh, người phụ nữ của anh, đang bị xuyên qua cùng lúc bởi hai người đàn ông khác, ở hai ‘cửa’ khác nhau. Thân hình cô bị kẹp giữa, ‘cặp vú’ đung đưa mỗi khi những người đàn ông động đậy.

Rồi họ bắt đầu. Bạch! Bạch! Bạch!

Âm thanh ướt át, mạnh mẽ, đều đặn vang lên từ hai phía, tạo thành một nhịp điệu hỗn loạn, dồn dập. Giám đốc Hùng ở dưới đẩy hông lên, ông Thành ở sau đâm tới. Linh bị nghiền giữa hai luồng lực, thân thể cô bị đẩy tới đẩy lui như một con rối. Mắt cô nhắm nghiền, mặt nhăn lại, miệng mở ra thở gấp, những tiếng rên không thành lời. Thỉnh thoảng, cô mở mắt, ánh mắt đục ngầu, mất phương hướng, lướt qua Việt, như không còn nhận ra anh, hoặc như đang mời gọi anh vào cơn điên loạn chung. Nước mắt, nước mũi, nước bọt chảy dài trên mặt cô. ‘Nước lồn’ từ ‘lỗ lồn’ phía trước bị ép ra, chảy xuống đùi trong, xuống cả ‘cặc’ của giám đốc Hùng. Mỗi nhịp ‘bạch’ vang lên, cơ thể cô lại co giật, ‘cặp vú’ rung lên, và ánh mắt cô như muốn thoát ra khỏi hốc mắt.

“Trời… ơi… chết… mất…!” Linh rốt cuộc cũng thốt lên được thành lời, giọng vỡ nát, đầy nước mắt. “Các anh… em không… không chịu nổi… a! Bạch!”

“Cố lên, cưng, sắp… sắp ra rồi.” Giám đốc Hùng thở hổn hển, tay bóp chặt ‘cặp vú’ của cô đến mức biến dạng.

Ông Thành phía sau gầm gừ: “Cái đít… chết tiệt… nó đang siết… siết lấy tao!”

Cuộc hành xác, hay hành lạc, đạt đến đỉnh điểm. Hai người đàn ông như thi nhau tăng tốc, những nhịp bạch bạch liên hồi, dồn dập như trống trận. Linh gào lên một tiếng thất thanh, thân thể cô vồng lên, co cứng lại.

“Ra… tao ra đây!” Giám đốc Hùng hét lên, mặt đỏ gắt, ‘con cặc’ trong ‘lỗ lồn’ Linh giật giật mạnh. Một dòng ‘tinh trùng’ trắng đục, nóng hổi phun thẳng vào sâu trong tử cung cô, tràn ra ngoài theo khe hở, loang ra khắp ‘lông lồn’ và đùi.

Ngay sau đó, ông Thành cũng rống lên: “Tao cũng vậy!” ‘Con cặc’ của ông ta trong ‘lỗ đít’ Linh cũng giật lên, và một luồng ‘tinh trùng’ khác, cũng trắng đục, nóng rực, được phóng vào sâu trong trực tràng của cô. Áp lực mạnh khiến một ít ‘tinh trùng’ trào ngược ra, từ ‘lỗ đít’ đỏ au, chảy xuống khe mông, hòa lẫn với ‘tinh trùng’ từ phía trước.

Họ đổ sụp xuống, thở như máy nổ. Linh nằm giữa, người như tê liệt, mắt trợn ngược, chỉ còn thở. Cơ thể cô là một bức tranh hỗn độn: đầy vết bầm, mồ hôi, ‘tinh trùng’ trắng đục từ cả hai ‘cửa’ đang chảy ra, loang khắp vùng kín, đùi, bụng dưới. ‘Lỗ lồn’ mở to, đỏ thẫm, nhễ nhại. ‘Lỗ đít’ cũng mở hé, đỏ ửng, có ‘tinh trùng’ đặc quánh đang lờ lồ chảy ra.

