Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Những người mẹ Dâm Đãng

Chương 43 : Tâm sự cùng cô Loan



Những ngày giữa tháng Mười ở Sài Gòn luôn mang một vẻ dịu dàng hiếm hoi, khi những cơn mưa phùn cuối hè đã nhường chỗ cho nắng thu vàng óng ả len lỏi qua những tán lá me già cỗi trên đường Nguyễn Thượng Hiền, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt đường nhựa bóng loáng sau cơn mưa đêm. Kỳ nghỉ hè đã khép lại như một cuốn sách dày cộm đầy kỷ niệm, để lại trong lòng Nam những rung động thầm lặng mà cậu cố chôn vùi sâu dưới lớp vở bài tập lớp 11 – với những công thức toán học rối rắm và những bài thơ Văn buồn man mác của Xuân Diệu. Năm học mới đã bắt đầu được gần hai tháng, với những buổi học dài dằng dặc dưới mái hiên rỉ sét vì mưa ở trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai, và những giờ ra chơi ngắn ngủi nơi lũ con trai lớp 11A1 tụ tập dưới gốc phượng già để bàn tán về kế hoạch đá bóng cuối tuần. Nam, với danh hiệu học sinh giỏi lớp 10 vẫn còn vương vấn, đã cố gắng tập trung vào bài vở để quên đi những bí mật thầm kín – từ những khoảnh khắc bất ngờ với mẹ trên máy bay chuyến du lịch Đà Nẵng, đến những buổi học vẽ với cô Tú nơi dục vọng khơi dậy từ những nét cọ run rẩy trên giấy trắng. Nhưng cuộc sống tuổi trẻ không cho phép cậu cô lập quá lâu; những mối quan hệ bạn bè, với Minh, Huy và lũ bạn, vẫn kéo cậu trở lại với thế giới thực tại.

Chiều thứ Bảy ấy, khi nắng tháng Mười đã ngả bóng vàng vọt trên những con hẻm quận 3, Nam đạp xe từ Bình Thạnh qua với balo nặng trĩu sách vở trên vai – những cuốn sách tham khảo môn Sinh mà Huy mượn cậu từ tuần trước, với lời nhắn qua Zalo: “Ê Nam, mang sách Sinh qua nhà tao đi, tao yếu quá, mai kiểm tra miệng.” Nam gật đầu đồng ý ngay, không chỉ vì tình bạn, mà còn vì một nỗi tò mò mơ hồ từ lần gặp cô Loan – mẹ Huy – khi cậu và Minh đưa Huy về nhà sau trận đá bóng Huy bị thương đầu gối. Hình ảnh cô Loan với dáng cao dong dỏng, da trắng hồng tự nhiên, khuôn mặt trái xoan thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh dưới hàng mi cong vút, đã len lỏi vào những giấc mơ chập chờn của cậu, khiến cậu đỏ mặt mỗi khi nhớ lại mùi hương nước hoa thoang thoảng từ cổ bà và đường cong ngực đầy đặn dưới lớp áo lụa mỏng khi bà cúi xuống băng bó vết thương cho con trai.

Nam dựng xe trước cổng nhà Huy – căn nhà hai tầng kiểu cũ với tường sơn vàng nhạt đã bong tróc vài mảng, cổng sắt sơn trắng mở hé, và khoảng sân nhỏ trồng mấy chậu thiên túy với hoa giấy đỏ rực ven tường. Cậu gõ cửa, tiếng “cộc cộc” vang lên giữa con hẻm yên tĩnh, nhưng không có tiếng trả lời. Nam gọi lớn: “Huy ơi, tao mang sách Sinh đây!” Vẫn im lặng. Cậu đẩy nhẹ cổng sắt, bước vào sân với balo trên vai, lòng hơi hồi hộp – có lẽ Huy đi đá bóng muộn, hoặc về quê với bố. Nhưng rồi, cánh cửa chính bật mở, và cô Loan bước ra với nụ cười rạng rỡ khiến tim Nam đập thình thịch: “Nam phải không cháu? Vào nhà đi, Huy nó đi đá bóng với bạn rồi, về muộn. Cô đang pha nước mát, cháu vào uống đi kẻo nắng.” Giọng bà ngọt ngào, đầy ấm áp, với khẩu âm miền Nam dịu dàng, và bà mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng tay áo xắn lên khuỷu lộ ra cánh tay thon dài trắng muốt, quần jeans ống suông ôm vừa vặn tôn lên đôi chân dài và vòng eo nhỏ nhắn, mái tóc đen dài ngang lưng buộc đuôi gà cao với vài lọn tóc lòa xòa bên má, càng làm nổi bật vẻ đẹp mặn mà, vừa dịu dàng vừa quyến rũ của người phụ nữ ba mươi tám tuổi.

