Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Night pleasure

Chương 2



Desiderius cười phá lên. “Đúng là giọng lưỡi của bọn săn đêm. Nhưng tất cảchúng ta đều có gót chân Achilles, nhất là những người phục vụ cho Artemis. Micũng không ngoại lệ.”

Amanda có thể thề là cô vừa mới nghe tiếng liếm môi thỏa mãn của Desiderius.

“Khuyết điểm lớn nhất của mi chính là thói giả bộ thanh cao. Người phụ nữ đóghét mi nhưng mi lại không giết cô ta để đảm bảo an toàn cho bản thân. Trongkhi ả ra sức giết ngươi thì ngươi lại tìm cách bảo vệ mạng sống của ả.”Desiderius cười quỷ quyệt. “Mi không thể làm hại loài người, có đúng không ?”

TBC

“Desi, Desi, Desi”. Kẻ Săn Đêm chắc lưỡi. “Ta phải làm thế nào với mi đây ?”

“Đừng nói với ta bằng cái giọng suồng sã khiếm nhã đó.”

“Sao lại không nhỉ ?”

“Bởi vì ta không phải là một con tiểu yêu co rúm người sợ sệt trước cái thứnhư mi. Ta chính là cơn ác mộng đáng sợ nhất mà mi từng mơ thấy.”

Kẻ Săn Đêm tiếp tục chế giễu. “Bắt chước y chang. Xem nào, Desidisastrous,chẳng lẽ mi không thể tự nói bằng cách của mình được sao mà phải bê nguyênthoại trong mấy bộ phim truyền hình hạng B thế ?”

Một tiếng gầm gừ giận dữ vang lên. “Đừng có châm chọc tên của ta.”

“Lỗi của ta, mi đúng rồi. Ít nhất ta cũng nên tỏ ra tôn trọng mi một tí trướckhi xóa sổ mi hoàn toàn.”

“Oh, mi sẽ không thể xóa sổ ta được đâu, Kẻ Săn Đêm. Lần này kẻ hết đời chínhlà mi. Mi có nghĩ đến con ả sẽ khiến mi chậm hơn bao nhiêu lần không ? Chưa kểđến sự tồn tại của những người bạn bé nhỏ của cô nàng. Bọn chúng sẽ hạ mi nhưhạ một con chó hoang. Nếu ta là mi, ta sẽ bắt đầu cầu nguyện. Mi chưa từng baogiờ nghĩ ta đã phải chịu đựng thế nào khi ở bên cạnh mi, có đúng không ?”

Môi của anh mím chặt, và rồi Kẻ Săn Đêm mỉm cười trước lời đe dọa củaDesiderius. “Mi đúng là quá tự đề cao bản thân.”

“Để rồi xem.”

Amanda nghe thấy tiếng micro bị bấm tắt.

Kẻ Săn Đêm nhìn xuống chiếc còng tay khó chịu. “Ta sẽ giết chết cái tên rácrưởi nghiện phim kinh dị đó.”

“Nè, nè, nè!” cô kêu to khi anh lắc lắc cánh tay cô trong lúc cố tìm cách tựthoát khỏi chiếc còng. “Tay của tôi cũng bị khóa chung với anh đó.”

Anh dừng tay, nhìn cô. Cái nhìn của anh đã có phần dịu dàng hơn.”Song sinh.Hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Cô có biết giờ chị cô đang ở đâu không ?”

“Tôi còn không biết mình đang ở đâu nữa đây nè. Mà thậm chí tôi còn không hiểuchuyện quái gì đang xảy ra ở đây nữa. Anh là ai, còn mấy gã kia là ai ?” Rồicô hạ giọng nói thêm, “Bọn chúng có nghe thấy chúng ta không ?”

Kyrian lắc đầu. “Không, micro đã bị tắt rồi. Bây giờ thì gã đó chắc thôi chơicái trò bắt chước bộ phim Sự trả thù của Igoresque. Tôi không biết cô thế nào,chứ giờ tôi có thể tưởng tượng được cảnh gã đang xoa hai tay vào nhau đầy thỏamãn như nhân vật Dexter trong bột phim phòng thí nghiệm của Dexter”.

