Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Những Người Đàn Bà Của Tập Đoàn Ánh Dương

Chương 4 : NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI VỢ (rất dài)



Chị Lan vẫn đang hoảng loạn lay vai chồng, bàn tay thon dài với những móng tay sơn đỏ mọng siết chặt vào lớp áo vest của anh Minh, giọng chị run rẩy vang lên trong không gian sang trọng giờ đây trở nên ngột ngạt: “Anh Minh! Tỉnh dậy đi anh! Đừng làm em sợ!” Thân hình anh nằm bất động trên bàn ăn, hơi thở đều đặn nhưng yếu ớt, như thể cơn ngủ sâu đã nuốt chửng ý thức của anh. Tim chị đập thình thịch, làn da trắng hồng hào dưới lớp váy satin xanh dương mỏng manh giờ đây lạnh toát, vòng ngực đầy đặn phập phồng gấp gáp theo nhịp thở hốt hoảng, khiến khe ngực sâu hun hút lộ ra rõ ràng hơn dưới ánh đèn chùm pha lê lấp lánh. Bất chợt, một tiếng “click” nhẹ nhàng vang lên từ phía cửa, như tiếng khóa điện tử được kích hoạt. Cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo mở ra êm ru, không một tiếng động thừa, nhờ chiếc remote nhỏ gọn mà lão Hoàng đang cầm trên tay mập mạp, ngón cái lão nhấn nhẹ như một cử chỉ quen thuộc của kẻ chủ mưu. Lão bước vào từ từ, bóng dáng đồ sộ lù lù tiến gần, đôi giày da bóng loáng lướt trên sàn đá hoa cương mà không gây tiếng động, ánh mắt lão lấp lánh sự thỏa mãn đen tối khi nhìn ngắm lưng chị Lan từ phía sau – đường cong eo thon gọn uốn lượn xuống hông rộng mê hoặc, chiếc váy xẻ cao để lộ thoáng bắp đùi nuột nà trắng mịn, và mái tóc đen dài buông xõa như dòng thác đêm đang rung động theo từng cử chỉ lay gọi của chị. Chị Lan chưa kịp nhận ra, vẫn cúi người cố gắng đánh thức chồng, thì bàn tay lão Hoàng – thô ráp, đầy lông lá và mùi xì gà nồng nặc – đột ngột đặt lên vai chị, những ngón tay mập mạp siết nhẹ vào da thịt mịn màng qua lớp dây vai mỏng manh của chiếc váy. Chị hốt hoảng quay phắt lại, thân hình quyến rũ bật người lùi ra sau như con mèo hoang bị dọa, đôi chân dài thon gọn lảo đảo trên gót giày cao, khiến chiếc váy satin trượt nhẹ lên cao hơn, lộ ra phần đùi trên trắng ngần lấp lánh dưới ánh đèn. Khuôn mặt trái xoan của chị tái mét, đôi mắt sắc sảo long lanh giờ đây tràn đầy kinh hãi và phẫn nộ, môi đỏ mọng mím chặt: “Ông… ông đã cho chồng tôi uống cái gì? Sao anh ấy lại thế này?!” Lão Hoàng đứng đó, thân hình đồ sộ như một khối thịt sống động, nụ cười nham hiểm nở rộng trên khuôn mặt nhăn nheo đầy nếp nhăn dục vọng, hàm răng vàng khè lộ ra dưới lớp ria mép bạc thếch. Lão ta không vội đáp, chỉ chậm rãi bước thêm một bước, ánh mắt lão quét từ trên xuống dưới thân hình chị Lan – từ cần cổ trắng ngần mịn màng xuống khe ngực sâu hun hút nơi vòng một nở nang căng mọng đang phập phồng vì sợ hãi, rồi lướt qua eo nhỏ xíu thắt đáy lưng ong và hông cong vồng đầy mê hoặc. “Chỉ là chút thuốc ngủ nhẹ nhàng thôi, chị yêu quý ạ,” lão ta nói, giọng khàn khàn như tiếng gầm gừ của thú dữ, nụ cười càng thêm méo mó. “Để anh và em có thể tâm sự riêng về bản hợp đồng này mà không bị làm phiền. Anh Minh sẽ ngủ ngon lành vài giờ, đừng lo.” Chị Lan lùi thêm bước nữa, lưng chạm vào cạnh bàn ăn, cảm giác lạnh lẽo từ mặt gỗ lan tỏa qua lớp váy mỏng, khiến chị rùng mình. Lão Hoàng cười thô bỉ, tiếng cười vang vọng như tiếng sấm dâm đãng trong phòng, lão đưa lưỡi liếm môi một cách trắng trợn: “Em đẹp hơn những gì anh chờ đợi đấy, Lan ạ. Thân hình này… vòng ngực đầy đặn thế kia, eo thon hông rộng như mời gọi, và đôi chân dài miên man khiến anh chỉ muốn… khám phá ngay lập tức.” Ánh mắt lão giờ đây không còn che giấu, chúng cháy bỏng dục vọng, quét qua từng đường nét gợi cảm quý phái của chị như muốn lột trần bằng ánh nhìn. Chị Lan sững sờ, toàn thân tê liệt trong khoảnh khắc, linh cảm bất an giờ đây hóa thành hiện thực khủng khiếp. Trước mặt chị không phải là một doanh nhân đạo đức với nụ cười giả tạo, mà là một con quỷ sắc dục thực thụ – thân hình lão đồ sộ phì nộn nhưng toát lên sức mạnh thô bạo, đôi mắt lão đỏ ngầu dục vọng, và nụ cười thô lỗ lộ rõ ý đồ đen tối, như một bóng ma từ địa ngục trỗi dậy để nuốt chửng vẻ đẹp thanh lịch gợi cảm của chị. Tim chị đập loạn xạ, hơi thở gấp gáp khiến vòng ngực phập phồng dữ dội, nhưng sâu thẳm trong lòng, chị biết rằng cơn ác mộng chỉ mới bắt đầu.

