Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Những người mẹ Dâm Đãng

Chương 40 : Cô Loan



Buổi chiều thứ Bảy cuối tháng Bảy, Sài Gòn vẫn oi ả như một lò lửa lớn, mặt trời treo lơ lửng trên cao, hắt những tia nắng vàng rực xuống sân bê tông công viên Lê Văn Tám, nơi đám học sinh lớp 10A1 thường tụ tập đá bóng. Gió hè thổi qua hàng cây sao đen già cỗi, mang theo mùi cỏ khô và khói xe máy từ đường Điện Biên Phủ gần đó. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao bánh tráng trộn, tiếng trẻ con cười đùa hòa lẫn với tiếng bóng da chạm chân “bộp bộp” trên sân. Nam đạp xe đến trước Minh và Huy khoảng mười phút, dựng xe dưới gốc phượng vĩ rụng đỏ cả một góc sân, rồi ngồi chờ trên băng ghế đá, tay lau mồ hôi bằng vạt áo phông xám đã sẫm màu vì nắng.

Minh đến đầu tiên, áo ba lỗ trắng, quần short thể thao, vai vác túi lưới đựng bóng: “Nam! Mày tới sớm thế, sợ thua tao hả?” Nam cười khẩy: “Thua mày thì tao nghỉ đá luôn.” Lần lượt Tuấn, Đức, Long, Phong và Huy xuất hiện. Huy hôm nay mặc áo đấu Manchester United đỏ rực, đôi giày Predator mới cứng, miệng cười toe toét: “Hôm nay tao làm tiền đạo, ai cản tao là chết!”

Trận bóng bắt đầu lúc bốn giờ chiều, chia hai đội năm người. Nam và Minh một đội, Huy đội kia. Sân bê tông nóng ran, bóng lăn nhanh như lửa. Tiếng hét, tiếng cười, tiếng “đạp” giày vào nhau vang lên liên tục. Đội Nam dẫn trước hai bàn nhờ cú sút xa của Minh và pha rê bóng qua ba người của Nam. Huy tức lắm, lao lên tranh bóng quyết liệt. Phút thứ ba mươi lăm, Huy băng lên nhận đường chuyền dài, Nam lao về cản. Hai đứa va chạm mạnh ở giữa sân. Huy mất đà, chân phải trượt đi, cả người ngã xoài xuống bê tông, đầu gối đập “cộp” một cái rõ khốc.

“Aaaa!” Huy ôm chân, mặt tái mét. Mọi người chạy lại. Đầu gối phải sưng vù, chảy máu rướm, da rách một mảng lớn. Minh tái mặt: “Mẹ ơi, trật khớp rồi!” Nam ngồi xuống, tay run run: “Huy, mày đi được không?” Huy cắn răng: “Đau bỏ mẹ… không đi nổi.”

Không ai bảo ai, Nam và Minh đỡ Huy lên, một đứa khoác vai trái, một đứa khoác vai phải, gọi xe ôm chở thẳng về nhà Huy ở đường Nguyễn Thượng Hiền, quận 3, chỉ cách công viên mười phút chạy xe. Huy ngồi giữa, mặt nhăn nhó, mồ hôi túa ra như tắm. Nam ngồi sau, tay giữ chặt eo bạn, lòng áy náy dâng đầy: “Tao xin lỗi mày, tao cản hơi mạnh.” Huy cười gượng: “Thôi, bóng đá mà, đừng tự trách.”

Nhà Huy nằm trong con hẻm nhỏ lát gạch bông cũ kỹ, tường sơn vàng nhạt đã bong tróc vài mảng. Cổng sắt sơn trắng mở hé, bên trong là căn nhà hai tầng kiểu cũ, mái ngói âm dương, phía trước có khoảng sân nhỏ trồng mấy chậu thiên túy và hoa giấy đỏ rực. Minh gõ cửa: “Dì ơi! Huy bị thương rồi ạ!”

Cánh cửa bật mở. Một người phụ nữ khoảng ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi bước ra, dáng cao dong dỏng, da trắng hồng tự nhiên, khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh dưới hàng mi cong vút, sống mũi cao thanh thoát, đôi môi đỏ mọng tự nhiên. Bà mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng, cổ bẻ hơi rộng để lộ xương quai xanh tinh tế, tay áo xắn lên khuỷu, bên dưới là quần jeans ống suông ôm vừa vặn, tôn lên đôi chân dài và vòng eo nhỏ nhắn. Mái tóc đen dài ngang lưng được buộc đuôi gà cao, vài lọn tóc lòa xòa bên má, càng làm nổi bật vẻ đẹp mặn mà, vừa dịu dàng vừa quyến rũ. Đó chính là cô Loan, mẹ của Huy.

