Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Night pleasure

Chương 6



“Xem ai đây này, chẳng phải là một tên khốn khiếp đó sao,” Kẻ Săn Đêm nói bằngmột giọng đều đều trong khi tháo kính xuống nhét vào túi áo. Anh từ tốn dichuyển và Amanda biết anh cố ý làm thế để Desiderius biết là gã chẳng có chútđe dọa nào với anh cả.

“Trong khi tao đang ở đây, định hôn người phụ nữ của tao thì mày lại đến phábĩnh. Thế nào, không biết chút gì là lịch thiệp sao ?”

Với một sự bình tĩnh khiến cô phải kinh ngạc, Kẻ Săn Đêm quay người đối diệnDesiderius. “Nhân tiện, mày mà dám đụng đến cô gái này, hay là chiếcLamborghini thì mày chết chắc.”

Desiderius bước khỏi vùng tối, đứng ngay chỗ ánh trăng chiếu vào. Ánh sáng từphía sau gã hắt thành một hình thù kỳ lạ, khiến cho gã trông thật nham hiểmmặc dù vẻ bề ngoài xinh đẹp như một thiên thần.

“Xe đẹp đó, Kẻ Săn Đêm,” Desiderius nói. “Chính vì vậy mà tìm ra tung tích củamày mới dễ dàng làm sao. Còn với lời đe dọa của mày, thì tao đã là một ngườichết rồi.” Đôi môi hoàn mỹ của gã mím lại thành một nụ cười quỷ quyệt. “Mà màycũng thế còn gì.”

Bộ quần áo kẻ sọc màu xanh hợp thời, khiến gã trông chẳng khác gì một siêu mẫunam. Nước da hoàng kim lộng lẫy, mái tóc vàng nhạt màu hơn màu tóc của Kẻ SănĐêm. Nét đẹp của gã có vẻ gì đó quá hoàn hảo đến độ siêu thực. Trông gã chưaquá 25. Đầy quyến rũ và mạnh mẽ.

Một sự sợ hãi trào lên khiến Amanda thấy lạnh suốt sống lưng. Có cái gì đó đầygian trá phát ra từ người đàn ông này. Điều duy nhất trông có vẻ thật từ gãchính là chiếc răng nanh nhe ra khi gã nói chuyện.

“Tao ghét phải giết chết mày, Kẻ Săn Đêm. Không giống như những tên tao đãgiết, mày thật là rất thú vị và hài hước.”

“À, chỉ chút thôi.” Kẻ Săn Đêm tiến về trước đứng giữa hai người bọn họ. “Giờthì sao không để chuyện này thú vị hơn và cho cô gái này đi chỗ khác đi ?”

“Còn lâu”

Không một dấu hiệu báo trước, cả hai lao vào nhau. Amanda nghe thấy một tiếngclick đanh gọn. Kẻ Săn Đêm nắm lấy tay cô kéo về phía sau, tránh không để côbị thương. Anh ta dùng mũi giày bốt đá thốc vào tên ma cà rồng đầu tiên màuvàng trước mặt. Khi gã tan ra thành một đám mây bụi, cô nhận ra tiếng clickchính là tiếng ngọn dao bật ra khỏi chiếc giày bốt. Ngay sau đó, lưỡi daonhanh chóng khép lại.

Một cú đá tuyệt hơn cả trong phim Hollywood. Khuỷu tay của anh đánh thẳng vàotên ma cà rồng thứ nhì, đoạn anh lộn một vòng, đàng hoàng đứng yên trên đất.Đó là một chuỗi những động tác nhanh như chớp, tiếp theo là một cú xoay người,ngọn dao găm xé gió phóng thẳng vào ngực một tên Daimon. Tên thứ hai cũngnhanh chóng biến thành tro bụi khi anh hoàn tất cú xoay vòng ngoạn mục. Tênthứ ba từ trong bóng tối nhào ra. Theo quán tính, Amanda xoay người đá ngượcvào gã. Cô đá trúng vùng háng của gã, một cú hạ gục. Kẻ Săn Đêm nhướng màynhìn cô.

“Đai đen akido,” cô nói.

“Nếu là lúc khác thì tôi đã hôn cô rồi,” anh mỉm cười, rồi nhìn qua vai cô.“Cúi xuống.”

Cô làm theo, anh lập tức phóng một lưỡi dao vào ngực một tên ma cà rồng khác.Con ma cà rồng biến mất trong làn khói đen. Kẻ Săn Đêm rút súng. “Vào xe,” anhnói, ấn cô ngồi vào sau vô lăng.

