Những người mẹ Dâm Đãng
Chương 45 : Vừa nấu cơm vừa đụ cô Tú
Những ngày cuối tuần tháng Mười ở Sài Gòn luôn mang một vẻ dịu dàng hiếm hoi, khi những cơn mưa phùn bất chợt len lỏi qua những tán lá me già cỗi trên đường Lý Chính Thắng, vẽ nên những vệt nước đọng lấp lánh trên mặt đường nhựa bóng loáng, nhưng cái nóng ẩm ướt vẫn bám riết lấy da thịt như một lớp áo không thể cởi bỏ. Minh và ông Tuấn đã về quê miền Tây từ sáng sớm thứ Bảy để thăm ông bà ngoại, để lại căn hộ tầng bảy rộng rãi trong sự yên tĩnh bất thường – không còn tiếng cười đùa của Minh vang vọng từ phòng khách, không còn tiếng ông Tuấn gọi con trai xem bóng đá cuối tuần. Cô Tú ở nhà một mình, với những buổi dạy mỹ thuật trực tuyến cho học sinh nhỏ và những nét cọ màu nước loang lổ trên bàn vẽ trong phòng làm việc. Bà cảm thấy trống trải, nhưng cũng là cơ hội để bà suy tư về những rung động thầm lặng gần đây – từ những buổi học vẽ với Nam, khi nét bút cậu run rẩy phác thảo đường cong cơ thể bà trong chiếc váy xanh ngọc chiffon mỏng manh cậu tặng sinh nhật, đến những khoảnh khắc bất ngờ khiến bà day dứt không nguôi, với dục vọng khơi dậy từ những chạm khẽ của cậu bé mười lăm tuổi mà bà coi như con trai mình.
Chiều ấy, khi nắng tháng Mười đã ngả bóng vàng vọt trên ban công với những chậu lan tím nở bung, cô Tú cầm điện thoại nhắn tin cho Nam qua Zalo: “Cháu Nam ơi, Minh với chú về quê rồi, nhà cô trống trải quá, cháu qua ăn cơm với cô nhé? Cô nấu thịt kho tàu với canh chua cá lóc, cháu thích mà.” Tin nhắn ấy được gửi đi với chút ngập ngừng, nhưng bà biết cậu sẽ đến – cậu bé với đôi mắt to tròn và nụ cười ngượng ngùng ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong những ngày hè qua, với những buổi học vẽ và những rung động thầm lặng khiến bà vừa lo lắng vừa khao khát. Nam reply ngay lập tức: “Dạ cô, con qua liền ạ. Con nhớ cô nấu ăn ngon lắm.” Cậu đạp xe từ Bình Thạnh qua quận 3 dưới nắng chiều dịu dàng, gió heo may mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ những hàng cây ven đường, balo nhỏ trên vai với cuốn sổ tay vẽ trắng tinh – cậu viện cớ mang sổ vẽ qua học thêm, nhưng trong lòng cậu, nỗi háo hức dâng trào vì cơ hội ở riêng với cô Tú, người phụ nữ với vẻ đẹp chín muồi đã ám ảnh cậu từ những khoảnh khắc bất ngờ.
Nam đến nơi lúc năm giờ chiều, dựng xe ở bãi gửi dưới hầm và bước vào thang máy với trái tim đập thình thịch. Cậu soi mình trong gương: chiếc áo phông xám rộng thùng thình và quần jeans xanh nhạt thoải mái, đôi giày sneaker trắng đã hơi ngả màu. Thang máy dừng ở tầng bảy với tiếng “ting” nhẹ nhàng, và cánh cửa phòng 702 mở ra trước mặt cậu, với cô Tú đứng đó trong chiếc váy maxi cotton trắng dài qua gối thoáng mát – vải mỏng ôm sát vóc dáng thon thả tôn lên vòng eo nhỏ nhắn dẫn đến hông rộng và bờ mông tròn trịa cong vút, bầu ngực đầy đặn căng tròn nhấp nhô theo nhịp thở dưới lớp vải cotton mỏng khiến núm vú hồng hào nhỏ nhắn in hằn mờ ảo dưới nắng chiều len qua cửa nhà, mái tóc uốn lọn buông xõa qua vai với vài sợi lòa xòa bên tai, và nụ cười ấm áp lộ ra hàm răng trắng đều khi bà nhìn cậu: “Cháu Nam đến rồi! Vào nhà đi, cô đang nấu cơm đây. Minh với chú về quê, nhà trống trải quá.” Giọng bà ngọt ngào với khẩu âm miền Nam, khiến Nam đỏ mặt, cậu cúi đầu chào: “Dạ chào cô. Cháu mang sổ vẽ qua học thêm ạ.”