Kyrian ngấm ngầm quan sát cô. Trông cô không có vẻ như lo sợ đến phát khiếp…nhưng, chính thế anh ta mới cảm thấy thật cuốn hút. Nếu giờ nói cho cô biếtDesiderius là con yêu tinh chuyên hút linh hồn con người, và nó đang bám theobà chị gái của cô thì chắc là không sáng suốt gì lắm.

Tất nhiên, theo cái khuynh hướng thích tìm diệt ma cà rồng của cô chị thì cáisự thật đó chắc cũng không đến nỗi cực sốc với cô.

Anh nhắm mắt lạ, cố tìm cách đọc suy nghĩ của cô, một lần nữa khẳng định sựnghi ngờ của bản thân.

Trong cô đang nảy lên một sự sợ hãi, không quá cuồng loạn nhưng đó chính là sợhãi.

Trái với cô chị Tabitha, cô không phải là loại người vội vàng đưa ra kết luận,nhưng cái tình trạng hiện tại khiến cô tò mò và cũng giận dữ nữa. Anh có thểkể cho cô mọi chuyện theo cái cách ít làm cô sợ hãi nhất, nhưng cái bản chấtKẻ Săn Đêm trong cơ thể khiến anh chỉ muốn tiết lộ với cô những điều cơ bảnnhất mà thôi.

Và giờ thì những điều cô cần biết không nhiều lắm. Nếu may mắn, anh có thểthỏa mãn sự tò mò của cô mà không cần phải tiết lộ thân phận thật sự của anh.

“Người ta gọi tôi là thợ săn,” anh long trọng tự giới thiệu, “Và gã đó là kẻmuốn làm hại chị gái cô.”

“Cám ơn, nhưng mấy chuyện đó thì tôi đã biết rồi.” Amanda cau mày. Lẽ ra cônên hoảng sợ nhưng trái lại. Sự tức giận đã lấn áp sợ hãi. Nhầm lẫn cô và chịgái, rồi kéo cô vào cái mớ bòng bong của cuộc sống điên khùng của bà chị.

Thật tâm mà nói thì sâu thẳm trong lòng cô cảm thấy vui vì bọn họ đã bắt lầmcô, bởi vì nếu là Tabitha trong hoàn cảnh này thì chắc chắn c từnghị ấy sẽphóng đại lên mọi chuyện bằng cách ra vẻ gọi thần gió Kamikaze, và rồi đếncuối cùng chị ấy sẽ tự giết mình mất thôi.

Nhìn sang Kẻ Săn Đêm, đôi mày cô nhíu hẳn lại. Làm sao mà anh ta lại biếtTabitha ? Quan trọng nhất là, làm sao anh ta có thể phân biệt được hai chị emhọ trong khi ngay cả mẹ bọn họ cũng đôi khi gặp phải khó khăn trong chuyệnnày.

“Anh là một trong những người bạn của chị tôi phải không ?”

Anh ta nhìn cô lạnh lẽo trước khi kéo cô đứng lên. “Không,” anh nói trong khiphủi phủi ngực, hông, lưng rồi chân.

Amanda cố không nhìn vào cái cơ thể cường tráng trước mặt khi được anh kéođứng dậy. Nhưng khi tay cô chạm vào khuôn ngực rắn rỏi thì cô tựa hồ như muốnrên lên.

Anh chính là đại diện cho tình dục và tốc độ. Đáng tiếc anh lại không thuộcdạng người mà cô thích. Trái lại, anh là một tập hợp tất cả những gì mà cô cảmthấy không chút hứng thú ở một người đàn ông. Chẳng phải sao ?

Anh bật lên một tiếng rủa. “Tất nhiên rồi, gã có điện thoại của tôi”, anh lầmbầm rồi kéo cô đi về phía cửa.

Sau khi thử lắc lắc tay nắm cửa, anh bắt đầu xem xét cái bản lề.