Adrenaline chạy tràn khắp cơ thể, cô nhanh chóng chui vào xe, lòn qua ghế phụtrong khi Kẻ Săn Đêm nổ súng vào đám ma cà rồng. Và anh nhanh chóng lao theocô vào xe, đóng sập cửa lại, nổ máy. Lạy Chúa, anh ta thật là đáng ngưỡng mộ,vẫn giữ được bình tĩnh tuyệt đối. Chưa bao giờ cô chứng kiến cảnh này trongđời. Anh đúng là quá an nhiên, quá bình thản.

Một con ma cà rồng khác cũng xinh đẹp không kém với mái tóc vàng óng ả nhảylên mui xe trong khi Kẻ Săn Đêm de xe rồi đạp ga. Gã nhe hai chiếc răng nanhnhọn hoắt, cố đập mạnh vào kính chắn gió. “Chẳng phải tao đã cảnh báo là khôngđược chạm vào chiếc Lamborghini này rồi sao ?” Kẻ Săn Đêm làu bàu rồi bẻ ngoặttay lái khiến cho con ma cà rồng trên mui xe bay vèo một vòng trong không khí.“Vậy mà tao lại nghe người ta nói là bọn mày không biết bay,” Kẻ Săn đêm nóitrong khi phóng thẳng ra đường. “Chắc đã tới lúc Acheron phải cập nhật lạiquyển sách hướng dẫn của ông ta rồi.”

Amanda nhận ra có hai chiếc xe đang theo sát sau xe họ.

“Ôi trời ơi,” cô thở hổn hển, đặt tay lên cổ tay to đầy nam tính của anh đểanh có thể dễ dàng cầm lái, bẻ ngoặc vô lăng theo ý muốn trong khi chiếc xekhông ngừng tăng tốc. Chuyện càng lúc càng tệ và cô không muốn làm điều gì gâytrở ngại đến anh trong lúc này, an toàn thoát khỏi tình cảnh hiện tại là ưutiên hàng đầu.

“Ngồi chắc vào,” Kẻ Săn Đêm nói trong khi mở radio và tăng tốc.

Bản “That Smell” của nhóm rock Lynyrd Skynyrd vang lên trong khi xe của họ rờikhỏi bãi đỗ xe, phóng ào ra dòng xe cộ đông đúc.

Ngồi im bất động, cả cơ thể như căng ra trong khi cô thầm đọc kinh Mân Côi dùkhông phải một tín đồ Công giáo.

“Mở đèn đi!” Amanda la to khi cô nhận ra anh đang đâm thẳng vào vùng tối vàtất cả kính cửa sổ của chiếc xe đều được dán phim đen. “Mở đèn xe sẽ tốt hơnđó !”

“Chỉ khiến cho mắt tôi đau thêm thôi, và thậm chí là chẳng thể thấy gì nữa.Tin tôi đi.”

“Thì tin anh, làm như tôi còn lựa chọn nào khác vậy,” cô nói nhanh, dùng taycòn lại nắm chặt lấy sợi dây an toàn như thể đó là sợi dây nắm giữ sinh mạngcủa cô. “Nhưng anh nhớ là tôi không phải là kẻ bất tử đâu đấy.”

Anh ta bật cười. “À, tốt thôi, nếu gặp phải tai nạn xe cộ thì tôi cũng thếthôi.”

Amanda phản bác. “Thật không chịu nổi cái khiếu hài hước của anh.”

Nụ cười của anh lại càng rộng hơn.

Họ phóng nhanh qua những con phố đông đúc ở khu New Orleans, đánh võng qua lạigiữa các làn xe khiến tim cô thót lên vì sợ hãi. Có đôi lúc tay cô tưởng chừngnhư bị vặn rời khớp vì những cú bẻ lái của anh. Cô nuốt nước miếng, cố giữ chobản thân không nôn thốc nôn tháo.

Một chiếc Chevy kềnh càng màu đen phóng lên sát bên hông xe họ, cố tìm cách éphọ vào một chiếc xe máy kéo. Cô nghiến răng, cố không hét toáng lên.

“Đừng sợ,” Kẻ Săn đêm nói to át tiếng nhạc khi anh bẻ ngoặc tay lái chui vàongay dưới hầm chiếc xe bán tải. Tiếng động cơ gầm rú điên cuồng. “Chuyện nàytôi làm hoài à.”

Amanda hầu như không thở nổi khi họ ngoặc vào một làn đường khác suýt chút nữalà va vào một chiếc Firebird đỏ đang phóng tới.

