Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Night pleasure

Chương 8



Dù vậy, Kyrian vẫn nhìn thấy vẻ hối hận trên gương mặt bạn mình. Anh ước gì cóthể xóa đi suy nghĩ đó trong đầu Julian.

“Sau đó thì thế nào ?” Julian hỏi. “Các tư liệu lịch sử viết lại là bọnValerius đã bắt được cậu trong cuộc chiến, nhưng tớ không tin được chuyện đó.Đó không phải là cách mà cậu chiến đấu.”

“Còn sử sách thì lại bảo là cậu bị bọn sát thủ của Scipio giết chết. Lịch sửlà do kẻ chiến thắng tạo ra.”

Lần đầu tiên trong suốt mấy thế kỷ, Kyrian cho phép bản thân hồi tưởng lại cáingày định mệnh trong quá khứ.

Anh nghiến chặt răng khi cơn giận dữ và đau đớn như một trận đại hồng thủytràn về quất thẳng vào anh thêm lần nữa. Anh vẫn còn nhớ rõ tại sao lại muốntrục xuất những suy nghĩ đó ra khỏi trí não, tới cõi vĩnh hằng. “Cậu biếtkhông, số phận là cái thứ khốn khiếp và xảo quyệt nhất. Tớ không bị Valeriusbắt, là tớ bị đưa đến làm quà tặng cho hắn.”

Julian nhướng mày. “Sao lại thế.”

“Chính là Clytemnestra bé bỏng của tớ. Trong khi chúng ta phải chiến đấu vớibọn La Mã thì vợ tớ lại ở nhà, hân hoan chào đón hắn ngay trên giường của ả.”

Mặt Julian trắng nhợt. “Tớ không thể tin nổi Theone lại đối xử với cậu như thếsau tất cả những gì cậu đã làm cho cô ta.”

“Đâu cứ phải thiện lai thiện báo.”

Julian cảm thấy đau đớn khi nghe giọng nói cay đắng của Kyrian. Đây không phảingười đàn ông mà anh đã biết khi còn ở Macedonia. Kyrian của xứ Thrace luôn làmột con người vui vẻ đầy nhiệt huyết với trái tim sôi nổi. Người đang đứngtrước mặt anh lúc này là một người hoàn toàn không còn sức sống. Luôn đềphòng. Luôn nghi hoặc và lạnh lùng.

“Có phải vì vậy mà cậu trở thành Kẻ Săn Đêm không ?” Julian hỏi.

“Ừ.”

Julian nhắm mắt lại, anh cảm thấy vừa thương hại lại vừa giận dữ cho người bạncủa mình. Hình ảnh Kyrian hàng thế kỷ trước cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh.Một đôi mắt luôn cười, và rất lém lỉnh. Kyrian là người sống nồng nhiệt vàluôn yêu đời nhất mà anh từng gặp. Một tâm hồn hào phóng, một con người tốtbụng và một trái tim quả cảm, lúc nào Julian cũng cảm thấy thua kém Kyrian vàđôi khi nó khiến anh cảm thấy muốn ghét thằng nhóc ưa phá bĩnh và kiêu ngạođó. Nhưng ghét Kyrian lại là chuyện không thể nào.

Valerius đã làm gì với cậu ?” Julian hỏi.

Kyrian hít một hơi thật sâu. “Tin tớ đi, cậu không muốn biết rõ từng chi tiếtđến thế đâu.”

Julian cảm thấy hình như Kyrian có chút không thoải mái khi những hồi ức xưaùa về. “Sao hả ?”

“Không gì.” Kyrian trả lời nhanh.

Julian nghĩ về vợ Kyrian. Dáng người nhỏ, mái tóc vàng óng ả, Theone xinh đẹphơn Helen của thành Troy rất nhiều. Julian chỉ mới gặp ả có một lần, và từkhoảng cách rất xa. Nhưng cho dù là vậy, anh vẫn hiểu tại sao Kyrian lại mêmẩn cô nàng đến vậy. Từ ả toát ra một thứ hào quang kỳ ảo của gợi cảm, và nhụcdục.