Khi anh tháo chiếc giày bên trái ra, và đứng trên những ngón chân trần, Amandanhìn anh cau mày. “Anh định làm gì vậy ? Định đi bơi à ?”

Anh nhìn cô cười tự mãn trước khi cúi người cầm chiếc giày lên. “Cố thoát rakhỏi chỗ này. Còn cô ?”

“Cố không bị anh làm phiền.”

Khi nghe câu nói đó, đôi mắt anh ánh lên sự thích thú, và rồi anh quay lại tậptrung vào cánh cửa trước mặt.

Amanda nhìn anh nhấn vào một trong những miếng khảm bạc gắn ở gót giày, ngaylập tức một lưỡi dao khoảng độ 5 inch phóng vọt ra từ đầu mũi giày. Chính xáclà cái kiểu mà Tabitha rất thích đây. Cô tự hỏi, không biết trong bóp của anhcó mảnh thiên thạch nào không nhỉ.

“Oooo,” cô bật lên lời nhận xét. “Đáng sợ nhỉ.”

Anh nhìn cô vẻ khó chịu. “Cô em, trông cô chẳng có vẻ gì là sợ cả.”

TBC

Amanda nhìn anh bật cười, một quý ông rất là nam tính lại cư xử vô cùng nữtính.

Anh chỉ lờ cô đi, dùng lưỡi dao hình răng cưa cố dịch chuyển cái bản lề đã bịrỉ sét.

“Coi chừng đó, tiếp tục như vầy coi chừng gãy dao luôn cho coi,” cô cảnh cáoanh.

Anh nhướng mày nhìn cô. “Không gì trên đời này có thể làm gãy lưỡi dao nàyhết.” Anh nghiến chặt răng gõ mạnh giày. “Cũng như không gì trên đời này cóthể di chuyển cái bản lề chết tiệt này.” Anh cố thêm chút nữa.

“Chết tiệt,” anh gầm gừ khi cái bản lề không chịu nhúc nhích lấy một chút. Anhrút lưỡi dao ra rồi uốn cong nó nhét trở lại vào giày. Mỗi động tác cơ thể lạikhiến cho chiếc áo khoác của anh lay động, từ phía sau là một bức tranh hoànmỹ đầy sống động.

Còn nữa, cả vùng mông cũng rất gợi cảm.

Khi anh đứng dậy phô diễn cả cái cơ thể cao một mét tám, miệng Amanda như khôhẳn lại.

Thánh thần ơi.

Thôi được, cô không thể phủ nhận là anh có một điều khiến cô không thể nàocưỡng lại được. Đó là chiều cao. Cô cứ luôn cảm thấy rạo rực khi nhìn thấynhững người cao hơn mình. Với người đàn ông này, cô có thể thoải mái mang đôigiày cao ba phân của mình mà không phải lo sợ sẽ làm tổn thương lòng tự trọngnam tính của anh ta.

Anh cao hơn hẳn cô.

Và cô lại thích điều đó.

“Làm sao mà anh lại biết em gái tôi?” cô hỏi, cố giữ cho suy nghĩ chỉ quẩnquanh ở cái chủ đề chính chứ không phải ở cái ham muốn thưởng thức đôi môi mờigọi của anh.

“Tôi biết cô ta vì cô ta cứ ngáng đường tôi mãi.” Vừa nói anh lại vừa lắc lắccái còng. “Không biết loài người các người muốn gì mà cứ thích chõ mũi vàonhững chuyện không nên xen vào làm gì ?”

“Tôi không chõ mũi…” nhưng chưa nói hết câu thì não cô bắt đầu phân tích câuanh vừa nói. “Loài người các người ? Sao lại nói thế ?”

Anh không trả lời.

“Nghe này,” cô nói trong khi giơ cao tay lên để cả hai có thể nhìn rõ chiếccòng, “Giờ tôi đang bị kẹt dí với anh, và tôi cần câu trả lời.”

“Không đâu.”

Kết thúc tranh luận.

Cô cực ghét đàn ông tuýp anpha. Đó là những người độc đoán, lúc nào cũng tỏ vẻta đây, theo đúng kiểu ta-là-người-đàn-ông-chân-chính-cô-bé-à. Loại người đóchỉ khiến cô buồn nôn.

