Những người mẹ Dâm Đãng
Chương 39 : Đụ cô Tú trong nhà bếp
Những ngày cuối tháng Bảy ở Sài Gòn luôn mang một vẻ nồng nhiệt oi bức, khi những cơn mưa rào bất chợt tháng Bảy len lỏi qua những tán lá phượng vĩ đỏ rực rơi lả tả trên các con phố, vẽ nên những vũng nước đọng lấp lánh trên mặt đường nhựa bóng loáng sau cơn mưa, nhưng cái nóng ẩm ướt vẫn bám riết lấy da thịt như một lớp áo không thể cởi bỏ. Kỳ nghỉ hè sau lớp 10 đã trôi qua như một dòng sông lững lờ, với những buổi đá bóng cuồng nhiệt ở công viên Lê Văn Tám cùng lũ bạn lớp 10A1 – Huy khoe khoang về chuyến đi biển Vũng Tàu với gia đình, Tuấn than vãn vì phải theo bố mẹ về quê miền Tây gói bánh ú lá dừa, còn Đức thì lẳng lặng đọc sách tham khảo về lịch sử triều Nguyễn dưới gốc phượng già – xen lẫn những buổi học vẽ với cô Tú, nơi nét bút cậu run rẩy phác thảo đường cong cơ thể bà trong chiếc váy xanh ngọc chiffon mỏng manh cậu tặng sinh nhật. Đối với Nam, những ngày ấy không chỉ là khoảng thời gian để nghỉ ngơi sau năm học đầy nỗ lực – với tám điểm tám trung bình, Văn chín điểm năm rực rỡ như bông phượng đỏ thắm – mà còn là lúc cậu phải đối mặt với những xung đột nội tâm ngày càng sâu sắc, như những cánh hoa phượng rơi lả tả trên sân trường, đẹp đẽ nhưng đầy day dứt.
Những ham muốn thầm kín ấy, từ chuyến du lịch Đà Nẵng với những khoảnh khắc bất ngờ trên máy bay khi bà Hà thủ dâm cho cậu bằng bàn tay chai sạn ấm áp, tinh trùng phun ra đầy tay bà với những dòng trắng đục bắn tung tóe lên lòng bàn tay và cổ tay đồng thời bà đạt cực khoái với ngón tay cậu móc lồn bà ẩm ướt co thắt mạnh mẽ quanh ngón giữa, dịch tiết phun ra nóng bỏng ướt đẫm tay cậu theo nhịp giật của lồn bà, đến những buổi học vẽ với cô Tú khi bà làm mẫu vẽ người trong chiếc váy xanh ngọc chiffon mỏng manh, với những đường cong cơ thể chín muồi phác thảo rõ nét dưới nắng xuân khiến nét bút cậu run rẩy – đã khiến cậu trở nên xa cách hơn với chính bản thân mình. Nam tránh những cái ôm ấm áp từ bà Hà mỗi sáng, tránh ánh mắt hiền hậu của bà khi bà gắp thức ăn vào chén cậu, và dành phần lớn thời gian để lang thang một mình trên chiếc xe đạp cũ kỹ qua những con hẻm nhỏ ở Bình Thạnh, nơi cậu có thể suy tư mà không bị ai quấy rầy. Nhưng chiều nay, khi nắng tháng Bảy đã ngả bóng vàng vọt trên đường Lý Chính Thắng, Nam đã đạp xe đến nhà Minh với balo chứa chiếc vòng tay đá thạch anh hồng lấp lánh – món quà từ Bà Nà Hills, viên đá hồng hào nhỏ nhắn treo lủng lẳng trên dây da nâu mềm mại, tượng trưng cho tình yêu và may mắn mà cậu hy vọng sẽ là cầu nối thầm lặng với người phụ nữ ấy.
