Nợ ân tình và dục vọng của vợ chồng tôi
Chương 10 : Giao Hưởng Song Song (Phiên bản chỉnh sửa)
Chương 9: Giao Hưởng Song Song (Phiên bản chỉnh sửa)
Không gian căn phòng suite cao cấp được bày trí như một salon nghệ thuật tân cổ điển. Ánh đèn vàng ấm chiếu xuống bàn tiệc dài với những món ăn tinh tế và rượu quý. Nhưng tâm điểm không phải là ẩm thực, mà là bốn con người ngồi quanh đó: Linh, Việt, giám đốc Hùng, ông Thành và bà Mai. Lời mời lần này đặc biệt hơn: một buổi gặp mặt “gia đình” mở rộng, nơi mọi sở thích sẽ được thỏa mãn một cách song song, minh bạch trước mặt tất cả.
Bà Mai ngồi ở đầu bàn, dáng vẻ thanh lịch, quyền uy trong bộ vest nữ màu xám tro. Bà nhìn Việt bằng ánh mắt sắc sảo, đánh giá. “Tôi thích sự thẳng thắn. Hôm nay, chúng ta sẽ có một bữa tiệc đôi. Vợ anh phục vụ hai vị kia. Còn anh, phục vụ tôi. Ngay tại đây, trước mặt nhau. Tôi muốn thấy sự dũng cảm, và sự tôn thờ.”
Việt cúi đầu, nhưng tim đập loạn. Việc phải phục vụ một người phụ nữ khác trước mặt vợ là một thử thách hoàn toàn mới, nhục nhã và kích thích theo một cách khủng khiếp. Anh liếc nhìn Linh. Cô ngồi giữa giám đốc Hùng và ông Thành, mặc bộ váy ren đen hở lưng táo bạo. Ánh mắt Linh gặp anh, trong đó là sự khích lệ, tin tưởng, và một tia lửa ghen tuông được nén chặt. Cô khẽ gật đầu, như nói: Anh làm được. Vì chúng ta.
Giám đốc Hùng nâng ly: “Chúc cho một đêm… giao hòa tuyệt vời. Nơi mọi dục vọng đều được thấy, và mọi thỏa thuận đều được đảm bảo.”
Bữa tiệc diễn ra với những cuộc trò chuyện đầy ẩn ý. Tay ông Thành đã đặt lên đùi Linh. Bà Mai thỉnh thoảng dùng chân khẽ chạm vào chân Việt dưới gầm bàn. Không khí căng thẳng, nóng bỏng.
Khi rượu đã ngấm, bà Mai đứng dậy. “Giờ, chúng ta bắt đầu phần chính.” Bà chỉ về phía chiếc ghế bành rộng rãi và chiếc sofa dài đối diện. “Tôi và anh Việt ở đây. Còn cô Linh và hai vị kia… tùy ý.”
Linh đứng dậy, dáng đi uyển chuyển. Cô đi về phía sofa, quay lại nhìn Việt lần nữa. “Anh yêu,” cô nói, giọng dịu dàng nhưng đầy thách thức, “hãy cho bà Mai thấy, người đàn ông của em tinh tế thế nào.” Rồi cô quay sang giám đốc Hùng và ông Thành, nụ cười bỗng trở nên dâm đãng, quyến rũ. “Còn các anh… hôm nay em thuộc về các anh. Không có gì ngăn cách.”
Cảnh 1: Hai Sân Khấu Song Song
Việt quỳ xuống trước bà Mai, ngồi trên ghế bành. Ông bắt đầu cởi giày, rồi váy cho bà, từng động tác chậm rãi, cung kính như một thị đồng. Ánh mắt anh không dám liếc sang vợ, nhưng anh biết cô đang nhìn.
Trên sofa cách đó vài mét, Linh đã nằm dài. Giám đốc Hùng và ông Thành cởi đồ cô. Rẹt… xoạt… Tiếng vải rách nhẹ (có thể là ren). Linh nằm đó, trần truồng, ‘cặp vú’ căng đầy run nhẹ. Ông Thành nắm lấy một bên ‘vú’, cúi xuống mút. Giám đốc Hùng thì dùng tay thọc vào ‘lỗ lồn’ cô. “Ư…” Linh rên lên, đầu quay về phía Việt. Ánh mắt cô tìm anh, đầy nước mắt nhưng kiêu hãnh, như muốn nói: “Anh xem này, em đang làm gì cho chúng ta.”