“Được rồi, nhóc con mạnh mẽ,” cô cáu kỉnh. “Tôi không phải loại phụ nữ khiếphãi nhắm tịt mắt trước cái thứ nhát cáy mà còn tỏ ra nguy hiểm. Đừng có nghĩcách của anh sẽ có hiệu quả với tôi. Nói cho anh biết, đồng nghiệp thường gọitôi là máy nghiền đó.”

Kyrian cau mày nhìn cô. “Nhóc con mạnh mẽ sao ?” anh lập lại câu nói đó với vẻthật không tin nổi.

Trong suốt cuộc đời dài đằng đẵng này, chưa từng có ai dám đứng trước mặt anhtỏ thái độ như thế.

Đứng trước đội quân La Mã hùng mạnh, anh không khác một tử thần, dùng chiếnthuật của mình khiến quân địch khiếp hãi. Chỉ có rất ít người có can đảm nhìnthẳng vào mắt anh.

Với cương vị một Kẻ săn đêm, anh đã khiến cho những đoàn quân ma quái Daimonvà Apollites phải run rẩy khi đứng trước anh. Tên của anh chỉ được nhắc thầmthì khe khẽ bằng tất cả sự tôn kính và sùng bái, nhưng người phụ nữ này lạidám gọi anh là

“Cái thứ nhát cáy mà còn tỏ ra nguy hiểm,” bất giác anh nói lớn câu đó. “Chưabao giờ ta lại bị xúc phạm đến thế này.”

“Vậy nghĩa là anh là con độc nhất trong nhà sao.”

Anh bật cười khi nghe lời nhận xét đó. Sự thật là anh có đến ba đứa em gái,nhưng không ai trong số bọn chúng dám nói với anh bằng cái giọng này.

Anh quét mắt nhìn cô. Cô không đẹp theo kiểu cổ điển nhưng từ cô toát ra vẻcuốn hút kỳ lạ, đôi mắt hình quả hạnh khiến cô trông quyến rũ cực kỳ.

Mái tóc dài màu gỗ gụ buông xỏa xuống bờ vai mảnh dẻ. Nhưng hấp dẫn nhất vẫnlà đôi mắt màu da trời. Ấm áp và thông minh, ánh mắt đó như bóp chết tất cảmọi dã tâm của anh.

Trên má cô có một vệt hồng nhạt khiến cho màu mắt cô trở nên thẫm hơn. Cho dùhoàn cảnh hiện tại của cả hai khá là hiểm nghèo, anh vẫn không dằn lòng tự hỏiliệu cô trông như thế nào sau một đêm ái ân nồng nhiệt. Tất cả những thứ anhcó thể nhìn thấy là đôi mắt thẫm màu đầy đam mê, mái tóc hơi rối, má đỏ hâyhây vì những va chạm với hàng ria của anh, và đôi môi ướt át hơi sưng do nụhôn nồng cháy của anh tạo ra.

Suy nghĩ đó khiến cơ thể anh rạo rực. Và rồi một cảm giác quen thuộc châmchích sau gáy anh. “Sắp bình minh rồi.”

“Làm sao anh biết.”

“Chỉ biết thôi.” Anh kéo cô về phía bên trái, bắt đầu kiểm tra tấm thảm treotường. “Một khi thoát khỏi chỗ này, chúng ta phải tìm cách phá cái còng này.”

“Cuối cùng cũng nói được một câu ra hồn.” Amanda nhìn xuống cơ thể anh vàtrông thấy vết thương lởm chởm nằm bên dưới lớp vải rách tươm. “Anh có cần xemlại vết thương không.”

“Ông trời không để tôi chảy máu tới chết đâu,” anh mỉa mai. “Nếu không cô phảikéo cái xác sống thối rữa này ra khỏi đây thôi.”

Cô nhăn mũi chán chường. “Đúng là thần kinh. Trời ạ. Anh là fan hâm mộ của aithế ? Boris Karloff sao ?”