Chung cư tầng bảy hiện ra trước mắt với sảnh chính rộng rãi và những chậu hoa giấy đỏ rực ở góc tường, như lời chào đón cho buổi chiều đầy mong đợi. Nam dựng xe ở bãi gửi dưới hầm, lau vội mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, rồi bước vào thang máy với trái tim hồi hộp. Cậu soi mình trong gương: chiếc áo phông xám đơn giản, quần jeans xanh nhạt thoải mái, và đôi giày sneaker trắng đã hơi ngả màu. Thang máy dừng ở tầng bảy với tiếng “ting” nhẹ nhàng, và cánh cửa phòng 702 mở ra trước mặt cậu, với Minh đứng đó, mặc chiếc áo ba lỗ thể thao và quần short, nụ cười toe toét: “Nam! Vào đi mày, quà Bà Nà gì đấy? Mẹ tao đang pha trà đá chờ mày đây.” Minh kéo tay cậu bạn vào nhà, giọng hào hứng, và Nam bước vào phòng khách rộng rãi thoang thoảng mùi trà đá chua thanh từ khay trên bàn trà thấp, bộ sofa da nâu sạch sẽ và bức tường kính nhìn ra ban công nơi những chậu lan tím đang nở bung dưới nắng chiều tháng Bảy. Từ bếp, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, và cô Tú bước ra với khay trà đá mát lạnh và vài chiếc bánh quy giòn tan. Bà khoảng ba mươi tám tuổi, nhưng vẻ đẹp của bà hôm nay toát lên sự rạng rỡ đặc biệt – bà mặc chiếc váy maxi xanh ngọc dài qua gối mỏng manh mà cậu tặng sinh nhật, vải chiffon bay nhẹ theo nhịp bước ôm sát vóc dáng thon thả, tôn lên vòng eo nhỏ nhắn dẫn đến hông rộng và bờ mông tròn trịa cong vút, bầu ngực đầy đặn căng tròn nhấp nhô theo nhịp thở khiến núm vú hồng hào nhỏ nhắn in hằm mờ ảo qua lớp vải mỏng dưới nắng chiều phản chiếu qua cửa sổ kính lớn. Mái tóc uốn lọn buông xõa qua vai, vài sợi lòa xòa bên tai, và nụ cười ấm áp lộ ra hàm răng trắng đều khi bà nhìn cậu: “Chào cháu Nam! Cô đang pha trà đá đây. Quà Bà Nà gì đấy, mang đến cho cô với Minh hả?”
Giọng bà ngọt ngào với khẩu âm miền Nam, khiến Nam đỏ mặt, cậu cúi đầu chào với túi quà giấy nhỏ xinh trên tay: “Dạ chào cô. Cháu mang quà từ Đà Nẵng về ạ. Cho Minh cái nón lá Bà Nà, cho cô cái vòng tay đá thạch anh hồng, tượng trưng may mắn.” Minh reo lên, vỗ vai cậu: “Yeah! Nón lá Bà Nà, tao đội đi đá bóng cho ngầu. Mày chọn hay phết.” Cô Tú cười khẽ, ngồi xuống sofa sát cậu hơn, vai chạm vai qua lớp váy chiffon mỏng: “Cảm ơn cháu, cô mở xem nhé.” Bà mở hộp quà cẩn thận, viên đá thạch anh hồng lấp lánh dưới nắng chiều hiện ra treo lủng lẳng trên dây da nâu mềm mại, và bà reo lên thích thú: “Đẹp quá Nam ơi! Đá thạch anh hồng tượng trưng tình yêu may mắn, cô đeo ngay đây.” Bà đeo chiếc vòng tay vào cổ tay thon thả trắng mịn, viên đá hồng hào nhỏ nhắn lấp lánh dưới nắng chiều phản chiếu qua cửa sổ kính lớn, và bà quay tay ngắm nghía với nụ cười rạng rỡ: “Hợp với cô quá, cháu chọn khéo tay. Cô đeo đi dạy học chắc học sinh khen.”
Giọng bà ấm áp, bàn tay thon thả cầm ly trà đá nhấp một ngụm chua thanh, và Nam nhìn chiếc vòng tay ôm sát cổ tay bà – da thịt trắng mịn lấp lánh dưới nắng, ngón tay dài thanh thoát cầm ly khiến cậu nhớ về những khoảnh khắc học vẽ, khi bàn tay ấy hướng dẫn nét cọ trên giấy, và cậu thì thầm: “Dạ cô đeo đẹp lắm ạ. Cháu vui vì cô thích.” Minh vỗ tay: “Hay đấy, giờ ăn cơm đi. Mẹ tao nấu thịt kho tàu với canh chua cá lóc, ngon bỏ mẹ.” Cô Tú cười, đứng dậy dẫn cậu vào bếp: “Ừ, cơm chiều sẵn rồi. Cháu ở lại ăn với cô với Minh nhé, tiện thể kể chuyện Đà Nẵng.” Bữa cơm chiều được dọn ra trên bàn ăn gỗ óc chó bóng loáng trong phòng ăn liền kề bếp, với mâm cơm gia đình Sài Gòn giản dị nhưng đầy tình yêu thương: nồi thịt kho tàu cay nồng với những miếng thịt ba chỉ mềm nhừ ướp nước mắm sả ớt, đĩa canh chua cá lóc chua thanh với thơm và giá đỗ tươi xanh, rau muống xào tỏi thơm lừng, và cơm trắng nóng hổi từ nồi cơm điện. Ông Tuấn – bố Minh – đã về từ ca làm muộn, ngồi đầu bàn với nụ cười thân thiện, khuôn mặt vuông vức với mái tóc chải chuốt gọn gàng: “Nam đến chơi à cháu? Chú nghe Minh kể cháu học giỏi Văn, lớp 10 kết thúc tốt đẹp.”