Lần đầu gặp nhau, Kyrian chỉ mới hai mươi hai, và Kyrian lập tức mê đắm cô gáinàng lớn hơn anh đến tám tuổi. Cho dù người ta có nói gì về cô ả thì Kyriancũng vẫn để ngoài tai. Anh yêu người phụ nữ đó bằng từng tế bào trong cơ thểvà bằng cả linh hồn.

“Còn Theone thì sao ?” Julian hỏi. “Cậu có thử tìm hiểu xem tại sao cô ta lạilàm thế không ?”

Kyrian ném cái túi cứu thương trả lại Julian. “Cô ta nói cô ta làm thế vì sợtớ không thể bảo vệ được cô ta.”

Julian chửi thề.

“Tớ thì lại nghĩ chắc là còn nguyên nhân nào khác nữa.” Kyrian lầm lì nói.“Cậu biết không, tớ nằm đó hàng tuần cố nghĩ xem làm sao mà cô ấy lại ghét tớđến nỗi nộp tớ cho kẻ thù tồi tệ nhất trên đời này. Tớ không sao tưởng nỗimình lại là thằng khốn nạn đến vậy.”

Kyrian nghiến răng nhớ lại ánh mặt cô vợ nhìn mình khi bọn kia chuẩn bị hànhhình. Cô ả đã trừng mắt nhìn lại anh, trong mắt không chút gì ân hận. Anh đãcho cô ả những gì tốt nhất, cả con tim và cả linh hồn trong khi ả không thểcho anh được bất cứ thứ gì. Cho dù là chút lòng thương hại. Chỉ cần có chút ânhận trong đôi mắt đó, chỉ cần chút thôi…

Nhưng trên mặt ả tất cả cảm xúc tồn tại chỉ là sự tò mò bệnh hoạn.

Chính điều đó đã xé nát trái tim anh. Nếu cô vẫn không thể yêu anh sau tất cảnhững gì anh đã làm, vậy thì có lẽ chính là vì anh là một người tuyệt đốikhông đáng để được yêu thương.

Vậy là cuối cùng cha anh đã nói đúng. “Không có người phụ nữ nào lại có thểyêu một kẻ nổi loạn và giàu có như con. Hãy chấp nhận sự thật đi. Cuối cùngthì con chỉ là một cái túi tiền bự chảng mà thôi, con trai.”

Cho đến hôm nay, trái tim anh đã hoàn toàn chấp nhận sự thật đó trong đau đớn.Anh sẽ không bao giờ có thể chấp nhận để bất cứ người phụ nữ nào nắm giữ mình.Anh từ chối tình yêu và tất cả những thứ có thể khiến anh trở nên mù quáng.Nhiệm vụ là ưu tiên hàng đầu. Tất cả giờ chỉ là thế.

“Tớ xin lỗi,” Julian thì thào.

Kyrian nhún vai. “Chúng ta ai cũng có chuyện phải hối tiếc cả.” Anh mặc vàochiếc áo rách dính đầy máu.

“Nghe này,” Julian ngăn không cho anh mặc cái áo vào người. “Sao cậu không đitắm trước đi, tớ sẽ tìm cho cậu một bộ quần áo.”

“Vẫn còn một vụ cần giải quyết.”

“Không phải công kích cá nhân đâu, nhưng trông cậu ghê quá. Dù đã lâu lắmkhông đánh nhau nhưng tớ vẫn biết rõ là để đánh đấm cho ra hồn thì cần nhất làbao tử đầy và bồn nước nóng.”

Kyrian ngần ngừ.

“Mười lăm phút ?”

“Nhanh hơn đi.”

Kirian để mặc những dòng nước trong mát vuốt ve trên cơ thể chằng chịt sẹo.Chỉ mới là đầu hôm nhưng anh cảm thấy mệt mỏi rã rời. Vai của anh rung lên đaunhói, phần hông của anh cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy.

Nhưng điều khiến anh bận tâm lại là người phụ nữ đang ở dưới lầu.