“Đúng nhất là Hanibal.”

“Anh muốn làm tôi sợ đúng không ?” cô hỏi. “Nếu thế thì nó chẳng có công hiệugì đâu. Tôi lớn lên trong một ngôi nhà với đủ thứ âm thanh của ma quỷ và haingười chị em cứ suốt ngày săn bắt quỷ. Quỷ tha ma bắt, tôi đã trông thấy đủthứ nên mấy cái trò treo cổ buồn cười của anh không khiến tôi sợ đâu.”

Trước khi anh kịp nhận ra, cô đã nắm lấy vạt áo sơ mi của anh và kéo lên.

Amanda sững người trước vòm bụng của anh. Phẳng lì, căng cứng và đúng sáu múi,cái cơ bụng này có thể khiến bất kỳ vận động viên thể dục thể hình nào cũng sẽphải ghen tị. Nhưng cái khiến cô sững người lại chính là vô số vết sẹo dọcngang.

Tệ hơn nữa là cô đã trông thấy vết thương nặng nhất, một vết cắt nằm bên hông,ngay dưới xương sườn.

“Chúa ơi, chuyện gì xảy ra với anh vậy ?”

Anh kéo áo xuống và lùi lại một bước. “Nếu cô muốn hỏi về mấy vết sẹo, thì đólà chiến tích của rất nhiều năm về trước rồi. Còn nếu cô muốn nói về vết cắtthì đó là kết quả trận đánh nhau giữa tôi và một tên Apollite 13 tuổi mà tôiđã tưởng lầm là một đứa bé cần giúp đỡ.”

“Anh bị gài bẫy sao ?”

Anh nhún vai. “Cũng có phải là lần đầu đâu.”

Amanda cố nuốt sự kích thích nhìn lại các vết thương lần nữa. Quanh anh tỏa ramùi nguy hiểm và chết chóc. Anh di chuyển như một động vật ăn thịt, duyêndáng, uyển chuyển và đôi mắt…

Dường như nó có thể xuyên thấu mọi thứ. Ánh mắt sắc lẻm nhanh nhạy ánh lên tianhìn thuần khiết và thanh cao khó lòng diễn ta. Mỗi khi anh nhìn cô, tia nhìnđó khiến cô ngừng thở.

Chưa bao giờ cô trông thấy một người đàn ông tóc vàng có đôi mắt như thế. Cũngchưa bao giờ cô nhìn thấy bất kỳ ai lại đẹp trai đến nhường này.

Mọi đường nét trên cơ thể anh đều hoàn hảo như tượng tạc. Từ anh phát ra nétnam tính gợi cảm lạ thường. Cô đã gặp rất nhiều đàn ông, những kẻ đã cố hếtsức để có thể có được sự cuốn hút phát ra từ con người này.

“Kẻ săn đêm là gì thế ?” cô hỏi. “Có phải giống như Buffy the Vampire Slayerkhông ?”

Anh bật cười. “Đúng đó. Tôi chính là một cô gái bé nhỏ, gầy gò đang chống lạibọn ma cà rồng đang tìm cách kéo đứt tai tôi, và đẩy -”

“Tôi biết anh không phải là một cô gái. Nhưng Kẻ Săn Đêm là gì chứ ?”

Anh thở dài khi kéo cô đi vòng vòng căn phòng, quan sát kỹ mấy bức tường hòngtìm ra cánh cửa bí mật. “Ngắn gọn, tôi là người diệt trừ những thứ xuất hiệntrong đêm đen.”

Một cảm giác ớn lạnh lướt dọc sống lưng cô khi nghe những lời nói đó nhưng côcảm thấy còn có điều gì đó phức tạp hơn là cái định nghĩa đơn giản vừa rồi.Mới nãy anh ta trông như một tử thần nhưng hoàn toàn không có sự cuồng sát,thậm chí cả chút ác độc cũng không. “Sao anh lại muốn giết Desiderius ?”

Anh đưa mắt nhìn cô trước khi thử mở cánh cửa thép lần nữa.

