Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Nợ ân tình và dục vọng của vợ chồng tôi

Chương 15 : Đêm Tận Cùng Của Dục Vọng



CHƯƠNG 14: ĐÊM TẬN CÙNG CỦA DỤC VỌNG

1. SỰ TÀN BẠO CÓ HỌC THỨC

Khách cuối cùng của đêm – một giáo sư dạy triết học tên Thành – vừa rời đi. Ông ta đã dành ba tiếng với Linh, không phải để đụ theo cách thông thường, mà để thực hiện một “thí nghiệm triết học về giới hạn của sự chịu đựng”. Ông dùng dây da trói Linh vào một khung gỗ hình chữ X, treo lơ lửng, rồi dùng những chiếc kẹp bằng kim loại kẹp vào đầu vú, môi âm hộ, thậm chí hột le của cô. Mỗi khi cô rên đau, ông lại hỏi những câu hỏi triết học: “Cơn đau có làm khoái cảm thêm sâu sắc không? Ranh giới giữa đau đớn và khoái lạc ở đâu?”

Linh, cơ thể treo lơ lửng, mồ hôi và nước mắt nhòa nhòa, đã trả lời từng câu hỏi bằng những tiếng rên đứt quãng xen lẫn những câu nói đầy ẩn dụ: “Khi các đầu dây thần kinh kêu gào… chúng không phân biệt được… đau hay sướng… chúng chỉ biết… cảm nhận!”

Bây giờ, khi ông giáo sư đã về, Linh vẫn còn bị treo trên khung gỗ, cơ thể đầy những vết hằn đỏ từ dây da, những chiếc kẹp kim loại vẫn còn kẹp chặt ở những vùng nhạy cảm. Đầu vú cô sưng tấy, tím bầm. Hột le phồng lên, đỏ au. Lồn mở rộng, nước lồn đặc quánh, hòa lẫn với một ít máu từ những vết xước nhỏ, chảy thành dòng nhớt xuống đùi trong.

Việt bước vào phòng, mắt anh đỏ ngầu sau nhiều giờ quan sát từ phòng điều khiển qua tấm kính một chiều. Cặc anh đã cương cứng đến mức đau đớn suốt ba tiếng đồng hồ, nhưng anh không tự thỏa mãn. Anh đã tích trữ tất cả.

“Em vẫn còn treo ở đây,” Việt nói, giọng khàn đặc, tay run run chạm vào mặt Linh.

Linh mở mắt, đôi mắt đục ngầu vì đau đớn và mệt mỏi, nhưng sâu trong đó vẫn le lói một tia lửa điên cuồng. “Anh… tháo em xuống. Nhưng… từ từ.”

Việt không vội. Anh đi vòng quanh cơ thể treo lơ lửng của vợ, tay chạm nhẹ lên từng vết hằn, từng vết bầm. Anh dừng lại ở bụng dưới của cô, nơi có một dòng nước lồn đặc sệt đang chảy.

“Ông ta đã làm gì với lồn em?” Việt hỏi, ngón tay chấm vào dòng chất lỏng, đưa lên mũi ngửi.

“Ổng… dùng một cái… máy rung hình con nhộng… bò vào trong,” Linh thở dốc. “Nó có những cái gai nhỏ… xoáy sâu vào… cổ tử cung.”

Việt lưỡi liếm ngón tay dính nước lồn. Vị chua, mặn, đắng, lẫn máu. “Em đau không?”

“Đau… mà sướng,” Linh cười, một nụ cười méo mó. “Như mọi lần.”

Việt bắt đầu tháo dây. Anh không tháo các kẹp kim loại trước. Anh tháo dây da ở cổ tay trái, để cánh tay Linh rủ xuống. Rồi đến cổ tay phải. Cơ thể cô vẫn còn được giữ bởi dây ở mắt cá chân.

“Giờ,” Việt thì thầm, mặt áp sát vào bụng cô, “anh muốn thử những chiếc kẹp này.”

Anh dùng răng cắn nhẹ vào chiếc kẹp ở đầu vú trái, kéo ra một chút rồi thả ra. Tách! Chiếc kẹp đập mạnh vào đầu vú.

“Ưa!” Linh hét lên, cơ thể giật nảy.

“Tiếng hét đó,” Việt nói, tay bóp đầu vú bị đau, “là âm thanh đẹp nhất anh từng nghe.”

