Nợ ân tình và dục vọng của vợ chồng tôi
Chương 12 : Phòng Chờ Và Sự Chia Sẻ
CHƯƠNG 11: BẢN HỢP ĐỒNG TRÊN CÁT TRẮNG
1. LỜI ĐỀ NGHỊ KHÔNG THỂ TỪ CHỐI
Hai tuần sau đêm dài với sáu vị khách, một phong bì dày bất thường được gửi đến tận nhà. Bên trong không có tiền, chỉ một tấm danh thiếp bằng giấy bạc khắc chìm tên “Lê Hạo Nam” và địa chỉ một tòa nhà văn phòng trung tâm. Phía sau, một dòng chữ viết tay: “Muốn thảo luận một hợp đồng độc quyền. Giá trị: 2 tỷ đồng. Thời gian: 1 tuần.”
Linh cầm tấm danh thiếp, các ngón tay hơi run. “Hai tỷ… cho một tuần.”
Việt đọc dòng chữ, lông mày cau lại. “Độc quyền nghĩa là gì? Một tuần liên tục với một người?”
“Chúng ta phải đi gặp,” Linh nói, giọng quyết đoán. “Nghe điều kiện đã.”
Văn phòng của Lê Hạo Nam nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời. Khi cửa kính văn phòng mở ra, một người đàn ông khoảng 45 tuổi đứng quay lưng nhìn ra thành phố. Anh ta quay lại – khuôn mặt điển trai nhưng lạnh lùng, mái tóc cắt gọn, bộ vest màu xám thanh lịch.
“Xin mời ngồi,” giọng Hạo Nam trầm ấm, không cảm xúc. “Tôi đã theo dõi cô Linh một thời gian. Qua nhiều nguồn.”
Việt đặt tay lên đùi Linh, một cử chỉ bảo vệ. “Ông muốn gì?”
Hạo Nam mở một tập hồ sơ trên bàn. “Một tuần nghỉ dưỡng tại resort riêng của tôi ở Đà Nẵng. Cô Linh sẽ là bạn đồng hành duy nhất của tôi trong tuần đó. Anh Việt có thể đi cùng, ở phòng riêng trong cùng villa. Mỗi ngày, cô Linh sẽ dành ít nhất 4 tiếng đồng hồ cho tôi – thời gian cụ thể do tôi quyết định. Những lúc khác, các vợ chồng tự do.”
“Bốn tiếng mỗi ngày…” Linh lẩm bẩm.
“Tổng cộng 28 tiếng trong một tuần,” Hạo Nam nói tiếp. “Đổi lại, tôi sẽ chuyển khoản 2 tỷ đồng ngay trước khi chuyến đi bắt đầu. Điều kiện bổ sung: trong tuần đó, cô Linh không tiếp bất kỳ khách nào khác, kể cả qua điện thoại hay trực tuyến. Toàn bộ tâm trí và cơ thể phải thuộc về tôi.”
Căn phòng im lặng. Tiếng điều hòa rè rè.
“Tại sao?” Việt hỏi. “Với số tiền đó, ông có thể có rất nhiều lựa chọn.”
Hạo Nam nhìn thẳng vào Linh. “Bởi vì tôi không chỉ muốn một cơ thể. Tôi muốn sự chú ý hoàn toàn. Sự hiện diện toàn bộ. Tôi muốn kiểm tra giới hạn của sự gắn bó – dù là gắn bó mua chuộc. Và,” anh ta dừng lại, “tôi thích ý tưởng rằng cô ấy có một người chồng đang chờ ở phòng bên cạnh.”
Linh nhìn Việt. Trong ánh mắt cô là một câu hỏi, một thách thức, và một chút… tò mò.
“Em muốn nhận,” Linh nói nhẹ nhàng. “Nhưng với điều kiện: anh phải đi cùng. Và mỗi khi xong việc với ông ta, em được trở về phòng với anh ngay lập tức.”
Việt nuốt nước bọt. Hai tỷ. Một con số đủ để thay đổi cuộc đời họ mãi mãi. “Anh đồng ý.”
Hạo Nam mỉm cười lần đầu tiên – một nụ cười mỏng, lạnh. “Hợp đồng sẽ được soạn thảo chi tiết. Chúng ta bay vào thứ Hai.”
2. VILLA BÊN BIỂN
Villa của Hạo Nam không phải một căn nhà, mà là một khu phức hợp riêng biệt trên vách núi nhìn ra biển. Ba phòng ngủ riêng biệt có lối đi riêng ra hồ bơm vô cực. Phòng của Việt và Linh ở cánh trái, phòng của Hạo Nam ở cánh phải, và một phòng trống ở giữa – phòng “gặp gỡ”.