Việt ngồi trên ghế, toàn thân run lên. Anh vừa chứng kiến cảnh tượng tàn bạo và kích thích nhất đời. Anh ghét bản thân vì ‘con cặc’ mình đã xuất tinh trong quần mà không cần chạm đến, chỉ vì nhìn. Anh thấy nhục nhã, thấy tội lỗi, nhưng cũng thấy một sự thấu hiểu ma quái.

Một lúc lâu sau, Linh mới cựa quậy. Cô lăn ra khỏi đống hỗn độn ấy, rơi xuống sàn nhà với một tiếng “uỵch” nhẹ. Cô bò, không phải bằng tay và đầu gối, mà lết bằng khuỷu tay và đùi, về phía Việt. Dáng bò của cô yếu ớt, thảm hại, như một con thú bị thương, nhưng có một sự cố gắng phi thường. Người cô để lại một vệt ẩm ướt, dính trên sàn gỗ.

Cô đến trước mặt Việt, dừng lại, rồi từ từ quỳ lên. Cô quỳ thẳng người, hai tay chắp trước ngực, đầu cúi xuống, như một tín đồ đang hành lễ. Rồi cô ngẩng mặt lên. Khuôn mặt cô đầy những vệt trắng đục khô dần, tóc dính bết, nhưng đôi mắt thì trong veo một cách đáng sợ – đó là sự trong trẻo sau khi đã trải qua mọi thứ dơ bẩn nhất. Nước mắt cô đã khô, chỉ còn vệt mặn trên má.

“Anh.” Giọng cô khẽ như gió thoảng. “Giờ… anh thấy rõ em chưa?”

Việt không nói được, chỉ gật đầu, cổ họng nghẹn ứ.

“Đây là em.” Linh nói, tay run run chỉ vào người mình, vào ‘lỗ lồn’ đang nhễ nhại, vào ‘lỗ đít’ đang rỉ ‘tinh trùng’. “Đây là cái giá. Và đây… là vợ anh.” Ánh mắt cô kiên định, không chút xấu hổ, chỉ có sự thật trần trụi và một tình yêu kỳ quái, bền chặt.

Rồi, bất ngờ, cô nghiêng người, nằm ngửa ra sàn, ngay trước chân Việt. Cô giơ hai chân lên cao, gác lên hai thành ghế bên cạnh ghế của Việt, phô bày hoàn toàn vùng kín tan hoang của mình cho anh. “Lỗ lồn” giờ đỏ thẫm, sưng húp, mở to như một cái miệng nhỏ đang thở, đầy ắp và rỉ ra một hỗn hợp trắng đục của ‘tinh trùng’ từ hai người đàn ông. “Lỗ đít” cũng mở hé, đỏ au, có ‘tinh trùng’ đặc hơn, vàng nhạt hơn đang từ từ chảy ra.

“Anh,” Linh thì thầm, giọng đầy mời gọi và thử thách. “Anh đến đây. Dùng miệng anh… dọn dẹp cho em. Húp sạch ‘tinh trùng’ của họ trong ‘lồn’ em đi. Và liếm sạch cái ‘đít’ dơ bẩn này của em.”

Việt như bị thôi miên. Anh từ từ tuột xuống khỏi ghế, quỳ xuống trước mặt vợ, giữa hai chân cô dang rộng. Mùi tanh nồng nặc, hỗn tạp xộc vào mũi anh. Anh nhìn xuống ‘lỗ lồn’ đang mở, đầy ắp ‘tinh trùng’ của người khác. Một cảm giác ghê tởm dâng lên, nhưng một ham muốn điên cuồng, tội lỗi còn mạnh hơn gấp bội.

Anh cúi đầu xuống, đưa mặt sát vào. Anh thè lưỡi, liếm một đường từ dưới ‘lỗ đít’ lên đến ‘lỗ lồn’. Vị mặn, chua, tanh, hăng… một hỗn hợp kinh dị. Anh dùng môi, dùng lưỡi, mút lấy những dòng ‘tinh trùng’ ấm nóng đang chảy ra từ ‘lỗ lồn’, hút sâu vào trong. Anh nuốt ực. Rồi anh quay sang ‘lỗ đít’, dùng lưỡi đẩy vào bên trong cái khoang chật hẹp, nóng rực ấy, liếm sạch những thứ còn sót lại.