Cô Tú cười khẽ, dẫn cậu vào nhà với dáng đi nhẹ nhàng, váy maxi trắng bay nhẹ theo nhịp bước lộ ra đôi chân dài thẳng tắp săn chắc: “Học vẽ gì, hôm nay cô nấu cơm đãi cháu thôi. Ngồi đi, cô pha trà đá mát.” Bà quay vào bếp rộng rãi liền kề phòng khách, tất bật bên nồi thịt kho tàu cay nồng với những miếng thịt ba chỉ mềm nhừ ướp nước mắm sả ớt ninh nhỏ lửa trên bếp gas, mùi thơm lừng lan tỏa khắp không gian khiến Nam nuốt nước bọt. Bà cúi xuống khuấy nồi, váy maxi trắng trễ nhẹ lộ ra khe ngực sâu hun hút giữa hai bầu ngực đầy đặn, làn da trắng mịn lấp lánh mồ hôi oi bức tháng Mười, và Nam ngồi xuống ghế sofa đối diện bếp, ánh mắt cậu dán chặt vào bà với nỗi rạo rực dâng trào – cơ thể bà trong váy maxi mỏng như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo, tôn lên đường cong eo thon nhỏ nhắn dẫn đến hông rộng cong vút và bờ mông tròn trịa khi bà di chuyển khéo léo giữa những chiếc nồi niêu. “Cô nấu ngon quá ạ, mùi thịt kho tàu thơm lừng.” Nam nói, giọng hơi khàn, và cô Tú quay đầu cười: “Cháu thích hả? Cô ninh kỹ, ngọt thịt lắm. Cháu ngồi chơi, cô nấu xong ăn cơm.”
Nam đứng dậy, tiến vào bếp với balo trên vai: “Cô để cháu giúp ạ, con rửa rau muống cho cô.” Cậu đứng sát bà từ phía sau, tay chạm nhẹ eo bà qua lớp váy maxi mỏng khi lấy mớ rau muống từ giỏ, cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ cơ thể bà lan tỏa – vòng eo nhỏ nhắn ấm áp dưới lòng bàn tay, và cậu thì thầm: “Cô… con… con nhớ cô…” Cô Tú khựng lại, thân hình bà cứng đờ dưới cái chạm bất ngờ từ con trai bạn thân, đôi mắt đen láy mở to đầy lo lắng: “Nam… cháu… đừng… cô… cô là mẹ Minh…” Giọng bà run run, bàn tay thon thả siết chặt mép bồn rửa, nhưng bà không đẩy cậu ra, thân hình bà uốn éo nhẹ theo nhịp tay cậu siết eo qua lớp váy mỏng. Nam không dừng lại, tay phải vòng qua eo bà siết chặt hơn, tay trái luồn xuống háng bà từ phía sau qua lớp váy maxi mỏng, ngón tay lướt qua đùi trắng nõn mịn màng dẫn đến mép quần lót cotton ẩm ướt, luồn vào vuốt ve lông mu đen nhánh tỉa gọn, ngón giữa móc nhẹ vào khe âm hộ hồng hào mọng nước của cô Tú: “Cô… con… con muốn cô… Minh với chú về quê rồi… chỉ chúng ta thôi…”
Cô Tú run rẩy dữ dội hơn, thân hình bà ép sát vào bồn rửa với bàn tay thon thả siết chặt mép bồn, hông bà nhấc nhẹ đón nhận ngón tay cậu móc sâu vào lồn bà: “Nam… cháu… đừng… cô… cô không chịu nổi… nấu cơm… nấu cơm mà…” Giọng bà khàn khàn, đầy dục vọng khơi dậy từ những chạm khẽ bất ngờ ấy giữa bếp núc oi bức, nhưng lồn bà co thắt mạnh mẽ quanh ngón tay cậu xoa nắn điểm G ẩm ướt, dịch tiết rỉ ra ướt đẫm ngón tay theo nhịp móc khiến bà rên khẽ bị át đi bởi tiếng nước chảy róc rách từ vòi sen bồn rửa. Nam móc nhanh hơn, ngón giữa cong lại chạm hột le nhỏ xinh vuốt ve khiến khe âm hộ mở ra theo nhịp thở dồn dập, tay phải luồn lên ngực bà qua lớp váy maxi mỏng xoa nắn bầu ngực đầy đặn căng tròn, ngón tay bóp núm vú hồng hào nhỏ nhắn kéo nhẹ khiến nó đỏ ửng cứng ngắc dưới đầu ngón: “Cô… núm vú cô cứng quá… lồn cô ướt rồi… con… con đụ cô nhé…” Nam thì thầm khàn khàn vào tai bà, miệng cậu hôn gáy bà, lưỡi liếm da thịt trắng mịn lấp lánh mồ hôi oi bức.