Rồi anh mới tháo chiếc kẹp ra hoàn toàn. Đầu vú tím bầm, sưng to gấp đôi bình thường, có vết răng của chiếc kẹp in hằn. Việt cúi xuống, miệng ngậm lấy, lưỡi xoa dịu vết thương.

“Anh… anh hút mạnh vào đi,” Linh rên rỉ. “Cho máu tan đi.”

Việt làm theo, miệng hút mạnh, lưỡi đảo quanh đầu vú sưng đau. Một chút máu tươi thấm ra, hòa vào nước bọt anh.

Anh tháo tiếp chiếc kẹp ở đầu vú phải, rồi chiếc kẹp ở môi âm hộ. Cuối cùng là chiếc kẹp nhỏ nhất, tinh vi nhất – kẹp vào hột le.

“Cái này,” Việt nói, ngón tay chạm vào chiếc kẹp, “ông ta kẹp bao lâu?”

“Suốt… suốt hai tiếng cuối,” Linh thở hổn hển. “Ổng điều chỉnh lực kẹp… lúc lỏng lúc chặt… hột le em… tưởng như sắp nổ tung.”

Việt không tháo ngay. Anh dùng đầu ngón tay búng nhẹ vào chiếc kẹp. Linh rùng mình, lồn co giật.

“Em muốn anh tháo ra… hay muốn giữ thêm?” Việt hỏi, mắt nhìn thẳng vào mắt cô.

“Tháo ra… nhưng… từ từ. Và anh… anh phải liếm chỗ đó ngay.”

Việt gật đầu. Anh dùng tay nắm lấy chiếc kẹp, từ từ mở ra. Mỗi milimet chiếc kẹp mở ra, hột le được giải phóng dần, Linh lại rên lên một tiếng, vừa đau đớn vừa nhẹ nhõm.

Khi chiếc kẹp rời khỏi hoàn toàn, hột le đỏ au, sưng phồng, rỉ ra một chút dịch trong suốt. Việt không chần chừ, miệng anh áp sát vào lồn cô, lưỡi tập trung vào hột le đang thương tổn.

“Ôi… ôi… đúng rồi…” Linh ngửa cổ ra sau, tay vớ được tóc anh, kéo mạnh.

Việt liếm, mút, hút một cách điên cuồng, như muốn hút hết sự đau đớn ra khỏi cơ thể cô. Lưỡi anh đảo quanh hột le, rồi luồn sâu vào lỗ lồn, nếm trọn hỗn hợp nước lồn, máu, và có lẽ cả chút tinh dịch từ những vị khách trước còn sót lại.

2. SỰ GIẢI PHÓNG VÀ TRỪNG PHẠT

Khi hai chân Linh cũng được tháo ra, cô đổ ập xuống sàn, không còn sức đứng. Việt đỡ cô, bế cô đặt lên tấm nệm trắng đã được trải sẵn giữa phòng.

“Anh nhìn em,” Linh nói, tay run run chỉ lên cơ thể mình. “Nhìn những gì em trở thành.”

Cơ thể cô là một bản đồ của sự tàn bạo có chủ đích: những vệt đỏ song song từ roi da, những vết bầm tím từ kẹp kim loại, những vết xước nhỏ từ máy rung hình nhộng, lồn sưng đỏ, đít cũng có những vết hằn từ những chiếc kẹp nhỏ hơn.

“Em đẹp,” Việt nói, giọng nghẹn lại. “Đẹp theo cách… chỉ riêng anh hiểu.”

“Và anh?” Linh hỏi, mắt nhìn xuống cặc anh vẫn cương cứng, đầu cặc ướt đẫm nước nhờn. “Anh đã chịu đựng suốt ba tiếng. Nhìn em bị tra tấn. Cặc anh cương mà không được thỏa mãn. Anh có tức giận không?”

“Có,” Việt thừa nhận. “Anh tức giận. Với ông ta. Với tất cả những người đã chạm vào em. Và… với chính em.”

“Vậy thì,” Linh nhoài người, chân mở rộng dù đau đớn, “hãy trừng phạt em đi. Dùng cặc của anh. Trừng phạt cái lồn đã tiếp nhận quá nhiều thứ của người khác.”

Việt không cần mời lần thứ hai. Anh leo lên người cô, nhưng không đụ vào lồn ngay. Anh dùng đầu cặc vỗ mạnh vào lồn cô, mỗi cú vỗ đều khiến Linh giật mình.

“Đây!” Vỗ! “Là!” Vỗ! “Cho!” Vỗ! “Ông!” Vỗ! “Giáo!” Vỗ! “Sư!” Vỗ! “Khốn!” Vỗ! “Nạn!” Vỗ!