Linh nằm dưới, rên lên những tiếng rên khẽ, mệt mỏi nhưng thỏa mãn. Tay cô đặt lên đầu anh, vuốt ve. “Giỏi lắm… anh yêu… của em… liếm sạch đi… của người ta cũng là của mình…”

Việt húp, liếm một cách điên cuồng, tham lam, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của người khác bằng chính miệng mình. Hành động ấy vừa nhục nhã, vừa mang tính khẳng định quyền sở hữu một cách man rợ.

Khi anh ngẩng đầu lên, môi, cằm, mũi đều dính đầy chất nhờn trắng đục. Linh nhìn anh, nở một nụ cười yếu ớt, hạnh phúc. Cô kéo đầu anh lại, hôn lên đôi môi dơ bẩn ấy, trao cho anh một nụ hôn đầy vị tanh mặn và tình yêu điên loạn.

Trong căn phòng ngập mùi sex và sự kiệt quệ, trước sự chứng kiến mệt mỏi của hai người đàn ông trên giường, họ đã cùng nhau vượt qua ranh giới cuối cùng của sự đồi bại và gắn kết. Họ đã thực sự trở thành những kẻ đồng lõa hoàn hảo, không còn gì có thể chia cắt họ, dù đó là địa ngục.

Bài học thực tế đã kết thúc. Và cả hai đều đã trở thành những học trò xuất sắc, của một trường học không có lối ra.

Chương 6: Bình Minh Trên Chiến Trường

Ánh nắng mai lọc qua tấm rèm voan mỏng, rải những vệt vàng ấm áp lên sàn gỗ, lên đôi chân trần đan vào nhau của Linh và Việt. Họ nằm trên thảm dày phòng khách, không phải trên giường – nơi vẫn còn ngổn ngang dấu tích của đêm qua. Không khí trong lành của buổi sáng dường như đang cố gắng xua tan mùi nồng nặc của sex và rượu vẫn còn vương vấn. Nhưng nó không thể xua tan được thứ không khí đặc biệt giữa hai người: một sự bình yên lạ lùng, sau cơn bão dữ dội.

Linh nằm nghiêng, đầu gối lên cánh tay Việt. Cô không mặc gì, lớp da trắng ngần của cô dưới ánh nắng lấp lánh như ngọc, nhưng cũng phơi bày rõ ràng những vết bầm tím, những vết hôn đỏ thẫm, những vết cào xước nhẹ trên ngực, eo, đùi. Đó là những huân chương, hay những vết sẹo, của một đêm chinh chiến. Việt nằm ngửa, một tay ôm vợ, tay kia đặt lên trán, mắt nhìn lên trần nhà. Trong lòng anh là một mớ hỗn độn đã lắng xuống thành một thứ cảm xúc khó gọi tên: mệt mỏi, trống rỗng, nhưng cũng có một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Mọi bí mật, mọi giả dối đã được phơi bày. Giờ chỉ còn sự thật trần trụi, và họ vẫn còn ở bên nhau.

“Anh có ghê tởm em không?” Linh khẽ hỏi, giọng khàn đục vì đã gào thét quá nhiều, nhưng dịu dàng.

Việt quay đầu nhìn cô. Anh đưa tay lên, ngón tay chạm nhẹ vào một vết bầm tím trên ‘cặp vú’ trái của cô, nơi ‘đầu nhũ’ hồng hào đang cứng trở lại dưới ánh mặt trời. “Anh ghê tởm chính anh hơn.” Anh thừa nhận. “Nhưng với em… anh không biết nữa. Có lẽ anh vừa thấy em thật xa lạ, vừa thấy gần gũi hơn bao giờ hết.”

Linh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm. Cô nắm lấy tay chồng, đặt lên ‘cặp vú’ mình, ép bàn tay anh cảm nhận sự ấm áp, sự mềm mại và cả những vết tích. “Em cũng vậy. Đêm qua… khi em nhìn thấy ánh mắt anh lúc họ đụ em, em sợ anh sẽ ghét bỏ, sẽ quay đi. Nhưng anh vẫn ngồi đó. Anh vẫn nhìn. Và cuối cùng, anh còn… húp sạch cho em.” Giọng cô nghẹn lại. “Điều đó với em… thiêng liêng lắm. Nó khiến mọi thứ em làm, dù dơ bẩn đến đâu, cũng trở nên có ý nghĩa. Vì cuối cùng, em vẫn là của anh.”