Sao anh lại bị hấp dẫn bởi cô ta ? Hàng thế kỷ nay anh đã cứu không biết baonhiêu người. Cảm xúc của anh đối với họ chỉ là chút tò mò thoáng qua. Nhưngvới người phụ nữ này, đối diện với đôi mắt chân thành, lúc nào cũng nhìn thẳngvào người đối diện và nụ cười tươi tắn, trái tim anh như bị rung lên bởi vô sốcảm xúc tưởng chừng như đã bị xóa bỏ hoàn toàn từ hàng thế kỷ trước. Đó lànhững cảm xúc anh không hề mong muốn. Kẻ Săn Đêm tuyệt đối không được phátsinh tình ái. Đó là điều không cần thiết. Tình dục chỉ là một thoáng qua, chỉlà những mối tình một đêm phù phiếm.

Họ được tái sinh chỉ để đơn độc một mình. Mỗi một người trong bọn họ đều biếtrõ điều đó. Họ phải tự tuyên thệ sẽ vĩnh viễn giữ vững nguyên tắc đó.

Trước đây, đó là điều hiển nhiên đối với anh. Trong suốt cuộc đời dài đằngđẵng này, chỉ một lần anh cảm thấy cái thứ cảm giác choáng váng kỳ lạ này, cáicảm giác bao tử như thể quặn lên khi nhìn thấy nụ cười của một người phụ nữ.Nhưng đó đã là chuyện lâu lâu lắm, như thể xảy ra ở một kiếp nào đó của anh.Anh lầm bầm chửi rủa khi nhớ lại chuyện đó.

“Ồ, thôi nào Kyrian,” vừa tắm anh vừa tự nói với bản thân. “Ra khỏi căn nhànày, giết chế Desiderius, rồi trở về nhà. Quên ngay chuyện mày đã từng gặp côta.”

Nhưng cái suy nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại cô ta lần nữa lại như chém mộtnhát vào tim.

Nhưng mà, anh biết anh phải làm gì. Đây là cuộc sống của anh, và anh yêu cuộcsống về đêm mà anh đang bị buộc vào bởi một lời tuyên thệ. Nhiệm vụ cũng chínhlà gia đình. Lời tuyên thệ trung thành xuất phát từ chính trái tim. Công việclà tình yêu, và tất cả những điều đó là vĩnh hằng, là bất biến.

“Amanda ?”

Amanda vội xua đi những suy nghĩ về anh chàng Kẻ Săn Đêm đẹp trai, quay nhìnGrace đang ngồi im trên ghế bành.

“Em lê phòng bọn trẻ lấy giùm chị mấy cái tả được không. Nếu chị leo lên đó sợlà không xuống nổi được luôn.”

Cô bật cười. “Tất nhiên rồi. Em quay lại ngay.”

Amanda lên lầu, rồi đi dọc theo hành lang. Cô băng qua phòng tắm ngay đúng lúcKẻ Săn Đêm bước ra, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm. Cả hai va phảinhau ở cửa. Kẻ Săn Đêm đặt tay lên vai cô để giữ cho cô khỏi ngã, trong khiđôi mắt anh mở to, như có ánh lửa khi nhận ra người đối diện.

Amanda như đóng băng khi cô nhận ra chiếc vòng bạc xinh xắn đeo trên tay cômóc phải chiếc khăn anh đang quấn trên người.

Tệ hại hơn, làn da nâu khỏe mạnh và bàn tay mạnh mẽ đặt trên vai khiến cô cảmthấy sự ham muốn thưởng thức cơ thể đang đứng trước mặt dâng lên mãnh liệt

Trái tim cô đập rộn ràng trước bức tượng thần trước mặt. Và mùi thơm tỏa ra từcơ thể ấm áp, sạch sẽ.

Mái tóc ướt đẫm, trơn mượt hất ngược về sau khiến anh đúng thật là chẳng khácgì một tượng thần được điêu khắc công phu. Cô không bao giờ tưởng tượng nổitrên đời lại có người đàn ông xinh đẹp đến nhường này.

Với cô, đôi mắt cương nghị và hàng lông mi dài như quyến rũ cô phạm tội, và cảcơ thể anh cũng thể. Sự ham muốn khiến cô cảm thấy cơ thể như nóng bừng lên vàmột cơn ớn lạnh chạy khắp người. Anh nhìn cô như thể anh có thể ăn tươi nuốtsống cô và sự thật là cô cũng đang rất muốn được anh ăn sống. Một cách hoàntoàn. Và dứt khoát.