Kẻ Săn Đêm chạy qua một bãi đổ xe.

Nỗi kinh hoàng của Amanda lên tới cực điểm đến nỗi cô gần như ngồi im bấtđộng, tất cả những gì cô có thể làm chỉ là mở to mắt. Và cầu nguyện. Cô đã cầunguyện rất rất nhiều.

Khi họ vào khu vực liên bang, Amanda tưởng chừng như có thể nhìn thấy từngmảng phim của cuộc đời buồn chán trước đó đang từ từ trải ra trước mặt cô. Vàcô không hề thích điều đó chút nào. Không có gì cả. Còn rất nhiều điều cô muốnđược thực hiện trước khi chết – chẳng hạn như nhảy bổ vào Tabitha và đấm vỡmũi con bé.

Bất thình lình chiếc Chevy xuất hiện trở lại trong tầm nhìn bọn họ, và cố rượttheo, hất họ ra khỏi con đường. Kẻ Săn Đêm đột ngột đạp thắng khiến chiếc xegiật mạnh một cái. Anh ta lái chiếc xe trượt sang con đường nhỏ bên cạnh. Baotử cô nhốn nháo cả lên.

“Cô biết không,” Kẻ Săn Đêm bình thản nói. “Tôi rất ghét đế chế La Mã, nhưngtôi phải công nhận là hậu duệ của họ đã tạo ra những chiếc xe tuyệt vời.”

Anh tăng tốc lần nữa, lướt đi như bay, vượt qua chiếc Chevy. Họ đã vượt quátốc độ trung bình, phóng qua giao lộ mặc kệ tín hiệu đèn, rồi bẻ ngoặc ra khỏiđường cao tốc liên bang bằng một tốc độ chóng mặt khiến mắt cô như hoa lên vìnhững ánh sáng đèn loang loáng.

Tiếng còi xe, tiếng phanh xe dội dồn dập vào tai. Theo sau là tiếng kim loạiva vào nhau, những tiếng vỡ giòn giã khi chiếc Firebird chở đầy bọn Daimon húcthẳng vào chiếc Chevy đen. Chiếc Firebird theo đà lại húc thẳng vào dãy phâncách trên đường.

Amanda vẫn không thể thở nổi khi trông thấy chiếc Chevy của bọn Daimon laothẳng suốt lane đường bên cạnh nhưng may mắn là không đụng phải chiếc xe nàokhác.

Kẻ Săn Đêm thật sự whoop khi ngoặt lái lần nữa, xoay chiếc Lamborghini mộtvòng, quay đầu trở lại đường cũ. Những tiếng thắng phanh và tiếng la hét chửirủa dội vào tai họ.

Toàn thân Amanda run bắn lên, hơi thở hổn hển. Kẻ Săn Đêm tắt radio, mỉm cườidịu dàng. “Chiếc Lamborghini không trầy xước chút nào. Ha. Còn bọn chúng thìthành đống sắt vụn, đáng kiếp bọn khốn.”

Anh ta lại nhấn ga, bẻ lái cua một vòng thật đẹp, trở lại đúng phần đường dànhcho mình rồi hướng về khu Quarter.

Amanda ngồi im trong cảm giác nghi ngờ lẫn lộn trong khi cố điều hòa hơi thởthật dài, thật sâu, và đưa nó trở lại với nhịp thở bình thường. “Trông anh cóvẻ phấn khích quá nhỉ ?”

“Tất nhiên rồi. Cô có trông thấy vẻ mặt của bọn chúng không ?” Anh bật cườisảng khoái. “Ôi trời, tôi khoái chiếc xe này quá.”

Cô ngước đầu nhìn bầu trời, thầm cầu nguyện Thiên chúa. “Lạy chúa, làm ơn táchcon khỏi mấy cái trò này trước khi con chết vì sợ hãi.”

“Ồ, thôi nào,” anh nói bằng giọng giễu cợt. “Đừng nói với tôi là cô không hềthấy máu đang sôi lên đấy nhé.”

“Ồ có, có chứ. Phải nói là máu tôi đang sôi lên sùng sục đến nỗi tôi cũngkhông hiểu là sao mình còn chưa bị vỡ tim đây này.” Cô nhìn anh trừng trừng.“Anh là kẻ điên khùng nhất mà tôi từng gặp đó.”

Nụ cười của anh bị chặn lại ngay lập tức. “Dù sao thì tôi cũng đã từng là nhưthế.”

Cô nuốt nước miếng khi nghe thấy giọng nói vô cảm đó. Dù không hề có chủ địnhkhi nói những lời đó, nhưng một cảm giác khó chịu rung lên trong từng tế bàothần kinh của cô.”