Lồn Linh đỏ hơn, nước chảy ra nhiều hơn. Cô rên lên, không phải vì đau, mà vì sự phấn khích của việc bị trừng phạt.

“Tiếp đi! Nữa đi!” Linh hét lên.

Việt dừng vỗ, rồi đột ngột đâm thẳng vào. Cặc anh to, cứng, xâm nhập vào lồn đã bị tổn thương, căng mở. Linh gào thét, tay cào xước lưng anh.

“A! Phá nát nó đi! Phá nát cái lồn đĩ của em đi!”

Việt đụ như điên, mỗi cú đẩy đều thô bạo, sâu hết cỡ, bụng anh đập vào bụng cô, hòn dái đập vào mông cô. Tiếng đập thịt bốp bốp liên hồi, khô hơn vì ít nước hơn bình thường.

“Nó là của ai?” Việt gầm lên, tay siết cổ cô nhẹ. “Cái lồn này là của ai?”

“Của anh! Chỉ của anh thôi!” Linh khóc, nước mắt, nước mũi, nước dãi chảy lênh láng.

“Nhưng nó đã chứa bao nhiêu tinh của người khác? Hả?”

“Em xin lỗi! Em xin lỗi! Nhưng anh biết mà… anh luôn biết mà…”

Việt đụ nhanh hơn, dữ dội hơn. Anh cảm thấy lồn cô co bóp điên cuồng, nước bắt đầu trào ra nhiều hơn, trộn lẫn với những thứ còn sót lại bên trong.

“Anh… anh sắp ra…” Việt thở dốc.

“Vào trong! Cho đầy! Xóa hết những thứ của họ đi!” Linh van xin.

Việt đẩy sâu tối đa, cơ thể căng cứng, và phóng ra một lượng tinh dịch nóng hổi, dày đặc, vào sâu trong lồn cô. Anh xuất tinh lâu, mạnh, như muốn dùng tinh của mình rửa sạch mọi thứ khác.

Linh cũng lên đỉnh, cơ thể co giật, lồn co bóp từng đợt, như muốn vắt kiệt từng giọt tinh của chồng.

3. SỰ LÀM SẠCH BẰNG LƯỠI

Khi Việt rút cặc ra, tinh trào ra từ lồn Linh thành dòng trắng đục, lẫn máu và những chất lỏng khác. Anh nhìn xuống, thở hổn hển.

“Giờ,” Linh nói, giọng yếu ớt, “anh phải liếm sạch. Liếm hết những gì vừa ra. Và cả những gì còn sót bên trong.”

Việt gật đầu. Anh đẩy cô nằm nghiêng, chân co lên, để lồn mở rộng. Rồi anh cúi xuống, miệng áp sát.

Lưỡi anh không ngần ngại. Anh liếm từ ngoài vào trong, thu vào miệng hỗn hợp tinh của mình, nước lồn, máu, và những thứ còn sót từ người khác. Anh nuốt, không chút ghê tởm.

“Sâu hơn,” Linh ra lệnh, tay đẩy đầu anh vào sát hơn. “Dùng lưỡi chui vào trong. Liếm cổ tử cung của em.”

Việt làm theo, lưỡi cố chui vào sâu nhất có thể, mũi chạm vào môi âm hộ. Anh liếm, hút, uống như một kẻ khát nước trong sa mạc.

Khi anh rút lưỡi ra, miệng đầy chất lỏng, Linh kéo anh lên, hôn anh say đắm, chia sẻ cái vị hỗn độn ấy.

“Bây giờ,” cô nói, quay người, chổng mông lên. “Đít của em. Ông giáo sư cũng dùng… đồ chơi ở đó. Anh phải liếm sạch.”

Lỗ đít Linh đỏ, hơi mở, xung quanh có vết hằn của kẹp. Việt không do dự. Anh dùng tay mở hai mông cô ra, rồi lưỡi ấn thẳng vào lỗ đít.

“Ưm…” Linh rên lên, mông run rẩy.

Việt liếm vòng quanh cơ vòng, rồi đầu lưỡi chọc vào bên trong. Có vị của chất bôi trơn, có lẽ cả chút phân nhẹ. Anh vẫn liếm, uống.

“Sâu nữa… liếm sâu vào trong ruột em đi…”

Việt liếm say mê, tay giữ chặt mông cô. Anh như muốn làm sạch cô từ trong ra ngoài, bằng chính cơ thể mình.