Chị Lan đứng đó, thân hình quý phái run rẩy như chiếc lá giữa cơn bão tố, làn da trắng ngần dưới lớp váy satin xanh dương giờ đây ửng đỏ vì giận dữ và kinh hãi hòa quyện. Sững sờ chỉ kéo dài một khoảnh khắc, rồi cơn kinh tởm dâng trào như thủy triều, khiến chị phun ra lời mắng chửi sắc lẹm: “Đồ vô học! Ông là kẻ đê tiện, biến thái! Ông nghĩ mình có thể làm gì tôi hả?!” Giọng chị vang lên cao vút, sắc bén như lưỡi dao, đôi mắt long lanh giờ đây cháy bỏng lửa hận, môi đỏ mọng mím chặt đến trắng bệch, che giấu nỗi sợ đang gặm nhấm trái tim chị.

Không chờ lão Hoàng đáp lại, chị quay phắt về phía chồng, cúi người lay gọi thêm một lúc nữa, bàn tay thon dài siết chặt vai anh Minh, móng tay cắm sâu vào lớp vải vest như cố kéo anh ra khỏi giấc ngủ mê man. “Anh Minh! Dậy đi anh! Anh ơi, tỉnh lại đi!” Chị hét lên, giọng vỡ òa đầy tuyệt vọng, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, làm mờ đi lớp phấn mỏng mịn màng. Nhưng anh vẫn nằm im, hơi thở đều đặn như một xác chết sống, khiến nỗi kinh hoàng trong chị càng thêm dâng cao. Không thể chờ đợi nữa, chị lao vút về phía cánh cửa phòng, đôi chân dài miên man lảo đảo trên gót giày cao, chiếc váy xẻ cao trượt lên lộ ra bắp đùi săn chắc trắng hồng hào, lấp lánh mồ hôi lạnh. Chị giơ tay bật mạnh tay nắm, kéo giật mạnh mẽ, nhưng cánh cửa điện tử đã khóa chặt, không nhúc nhích dù chị dùng hết sức lực, đập thùm thụp bằng nắm đấm nhỏ bé. “Cứu tôi với! Ai đó mở cửa đi! Cứu với!” Chị la hét thất thanh, tiếng kêu vang vọng trong không gian rộng lớn nhưng bị nuốt chửng bởi lớp tường cách âm dày đặc, như những tiếng van xin vô vọng lạc lõng giữa sa mạc.