Không khí như chùng hẳn lại, Amanda lặng lẽ chỉ đường đến ngôi biệt thự củaGrace nằm trên đường Charles.

Vài phút sau, chiếc xe đã dừng lại bên hàng hiên nhà, ngay cạnh chiếc RangeRover màu đen của Julian Alexander. Cái cản sau của xe anh ta bị nát nhè sauvụ tông cột điện vừa rồi.

Julian đáng thương, anh ta đúng là một thảm họa trên đường. Cô liếc nhìn KẻSăn Đêm. Sau đó, tự so sánh, Julian cũng không hẳn là tệ lắm. Ít nhất là côchưa bao giờ bị lên cơn nhồi máu cơ tim khi ngồi trong xe anh.

Kẻ Săn Đêm giúp cô chui ra khỏi xe, rồi dẫn đầu băng qua con đường nhỏ tiếnthẳng về phía cửa. Căn biệt thự kiểu cổ sáng rực ánh đèn. Dù cửa sổ đã đượcche màn kín mít nhưng Amanda vẫn có thể nhìn thấy Grace đang ngồi thư tháitrên một chiếc ghế bành trong phòng khách.

Người phụ nữ nhỏ bé với mái tóc hung đỏ buộc đuôi ngựa sau gáy, và cái bụng tokềnh dễ bự gấp đôi lần trước Amanda đến thăm. Vậy mà còn đến chín tuần nữa mớiđến ngày sinh đấy. Nhưng trông Grace lúc này thì cứ như là cô ấy sắp sinh đếnnơi rồi.

Grace đang bật cười thoải mái vì chuyện gì đó, nhưng không thấy Julian haykhách của họ ở đâu cả.

Amanda dùng tay chải chải lại mái tóc, vuốt thẳng lại bộ quần áo nhàu bẩn vàcài nút áo khoác để che đi vệt máu loang. “Grace nói là họ có khách, nên cốđừng gây nghi ngờ gì đấy, được chứ ?”

Anh gật đầu khi cô nhấn chuông.

Sau khi đợi một chút, cửa mở to. Julian Alexander đang đứng ngay lối vào. Vớichiều cao khoảng 1m9, trông Julian không hề kém cạnh Kẻ Săn Đêm chút nào. Vẫnmái tóc vàng óng và đôi mắt xanh thẫm nhất mà Amanda từng thấy. Gương mặt anhđẹp như tượng tạc, nhưng điều đó cũng là tất nhiên thôi vì anh chính là hậuduệ của nữ thần tình yêu trong truyền thuyết Hy Lạp cổ xưa.

Nụ cười chào đón thân thiện nở rộng trên mặt Julian hơi ngượng nghịu khi nhìnthấy Kẻ Săn Đêm. Chiếc cằm có hơi chút mở rộng.

Amanda quay sang và cũng thấy biểu hiện giống hệt trên gương mặt Kẻ Săn Đêmvẫn đang đứng chết trân trước cửa.

“Julian nhà Macedon ?” Kẻ Săn Đêm hỏi vẻ không tin nổi.

“Kyrian nhà Thrace ?”

Trước khi cô biết phải làm gì thì hai người đàn ông lao vào ôm lấy nhau nhưthể anh em lâu ngày không gặp. Cánh tay cô giật mạnh khi Kyrian ôm chầm lấyJulian.

“Ôi trời ơi,” Julian hào hển. “Là cậu thật sao ?”

“Không thể tin nổi,” Kẻ Săn Đêm nói khi hai người rời nhau ra và anh chàng bắtđầu lắc lắc cả người Julian. “Cứ tưởng cậu chết rồi chứ.”

“Mình sao?” Julian hỏi. “Còn cậu thì sao. Tớ nghe nói bọn La Mã đã xử tử cậurồi. Lạy chúa, làm sao mà lại tới đây ?” Ánh mắt Julian tia xuống và nhanhchóng nhận ra chiếc còng. Trán anh nhăn hẳn lại. “Cái quái…”

“Thì thế nên bọn này mới tới đây.” Amanda nói. “Tụi em bị xích lại với nhau,anh có thể tháo cái đồ quỷ này được không ?”

“Nó là do cha dượng cậu làm đó,” Kẻ Săn Đêm nói thêm. “Cậu có chìa khóa dựphòng chứ ?”