Nam chào chú, ngồi xuống bàn với Minh đối diện: “Dạ chào chú. Cháu mang quà Bà Nà về cho Minh với cô ạ.” Cô Tú gắp miếng thịt kho bỏ vào chén cậu, váy maxi xanh ngọc bay nhẹ theo nhịp tay, tôn lên đường cong eo thon nhỏ nhắn dẫn đến hông rộng: “Ăn đi cháu, thịt kho cô ninh kỹ, ngọt thịt. Kể cô nghe Đà Nẵng thế nào, biển Mỹ Khê sạch không?” Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm cúng của gia đình Sài Gòn, với tiếng đũa chạm bát leng keng xen lẫn tiếng cười nói rộn ràng. Ông Tuấn hỏi han ông Hải qua điện thoại – hai ông bố trò chuyện về dự án xây dựng ở Bình Dương và Đà Nẵng: “Anh Hải ơi, cầu mới Bình Dương hay lắm, gió mạnh nhưng vật liệu tốt.” Minh kể chuyện đá bóng chiều nay với Huy: “Tao sút penalty thắng Huy, mày mà ở là tao thắng mày nữa Nam ơi.” Cô Tú cười khẽ, gắp rau muống xào cho chồng: “Con trai cô nghịch quá, chiều đá bóng mệt bỏ mẹ. Nam kể cô nghe Bà Nà đi, cáp treo dài nhất thế giới chắc sợ lắm.”
Nam nuốt miếng thịt kho cay nồng mặn ngọt, vị lan tỏa trên đầu lưỡi, và cậu kể say sưa về chuyến đi – cáp treo lướt qua rừng thông xanh mướt với gió núi vi vu, cầu Vàng với đôi bàn tay khổng lồ nâng đỡ giữa mây trời, hầm rượu Debay mát lạnh 16 độ C với những thùng gỗ sồi chứa rượu vang đỏ Đà Lạt thơm lừng. “Biển Mỹ Khê cát trắng mịn, nước xanh ngắt, con bơi với mẹ vui lắm cô ạ.” Nam nói, ánh mắt cậu lướt qua cô Tú – váy maxi xanh ngọc ôm sát bầu ngực đầy đặn căng tròn nhấp nhô theo nhịp thở khi bà cười, núm vú hồng hào nhỏ nhắn in hằm mờ ảo qua lớp vải mỏng dưới ánh đèn phòng ăn vàng vọt – khiến cậu nhớ về khoảnh khắc lễ 30/4, khi chim cậu cọ vào bờ mông bà giữa dòng người đông đúc, tinh dịch phun ra lên váy bà mà bà không hay biết giữa tiếng reo hò diễu binh. Nỗi rạo rực dâng trào từ bụng dưới, nhưng cậu kìm nén với nụ cười: “Cô Tú lần sau đi với con nhé, vui lắm.”
Bữa cơm kết thúc lúc tám giờ tối, với mâm cơm sạch sẽ và những câu chuyện họ hàng rôm rả – ông Tuấn kể về chuyến công tác miền Tây gần đây, cô Tú chia sẻ về học sinh nhỏ nghịch ngợm ở trường dạy mỹ thuật, Minh trêu Nam về việc học vẽ “mày vẽ người giống mẹ mày không?”, khiến cả bàn cười lớn. Nam đứng dậy phụ dọn bàn: “Cô để cháu rửa chén giúp ạ.” Cô Tú cười, dẫn cậu vào bếp rộng rãi liền kề phòng ăn với những tủ gỗ chứa đầy gia vị và chén đĩa sứ trắng: “Cảm ơn cháu, cô rửa cháu lau nhé. Minh với bố dọn bàn ngoài.” Bếp núc thoang thoảng mùi thịt kho tàu cay nồng còn sót lại, với vòi sen bồn rửa lớn xối nước róc rách khi cô Tú mở vòi rửa chén đĩa, chiếc váy maxi xanh ngọc bay nhẹ theo nhịp tay, tôn lên đường cong eo thon nhỏ nhắn dẫn đến hông rộng và bờ mông tròn trịa cong vút khi bà cúi xuống. Nam đứng sát bà, tay lau chén đĩa với khăn sạch, nhưng ánh mắt cậu lướt qua cơ thể bà – váy chiffon mỏng ôm sát bầu ngực đầy đặn căng tròn nhấp nhô theo nhịp tay rửa chén, núm vú hồng hào nhỏ nhắn in hằm mờ ảo qua lớp vải mỏng dưới ánh đèn bếp vàng vọt – khiến nỗi rạo rực dâng trào từ bụng dưới, chim cậu nửa cương cứng dưới lớp quần jeans.