Việt cảm động, ôm chặt vợ hơn. Họ nằm im lặng một lúc, tận hưởng sự yên bình hiếm hoi.

“Nhưng chúng ta không thể dừng lại, phải không?” Việt lên tiếc, giọng đầy thức tỉnh.

Linh thở dài, ngồi dậy, kéo tấm chăn mỏng phủ lên đôi chân. Ánh nắng chiếu xiên lên nửa thân trên trần trụi của cô, làm nổi bật những đường cong tuyệt mỹ và cả những tổn thương. “Không thể. Đường đã chọn rồi. Và thực ra…” Cô nhìn Việt, ánh mắt trở nên sắc sảo, thực tế, “chúng ta đang trên đà thắng lợi. Hai hợp đồng lớn sắp ký. Uy tín của em… trong giới đó, đang lên. Giám đốc Hùng nói sẽ giới thiệu thêm.”

“Em nói ‘giới đó’ như thể đó là một nghề.” Việt nói, giọng chua chát.

“Nó là một nghề.” Linh đáp thẳng, không chút ngại ngùng. “Một nghề đặc biệt. Và em là chuyên gia.” Cô cúi xuống, hôn lên trán chồng. “Nhưng em không muốn nó chỉ là công việc của riêng em. Em muốn nó là của cả hai chúng ta. Và để được vậy, chúng ta cần thẳng thắn hơn nữa.”

Cô nằm xuống, áp sát người vào Việt, thì thầm bên tai anh, giọng trầm ấm, đầy mê hoặc: “Trước khi những con cặc khác, những bàn tay khác, những cái miệng khác chạm vào người em… em muốn anh, người chồng của em, hãy tận hưởng nó. Thật kỹ. Thật sâu. Để em có thể yên tâm mà đi, mà đón nhận họ.”

Việt run lên. “Tận hưởng… như thế nào?”

Linh ngồi dậy, quay mặt nhìn anh, đôi mắt long lanh một thứ ánh sáng vừa thiêng liêng vừa dâm dục. “Anh hãy nhìn em. Nhìn kỹ vào em.”

Cô đứng dậy, giữ nguyên tư thế trần truồng, bước ra giữa vệt nắng. Cô đứng thẳng, ngực ưỡn, eo thon, tay buông thõng. “Đây là cơ thể em. Của anh.” Cô nói, giọng rõ ràng, chậm rãi. Cô dùng tay nâng ‘cặp vú’ lên. “‘Cặp vú’ này. Nó trắng, mềm, ‘hai đầu nhũ’ này của anh rất nhạy cảm.” Cô véo nhẹ, khiến chúng cứng lên. “Nhưng sắp tới, nó sẽ bị những bàn tay thô ráp khác bóp méo. Nó sẽ bị những cái miệng khác mút, cắn, liếm. Nó có thể sẽ đầy vết bầm, vết hôn của người lạ. ‘Hai cái núm’ này sẽ sưng đỏ, tím tái vì bị người ta vặn, kéo.” Cô nói, không chút xấu hổ, mà như một sự mô tả khách quan, nhưng mỗi lời lại như thêm dầu vào lửa dục vọng. “Trước khi điều đó xảy ra nhiều lần nữa, anh hãy hôn nó, liếm nó, mút nó thật say đắm đi. Để nó nhớ mùi vị của chồng.”