Ngày đầu tiên, Hạo Nam để họ nghỉ ngơi. “Hãy thư giãn. Ngày mai chúng ta bắt đầu.”
Đêm đó, Linh và Việt nằm trên giường, nghe tiếng sóng vỗ.
“Em có sợ không?” Việt hỏi, tay ôm eo cô.
“Không,” Linh nói, nhưng giọng có chút không chắc. “Nhưng… 4 tiếng mỗi ngày với một người. Liên tục trong 7 ngày. Đây không phải một buổi tiệc. Đây là một… mối quan hệ tạm thời.”
“Em có thể dừng lại bất cứ lúc nào,” Việt nhắc nhở. “Hai tỷ hay không, sức khỏe và tinh thần của em là quan trọng nhất.”
Linh quay lại hôn anh. “Em biết. Nhưng em muốn thử. Một tuần làm ‘người tình’ được trả lương cao nhất thế giới.”
3. NGÀY THỨ NHẤT: SỰ LÀM QUEN
8 giờ sáng. Hạo Nam gõ cửa phòng Linh. Anh ta mặc bộ đồ thể thao màu trắng, tươi tắn sau khi bơi.
“Chúng ta sẽ đi bộ dọc bờ biển,” Hạo Nam nói. “Và nói chuyện.”
Suốt hai tiếng đồng hồ, họ đi bộ trên cát. Hạo Nam hỏi Linh về tuổi thơ, về gia đình, về những ước mơ trước khi cô trở thành “nghệ sĩ tiếp khách”. Linh trả lời chân thật, không giấu diếm. Có một sự tôn trọng kỳ lạ trong cách Hạo Nam lắng nghe.
11 giờ, họ trở về villa. “Bây giờ,” Hạo Nam nói, “phần thể xác.”
Trong phòng gặp gỡ – một căn phòng với tường kính toàn cảnh nhìn ra biển – Hạo Nam không vội vã. Anh ta ngồi trên ghế sofa, ra hiệu cho Linh đứng trước mặt.
“Cởi đồ cho tôi xem,” giọng anh ta nhẹ nhàng nhưng đầy mệnh lệnh. “Thật chậm.”
Linh làm theo. Dưới ánh sáng ban ngày tràn ngập qua cửa kính, cơ thể cô hiện ra không một khuyết điểm. Hạo Nam quan sát như một nhà sưu tập nghệ thuật.
“Đẹp,” anh ta thốt lên. “Giờ đến đây.”
Anh ta không đụng vào cô ngay. Mà dùng ngón tay chạm nhẹ lên da cô, bắt đầu từ cổ, xuống vai, cánh tay, như đang vẽ một bức tranh vô hình. Rồi xuống ngực, vòng quanh đầu vú nhưng không chạm vào.
Linh run lên. Sự chậm rãi này kích thích hơn cả sự thô bạo.
“Anh muốn biết mọi ngóc ngách của cơ thể em,” Hạo Nam thì thầm. “Trong một tuần này, em thuộc về anh.”
Rồi anh ta mới bắt đầu hôn. Những nụ hôn nhẹ, chậm rãi, lan tỏa khắp cơ thể cô. Lưỡi anh ta liếm từng centimet da thịt, từ nách xuống sườn, xuống bụng. Linh rên lên những tiếng nhỏ, không phải vì khoái cảm mạnh, mà vì sự chú ý tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Khi Hạo Nam dùng miệng ngậm lấy đầu vú của cô, tay anh ta xuống vùng kín, Linh đã ướt nhẹ. Nhưng anh ta không vội vào. Anh ta dùng ngón tay mở môi âm hộ, quan sát kỹ càng, rồi mới dùng lưỡi liếm một đường dài từ dưới lỗ đít lên đến hột le.
“Ưm…” Linh thở dốc. Sự kiên nhẫn của anh ta khiến cô căng thẳng một cách kỳ lạ.
Cuối cùng, khi mặt trời lên cao, Hạo Nam mới cởi quần áo mình. Cặc anh ta không quá lớn, nhưng thẳng và đẹp. Anh ta đặt Linh nằm trên thảm trắng trước cửa kính, rồi từ từ đưa cặc vào lồn cô.