“Giờ thì thú vị đây,” Kẻ Săn Đêm nói bằng giọng nói đấy mê hoặc. Amanda khôngbiết phải làm gì. Cô đang đứng đó, tay nằm rất gần một vị trí căng phồng nàođó ẩn sau lớp khăn tấm. Tại sao bọn họ lại cứ phải phục kích họ ?

Ánh mắt cô lướt nhẹ qua vô số vết sẹo chằng chịt trên cơ thể anh, và cô khôngbiết đâu là những vết thương gây ra bởi sự tra tấn mà anh vừa kể cho Juliannghe.

“Hầu hết,” anh thì thầm, trong khi một tay đưa về sau, ôm trọn cổ cô. Cô cóthể cảm thấy những ngón tay của anh đang ve vuốt trên tóc mình. Vòng tay anhnhư giữ rịt lấy vai cô, mạnh mẽ.

“Sao hả ?” cô ngước mắt nhìn anh.

“Hầu hết những vết thương này lào bọn La Mã gây ra.”

Cô nhướng mày. “Làm sao mà anh biết tôi đang nghĩ gì ?”

“Tôi đọc trộm suy nghĩ của cô cũng như cô nghe trộm cuộc trò chuyện của tôi vàJulian.”

Một cơn ớn lạnh chạy dọc đốt sống lưng khi cô chợt nhận ra khả năng đọc tâmcủa anh. “Anh có thể làm thế được sao?”

Anh gật đầu nhưng không nhìn thẳng vào cô mà cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay đặttrên tóc cô như thể anh đang cố ghi mái tóc ấy vào bộ nhớ. Rồi anh đưa mắtnhìn cô, tia nhìn ấy khiến hơi thở cô trở nên dồn dập. “Để trả lời cho cái câuhỏi mà cô đang sợ nghĩ ra, cứ thử dịch chuyển cánh tay một chút, cô sẽ biếtngay thôi.”

“Biết cái gì ?”

“Nếu không quấn khăn thì trông tôi sẽ ngon lành đến thế nào ?”

Cô đỏ mặt khi nghe những từ đó, đó chính xác đó là những từ cô sẽ dùng nếu côcó thể nghĩ đến.

Nhưng tay cô chưa kịp dịch chuyển thì anh đã buông cô ra và chiếc khăn tắm cứthế theo cái vòng tay của cô nhẹ nhàng rời khỏi cơ thể anh.

Amanda há hốc miệng khi nhìn thấy anh hoàn toàn khỏa thân đứng ngay trước mặtcô. Cơ thể rắn chắc, hoàn hảo như một bức tượng tạc. Và cô nhanh chóng nhận racả cơ thể anh đều là một màu vàng óng ả. Không phải một làn da rám nắng, mà làtự nhiên.

Cảm giác ham muốn trỗi lên mãnh liệt. Tất cả những gì xuất hiện trong đầu côlúc này chỉ là lôi anh vào phòng ngủ, kéo rịt anh nằm phục trên cơ thể cô vàrồi xoắn lấy anh, buộc anh nằm bên dưới, cứ thế suốt đêm. Đó là những gì cômuốn làm với người đàn ông này.

Anh nhếch môi cười, theo cái tia nhìn hấp háy ranh mãnh trong đôi mắt đangnhìn mình, cô biết anh đang đọc những suy nghĩ không ngừng nổi loạn trong đầucô. Lần nữa.

Anh hơi nghiêng người về trước, gương mặt anh kề sát mặt cô. Hơi thở mơn mannơi cổ như thiêu đốt.

“Người Hy Lạp cổ chưa hề gặp vấn đề với việc khỏa thân nơi công cộng,” anh thìthầm bên tai.

Đầu vú cô cương cứng.