Cô Tú đạt cực khoái dữ dội hơn, thân hình bà run rẩy ép sát bồn rửa, lồn co giật mạnh mẽ quanh ngón tay cậu phun dịch tiết nóng bỏng ướt đẫm tay cậu theo nhịp giật của thành âm đạo, tiếng rên dài thoát ra từ cổ họng bà bị át đi bởi tiếng nước chảy róc rách: “Nam… cháu… cô… cô ra… ra rồi…” Bà thì thầm, bàn tay thon thả siết chặt tay cậu trên eo mình, núm vú chìm sâu dưới ngón tay cậu, và Nam không dừng lại, rút ngón tay ra với tiếng “chụt” khẽ, cởi quần jeans của mình xuống đùi với tay run run, chim cậu nhảy ra nóng bỏng cương cứng giật nhẹ lấp lánh dịch tiền xuất dưới ánh đèn bếp vàng vọt: “Cô… con… con đụ cô…” Cậu thì thầm, ép sát thân hình vào lưng bà, chim cậu chọc nhẹ vào khe mông bà qua lớp váy maxi mỏng, đầu khấc trượt giữa hai má mông tròn trịa cong vút khiến bà run lên: “Nam… cháu… đừng… nấu cơm… nấu cơm mà…” Nhưng bà không chống cự, thân hình bà uốn éo ép sát vào cậu hơn theo bản năng, hông bà nhấc cao đón nhận chim cậu chọc vào khe âm hộ qua lớp quần lót kéo sang bên, thành âm đạo co thắt mở ra ôm sát thân dương vật gân guốc nóng bỏng của cậu.
Nam đụ cô Tú giữa bếp núc oi bức, hông cậu nhấc cao rồi dập xuống nhịp nhàng theo tiếng nước chảy róc rách từ vòi sen bồn rửa, chim cậu trượt sâu vào lồn bà qua lớp thành âm đạo ẩm ướt co thắt, đầu khấc chạm điểm G khiến bà run rẩy rên rỉ khẽ bị át đi bởi tiếng nồi thịt kho tàu sôi sùng sục trên bếp gas: “Nam… cháu… sâu quá… cô… cô sướng…” Giọng bà khàn khàn, đầy khoái lạc, thân hình bà uốn éo ép sát bồn rửa theo nhịp dập của cậu, hông bà nhấc cao đón nhận chim cậu đút sâu đến tận gốc, lồn co thắt quanh thân dương vật gân guốc khiến cậu cảm nhận rõ ràng sự nóng bỏng trơn trượt từ dịch tiết ngập đầy. Nam dập nhanh hơn, tay phải vòng qua eo bà siết chặt, tay trái luồn lên ngực bà qua lớp váy maxi mỏng xoa nắn bầu ngực đầy đặn căng tròn, ngón tay bóp núm vú kéo nhẹ khiến nó đỏ ửng cứng ngắc dưới đầu ngón: “Cô… ngực cô đẹp quá… lồn cô chặt quá… con… con đụ cô…” Miệng cậu hôn gáy bà, lưỡi liếm da thịt trắng mịn lấp lánh mồ hôi, và cô Tú rên rỉ liên hồi, lồn bà co thắt mạnh mẽ hơn theo nhịp đụ, dịch tiết phun ra ướt đẫm chim cậu mỗi lần dập sâu đến tận gốc: “Nam… cháu… đụ cô mạnh… cô… cô ra nữa…”
Thân hình bà run rẩy dữ dội ép sát bồn rửa, lồn co giật đạt cực khoái lần nữa, dịch tiết nóng bỏng ngập lồn ôm sát chim cậu khiến cậu đạt đến đỉnh điểm – hông cậu dập mạnh lần cuối giữa bếp núc oi bức, tinh trùng phun ra nóng bỏng ngập lồn cô Tú, những dòng trắng đục bắn tung tóe đầy thành âm đạo co thắt, tràn ra ướt đẫm đùi bà theo nhịp giật của chim cậu, mùi mặn tanh lan tỏa mạnh mẽ hòa vào mùi thịt kho tàu cay nồng từ nồi đất sành trên bếp gas. Nam nằm đè lên lưng bà một lúc, chim vẫn ngâm trong lồn bà nóng bỏng ướt át, tinh trùng rỉ ra những giọt cuối cùng thấm vào thành âm đạo co thắt nhẹ theo nhịp thở dồn dập của bà, và cậu thì thầm vào tai bà: “Cô… con… con yêu cô…” Cô Tú thở dồn dập, bàn tay thon thả vuốt lưng cậu: “Nam… cháu… cô… cô cũng… nhưng… chúng ta… không được nữa…” Họ đứng đó nghỉ ngơi giữa bếp núc yên tĩnh, hơi ấm từ cơ thể nhau lan tỏa trong không khí oi bức, một bí mật mới – sâu sắc hơn, tội lỗi hơn – đã được khắc sâu giữa cậu và người phụ nữ ấy giữa những nồi niêu còn sôi sùng sục trên bếp gas.