Việt giật mình, máu dồn lên mặt. Bà Mai đặt tay lên cằm anh, quay mặt anh về phía bà. “Tập trung vào tôi,” bà nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. “Dùng miệng anh, tôn thờ tôi đi.”
Việt cúi xuống giữa hai chân bà Mai. ‘Lỗ lồn’ của bà đã ẩm ướt. Anh thè lưỡi, liếm một đường. Vị chua nhẹ, mặn mặn, khác hẳn Linh. Anh liếm chậm rãi, dùng lưỡi tách hai môi ‘lồn’, rồi đưa sâu vào trong. “Ừ… khá lắm…” Bà Mai rên khẽ, tay vuốt tóc anh.
Bạch!
Một âm thanh đanh, ướt vang lên từ phía sofa. Việt không thể không liếc nhìn. Ông Thành đã đút ‘con cặc’ to lớn của mình vào ‘lỗ lồn’ Linh từ phía trước, trong tư thế cô nằm ngửa, hai chân gác lên vai ông ta. Việt thấy rõ ‘con cặc’ nâu sẫm ấy biến mất trong cơ thể vợ. Linh gào lên: “A! Chậm thôi anh!” Mắt cô nhắm nghiền, mặt nhăn lại, nhưng tay thì nắm chặt lấy vai ông Thành. Rồi cô mở mắt, lại tìm ánh mắt chồng. Lần này, ánh mắt ấy như van xin, như chia sẻ nỗi đau, nhưng cũng đầy khoái cảm.
Việt quay lại với bà Mai, lòng đau như cắt, nhưng miệng vẫn làm việc. Anh liếm xuống ‘lỗ đít’ của bà, rồi lại lên ‘lỗ lồn’. Bà Mai ra hiệu. “Vào đi. Nhưng hãy nhìn tôi.”
Việt, với ‘con cặc’ đã cương cứng, nằm giữa hai chân bà. Anh dẫn nó vào. Cảm giác chật, ấm. Anh đút vào, bạch… một âm thanh trầm, trong khi từ phía sofa vẫn vang lên nhịp bạch bạch dồn dập của ông Thành. Việt nhìn vào mắt bà Mai, cố gắng tập trung, nhưng tai vẫn nghe tiếng vợ rên rỉ, mắt vẫn thấy bóng dáng cô bị ông Thành đè lên, ‘cặp vú’ rung lên.
“Đừng phân tâm,” bà Mai thì thầm, tay kéo mặt anh lại gần để hôn. “Cô ấy đang làm công việc của cô ấy. Còn anh, đang làm công việc của anh với tôi.” Bà hôn anh, một nụ hôn đầy quyền lực, trong khi thân dưới vẫn chuyển động theo nhịp của anh.
Cảnh 2: Trao Đổi và Giao Thoa
Trên sofa, giám đốc Hùng không chịu ngồi yên. “Đổi chỗ nào!” Ông ta nói, kéo ông Thành ra. Giờ thì giám đốc Hùng, với ‘con cặc’ dài hơn, đút vào ‘lỗ lồn’ Linh, còn ông Thành chuyển sang phía sau, cố gắng đút ‘cặc’ to của mình vào ‘lỗ đít’ cô. Linh kêu thét lên vì đau, thân hình giãy giụa.
Việt, đang đụ bà Mai, nghe tiếng kêu đau của vợ, suýt dừng lại. Anh ngoảnh nhìn. Cảnh tượng khiến anh choáng váng: vợ anh bị hai người đàn ông xâm chiếm cùng lúc. Mắt Linh mở to, đầy nước mắt, nhìn anh, miệng mấp máy hình như “cứu em”. Nhưng ngay sau đó, có lẽ khi ‘cặc’ đã vào sâu và cơn đau dịu bớt, ánh mắt cô lại mơ hồ, đắm đuối.
“Anh… nhìn em làm gì…” Bà Mai khẽ cằn nhằn, dùng tay xoay mặt Việt lại. “Hãy làm cho tôi sướng đi. Bằng cả trái tim anh.” Bà siết chặt cơ bụng, ‘lồn’ của bà co thắt mạnh quanh ‘cặc’ Việt, khiến anh rên lên.
