Những người mẹ Dâm Đãng
Bữa cơm chiều tại căn hộ tầng bảy trên đường Lý Chính Thắng kết thúc trong không khí ấm cúng lạ lùng, khi những đĩa thức ăn đã sạch trơn và nồi thịt kho tàu chỉ còn lại chút nước sốt cay nồng vương vấn trên đáy nồi đất sành. Minh và ông Tuấn vẫn còn ở miền Tây, để lại không gian rộng rãi của ngôi nhà trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng quạt trần kêu vo vo nhẹ nhàng và tiếng nước chảy róc rách từ vòi sen bồn rửa khi cô Tú đứng dậy dọn dẹp. Bà mặc chiếc váy maxi xanh ngọc chiffon mỏng manh – món quà sinh nhật từ Nam – vải bay nhẹ theo nhịp bước ôm sát vóc dáng thon thả, tôn lên vòng eo nhỏ nhắn dẫn đến hông rộng và bờ mông tròn trịa cong vút, bầu ngực đầy đặn căng tròn nhấp nhô theo nhịp thở khi bà cười khẽ: “Cháu ăn no chưa Nam? Cô nấu nhiều quá, sợ cháu không hết.” Giọng bà ngọt ngào với khẩu âm miền Nam, đôi mắt đen láy long lanh dưới ánh đèn phòng ăn vàng vọt liếc cậu một cái nhanh đầy ý nghĩa thầm lặng – ý nghĩa từ những khoảnh khắc dưới bếp vừa rồi, khi cậu ép sát bà từ phía sau giữa tiếng nước chảy róc rách, chim cậu đút sâu vào lồn bà với những nhịp dập mạnh mẽ khiến bà đạt cực khoái liên hồi, tinh trùng phun ra ngập đầy thành âm đạo co thắt theo nhịp giật dữ dội của cậu, và bà thì thầm khàn khàn “Nam… cháu… cô ra… ra rồi…” giữa những tiếng rên bị át đi bởi tiếng nồi thịt kho tàu sôi sùng sục.
Nam ngồi im trên ghế ăn gỗ óc chó bóng loáng, mặt vẫn còn đỏ bừng dư âm từ khoái lạc vừa đạt được – chim cậu xẹp xuống dần nhưng vẫn nhạy cảm dưới lớp quần jeans, tinh trùng rỉ ra những giọt cuối cùng thấm vào quần lót theo nhịp thở dồn dập, và cậu gật đầu với nụ cười gượng gạo: “Dạ no cô ạ, ngon lắm. Cháu… cháu vui vì được ăn cơm với cô.” Lời nói ấy vang lên chân thành, nhưng trong lòng cậu, nó mang theo nỗi day dứt xen lẫn khát khao – khát khao được gần bà hơn nữa, sau những khoảnh khắc vượt giới hạn từ buổi học vẽ đến bữa cơm chiều nay. Cô Tú cười khẽ, bàn tay thon thả chạm nhẹ vai cậu khi bà dọn đĩa: “Cô cũng vui, lâu rồi nhà không có khách. Cháu rửa chén giúp cô nhé, rồi… mình ra ngoài đi dạo, trời tối mát mẻ.” Bà thì thầm, ánh mắt đen láy long lanh dưới hàng mi cong vút liếc cậu một cái nữa, đầy dục vọng còn đọng lại từ nhịp dập dưới bếp, lồn bà vẫn co thắt nhẹ dư âm với tinh trùng cậu ngập đầy thành âm đạo rỉ ra theo đùi trắng nõn mịn màng thấm vào quần lót cotton ẩm ướt.
Nam đứng dậy theo bà vào bếp, hai người đứng sát nhau bên bồn rửa với tiếng nước chảy róc rách từ vòi sen, bà rửa chén đĩa còn cậu lau khô bằng khăn sạch, tay cậu vô thức chạm nhẹ eo bà qua lớp váy chiffon mỏng: “Cô… con… con muốn đi dạo với cô… chỉ hai mình thôi…” Giọng cậu thì thầm khàn khàn, đầy khát khao, và cô Tú quay đầu, đôi má trắng hồng ửng đỏ dưới ánh đèn bếp vàng vọt: “Ừ cháu… cô… cô cũng muốn… đi dạo với cháu…” Bà thì thầm, bàn tay thon thả đặt lên tay cậu trên eo mình siết nhẹ, thân hình bà ép sát vào cậu hơn theo bản năng, bầu ngực đầy đặn cọ nhẹ cánh tay cậu qua lớp vải mỏng khiến núm vú hồng hào nhỏ nhắn cứng lại dưới lớp chiffon. Họ dọn dẹp xong nhanh chóng, cô Tú thay chiếc áo khoác cardigan trắng mỏng khoác hờ trên vai, váy maxi xanh ngọc bay nhẹ theo gió quạt từ ban công, và bà dẫn cậu ra cửa với nụ cười dịu dàng: “Đi thôi cháu, cô biết quán cà phê ven sông Sài Gòn nhỏ gần đây, view đẹp lắm.”