Anh giựt mạnh cái tay nắm và cô thật ngạc nhiên là với cú giật như thế mà cáiổ khóa vẫn còn nằm yên.

“Bởi vì hắn không chỉ giết chết loài người mà còn đánh cắp linh hồn của họnữa.”

Cô căng thẳng khi nghe những lời nói đó. “Hắn ta có thể làm thế được sao ?”

“Chẳng phải cô đã nói là cô thấy hết mọi thứ rồi sao ?” anh hỏi bằng cái giọngmỉa mai. “Vậy nói cho tôi nghe thử xem.”

Amanda chỉ muốn đập cho anh một phát. Trong đời cô chưa bao giờ gặp một ngườikiêu ngạo và đầy phẫn nộ như anh.

“Sao lúc nào tôi cũng bị kẹp trong mấy cái trò siêu nhiên huyền bí này thế hảtrời ?” cô lầm bầm. “Một ngày bình thường như mọi người là quá lắm sao ?”

“Cuộc sống không phải lúc nào cũng như cô muốn được đâu.”

Cô nhướng mày khi nghe những lời đó, và cả cái giọng nói khác thường của anh.

Kyrian nghiêng đầu, giơ tay ra hiệu im lặng.

Bỗng dưng cái ổ khóa kêu click một tiếng.

“Cốc cốc,” Desiderius nói. “Mày có một ngày để trốn đi, đến nửa đêm, chúng tasẽ bắt đầu đi săn.”

“Được thôi,” Kẻ săn đêm nói. “Mày và cả con chó bé nhỏ của mày nữa.”

Giọng nói vui vẻ của anh khiến cô ngạc nhiên. Những lời nói đáng sợ đó hìnhnhư không có chút ảnh hưởng nào với anh. “Bộ anh không sợ những lời đe dọa củahắn ta sao ?”

Anh nhìn cô buông một câu vô cảm. “Chère, ngày mà tôi sợ cái thứ như gã sẽ làngày tôi nằm phục dưới chân gã và trao cho gã con dao để lấy trái tim của tôira. Giờ điều tôi sợ hãi nhất là không biết làm sao đưa cô về với chị em cô vàthuyết phục Nữ vương cứng đầu bỏ qua chuyện này cho tới khi tôi tìm raDesiderius và phóng linh hồn gã đến nơi dành cho nó.”

Mặc kệ bản thân và tình trạng nguy hiểm hiện tại, cô bật cười to khi nghe lờianh nói. “Nữ vương cứng đầu sao ? Anh biết khá rõ về Tabitha đó.”

Bỏ qua lời nhận xét của cô, anh cẩn thận dùng cơ thể mình làm tấm khiên bảo vệcho cô, chầm chậm mở cửa. Anh dừng lại một lúc, nhìn quanh.

Bên ngoài là một hành lang hẹp với những vuông cửa rộng lớn đầy bụi bặm ánhlên tia nắng mặt trời.

“Chết tiệt,” Kẻ săn đêm gầm gừ bước lui trở lại phòng.

“Sao vậy?” cô hỏi, tim đập liên hồi. “Có ai ở ngoài sao ?”

“Không.”

“Vậy thì đi thôi.” Cô bước vội ra cửa.

Nhưng anh không nhúc nhích.

Anh cắn chặt răng, nhìn ra hành lang lần nữa và lầm bầm gì đó bằng thứ ngônngữ mà cô không hiểu nổi.

“Có chuyện gì sao ?” Cô hỏi. “Bình minh rồi, và không có ai ngoài đó cả. Chuồnthôi.”

Anh hít một hơi thật sâu “Vấn đề không phải ở con người. Vấn đề là mặt trời.”

“Vấn đề gì với mặt trời chứ ?”

Anh do dự một lúc, rồi mở miệng và đưa lưỡi dọc theo chiếc răng nanh dài, nhọnhoắc.

------------------

Dịch tới đây, tưởng tượng anh Kyrian đẹp trai nhe hàm răng nanh dài nhọn hoắcvà trắng toát. Thiệt là quá ư là đẹp, hơn hẳn cái màn lấp lánh của Twilight.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...