Chầm chậm, bàn tay anh từ từ di chuyển lên trên, giữ chặt cằm cô, nâng lên.Ánh mắt nhìn cô đầy mê hoặc trong khi anh liên tục phát huy khả năng kỳ diệucủa mình mò mẫm dò tìm từng suy nghĩ trong đầu cô. Cô vẫn đứng im trong khianh cúi đầu, đôi môi tiến dần xuống môi cô.

Amanda rên rỉ khi môi họ chạm vào nhau. Nụ hôn này không giống với nụ hôn vừanãy. Dịu dàng. u yếm. Nhưng nó khiến cô như bị thiêu cháy.

Môi anh rời khỏi môi cô, từ từ đi xuống, vấn vít nơi hàm cô, rồi đến cổ, chiếclưỡi trơn ráp nhẹ nhàng nhấm nháp làn da cô. Cô vòng tay quấn quanh bờ vaitrần, nâng người tựa hẳn vào anh.

“Cô rất hấp dẫn,” anh thì thầm, đầu lưỡi mê hoặc du ngoạn trên vành tai cô.“Nhưng tôi còn có việc phải làm mà cô thì lại ghét tất cả những thứ khôngthuộc về con người tự nhiên. Tất cả những thứ huyền bí, dị thường.” Anh đẩy côra và nhìn cô đầy tiếc nuối. “Đáng tiếc.”

Anh gỡ cái khăn tắm ra khỏi chiếc vòng đeo tay của cô, vắt lên vai rồi quaylại phòng ngủ. Amanda nghiến răng nhìn theo tấm lưng gợi cảm và hoàn hảo.

Cả cơ thể như thiêu đốt, cô cứ đứng đó nhìn cho tới khi cánh cửa đóng sập lạisau lưng anh.

Bỗng nhiên cô nhớ đến mấy cái tả. Suy nghĩ vừa hiện lên trong đầu thì cửaphòng bật mở, Kẻ Săn Đêm ném cho cô một chiếc tả rồi đóng sập cửa lần nữa.(ND: hihihih --- Kyirian – lộ rồi nhé)

Kyrian tựa người vào cánh cửa đóng trong khi tự chiến đấu với cái ham muốn dữdội đang kêu gào. Chỉ là bản ngã trần trụi và hoang dại đang cấu cào, một thứcảm xúc đau đớn mà anh biết không nên hiện hữu.

Cảm giác đó chỉ khiến anh thêm đau đớn. Suốt mười ngàn kiếp người, những đauđớn mà anh đã gánh chịu đã đủ lắm rồi.

Anh phải xóa cô khỏi suy nghĩ của mình.

Nhưng cho dù đang đứng đây, sự cô đơn của cả cuộc đời cũng vẫn cứ đổ ấp vàoanh như một lời thách đố.

“Con cứ để trái tim dẫn dắt con đi quá xa rồi, con trai. Một ngày nào đó,chính điều đó sẽ hủy diệt con.” Anh nhăn mặt khi những lời cảnh báo của cha cứvang vang trong đầu. Cả hai đều không sao ngờ rằng, chính là có một ngày trântrọng chứng minh những lời nói đó, tất cả đều đã trở thành sự thật.

Mình là Kẻ Săn Đêm.

Bây giờ đó là tất cả những gì anh cần phải ghi nhớ. Anh là kẻ duy nhất đứnggiữa Amanda và sự hủy diệt.

Desiderius vẫn đang ở ngoài kia và anh phải ngăn gã lại.

Nhưng điều mà anh muốn làm lại là xuống lầu, ôm chặt Amanda vào lòng, mang côvề nhà và hưởng thụ phần còn lại của đêm, nhấm nháp từng phân một thân thể củacô bằng đôi môi và cả đôi tay. Và cả lưỡi nữa.

“Mình đúng là một thằng ngốc,” vừa càu nhàu vừa tự mặc bộ đồ Julian để lại.

Giờ thì không được nghĩ đến cô ta hay chuyện quá khứ của mình. Anh phải sẵnsàng. Đó là điều tuyệt đối không được quên.

Anh là kẻ bảo vệ. Sống hay chết, anh vẫn là kẻ bảo vệ, nghĩa là những ham muốnsinh lý như kiểu Amanda là tuyệt đối không được.