Từ phía sau, lão Hoàng không kiềm chế nổi dục vọng đang sôi sục như nham thạch, thân hình đồ sộ của lão lao tới như một con thú dữ, hai cánh tay lực lưỡng ôm ghì lấy chị Lan từ phía sau, siết chặt eo thon gọn mảnh mai của chị khiến chị bị ép sát vào bức tường lạnh lẽo. Bàn tay thô ráp, đầy lông lá của lão chụp lấy cặp mông tròn trịa săn chắc của chị, bóp mạnh qua lớp váy satin mỏng manh, cảm nhận rõ ràng đường cong mê hoặc nơi hông rộng vừa phải đang run rẩy dưới sức ép. Chị Lan cố với tay ra sau, những ngón tay mảnh mai cào cấu vào cánh tay lão, đẩy mạnh để thoát thân, nhưng vừa quay người lại, khuôn mặt trái xoan tái mét đối diện với nụ cười nham hiểm của lão, thì miệng lão đã lao tới, ghì lấy hôn khóa môi chị một cách thô bạo, lưỡi lão ướt át cố chen vào giữa đôi môi đỏ mọng đang mím chặt, mang theo mùi xì gà và rượu nồng nặc khiến chị buồn nôn.

Chị Lan dãy dụa kháng cự quyết liệt, toàn thân quyến rũ thanh lịch giờ đây trở thành vũ khí tuyệt vọng: đôi chân dài thon gọn đạp mạnh vào chân lão, eo nhỏ xíu uốn éo cố thoát khỏi vòng siết, cánh tay thon dài vung vẩy cào cấu vào mặt lão, để lại những vết xước đỏ hoe trên da thịt nhăn nheo. Tiếng kêu cứu thảm thiết của chị vang lên liên hồi, đứt quãng giữa những hơi thở hổn hển: “Buông ra! Cứu tôi! Ai đó cứu với! Đừng… đừng chạm vào tôi!” Những tiếng hét ấy như dao cắt vào không khí, đầy đau đớn và van xin, nước mắt tuôn rơi làm ướt đẫm cần cổ trắng ngần mịn màng, nhưng chúng chỉ càng kích thích dục vọng của lão Hoàng, khiến lão cười thỏa thích, tiếng cười khàn khàn vang vọng như tiếng gầm của quỷ dữ.

Lão ta vừa cố ghì lấy chị ép sát hơn vào tường, thân hình đồ sộ của lão dán chặt vào vòng ngực đầy đặn căng mọng của chị – nơi hai bầu vú nở nang phập phồng dữ dội dưới lớp vải satin – vừa cố xoa bóp cặp mông của chị một cách tham lam, bàn tay lão luồn qua lớp váy mỏng, vuốt ve đường cong tròn trịa săn chắc, cảm nhận rõ ràng lớp ren mỏng manh của chiếc quần lót bên trong đang cọ xát dưới đầu ngón tay thô ráp. Đối với lão Hoàng, cảm giác ấy như thiên đường địa ngục: cặp mông chị Lan mềm mại nhưng đàn hồi, như hai quả đào chín mọng được bọc trong lớp da mịn màng không tì vết, đường viền quần lót ren mỏng lướt qua ngón tay lão khiến lão rùng mình khoái lạc, dục vọng dưới bụng lão cương cứng như sắt nung, tưởng tượng về việc lột sạch lớp vải ấy để khám phá vùng kín bí ẩn bên dưới. “Ôi, mông em ngon quá, Lan ạ… săn chắc thế này, quần lót ren mỏng manh làm anh phát điên!” Lão thì thầm giữa tiếng cười thỏa mãn, ngón tay lão bóp mạnh hơn, vuốt ve dọc theo khe mông qua lớp vải, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ da thịt quý phái của chị.

Chị Lan cố gắng ghì giữ tay lão ta lại, những ngón tay mảnh mai siết chặt cổ tay lão, móng tay cắm sâu vào da thịt lão để kéo ra, nhưng sức lực của chị – một quý phụ thanh lịch quen với bàn giấy và phòng họp – không đủ để chống lại khối thịt lực lưỡng của lão. Tay lão vẫn bóp mông chị không thương tiếc, xoa nắn mạnh bạo khiến chị cảm nhận rõ ràng sự xâm phạm thô bạo, đau đớn lan tỏa từ cặp mông tròn trịa lên tận sống lưng. Bị bóp mông như thế, chị la khóc thảm thiết, tiếng khóc vỡ òa đầy tuyệt vọng: “Dừng lại! Đau quá… cứu tôi… ai đó cứu tôi với!” Nước mắt chị tuôn như mưa, làm ướt đẫm lớp váy satin, thân hình gợi cảm quý phái giờ đây run rẩy không ngừng, nhưng mọi kháng cự chỉ càng khiến lão Hoàng hứng khởi hơn, dục vọng của lão như ngọn lửa địa ngục đang thiêu đốt cả không gian.