“Trời ơi con!” Cô Loan hoảng hốt chạy ra, đôi dép lê màu hồng vội vã lê trên nền gạch bông. Bà đỡ lấy con trai từ tay Nam và Minh, giọng lo lắng nhưng vẫn dịu dàng: “Sao lại bị thế này? Đau lắm không con?” Huy nhăn nhó: “Đau đầu gối mẹ ơi, chảy máu nữa.”

Cô Loan quay sang Nam và Minh, đôi mắt long lanh nước nhìn hai cậu bé đầy biết ơn: “Cảm ơn các con nhiều lắm, đưa bạn về tận nhà. Vào nhà đi, để cô băng bó cho Huy đã.”

Nam bước theo Minh vào nhà, nhưng từ giây phút đầu tiên nhìn thấy cô Loan, tim cậu như ngừng đập một nhịp. Dáng người cao ráo, làn da trắng hồng mịn màng, vòng một đầy đặn căng tròn in hằn dưới lớp áo lụa mỏng khi bà cúi xuống đỡ con, vòng eo nhỏ nhắn siết chặt bởi chiếc quần jeans, và đặc biệt là mùi hương nước hoa thoang thoảng dịu nhẹ, ngọt ngào như hoa sứ đầu mùa, khiến Nam ngẩn ngơ. Cậu cố giữ vẻ bình thường, nhưng ánh mắt cứ vô thức dán chặt vào bóng lưng thon thả của cô Loan khi bà dìu Huy vào phòng khách.

Phòng khách nhà Huy bài trí giản dị mà ấm cúng: bộ ghế salon gỗ mun cũ kỹ, trên tường treo vài bức tranh thêu đồng quê, tủ kính bày đồ lưu niệm và ảnh gia đình. Bác Hùng, bố Huy, một người đàn ông cao lớn, khoảng bốn mươi lăm tuổi, đang ngồi xem tivi, thấy con trai bị thương liền đứng bật dậy: “Con sao thế Huy? Đá bóng hả?” Cô Loan đáp thay: “Dạ, bị ngã trật khớp đầu gối anh ơi. Để em rửa vết thương đã.”

Bà đặt Huy ngồi xuống ghế salon, chạy vào phòng lấy hộp y tế. Nam và Minh đứng nép một bên, không dám ngồi. Cô Loan quay lại với hộp y tế và chậu nước ấm, quỳ xuống trước mặt Huy, nhẹ nhàng rửa vết thương bằng nước muối sinh lý. Động tác của bà chậm rãi, cẩn thận, bàn tay thon dài trắng muốt cầm bông gạc lau máu, từng chút một. Áo lụa trắng mỏng hơi trễ xuống khi bà cúi người, để lộ khe ngực sâu hun hút và một phần áo ngực ren trắng tinh khôi. Nam đứng ngay phía trước, góc nhìn hoàn hảo, cậu nuốt nước bọt đánh ực, mặt nóng ran, cố gắng nhìn đi chỗ khác nhưng mắt cứ tự động quay lại.

Cô Loan vừa băng bó vừa hỏi: “Đau lắm không con? Lần sau đá bóng phải cẩn thận chứ.” Huy cười gượng: “Tại con tranh bóng với Nam đó mẹ.” Cô Loan ngẩng lên nhìn Nam, đôi mắt to tròn ánh lên nụ cười dịu dàng: “Cảm ơn cháu nhiều nhé, Nam phải không? Cô nghe Huy kể hoài, bạn thân của con đấy.” Nam lúng túng gật đầu: “Dạ… cháu xin lỗi cô, tại cháu cản hơi mạnh.” Cô Loan lắc đầu, giọng ngọt như mật: “Không sao đâu cháu, con trai đá bóng mà, bị thương là bình thường. Cô chỉ thương con thôi. Cháu với Minh ngồi nghỉ chút đi, cô pha nước mát cho uống.”

Bà đứng dậy, chiều cao khoảng một mét sáu lăm, dáng người thanh thoát, vòng một và vòng ba cân đối, bước đi nhẹ nhàng như lướt trên sàn. Nam nhìn theo bóng lưng bà, chiếc quần jeans ôm sát tôn lên bờ mông tròn trịa cong vút, mỗi bước đi đều làm lớp vải căng ra rồi thả lỏng, khiến cậu cảm thấy cổ họng khô khốc. Minh huých vai: “Mày làm gì mà đứng đơ ra thế?” Nam giật mình: “À… không, tao lo cho Huy thôi.”