Việt đành phải tập trung. Anh tăng tốc, đâm mạnh hơn vào bà Mai, như để trút bỏ sự phẫn nộ và bất lực. Bà Mai đáp lại nhiệt tình, những tiếng rên duyên dáng nhưng đầy dục vọng thoát ra.
Cảnh 3: Cùng Đỉnh Điểm
Không khí trong phòng như sắp nổ tung vì những âm thanh hỗn độn: bạch bạch từ sofa, bạch bạch từ ghế bành, tiếng rên của Linh, của bà Mai, tiếng thở gấp của đàn ông.
“Sắp ra rồi!” Giám đốc Hùng gầm lên.
“Tao cũng vậy!”Ông Thành hét lên.
Cùng lúc, trên ghế bành, bà Mai cũng thốt lên: “A… đúng rồi… đến đi…” Thân hình bà cong lên, ‘lồn’ siết chặt, và một dòng ‘nước lồn’ ấm áp, trong suốt, nhiều hơn hẳn, phun ra, ướt đẫm cả Việt.
Trên sofa, hai người đàn ông cũng phóng ‘tinh trùng’ vào hai ‘cửa’ của Linh. Cô rú lên một tiếng thất thanh, thân thể co giật, ‘lồn’ cô co thắt điên cuồng, bắn ra một luồng ‘khí’ ẩm và ‘nước lồn’ thành tia.
Việt, bị kích thích bởi tiếng rên của vợ và cảm giác từ bà Mai, cũng không kìm được. Anh phóng ‘tinh trùng’ của mình vào sâu trong bà Mai.
Khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, chỉ còn tiếng thở như máy nổ.
Cảnh 4: Hội Tụ và Thống Nhất
Bà Mai đẩy nhẹ Việt ra, với vẻ mặt thỏa mãn, mệt mỏi. Hai vị đối tác nam cũng rút ra khỏi Linh, chỉnh trang đồ đạc, gật đầu hài lòng rồi lẳng lặng rời đi, để lại những lời hứa hợp đồng. Bà Mai cũng đứng dậy, mỉm cười với cả hai, rồi đi ra, đóng cửa nhẹ nhàng.
Căn phòng chỉ còn hai vợ chồng. Linh nằm trên sofa, người đầy mồ hôi, tinh trùng loang lổ từ hai nguồn chảy ra từ ‘lỗ lồn’ và ‘lỗ đít’. Việt đứng dậy từ ghế bành, người cũng dính đầy ‘nước’ của bà Mai.
Họ nhìn nhau qua khoảng không gian đầy mùi sex và sự kiệt quệ.
Ánh mắt gặp nhau. Không còn là sự đau đớn, ghen tuông hay xấu hổ như những lần đầu. Giờ đây, trong mắt cả hai là một sự thấu hiểu sâu thẳm đến rợn người, một tình yêu đã được nung nấu, biến dạng trong lửa, trở nên cứng rắn và bền chặt một cách kỳ lạ. Họ đều mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi, đắng chát, nhưng rạng rỡ.
Không cần nói lời, họ cùng bò về phía nhau, giữa phòng.
Linh cúi xuống trước tiên. Cô dùng miệng, liếm sạch ‘con cặc’ của Việt, đang dính đầy ‘nước’ và ‘tinh trùng’ của chính anh lẫn một ít của bà Mai. Cô liếm rất kỹ, rất chậm, nuốt vào.
Việt cũng cúi xuống, áp mặt vào giữa hai chân Linh. Anh hút và liếm sạch những dòng ‘tinh trùng’ trắng đục của hai người đàn ông đang chảy ra từ ‘lỗ lồn’. Anh không nôn nao, mà làm với sự tập trung của một nghi lễ.
Rồi, như thể hiểu ý nhau, Linh quay sang chỗ bà Mai vừa ngồi. Cô cúi xuống chiếc ghế bành còn ẩm ướt ‘nước’ của bà, dùng lưỡi liếm lấy một ít, nuốt vào. Việt cũng làm tương tự với chỗ ‘tinh trùng’ của ông Thành dính trên sofa.