Vài phút sau, trong chiếc áo len cổ chữ V vài quần jeans của Julian, anh rờikhỏi phòng, áo khoác da vắt trên cánh tay, bước xuống nhà dưới nơi Julian,Grace, Amanda và bọn trẻ đang chờ.

Julian đưa cho anh một bao giấy nhỏ.

“Trời ạ,” Kyrian vừa nói vừa cầm lấy. “Cám ơn cha. Con hứa con sẽ là một thằngnhóc ngoan ngoãn và thân thiện với mấy đứa nhóc khác.”

Julian cười to. “Quỷ tha ma bắt cậu đi.”

“Vẫn tốt hơn trời đánh thánh vật tớ.” Kyrian đã bình tĩnh hơn khi anh nhìnthấy Amanda đang nhìn anh bằng một ánh mắt đầy ham muốn. Đó cũng chính là lýdo khiến anh không thể không nhìn cô mà nghĩ đến chuyện nhấm nháp đôi môi mờigọi đó. Anh như có thể cảm thấy cơ thể ấm áp đó trong vòng tay mình.

Kyrian hắng giọng. “Giữ cô ta ở đây cho đến sáng mai. Bọn Daimons không thểvào đây nếu không được mời.”

“Tối mai thì sao?” Grace hỏi.

“Tới lúc đó thì Desiderius cũng đã chết rồi.” Julian gật đầu.

Kyrian quay đầu định bỏ đi nhưng khi anh vừa ra tới cửa, Amanda đã dịu dàngnắm lấy tay anh.

“Cám ơn,” cô nói.

Anh cúi đầu chào theo kiểu một quý tộc. Rồi bỏ đi. Bởi vì nếu không đi, anh sợsẽ không thể ngăn nỗi cái ham muốn đang trào lên bên trong cơ thể. Ánh mắt anhchuyển từ Amanda sang vợ của Julian.

“Rất hân hạnh được gặp cô, Grace.”

“Tôi cũng thế, ngài chỉ huy.”

Khi anh bước ra cửa, Amanda đuổi theo kéo anh lại. Trong vô thức cô rướn ngườihôn lên má anh.

“Anh cũng cẩn thận,” cô thì thầm rồi đẩy anh đi.

Choáng váng, anh không biết phải làm gì ngoài việc đứng trơ chớp mắt. Nhưngđiều khiến anh cảm động nhất chính là sự lo lắng từ đôi mắt xanh ngọc. Cô thậtsự không muốn anh bị tổn thương.

Desiderius đang đợi.

Suy nghĩ đó như xé rách tâm trí anh. Anh phải đi.

Nhưng rời khỏi cô lúc này là điều khó khăn nhất mà anh từng làm.

“Sống cho tốt nha, bánh nướng.”

“Bánh nướng ?” Amanda hỏi vẻ như bị xúc phạm.

Anh mỉm cười. “Sau những chuyện đã xảy ra, tôi nợ cô một lần vậy.” Anh vỗ nhẹlên tay cô, rồi gỡ tay cô khỏi tay mình. “Tám giờ rồi, cô nên gọi ngay cho emgái cô đi.”

Ngay khi vừa rời khỏi tay cô, anh cảm thấy thật trống trải.

Anh đưa mắt nhìn Julian đầy ngụ ý. Có lẽ đây là lần cuối cùng họ gặp được nhauvà cả hai đều hiểu rõ điều đó. “Tạm biệt, Adelfos.”

“Tạm biệt, em trai” Julian đáp.

Kyrian quay người, mở cửa, đơn độc đi thẳng ra xe.

Từ sâu thẳm trong tâm hồn, anh rất muốn quay đầu nhìn lại. Ngay cả khi khôngnhìn thấy Amanda, anh vẫn có thể cảm thấy cô, đang đứng sau lớp cửa, nhìn chằmchằm vào anh.

Anh không thể nhớ nổi lần cuối cùng có một ai đó luyến tiếc khi anh bỏ đi làkhi nào. Anh cũng không nhớ nổi lần cuối cùng anh có cái cảm giác mong muốnđược giữ chặt một người phụ nữ bên cạnh bằng mọi giá.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...