Cô Loan từ bếp mang ra hai ly đá chanh mát lạnh, đưa cho Nam và Minh: “Uống đi các cháu, trời nóng lắm.” Nam nhận ly, vô tình chạm vào đầu ngón tay bà, cảm giác mát lạnh và mềm mại khiến tim cậu đập loạn nhịp. Cô Loan ngồi xuống ghế đối diện, bắt chuyện tự nhiên: “Nghe Huy kể cháu học giỏi Văn lắm phải không Nam? Cô thích đọc sách, nhất là truyện Nguyễn Nhật Ánh.” Nam ngượng ngùng: “Dạ… cũng bình thường thôi cô. Cháu thích viết lách.” Cô Loan cười, đôi môi đỏ mọng cong lên, hàm răng trắng đều lấp lánh: “Hay quá, lớn lên làm nhà văn nhé. Cô thấy cháu hiền lành, nhìn là biết đứa ngoan.”

Câu nói ấy khiến Nam đỏ bừng mặt. Bác Hùng cười lớn: “Đúng rồi, thằng Nam hiền nhất đám, không như thằng Huy nhà tôi nghịch như quỷ.”

Cô Loan đứng dậy vào bếp nấu cháo cho Huy ăn, bóng dáng bà lướt qua lướt lại sau cánh cửa kính mờ. Mỗi lần bà cúi xuống lấy nồi, áo lụa trắng lại trễ xuống, để lộ đường cong ngực đầy đặn và làn da trắng hồng. Nam ngồi đó, mắt không rời khỏi bà được, trong đầu hiện lên hàng loạt hình ảnh tội lỗi: tưởng tượng bàn tay thon dài ấy vuốt ve cơ thể mình, tưởng tượng đôi môi đỏ mọng ấy thì thầm bên tai cậu… Cậu phải kẹp chặt hai đùi để che giấu phản ứng sinh lý đang trỗi dậy.

Minh thì vô tư, ngồi nghịch điện thoại, không hề nhận ra sự khác lạ của bạn. Huy nằm trên ghế salon, được mẹ đút từng thìa cháo, thỉnh thoảng cười toe toét khi Nam trêu: “Mày hôm nay làm công chúa rồi nhé, có mẹ đút cho ăn.” Cô Loan nghe vậy bật cười, tiếng cười trong trẻo như chuông ngân: “Thằng này hỗn, để mẹ mày đút cho ăn cả đời luôn!”

Cả nhà cười vang. Nam cũng cười, nhưng ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào cô Loan. Bà ngồi cạnh con trai, một tay đỡ lưng Huy, tay kia cầm thìa, mái tóc đuôi gà lòa xòa vài sợi trước ngực, mùi hương nước hoa thoang thoảng bay sang tận chỗ cậu ngồi. Nam cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt bởi một cảm xúc vừa ngọt ngào vừa tội lỗi. Cậu chưa từng gặp người phụ nữ nào đẹp đến mức khiến cậu mất hồn như vậy, kể cả cô Tú hay mẹ mình.

Tối muộn, khi vết thương của Huy đã được băng bó cẩn thận và bác Hùng bảo tài xế chở Nam với Minh về, cô Loan tiễn hai cậu ra tận cổng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt bà, làm đôi mắt long lanh thêm phần mê hoặc. Bà đưa cho Nam một túi ny-lon nhỏ: “Cô gói ít bánh mì pate với trái cây, các cháu về ăn khuya nhé. Cảm ơn các con nhiều lắm.”

Nam nhận túi, tay lại chạm vào tay bà lần nữa. Cảm giác mát lạnh và mềm mại ấy khiến cậu muốn níu giữ mãi không buông. Cậu lí nhí: “Dạ… cháu cảm ơn cô.” Cô Loan mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu Nam như một người mẹ: “Lần sau qua chơi nữa nhé, cô làm bánh canh cua cho ăn.”

Chiếc xe hơi lăn bánh rời khỏi con hẻm. Nam ngồi sau, tay ôm chặt túi ny-lon, mắt nhìn ra cửa sổ nhưng tâm trí vẫn ở lại căn nhà ấy, vẫn vương vấn nụ cười dịu dàng và mùi hương ngọt ngào của cô Loan. Cậu biết, từ giây phút này, một cánh cửa mới, vừa đẹp đẽ vừa nguy hiểm, đã mở ra trong trái tim mười lăm tuổi đầy hỗn loạn của mình.

Sài Gòn về đêm vẫn ồn ã tiếng xe, tiếng nhạc quán cóc, nhưng trong lòng Nam chỉ còn vang vọng một câu nói nhẹ như gió thoảng của cô Loan: “Lần sau qua chơi nữa nhé…”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...