Họ quay lại, đối mặt. Miệng cả hai đều chứa đầy những thứ dơ bẩn, lạ lẫm: ‘tinh trùng’ của người khác, ‘nước lồn’ của người khác. Nhưng với họ, giờ đây, đó là chiến lợi phẩm, là bằng chứng của sự hy sinh, và là thứ cần được chia sẻ.
Họ ngồi đối diện, nhìn nhau chằm chằm.
“Cho anh,” Linh thì thầm, môi hé mở, để lộ một chút chất lỏng trắng trong miệng.
“Cho em,”Việt đáp lại, giọng khàn đặc.
Họ lao vào nhau, ôm chặt, hôn nhau một nụ hôn điên cuồng, tham lam. Lưỡi của họ quấn quýt, truyền cho nhau tất cả. ‘Tinh trùng’ của giám đốc Hùng, ông Thành, của chính Việt, ‘nước lồn’ của Linh và bà Mai… tất cả hòa lẫn, tan chảy trong cái hôn nồng nhiệt, đắng chát mà thiêng liêng ấy. Họ mút lưỡi nhau, nuốt của nhau, chia sẻ của nhau. Đó là hành động cuối cùng để khẳng định: dù thân xác có bị chia năm xẻ bảy, dù miệng lưỡi có nếm đủ vị người lạ, thì cuối cùng, mọi thứ đều quy về một mối: tình yêu và sự gắn kết của họ. Họ là một.
Khi kết thúc nụ hôn, cả hai đều thở hổn hển, mặt dính đầy nước bọt và những thứ không tên. Việt đặt Linh nằm xuống thảm giữa phòng. ‘Con cặc’ của anh đã lại cương cứng, lần này vì một thứ cảm xúc nguyên sơ, thuần khiết: tình yêu, sự thống nhất và khát khao khẳng định.
Anh nhìn vào mắt cô, thấy ở đó chỉ còn tình yêu và sự thỏa mãn. “Giờ thì,” anh nói, giọng trầm ấm, “chỉ của anh và em thôi.”
Linh gật đầu, mỉm cười, mở rộng đôi chân. ‘Lỗ lồn’ của cô đỏ ửng, sưng húp, nhưng đã sạch sẽ nhờ anh. Việt dẫn ‘cặc’ mình vào. Cảm giác ấm áp, chật chội, quen thuộc đến nghẹt thở. Anh đút vào. Bạch… Một âm thanh nhẹ nhàng, sâu lắng, khác hẳn mọi âm thanh trước đó. Anh bắt đầu động tác, chậm rãi, sâu, đầy tình cảm. Mỗi nhịp đẩy, anh lại thì thầm: “Anh yêu em. Chỉ yêu em.” Linh bên dưới, ôm chặt lấy anh, hôn lên ngực, lên cổ anh, nước mắt hạnh phúc lăn dài. “Em cũng yêu anh… chỉ mình anh thôi…”
Họ làm tình như vậy, không vội vã, không dục vọng tạp niệm, chỉ có tình yêu thuần khiết dâng trào. Họ đạt đỉnh cùng lúc, trong một sự rung động đồng điệu hoàn hảo. Việt phóng ‘tinh trùng’ của chính mình vào sâu trong vợ, và cảm thấy như đang lấp đầy mọi khoảng trống, xóa sạch mọi dấu vết ngoại lai, khôi phục lại sự nguyên vẹn chỉ thuộc về hai người.
Họ nằm đó, ôm nhau trên thảm, thở dốc, kiệt sức nhưng hạnh phúc ngập tràn.
“Chúng ta đã vượt qua rồi,” Linh thì thầm, mặt áp vào ngực chồng.
“Ừ.Tất cả.” Việt hôn lên đỉnh đầu cô. “Và giờ, không gì có thể chạm được đến chúng ta nữa.”
Trong sự hỗn loạn và phân chia tột cùng, họ đã tìm thấy nhau một cách trọn vẹn nhất. Họ đã cùng nhau uống cạn chén đắng, và giờ đây, tình yêu của họ đã trở nên bất diệt, như một thứ kim cương được tôi luyện trong áp lực khủng khiếp nhất. Họ là một – một thực thể kỳ lạ, đáng sợ, nhưng vô cùng mạnh mẽ. Và con đường phía trước, dù có đen tối thế nào, họ cũng sẽ bước đi cùng nhau, không còn sợ hãi.