Họ bước ra khỏi chung cư dưới ánh đèn đường vàng vọt tháng Mười, gió heo may thổi nhẹ mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ những hàng cây ven đường, và cô Tú nắm tay cậu một cách tự nhiên khi đi bộ trên vỉa hè quận 3 yên tĩnh: “Cháu… cô… cô vui khi ở với cháu. Minh với chú về quê, nhà trống trải quá.” Giọng bà thì thầm, bàn tay thon thả siết chặt tay cậu, ngón tay dài thanh thoát đan xen vào tay cậu khiến cậu run lên với nỗi rạo rực quen thuộc. Nam siết chặt tay bà hơn, thân hình cậu ép sát vào bà theo nhịp bước: “Cô… con… con cũng vậy… con yêu cô…” Lời nói ấy tuột ra khỏi miệng cậu một cách tuyệt vọng, đầy khát khao, và cô Tú quay đầu, đôi mắt đen láy long lanh dưới ánh đèn đường: “Nam… cháu… cô… cô cũng… nhưng… chúng ta… không được…” Giọng bà run run, đầy day dứt, nhưng bà không buông tay cậu, thân hình bà nép sát hơn vào cậu theo nhịp bước trên vỉa hè tối om.
Họ đến quán cà phê ven sông Sài Gòn nhỏ – một quán cà phê sân vườn với những chiếc bàn gỗ thấp dưới tán cây xanh mướt, ánh đèn neon vàng vọt lung linh phản chiếu trên mặt sông lấp lánh, và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang vọng từ loa phát thanh. Cô Tú chọn bàn sát mép sông, ngồi xuống ghế gỗ với váy maxi xanh ngọc bay nhẹ theo gió sông, tôn lên đường cong eo thon nhỏ nhắn dẫn đến hông rộng và bờ mông tròn trịa cong vút khi bà ngồi xuống: “Ngồi đi cháu, cô gọi cà phê sữa đá với sinh tố dâu. View sông đẹp quá.” Nam ngồi sát bà, tay cậu vô thức đặt lên đùi bà qua lớp váy mỏng dưới bàn gỗ thấp: “Dạ cô. Con… con muốn ở với cô mãi…” Giọng cậu thì thầm khàn khàn, ngón tay lướt nhẹ lên đùi bà dẫn đến mép váy, chạm vào da thịt trắng nõn mịn màng ấm áp. Cô Tú run rẩy nhẹ, bàn tay thon thả đặt lên tay cậu trên đùi mình siết chặt: “Nam… cháu… cô… cô cũng muốn… nhưng… chúng ta… là mẹ con mà…” Giọng bà khàn khàn, đầy dục vọng khơi dậy từ những chạm khẽ bất ngờ ấy giữa quán cà phê sân vườn yên tĩnh, nhưng bà không đẩy tay cậu ra, hông bà nhấc nhẹ ép sát vào tay cậu theo bản năng.
Nam tiếp tục, ngón tay luồn vào dưới váy maxi mỏng từ phía dưới bàn gỗ thấp, lướt qua đùi trắng nõn mịn màng dẫn đến háng bà, luồn vào quần lót cotton ẩm ướt vuốt ve lông mu đen nhánh tỉa gọn, ngón giữa móc nhẹ vào khe âm hộ hồng hào mọng nước của cô Tú: “Cô… con… con yêu cô… cô cho con đi… cô ngoại tình với con nhé…” Giọng cậu thì thầm khàn khàn đầy khát khao, ngón tay móc sâu hơn xoa nắn thành âm đạo co thắt quanh ngón tay cậu, dịch tiết rỉ ra ướt đẫm ngón tay theo nhịp móc giữa quán cà phê sân vườn với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng át đi mọi âm thanh nhỏ. Cô Tú run rẩy dữ dội hơn, thân hình bà ép sát vào cậu dưới bàn gỗ thấp, hông bà nhấc nhẹ đón nhận ngón tay cậu móc sâu hơn: “Nam… cháu… cô… cô đồng ý… cô… cô ngoại tình với cháu… cô yêu cháu…” Giọng bà thì thầm khàn khàn, đầy dục vọng và day dứt, bàn tay thon thả siết chặt tay cậu trên đùi mình, lồn bà co thắt mạnh mẽ đạt cực khoái mơ hồ giữa quán cà phê – dịch tiết phun ra nóng bỏng ướt đẫm tay cậu theo nhịp giật của thành âm đạo, bà rên khẽ bị át đi bởi tiếng nhạc acoustic và tiếng gió sông thổi nhẹ.
Nam và cô Tú ngồi sát nhau dưới bàn gỗ thấp quán cà phê sân vườn ven sông Sài Gòn, với lời đồng ý ngoại tình thầm lặng giữa hai người – một lời đồng ý đầy dục vọng và tội lỗi, mở ra chương mới cho mối quan hệ cấm kỵ giữa cậu và người phụ nữ ấy dưới ánh đèn neon lung linh và tiếng sóng sông vỗ rì rào từ xa.