Rồi cô xoay người, chổng mông về phía Việt, cúi người xuống, hai tay chống lên đùi. “Cái ‘lỗ lồn’ này.” Giọng cô trầm hơn. “Nó là của anh. Nó đã từng chỉ quen với ‘con cặc’ của anh. Nó chặt, nó ấm, nó biết cách siết lấy anh mỗi khi anh vào.” Cô dùng tay vạch nhẹ, để lộ ‘lỗ lồn’ còn hơi đỏ, hơi sưng. “Nhưng giờ, nó đã bị làm quen với những kích thước khác, nhịp điệu khác. Và nó sẽ còn phải tiếp nhận nhiều hơn nữa. Nhiều ‘con cặc’ to hơn, dài hơn, thô hơn sẽ đút vào đây. Chúng sẽ bắn đầy ‘tinh trùng’ vào trong, khiến nó luôn ướt át, sưng đỏ. Nó có thể bị rách, bị đau. Nhưng nó vẫn sẽ mở ra, vì đó là ‘công việc’.” Cô quay đầu nhìn qua vai, ánh mắt đẫm dục. “Trước khi nó trở thành cái ‘lồn’ chung ấy, anh hãy đút ‘cặc’ anh vào, đụ nó thật lâu, thật sâu đi. Cho nó no đủ ‘tinh trùng’ của chồng, để nó còn nhớ cảm giác đó.”

Cô tiếp tục, chỉ vào ‘lỗ đít’ nhỏ nhắn. “Và cái ‘cửa sau’ này. Nó vốn dĩ chật chội, nhạy cảm. Anh biết đấy, lần đầu anh động vào nó, em đã kêu đau thế nào. Nhưng giờ… nó đã bị mở rộng bởi những ‘con cặc’ ngoại cỡ. Và nó sẽ còn phải chịu đựng nhiều hơn. Nhiều người thích ‘cửa sau’ lắm. Họ sẽ đâm vào đây một cách thô bạo, vừa đụ vừa vỗ vào mông em, kêu ‘đĩ’, kêu ‘lăng loàn’. Nó sẽ đau, nó sẽ rát, có khi còn chảy máu.” Linh nói, giọng vẫn bình thản, nhưng Việt có thể thấy cơ thể cô run nhẹ khi tưởng tượng. “Vậy nên, trước khi nó trở thành một cái ‘lỗ’ công cộng, anh hãy dùng lưỡi anh, ngón tay anh, hay ‘cặc’ của anh… ‘vệ sinh’ nó thật kỹ, yêu chiều nó thật dịu dàng đi. Cho nó kỷ niệm đẹp.”

Cô quay người lại, quỳ xuống trước mặt Việt, mặt đối mặt. Cô há miệng ra, thè chiếc lưỡi hồng hào, mềm mại ra. “Và cái miệng, cái lưỡi này.” Cô nói, hơi thở phả vào mặt anh. “Nó đã từng chỉ hôn anh, nói lời yêu với anh, ăn thức ăn anh nấu. Nhưng đêm qua, nó đã ngậm ‘cặc’ người khác, liếm ‘cặc’ người khác, nuốt ‘tinh trùng’ người khác. Và nó sẽ còn phải làm điều đó nhiều lần nữa. Nó sẽ bị nhét đầy, bị bịt kín bởi những ‘con cặc’ lạ. Lưỡi em sẽ phải luồn lách, liếm láp khắp thân thể đàn ông khác, từ ‘cặc’, đến ‘hột le’, đến ‘lỗ đít’ của họ. Nó sẽ nếm đủ mọi vị: mặn, chua, tanh, hăng… của những người đàn ông khác nhau.” Nói đến đây, giọng Linh không còn bình thản nữa, mà trở nên đầy xúc động, như một lời trăn trối, một sự hiến dâng. “Vì vậy… ngay bây giờ, anh hãy hôn em đi. Hãy để cái lưỡi ngọt ngào này của em quấn lấy lưỡi anh, mút lấy lưỡi anh. Hãy nhận lấy những nụ hôn trong sạch cuối cùng từ đôi môi này, trước khi nó phải đón nhận những thứ… không còn trong sạch nữa.”

Việt nhìn vợ, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Anh thấy được sự hy sinh, sự chấp nhận, và cả tình yêu điên cuồng trong từng lời nói của cô. Cô không che giấu sự thật tàn nhẫn của tương lai, cô phơi bày nó ra, và muốn anh cùng chia sẻ, cùng chuẩn bị. Cô muốn anh tận hưởng những gì tinh túy nhất, trong trẻo nhất của cô, trước khi nó bị vấy bẩn.

“Em… em thật…” Việt không nói nên lời.