Nhịp điệu chậm, sâu, đều đặn. Mỗi cú đẩy như được tính toán kỹ lưỡng. Hạo Nam nhìn thẳng vào mắt Linh trong suốt quá trình, như muốn đọc được mọi cảm xúc trong cô.
Khi anh ta xuất tinh, đó cũng là một sự kiểm soát hoàn hảo – không rên rỉ, chỉ một tiếng thở dài nhẹ, và cặc rút ra trước khi tinh dịch trào ra ngoài.
“Buổi sáng hôm nay kết thúc,” Hạo Nam nói, đứng dậy mặc đồ. “4 giờ chiều chúng ta gặp lại.”
Linh nằm đó, người đẫm mồ hôi, lồn còn hơi mở, nước và tinh dịch hòa lẫn chảy ra ngoài. Cô cảm thấy… được sử dụng, nhưng theo một cách hoàn toàn khác.
4. PHÒNG CHỜ VÀ SỰ CHIA SẺ
Linh trở về phòng mình, nơi Việt đang ngồi đọc sách bên cửa sổ.
“Thế nào?” Việt hỏi, đứng dậy đón cô.
Linh ôm chầm lấy anh, thở dài. “Kỳ lạ. Anh ta… như một nhà khoa học đang nghiên cứu cơ thể em. Từ tốn, tỉ mỉ, kiểm soát hoàn toàn.”
Cô kể lại từng chi tiết. Việt lắng nghe, cặc anh cương lên trong quần, nhưng không phải vì ghen, mà vì sự mô tả sống động của cô.
“Anh ta muốn gì ở em, thực sự?” Việt hỏi.
“Em không biết. Nhưng có cảm giác… anh ta đang thử nghiệm điều gì đó. Không chỉ về thể xác.”
4 giờ chiều, Linh lại đến phòng gặp gỡ. Lần này, Hạo Nam yêu cầu cô mặc một chiếc váy dài màu trắng, không mặc đồ lót.
“Chúng ta sẽ ăn tối,” anh ta nói. “Nhưng trong bữa ăn, em sẽ ngồi trên đùi tôi.”
Suốt bữa tối, Linh ngồi trên đùi Hạo Nam, cố gắng ăn trong khi cảm nhận cặc anh ta cương cứng dưới mông mình. Thỉnh thoảng, anh ta lại dùng tay luồn dưới váy, sờ vào lồn cô, hoặc véo nhẹ đầu vú.
“Em có thấy hứng thú không?” Hạo Nam hỏi, miệng vẫn nhai thức ăn.
“Có,” Linh thật thà. “Nhưng… kỳ lạ.”
“Sự kỳ lạ là thứ tôi tìm kiếm.”
Sau bữa tối, Hạo Nam không làm tình với cô ngay. Anh ta dẫn cô ra bãi biển riêng, bảo cô cởi váy, và bắt đầu hôn cô dưới ánh trăng. Tay anh ta khám phá cơ thể cô dưới ánh sao, lưỡi liếm vào lỗ tai, cổ, ngực.
Rồi anh ta đặt cô nằm trên cát, nhưng không vào lồn. Thay vào đó, anh ta yêu cầu cô quay lưng lại, và dùng lưỡi liếm lỗ đít cô một cách tỉ mỉ.
“Ở đây,” Hạo Nam thì thầm, “ít người nghĩ đến. Nhưng nó nhạy cảm không kém.”
Linh rên lên, tay bấu vào cát. Sự kết hợp giữa cát mịn dưới người và lưỡi ấm ẩm ở lỗ đít khiến cô run bần bật.
Khi họ trở về villa, đã 9 giờ tối. Hạo Nam mới chính thức đụ cô, lần này từ phía sau, trên ban công nhìn ra biển đêm. Tiếng sóng vỗ át đi tiếng rên của Linh.
Việt, từ phòng mình, nhìn thấy bóng hai người trên ban công qua khe cửa sổ. Tim anh thắt lại, nhưng cặc vẫn cương. Anh thủ dâm trong im lặng, mắt không rời bóng dáng vợ mình đang bị một người đàn ông khác chiếm hữu dưới ánh trăng.
5. NHỮNG NGÀY TIẾP THEO: SỰ THÂM NHẬP
Ngày thứ hai, Hạo Nam tập trung vào miệng Linh. Anh ta dành cả buổi sáng chỉ để dạy cô cách bú cặc theo ý anh ta – góc độ, độ sâu, cách dùng lưỡi, cách nuốt.
“Không phải kỹ thuật của em không tốt,” Hạo Nam nói khi Linh đang ngậm cặc anh ta. “Nhưng tôi muốn nó hoàn hảo theo cách của tôi.”