Julian bật cười. “Tớ chẳng ngạc nhiên chút nào. Ít nhất thì lần này cô takhông phải là công chúa Amazon với một bà mẹ kinh khủng cứ muốn nhảy tới tháokhớp của cậu.” Julian lắc lắc đầu như một người cha đang rầy la cậu con trai.“Sau hai ngàn năm, vậy mà cậu vẫn có thể tạo ra mấy cái trò quái quỷ không thểtưởng tượng được thế này.”

Kẻ Săn Đêm mím môi cười. “Có những thứ không bao giờ thay đổi nhỉ. Cho tôi nợthêm lần nữa nhé ?”

Julian nghiêng đầu. “Tớ đã ghi sổ rồi đó, lần này là lần thứ hai đó nhé.”

“À đúng rồi, chút nữa là quên vụ Prymaria.

Chỉ cần nhìn vào biểu hiện của Julian, Amanda thiết tha muốn biết rốt cuộc làđã xảy ra chuyện gì. Nhưng chắc cô sẽ hỏi chuyện đó sau vậy.

Giờ thì phải giải phóng cho bàn tay này trước cái đã. Cô lắc lắc chiếc còngnhắc nhở.

Julian bước lui về sau chừa chỗ cho hai người bước vào. “Cậu may đó,” anh nóikhi dẫn hai người vào phòng khách.

Grace không rời khỏi cái ghế với Vanessa ngồi chễm chệ trong lòng trong khi bàmẹ xinh đẹp tóc vàng của Julian đang ngồi bên cạnh đùa với Niklos và con búpbê nhồi bông. Một người đàn ông to lớn tóc sẫm màu ngồi cạnh Aphrotide, đangôm Niklos trong tay và cười với cả hai.

Kẻ Săn Đêm hít vào một hơi khi nhìn thấy cảnh gia đình đầm ấm trước mặt. Anhthô lỗ đẩy Amanda về phía trước, trước khi Aphrotide kịp nhìn lên và đưa ralời nguyền rủa.

Amanda vẫn chưa biết chuyện gì đang diễn ra thì Aphrotide đã vung tay, kèmtheo đó là sấm chớp nổ ra và giáng xuống Kẻ Săn Đêm. Chớp giật xé một đườngngay sát Kẻ Săn Đêm và quăng anh ta giật nảy trên sàn nhà, cùng với Amanda.

Amanda ngã nhào lên ngực anh. Cô trông thấy vết cháy xém trên vai anh và thậmchí còn ngửi thấy mùi khen khét của da thuộc và da người.

Cô biết vết thương của anh không nhẹ nhưng anh vẫn ra vẻ như không có chuyệngì. Thay vào đó, Kẻ Săn Đêm nhanh chóng lấy kính mát ra khỏi mắt, kéo cô rakhỏi ngực và cố đẩy cô ra càng xa càng tốt.

Khi đã đứng được vững vàng, anh đứng chặn ngay giữa cô và Aphrotide.

“Làm sao mà anh dám !” Aphrotire rít lên giận dữ khiến gương mặt xinh đẹp trởnên dăn dúm một cách kỳ lạ. Đôi mắt bà mở to, bà đứng lên khỏi cái ghế và tiếnvề phía Hunter như một con thú săn mồi. “Anh đã biết là không bao giờ đượcphép xuất hiện trước mặt chúng ta”

Julian nắm lấy Aphrotide giữ lại trước khi bà kịp nhảy xổ vào bọn họ. “Thôikìa, mẹ, đừng thế chứ. Mẹ đang làm gì vậy ?”

Bà trừng mắt nhìn Julian. “Làm sao con dám đưa Kẻ Săn Đêm đến trước mặt mẹ.Con biết đó là điều cấm kỵ mà.”

Julian cau mày nhìn Kẻ Săn Đêm. Sự hoài nghi hằn sâu trên gương mặt anh. KẻSăn Đêm nhìn Amanda qua vai.”Cô đã được tự do rồi, con gái bé bỏng ạ,”anh thìthầm.

Aphrotide đưa tay lên.

Amanda kinh hãi nhận ra Aphrotide định giết chết anh ta. Không! Cái từ đó nhưnghẹn trong cổ trong khi tim cô đập liên hồi trong cơn hoảng loạn.

Julian nắm chặt tay mẹ mình trước khi bà lại tung một đòn nào nữa vào Kẻ SănĐêm.

“Đừng mà, mẹ. Có là Kẻ Săn Đêm hay gì đi nữa thì anh ta cũng là người duy nhấtđứng về phía con trong khi tất cả mọi người đều nguyền rủa con cho tới chết.Nếu mẹ giết cậu ấy, con sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ.”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...