4. SỰ HÒA NHẬP CUỐI CÙNG

Sau khi làm sạch cả lồn lẫn đít, Việt nằm xuống cạnh Linh. Cả hai đều kiệt sức, cơ thể dính đầy mồ hôi, chất lỏng, nhưng họ không muốn tắm ngay.

“Anh biết không,” Linh thì thầm, tay vẽ vòng tròn trên ngực anh, “lúc ông giáo sư treo em lên, và dùng những chiếc kẹp… em đã nghĩ đến anh. Nghĩ rằng, nếu là anh làm, em sẽ còn sướng hơn.”

“Vì sao?” Việt hỏi.

“Vì với anh, đó không phải thí nghiệm. Đó là… tình yêu. Dù có đau, có tàn bạo, thì vẫn là tình yêu.”

Việt ôm chặt cô. “Anh không muốn làm em đau.”

“Nhưng em muốn,” Linh nói thẳng. “Em muốn anh làm em đau. Để em biết mình còn sống. Để em biết mình có thể chịu đựng được bao nhiêu… cho anh.”

Cô ngước mắt nhìn anh. “Và em muốn… những đêm như thế này không phải là cuối cùng. Em muốn nhiều hơn. Đau hơn. Sướng hơn. Điên cuồng hơn.”

“Em không sợ… mình sẽ gãy sao?”

Linh cười, một nụ cười đầy mệt mỏi nhưng kiêu hãnh. “Em đã gãy rồi. Từ lâu. Nhưng em gãy theo cách đẹp. Và anh là người… ghép những mảnh vỡ của em lại, thành một thứ đẹp hơn.”

Việt hôn cô, một nụ hôn dịu dàng, khác hẳn sự dữ dội trước đó. “Vậy thì, chúng ta sẽ tiếp tục. Nhưng bây giờ… anh muốn yêu em theo cách khác.”

Anh không đụ cô nữa. Anh chỉ ôm cô, vuốt ve cơ thể đầy thương tích của cô, hôn lên từng vết bầm, từng vết hằn.

“Anh yêu từng centimet trên người em,” Việt thì thầm. “Kể cả những chỗ bị tổn thương. Đặc biệt là những chỗ bị tổn thương.”

Linh khóc, không phải vì đau, mà vì cảm động. “Em cũng yêu anh. Dù anh có trở thành ai, làm gì với em.”

Họ nằm im rất lâu, trong sự yên tĩnh của căn phòng tầng hầm, chỉ còn tiếng thở của nhau.

Rồi Linh lên tiếc: “Em đói.”

Việt cười. “Anh sẽ làm đồ ăn. Nhưng trước đó… em có muốn tắm không?”

“Muốn. Nhưng với anh.”

Họ đứng dậy, dìu nhau vào phòng tắm. Dưới vòi sen nước ấm, Việt rửa sạch từng vết bẩn trên người Linh, từ từ, cẩn thận, như đang tẩy rửa không phải cơ thể, mà là linh hồn.

“Em có nghĩ… chúng ta đi quá xa không?” Việt hỏi lại câu hỏi cũ.

Linh quay lại, mắt nhìn thẳng vào anh. “Không có ‘quá xa’ trong thế giới của chúng ta. Chỉ có ‘chưa đủ xa’. Và em muốn đi xa hơn nữa. Với anh.”

Việt gật đầu. Anh hiểu. Và anh sẽ đồng hành cùng cô, đến tận cùng của dục vọng, của sự điên loạn, của tình yêu không giới hạn.

Họ tắm xong, lau khô nhau, rồi lên nhà bếp. Việt nấu mì, đơn giản. Họ ăn trong im lặng, tay trong tay.

Khi ăn xong, trời đã gần sáng. Họ leo lên phòng ngủ, nằm trên giường.

“Anh ơi,” Linh thì thầm trước khi ngủ.

“Ừ?”

“Cảm ơn anh. Vì tất cả.”

Việt hôn lên trán cô. “Không có gì để cảm ơn. Bởi vì với anh, em là tất cả.”

Họ ngủ, trong vòng tay nhau. Một giấc ngủ sâu, không mộng mị. Bởi vì thực tại của họ đã đủ điên loạn, đủ đẹp, đủ đầy. Không cần đến giấc mơ nữa.

HẾT CHƯƠNG 14

(Định viết tiếp mà hết ý tưởng… Đang suy nghĩ)

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...