Cảnh giằng co tiếp diễn trong không gian phòng ăn xa hoa giờ đây trở thành địa ngục trần gian, với tiếng hét đứt quãng của chị Lan hòa lẫn tiếng cười khàn đục của lão Hoàng. Chị cố vùng vẫy dữ dội, thân hình thanh lịch gợi cảm uốn éo như rắn độc bị dồn vào góc tường, đôi tay mảnh khảnh vung vẩy cào cấu vào ngực lão, móng tay dài sơn bóng để lại những vệt đỏ dài trên lớp áo vest nhăn nhúm. Chị đạp mạnh bằng gót giày nhọn vào ống quyển lão, cố đẩy thân hình đồ sộ ấy ra xa, nhưng lão Hoàng – với sức lực của một gã đàn ông từng trải qua bao trận mạc kinh doanh và dục vọng – luôn chiếm thế thượng phong. Mỗi lần chị thoát ra được một chút, lão lại siết chặt hơn, cánh tay lực lưỡng như gọng kìm khóa lấy eo nhỏ xíu của chị, ép sát vào bức tường lạnh buốt, khiến chiếc váy satin xanh dương trượt lên cao, lộ ra cặp đùi thon dài mịn màng lấp lánh mồ hôi sợ hãi. “Buông tôi ra! Đồ súc vật!” Chị gào lên, giọng vỡ òa đầy phẫn uất, nước mắt tuôn như suối, làm ướt đẫm cần cổ trắng hồng hào và khe ngực sâu hun hút nơi hai bầu vú nở nang đang phập phồng dữ dội dưới lớp vải mỏng.

Nhưng sức lực chị dần kiệt quệ, từng cú đẩy của chị yếu dần trước sức ép thô bạo của lão, như con mồi nhỏ bé trước hàm răng sói dữ. Lão Hoàng cười man rợ, hơi thở hôi hám phả vào mặt chị, rồi đột ngột xoay người chị lại, dùng thân hình phì nộn đè ngửa chị lên mặt bàn ăn rộng lớn, ngay bên cạnh anh Minh vẫn nằm bất động như một bức tượng vô hồn. Chị Lan bị ép nằm sấp ngửa, lưng chạm vào mặt gỗ bóng loáng còn vương mùi thức ăn thừa, đôi chân dài miên man giãy giụa vô vọng giữa không trung, chiếc váy xẻ cao giờ đây bung rộng lộ ra lớp ren mỏng manh của chiếc quần lót trắng tinh khôi ôm sát vùng kín bí ẩn. Lão Hoàng đè chặt hai cổ tay chị bằng một bàn tay duy nhất, siết mạnh khiến chị đau điếng, những ngón tay thô ráp cắm sâu vào da thịt mịn màng, trong khi bàn tay kia bắt đầu sờ soạn chậm rãi lên cơ thể chị, như một kẻ sưu tầm đang thưởng thức báu vật. Ngón tay lão lướt từ bắp đùi lên cao, vuốt ve lớp da mịn như nhung, rồi trượt vào khe ngực sâu hun hút, xoa nắn nhẹ nhàng hai bầu vú đầy đặn căng mọng, cảm nhận núm vú săn cứng dưới lớp vải satin đang cọ xát vào đầu ngón tay lão.

Bị khống chế hoàn toàn, chị Lan la hét và khóc lóc thảm thiết, tiếng khóc vỡ òa như dao cắt không khí: “Không… đừng! Cứu tôi… anh Minh ơi, tỉnh dậy đi!” Nước mắt chị tràn ra, lăn dài xuống má, làm ướt đẫm mái tóc đen dài rối bù, thân hình quyến rũ giờ đây run rẩy không ngừng, vòng ngực phập phồng dữ dội khiến lão càng hứng khởi. Lão Hoàng vừa sờ soạn, vừa thì thầm bằng giọng khàn đục đầy dục vọng: “Nếu em không chấp nhận quan hệ với anh, anh sẽ hủy hợp đồng vay ngay lập tức. Công ty của em sẽ phá sản, chồng em sẽ tỉnh dậy và thấy mọi thứ tan vỡ. Nhưng nếu em ngoan ngoãn… anh sẽ cho vay đầy đủ.” Lão cười nham hiểm, ngón tay lão giờ đây trượt xuống bụng dưới chị, vuốt ve vùng eo thắt đáy lưng ong mịn màng, rồi lướt nhẹ qua vùng kín qua lớp quần lót ren, cảm nhận hơi ấm ẩm ướt đang lan tỏa từ đó. “Anh thèm em lắm, Lan ạ… say mê nét đẹp của em từ lần đầu gặp. Khuôn mặt trái xoan quyến rũ, vòng một nở nang đầy đặn thế này, hông rộng mê hoặc và cặp đùi dài nuột nà khiến anh phát điên. Em phải lấy thân thể đổi lấy vốn vay… cho đến khi giải ngân xong. Hợp đồng chia làm hai lần, nên em sẽ phải ‘thanh toán’ cho anh hai lần… lần đầu ngay tối nay.”