Tiếng ông Tuấn và Minh trò chuyện rộn ràng từ phòng ăn vang vọng vào bếp: “Bố ơi, chiều nay đá bóng mệt quá, mai tao ngủ nướng.” Ông Tuấn cười lớn: “Con lớn rồi mà ngủ nướng, hè phải học thêm tiếng Anh.” Cô Tú quay sang Nam, giọng thì thầm giữa tiếng nước chảy róc rách: “Cháu lau chén khéo tay quá. Đà Nẵng vui không, kể cô nghe biển Mỹ Khê thế nào?” Nam gật đầu, tay lau chén đĩa với khăn sạch, nhưng tay kia vô thức chạm nhẹ eo bà qua lớp váy mỏng: “Vui lắm cô ạ. Biển xanh cát trắng, sóng vỗ êm ru. Con bơi với mẹ, mẹ mặc đồ bơi đẹp lắm.” Cô Tú cười khẽ, thân hình bà uốn éo nhẹ theo nhịp tay rửa chén, hông bà ép sát vào hông cậu theo bản năng: “Mẹ cháu chắc đẹp, chị Hà dáng đẹp mà. Cô thì già rồi, bơi không nổi.” Nam thì thầm, tay siết eo bà chặt hơn: “Cô đẹp nhất, con nhớ cô mặc bikini xanh ngọc ở Đầm Sen, ngực cô… đẹp mê ly.” Lời nói ấy tuột ra khỏi miệng cậu một cách táo bạo, dục vọng dâng trào khiến chim cậu cương cứng hẳn lên dưới quần jeans, đầu khấc hồng hào chọc nhẹ vào đùi bà qua lớp vải mỏng.
Cô Tú giật mình, bàn tay thon thả cầm chén đĩa khựng lại dưới vòi nước róc rách, đôi mắt đen láy mở to đầy bất ngờ dưới ánh đèn bếp vàng vọt: “Nam… cháu… đừng nói vậy… bố Minh ngoài kia…” Giọng bà thì thầm run rẩy, đầy lo lắng và dục vọng khơi dậy từ những khoảnh khắc bất ngờ trước – từ lễ 30/4 khi chim cậu cọ vào mông bà giữa dòng người đông đúc, tinh dịch phun ra lên váy bà mà bà không hay biết giữa tiếng reo hò diễu binh, đến khoảnh khắc quán phở bò khi bà bú mút chim cậu dưới gầm bàn đến xuất tinh đầy miệng bà, bà nuốt hết với vị mặn tanh lan tỏa trên lưỡi. Bàn tay bà vô thức đặt lên tay cậu trên eo mình, nhưng không đẩy ra, chỉ siết chặt hơn theo bản năng, thân hình bà uốn éo nhẹ theo nhịp tay cậu siết eo qua lớp váy chiffon mỏng: “Cháu… nghịch quá… cô… cô xấu hổ…” Nam không dừng lại, tay phải luồn xuống háng bà từ phía sau giữa tiếng nước chảy róc rách, ngón tay lướt qua đùi trắng nõn mịn màng dẫn đến mép quần lót cotton ẩm ướt qua lớp váy mỏng, luồn vào vuốt ve lông mu đen nhánh tỉa gọn, ngón giữa móc nhẹ vào khe âm hộ hồng hào mọng nước của cô Tú: “Cô… con… con nhớ cô… bố Minh kể chuyện… không nghe…” Giọng cậu thì thầm khàn khàn, đầy khát khao, ngón tay móc sâu hơn xoa nắn thành âm đạo co thắt quanh ngón tay cậu, dịch tiết rỉ ra ướt đẫm ngón tay theo nhịp móc.