Nam đỏ mặt, cúi đầu chào: “Dạ chào cô. Cháu mang sách Sinh cho Huy ạ, nó mượn tuần trước.” Cậu bước vào nhà theo bà, mùi hương nước hoa thoang thoảng từ cổ bà phả vào mũi cậu khiến cậu nuốt nước bọt đánh ực – hương hoa sứ đầu mùa ngọt ngào quyện lẫn mùi da thịt trắng hồng mịn màng của bà. Phòng khách nhà Huy bài trí giản dị mà ấm cúng: bộ ghế salon gỗ mun cũ kỹ, trên tường treo vài bức tranh thêu đồng quê, tủ kính bày đồ lưu niệm và ảnh gia đình với hình cô Loan trẻ trung bên chồng và Huy nhỏ xíu. Bà dẫn cậu ngồi xuống ghế salon, mang ra ly nước đá chanh mát lạnh với vài lát chanh tươi nổi lềnh bềnh: “Uống đi cháu, nắng tháng Mười nóng bỏ mẹ. Huy nó nghịch quá, đi đá bóng từ sáng, về chắc mệt lử.” Bà ngồi xuống ghế đối diện, chiều cao khoảng một mét sáu lăm khiến bà trông thanh thoát, váy jeans ôm sát tôn lên bờ mông tròn trịa cong vút khi bà ngồi xuống, và Nam phải quay mặt đi để che giấu sự rạo rực dâng trào – làn da trắng hồng mịn màng lộ ra dưới cổ áo sơ mi hơi rộng, khe ngực sâu hun hút lấp ló khi bà cúi xuống đặt ly nước.

“Dạ cảm ơn cô. Cháu để sách đây, Huy về đưa nó nhé.” Nam đáp, đặt cuốn sách Sinh lên bàn trà thấp, nhưng ánh mắt cậu vô thức lướt qua cơ thể bà – áo lụa trắng mỏng ôm sát bầu ngực đầy đặn căng tròn nhấp nhô theo nhịp thở, núm vú in hằn mờ ảo qua lớp vải khi bà cười, và cậu nhớ về lần gặp đầu tiên khi bà cúi xuống băng bó vết thương cho Huy, khe ngực sâu hun hút lộ ra khiến cậu nuốt nước bọt. Cô Loan cười khẽ, cầm ly nước nhấp một ngụm chua thanh giải khát: “Ừ cháu, để đó cô đưa Huy. Cháu học lớp 11 rồi hả? Lớn nhanh quá, lần trước gặp cháu còn nhỏ xíu.” Bà ngồi sát hơn một chút để trò chuyện, đùi bà chạm nhẹ đùi cậu qua lớp quần jeans, làn da ấm áp lan tỏa khiến Nam run lên: “Dạ lớp 11 cô ạ. Cháu học giỏi Văn, nhưng Toán Lý yếu quá.” Cô Loan cười lớn, bàn tay thon thả chạm nhẹ vai cậu: “Hay quá, giỏi Văn là tốt, sau này làm nhà văn. Cô thích đọc sách Nguyễn Nhật Ánh, cháu đọc chưa?” Bà nghiêng người hỏi, áo lụa trắng trễ nhẹ lộ ra khe ngực sâu hun hút và một phần áo ngực ren trắng tinh khôi, khiến Nam phải siết chặt tay vào mép ghế để kìm nén nỗi rạo rực dâng trào.