Buổi chiều, anh ta dùng đồ chơi – một chiếc máy rung hình con rắn, đưa vào cả lồn lẫn đít Linh cùng lúc, trong khi bắt cô đọc thơ cho anh ta nghe.
“Giọng em run lên,” Hạo Nam nhận xét. “Hay. Rất hay.”
Ngày thứ ba, anh ta yêu cầu Linh không được tắm rửa sau mỗi lần làm tình. “Tôi muốn mùi của tôi lưu lại trên em. Muốn em mang theo nó về phòng chồng em.”
Đêm đó, khi Linh trở về phòng Việt, cơ thể cô đầy mùi Hạo Nam – mùi nước hoa gỗ đàn hương, mùi mồ hôi, và mùi tinh dịch khô. Việt hôn cô, liếm những vết tinh trên ngực cô, nuốt vào.
“Anh có ghê không?” Linh hỏi.
“Không,” Việt thở dốc. “Nó… kích thích. Biết rằng em vừa ở với anh ta, nhưng giờ về với anh.”
Ngày thứ tư, Hạo Nam đưa ra yêu cầu mới: anh ta muốn Linh thủ dâm trước mặt anh ta, trong khi anh ta ngồi xem và… làm việc trên laptop.
“Tôi muốn thấy em tự làm mình thỏa mãn,” anh ta nói. “Và tôi muốn em phải lên đỉnh ít nhất ba lần trước khi tôi can thiệp.”
Linh nằm trên giường, tay mở lồn mình ra, ngón tay xoa lên hột le, trong khi Hạo Nam ngồi bàn gần đó, gõ máy tính. Thỉnh thoảng anh ta liếc nhìn, nhận xét: “Nhanh hơn chút… dùng hai ngón tay… đúng rồi.”
Sự kết hợp giữa sự xấu hổ, khoái cảm, và cảm giác bị quan sát như một thí nghiệm khiến Linh lên đỉnh nhanh hơn bao giờ hết. Khi cô rên lên lần thứ ba, Hạo Nam mới đóng laptop lại, cởi quần, và đụ cô một cách nhanh chóng, dứt khoát, như phần thưởng.
6. NGÀY THỨ NĂM: SỰ ĐẢO NGƯỢC
Sáng thứ năm, Hạo Nam đến phòng Linh và Việt. Anh ta nhìn Việt.
“Hôm nay,” anh ta nói, “tôi muốn anh tham gia.”
Việt giật mình. “Ý ông là…”
“Tôi muốn xem hai vợ chồng làm tình,” Hạo Nam nói thẳng. “Tôi sẽ ngồi xem. Và sau đó… có thể tham gia.”
Linh nhìn Việt, mắt cầu cứu. Nhưng sâu trong đó, có một tia tò mò.
Việt thở dài. “Được. Nhưng chỉ xem thôi.”
Trong phòng gặp gỡ, Hạo Nam ngồi trên ghế bành như một vị khán giả. Linh và Việt đứng giữa phòng, lúng túng.
“Đừng ngại,” Hạo Nam nói. “Hãy làm như không có tôi ở đây.”
Nhưng làm sao có thể? Việt ôm Linh, hôn cô. Dần dần, sự hiện diện của người thứ ba trở thành một chất xúc tác kỳ lạ. Họ làm tình với một sự mãnh liệt khác thường. Việt đụ Linh từ phía sau, tay nắm chặt ngực cô, miệng thì thầm: “Anh yêu em, dù em đang thuộc về ai.”
Linh rên lên, lồn cô co bóp mạnh quanh cặc Việt. “Em cũng yêu anh… chỉ mình anh thôi…”
Hạo Nam quan sát, mặt vẫn lạnh, nhưng cặc anh ta đã cương lên rõ trong quần.
Khi Việt sắp xuất tinh, Hạo Nam đứng dậy. “Đủ rồi.”
Anh ta bước tới, đẩy Việt ra – không thô bạo, nhưng dứt khoát. Rồi anh ta đưa cặc mình vào lồn Linh vừa được làm ấm bởi chồng cô.
“Bây giờ,” Hạo Nam thì thầm vào tai Linh, “em cảm thấy sự khác biệt chứ? Giữa tình yêu và sự mua chuộc?”
Linh không trả lời, chỉ rên lên khi anh ta bắt đầu đẩy. Việt đứng nhìn, cặc vẫn cương, nhưng lòng đầy cảm xúc lẫn lộn.