Cô Tú run rẩy dữ dội hơn, thân hình bà ép sát vào bồn rửa với bàn tay thon thả siết chặt chén đĩa dưới vòi nước róc rách, hông bà nhấc nhẹ đón nhận ngón tay cậu móc sâu vào lồn bà: “Nam… cháu… đừng… bố Minh… Minh… họ nghe thấy…” Giọng bà khàn khàn, đầy chống cự yếu ớt, nhưng lồn bà co thắt mạnh mẽ quanh ngón tay cậu xoa nắn điểm G ẩm ướt, dịch tiết phun ra nóng bỏng ướt đẫm tay cậu theo nhịp giật của thành âm đạo khiến bà rên khẽ bị át đi bởi tiếng nước chảy: “Nam… cháu… sâu quá… cô… cô sướng…” Bà thì thầm, bàn tay thon thả vô thức đặt lên tay cậu trên eo mình siết chặt hơn, núm vú hồng hào nhỏ nhắn cứng ngắc dưới lớp váy maxi xanh ngọc theo nhịp thở dồn dập. Nam móc nhanh hơn, ngón giữa cong lại chạm hột le nhỏ xinh vuốt ve khiến khe âm hộ mở ra theo nhịp thở, tay trái luồn lên ngực bà qua lớp váy mỏng xoa nắn bầu ngực đầy đặn căng tròn, ngón tay bóp núm vú kéo nhẹ khiến nó đỏ ửng cứng ngắc dưới đầu ngón: “Cô… con… con nhớ bú lồn cô… nuốt dịch cô…” Nam thì thầm giữa tiếng nước róc rách, miệng cậu hôn gáy bà, lưỡi liếm da thịt trắng mịn lấp lánh mồ hôi oi bức tháng Tư.
Cô Tú đạt cực khoái dữ dội hơn, thân hình bà run rẩy ép sát bồn rửa, lồn co giật mạnh mẽ quanh ngón tay cậu phun dịch tiết nóng bỏng ướt đẫm tay cậu theo nhịp giật của thành âm đạo, tiếng rên dài thoát ra từ cổ họng bà bị át đi bởi tiếng nước chảy róc rách và tiếng ông Tuấn kể chuyện từ phòng ăn: “Minh ơi, chiều nay đá bóng vui không con? Bố gặp ông bạn, kể dự án mới hay lắm.” Bà thì thầm khàn khàn với cậu: “Nam… cháu… cô ra… ra rồi… đừng… Minh… Minh về…” Nhưng Nam rút ngón tay ra với tiếng “chụt” khẽ, tinh trùng từ khoảnh khắc trước vẫn rỉ ra theo đùi bà thấm vào sàn gạch hoa trắng bóng loáng, và cậu thì thầm: “Cô… con… con muốn bú lồn cô… ngay bây giờ…” Cô Tú run rẩy, quay đầu với đôi mắt đen láy long lanh đầy dục vọng thỏa mãn xen xấu hổ: “Nam… cháu… không được… bố Minh… Minh…” Nhưng bà không chống cự, thân hình bà uốn éo nhẹ theo bản năng, và Nam quỳ xuống giữa hai chân bà dưới vòi nước róc rách, kéo quần lót cotton ẩm ướt sang bên lộ ra khe âm hộ hồng hào mọng nước rỉ dịch tiết, lưỡi cậu liếm nhẹ lên hột le nhỏ xinh cứng ngắc, mút mạnh khiến bà run lên dữ dội hơn: “Nam… cháu… lưỡi cháu… cô… cô sướng…” Bà thì thầm, bàn tay thon thả nắm tóc cậu ép sát miệng cậu vào lồn bà, thành âm đạo co thắt quanh lưỡi cậu liếm sâu.
Nam bú lồn cô Tú dưới vòi nước róc rách trong bếp, lưỡi cậu quấn quanh hột le mút mạnh khiến bà rên rỉ khẽ bị át đi bởi tiếng nước chảy, ngón tay móc sâu vào thành âm đạo co thắt xoa nắn điểm G ẩm ướt với dịch tiết phun ra nóng bỏng theo nhịp liếm, bà đạt cực khoái lần nữa với thân hình run rẩy ép sát bồn rửa, lồn giật giật quanh lưỡi và ngón tay cậu phun dịch tiết ướt đẫm mặt cậu. Bà thì thầm giữa tiếng rên: “Nam… cháu… cô… cô yêu cháu… nhưng… Minh… Minh về…” Nam đứng dậy, lau mặt bằng khăn sạch, và họ quay ra phòng khách với nụ cười gượng gạo như không có gì xảy ra, tiếng ông Tuấn và Minh trò chuyện rộn ràng từ phòng ăn vang vọng: “Bố ơi, đá bóng chiều nay con thắng Huy, sút penalty đẹp lắm.” Cô Tú cười, liếc cậu một cái nhanh đầy bí mật, đôi mắt đen láy long lanh với dục vọng thỏa mãn, và Nam biết rằng, khoảnh khắc này sẽ ám ảnh cậu lâu dài – giữa tiếng nước róc rách và tiếng cười nói gia đình, một dục vọng mới đã được khơi dậy giữa cậu và người phụ nữ ấy.