“Em thật dâm, thật hư hỏng, và thật yêu anh.” Linh nói, nước mắt lăn dài trên má, nhưng nụ cười vẫn nở. “Vậy nên, anh đừng từ chối em. Hãy cho em được… hiến dâng bản thân cho anh, theo cách trọn vẹn nhất, trước khi em phải hiến dâng nó cho người khác.”

Lời nói ấy phá vỡ mọi rào cản cuối cùng trong lòng Việt. Anh không còn thấy nhục nhã, không còn thấy ghen tuông theo cách thông thường. Anh thấy một nhiệm vụ, một đặc quyền thiêng liêng: được yêu cô, được chiếm hữu cô, trước khi cô trở thành ‘tài sản chung’.

Anh đứng dậy, bước đến trước mặt Linh. Anh cúi xuống, không hôn môi cô ngay, mà hôn lên trán, lên mắt, lên những giọt nước mắt mặn chát. “Anh xin lỗi.” Anh thì thầm. “Xin lỗi vì đã đẩy em vào con đường này.”

“Không.” Linh lắc đầu. “Chúng ta cùng chọn. Và giờ, chúng ta cùng đi.”

Rồi Việt mới hôn lên đôi môi cô. Nụ hôn dịu dàng, sâu lắng, đầy yêu thương. Linh đáp lại, chiếc lưỡi mềm mại của cô quấn quýt lấy lưỡi anh, như muốn ghi nhớ, như muốn in hằn. Họ hôn nhau say đắm dưới ánh nắng mai, như một đôi tình nhân trẻ trong buổi yêu đầu tiên, chứ không phải hai kẻ đồng lõa sau một đêm thác loạn.

Rồi Việt để Linh nằm xuống thảm. Anh bắt đầu thực hiện ‘nghi thức’ mà cô đã đề nghị.

Anh cúi xuống ‘cặp vú’ của cô, không vồ vập, mà nhẹ nhàng như đang chiêm ngưỡng một báu vật. Anh hôn quanh ‘quầng vú’ trắng ngần, rồi mới ngậm lấy ‘đầu nhũ’ hồng hào, mút nhẹ, liếm tròn. Linh rên khẽ, tay ôm lấy đầu anh. Anh mút bên này, rồi sang bên kia, say sưa, tận hưởng vị ngọt của da thịt, mùi hương cơ thể quen thuộc xen lẫn một chút mùi lạ từ đêm qua. Anh biết, đây có lẽ là lần cuối anh được thưởng thức chúng trong sự ‘nguyên vẹn’ chỉ thuộc về mình.

Tiếp theo, anh di chuyển xuống vùng bụng phẳng, hôn những vết bầm nhẹ, rồi đến ‘chùm lông lồn’ đen nhánh. Anh dùng tay vạch nhẹ, để lộ ‘lỗ lồn’ đỏ ửng, còn ẩm ướt. Anh không vội đút ‘cặc’ vào. Anh dùng lưỡi, liếm một đường từ dưới ‘lỗ đít’ lên, qua khe ‘lồn’, đến tận ‘cái mu’. Anh liếm chậm rãi, kỹ lưỡng, như muốn ghi nhớ từng nếp gấp, từng ngóc ngách. Vị chua nhẹ, mặn mặn, tanh tanh… nhưng giờ đây, với anh, nó là hương vị của Linh, của vợ anh. Anh dùng lưỡi đẩy vào sâu trong ‘lỗ lồn’, cảm nhận sự co giật, sự ẩm ướt và nóng hổi bên trong. Linh rên lên, hai chân khép lại, siết lấy đầu anh.

“Vào đi… anh… cho ‘cặc’ anh vào…” Cô thở dốc.

Việt nghe lời. Anh nằm trên người cô, dẫn ‘con cặc’ đã cương cứng đến mức đau đớn của mình vào ‘lỗ lồn’ ấy. Anh đút vào từ từ, chậm rãi, cảm nhận từng centimet ‘lồn’ cô mở ra đón nhận anh. Khi đã vào sâu, anh dừng lại, chỉ để cảm nhận sự ấm áp, sự co bóp quen thuộc. Rồi anh mới bắt đầu động tác. Nhịp điệu chậm, sâu, đầy tình cảm. Anh không đụ như để giải tỏa, mà như để giao hòa, để ghi dấu. Mỗi lần đẩy vào, anh lại thì thầm: “Của anh…”. Linh bên dưới, nước mắt lại trào ra, nhưng là nước mắt hạnh phúc. Cô ôm chặt lấy chồng, hôn lên cổ, lên vai anh.