Khi Hạo Nam xuất tinh vào lồn Linh, anh ta quay lại nhìn Việt. “Anh thấy không? Cô ấy có thể phân biệt. Nhưng cơ thể thì không. Cơ thể chỉ biết khoái cảm.”
7. NGÀY CUỐI: SỰ THỪA NHẬN
Sáng cuối cùng, Hạo Nam gọi cả hai vợ chồng đến phòng gặp gỡ.
“Tuần này sắp kết thúc,” anh ta nói. “Tôi muốn các anh chị biết lý do thực sự.”
Anh ta mở một album ảnh trên bàn. Những bức ảnh cũ, một người phụ nữ xinh đẹp.
“Vợ tôi,” Hạo Nam nói, giọng lần đầu tiên có cảm xúc. “Cô ấy mất cách đây 5 năm. Ung thư. Trước khi mất, cơ thể cô ấy… thay đổi. Nhưng tôi vẫn yêu cô ấy. Vẫn muốn cô ấy.”
Anh ta nhìn Linh. “Cô giống cô ấy. Không phải ngoại hình, mà là… sự can đảm. Cách cô chấp nhận cơ thể mình, cách cô sử dụng nó. Vợ tôi, trước khi mất, đã nói: ‘Em muốn được sống trọn vẹn, dù chỉ một ngày cuối cùng.’”
Hạo Nam thở dài. “Tuần này, tôi không mua chuộc cô. Tôi mua… sự hiện diện. Sự chú ý hoàn toàn mà tôi không còn có được từ người tôi yêu. Và tôi muốn kiểm tra xem, liệu tiền có thể mua được sự gắn bộ, dù chỉ là tạm thời.”
Căn phòng im lặng. Linh bước tới, đặt tay lên tay Hạo Nam. “Em không thể thay thế vợ anh. Nhưng em hy vọng tuần này đã cho anh… một chút an ủi.”
Hạo Nam gật đầu. “Nó đã cho tôi nhiều hơn thế. Nó cho tôi thấy rằng tình yêu thực sự và sự mua chuộc là hai thứ khác nhau. Và các anh chị,” anh ta nhìn cả hai, “các anh chị có một thứ tình yêu kỳ lạ. Nhưng nó thực.”
Buổi chiều cuối cùng, Hạo Nam không đòi hỏi gì. Anh ta chỉ ôm Linh, khẽ hôn lên trán cô. “Cảm ơn em.”
8. TRỞ VỀ
Trên máy bay về, Linh ngủ say trên vai Việt. Tuần lễ đã kết thúc. Hai tỷ đã vào tài khoản.
Nhưng thứ họ mang về không chỉ là tiền.
Đêm đầu tiên về nhà, họ nằm trên giường riêng, trong căn phòng quen thuộc.
“Em có hối hận không?” Việt hỏi.
Linh lắc đầu. “Không. Nhưng em hiểu ra nhiều điều. Rằng có những nỗi đau không thể chữa lành bằng tiền. Rằng tình yêu của chúng ta… tuy kỳ lạ, nhưng là thứ đáng giá nhất.”
Cô quay sang hôn Việt. “Và em muốn nói với anh điều này: dù em có tiếp bao nhiêu khách, dù cơ thể em thuộc về ai trong những khoảnh khắc đó, thì trái tim em vẫn chỉ thuộc về anh. Luôn luôn.”
Việt ôm chặt cô. “Anh biết. Và anh cũng vậy.”
Họ làm tình đêm đó, không phải với sự hưng phấn từ những câu chuyện kể, mà với một sự trân trọng mới mẻ. Một sự biết ơn vì đã có nhau, dù thế giới của họ có méo mó đến đâu.
Trong bóng tối, Linh thì thầm: “Tuần tới, chúng ta có kế hoạch gì không?”
Việt mỉm cười. “Có. Chúng ta sẽ đi mua một căn nhà mới. Một nơi thực sự của riêng mình. Và sau đó… tiếp tục công việc.”
“Vẫn tiếp tục?”
“Vẫn tiếp tục. Vì đó là lựa chọn của chúng ta. Và chúng ta không còn phải xấu hổ về nó nữa.”
Họ ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau, với sự bình yên lạ thường sau một tuần dài làm “người tình thuê” cho một trái tim tan vỡ.
Và họ biết rằng, dù tương lai thế nào, họ sẽ cùng nhau đối mặt. Với tình yêu kỳ lạ, mạnh mẽ, không thể phá hủy này.
HẾT CHƯƠNG 11