“Dạ cháu đọc rồi cô ạ, thích ‘Mắt biếc’ lắm.” Nam đáp, giọng hơi khàn, ánh mắt cậu lén lút lướt qua khe ngực bà – làn da trắng hồng mịn màng lấp lánh mồ hôi nắng chiều, và cậu nuốt nước bọt khi hình dung bàn tay thon dài ấy vuốt ve cơ thể mình. Cô Loan cười, đứng dậy rót thêm nước: “Hay quá, cô cũng thích. Cháu kể cô nghe trường lớp đi, Huy nó nghịch quá, toàn đá bóng.” Bà quay lưng lại cậu rót nước, bờ mông tròn trịa cong vút lắc nhẹ dưới lớp quần jeans ôm sát, khiến Nam cảm thấy chim mình nửa cương cứng dưới lớp quần jeans, đầu khấc hồng hào giật nhẹ theo nhịp thở dồn dập. Bà quay lại, đưa ly nước cho cậu với nụ cười dịu dàng: “Uống đi cháu, kể cô nghe hè cháu đi Đà Nẵng vui không?” Nam nhận ly, tay chạm tay bà khiến cậu run lên: “Vui lắm cô ạ, biển Mỹ Khê sạch đẹp, Bà Nà se lạnh như Đà Lạt.”

Họ trò chuyện rôm rả hơn, với cô Loan kể về công việc kế toán ở công ty gần nhà: “Cô làm kế toán, ngày ngồi bàn giấy mệt bỏ mẹ, hè nóng muốn chết.” Bà cười, áo lụa trắng mỏng ôm sát bầu ngực đầy đặn nhấp nhô theo nhịp cười, núm vú in hằn rõ hơn qua lớp vải khi bà duỗi người vì mệt mỏi. Nam kể về chuyến đi Đà Nẵng, về cầu Vàng và hầm rượu Debay, nhưng ánh mắt cậu cứ lén lút lướt qua cơ thể bà – làn da trắng hồng mịn màng lộ ra dưới cổ áo hơi rộng, đường cong eo nhỏ nhắn dẫn đến hông rộng và bờ mông tròn trịa cong vút khi bà ngồi xuống ghế sát cậu hơn: “Cháu kể hay quá, cô muốn đi Đà Nẵng lâu rồi. Lần sau cháu dẫn cô đi nhé?” Bà cười đùa, bàn tay thon thả chạm nhẹ đùi cậu theo bản năng khi bà cười lớn, khiến Nam run lên với nỗi rạo rực dâng trào: “Dạ được cô ạ, cháu dẫn cô đi Bà Nà, cáp treo hay lắm.”

Buổi chiều trôi qua với những câu chuyện rôm rả, từ trường lớp của Nam đến công việc của cô Loan, và khi nắng ngả bóng về tây, bà đứng dậy pha thêm trà đá: “Cháu ở lại ăn cơm với cô nhé, Huy về muộn. Cô nấu canh chua cá lóc, cháu thích không?” Nam gật đầu, lòng đầy bồi hồi – cơ hội ở lại nhà với cô Loan khiến cậu háo hức xen lẫn lo lắng, và cậu thì thầm: “Dạ cháu thích lắm cô ạ. Cháu giúp cô nấu cơm.” Bà cười, dẫn cậu vào bếp với dáng đi nhẹ nhàng, váy jeans ôm sát tôn lên bờ mông tròn trịa cong vút lắc nhẹ theo nhịp bước, và Nam đi sau, ánh mắt cậu dán chặt vào bà với nỗi thu hút mãnh liệt – cô Loan, với vẻ đẹp mặn mà khiến cậu say mê từ lần gặp đầu tiên, đã trở thành một phần mới trong những khát khao thầm kín của cậu.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...