“Ư… anh yêu… đây là của anh… chỉ của anh thôi…” Cô rên trong nước mắt.

Họ làm tình như vậy thật lâu, thật chậm, cho đến khi cả hai cùng đạt đỉnh trong một sự rung động đồng điệu. Việt phóng ‘tinh trùng’ của mình vào sâu trong cô, và cảm thấy như mình đang đánh dấu lãnh thổ một lần cuối cùng.

Sau đó, Việt không dừng lại. Anh để Linh nằm sấp, rồi cúi xuống ‘lỗ đít’ nhỏ nhắn, hồng hào của cô. Anh dùng lưỡi liếm vòng quanh, rồi nhẹ nhàng đẩy đầu lưỡi vào bên trong. ‘Lỗ đít’ co lại, rồi giãn ra. Anh liếm thật dịu dàng, thật kiên nhẫn, như để xoa dịu mọi tổn thương, như một lời xin lỗi và an ủi. Linh rên lên những tiếng rên khác – nhỏ hơn, sâu hơn, đầy xúc động.

Cuối cùng, anh kéo cô ngồi dậy, ôm cô vào lòng, và lại hôn lên đôi môi cô. Nụ hôn này đắm đuối, nhưng cũng đầy sự biết ơn và cam kết.

Họ ngồi đó, trong vòng tay nhau, dưới ánh nắng đã lên cao, cơ thể dính đầy mồ hôi và tinh dịch của chính họ.

“Em cảm ơn anh.” Linh thì thầm, đầu dựa vào ngực chồng.

“Không.” Việt nói, giọng trầm ấm và vững chãi hơn bao giờ hết. “Cảm ơn em. Vì đã là của anh. Và vì đã cho anh được… yêu em như thế này.” Anh hít một hơi sâu. “Và em yên tâm đi. Cứ đi. Làm những gì em cần làm. Anh sẽ ở đây. Luôn là bến đỗ cuối cùng của em. Và mỗi lần em về, chúng ta sẽ lại có những buổi sáng như thế này.”

Linh ngước lên nhìn anh, nước mắt lại ứa ra, nhưng lần này là nước mắt của sự giải thoát và hạnh phúc trọn vẹn. Cô đã được thấu hiểu, được chấp nhận, và được yêu thương một cách không điều kiện.

“Và anh cũng phải chuẩn bị tinh thần.” Linh nói, giọng trở nên thực tế hơn, nhưng vẫn đầy tình cảm. “Sắp tới, có thể không chỉ có mình em. Bà Mai – đối tác nữ đó – bà ấy có thể sẽ muốn… cả anh. Và có thể, sẽ có những buổi tiệc mà cả hai chúng ta cùng tham gia, phục vụ… nhiều người.”

Việt im lặng một lúc, nuốt nước bọt. Điều đó vượt quá mọi tưởng tượng của anh. Nhưng anh nhìn vào mắt vợ – đôi mắt đã thấy quá nhiều, và giờ chỉ còn sự chân thành. Anh gật đầu. “Anh hiểu. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”

Họ đã vượt qua đêm tối nhất. Và giờ, trong ánh sáng ban ngày, họ đã thực sự trở thành một thể thống nhất – một cỗ máy được vận hành bởi dục vọng, lợi ích, và một thứ tình yêu có thể bẻ cong mọi chuẩn mực. Con đường phía trước vẫn tăm tối và nguy hiểm, nhưng giờ họ đã có nhau, với sự thấu hiểu và chấp nhận trọn vẹn.

Bình minh trên chiến trường, không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một cuộc chiến mới, nơi họ sẽ cùng nhau chiến đấu, không phải với tư cách vợ chồng theo cách thông thường, mà với tư cách những đồng đội, những kẻ đồng lõa, trên con đường đi đến đỉnh cao của quyền lực và dục vọng.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...