Để chứng minh lời nói không phải dọa suông, lão Hoàng dừng tay một lát, lấy điện thoại từ túi vest bằng bàn tay còn tự do, bấm số gọi cho thư ký với giọng ra lệnh lạnh lùng: “Giải ngân ngay 20% vốn vay cho Ánh Dương. Làm ngay lập tức, không chậm trễ.” Giọng thư ký vang lên qua loa ngoài, xác nhận lệnh, và chỉ vài giây sau, một tin nhắn xác nhận chuyển khoản vang lên trên điện thoại lão, chứng tỏ khoản tiền đã được giải ngân một phần. Lão giơ màn hình lên cho chị Lan nhìn, nụ cười thô bỉ nở rộng: “Thấy chưa? Anh giữ lời. Giờ đến lượt em…”

Lúc đó, chị Lan dần bất lực, tinh thần dao động dữ dội như con thuyền giữa bão tố. Tiếng khóc của chị nhỏ dần thành những tiếng nức nở, nước mắt vẫn tuôn nhưng sức kháng cự yếu ớt hơn, đôi tay bị đè chặt giờ đây chỉ run rẩy vô vọng. Linh cảm về sự sụp đổ của Ánh Dương, nỗi sợ cho chồng và tương lai, hòa quyện với nỗi kinh hoàng trước dục vọng của lão, khiến chị chìm trong vực thẳm tuyệt vọng, cơ thể quý phái gợi cảm giờ đây như một báu vật chờ đợi số phận đen tối.

Chị Lan nằm ngửa trên mặt bàn ăn lạnh lẽo, thân hình thanh lịch giờ đây như một bức tượng ngọc bị vỡ vụn dưới sức ép của số phận đen tối, vòng ngực nở nang phập phồng yếu ớt dưới lớp váy satin xanh dương nhăn nhúm, hai bầu vú đầy đặn căng mọng lấp ló qua cổ V sâu hun hút, như lời mời gọi bất đắc dĩ giữa nỗi kinh hoàng. Sức kháng cự cuối cùng tan vỡ như thủy tinh rơi, chị thả lỏng tay chân, những cánh tay thon dài mịn màng buông thõng bên sườn, đôi chân dài miên man duỗi thẳng ra, gót giày cao chạm nhẹ vào sàn đá hoa cương, để lộ cặp đùi săn chắc trắng hồng hào lấp lánh mồ hôi lẫn nước mắt. Nước mắt trào ra không ngừng, lăn dài từ khóe mắt sắc sảo long lanh xuống gò má cao quý, thấm ướt cần cổ trắng ngần và trôi xuống khe ngực sâu thẳm, khiến lớp vải mỏng dính sát hơn vào da thịt. Chị nhìn vô thức lên trần nhà, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh mờ ảo như những vì sao xa xôi, không còn sức để đối diện với khuôn mặt nhăn nheo dục vọng của lão Hoàng, tâm trí chị chìm trong khoảng không vô tận của sự đầu hàng.

Vừa khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên đứt quãng như tiếng gió rít qua khe cửa, chị thì thầm yêu cầu lão Hoàng bằng giọng lạnh lùng và tuyệt vọng, như lời thì thầm cuối cùng từ vực thẳm: “Ông… giữ lời đi… giải ngân hết cho công ty… đừng để chúng tôi phá sản…” Giọng chị vang vọng yếu ớt, mang theo nỗi đau xé lòng, nước mắt lăn dài không ngớt, thấm ướt mái tóc đen dài rối bù xõa tung trên mặt bàn, biến chị thành hình ảnh của một quý phụ bị đẩy đến bờ vực, buông xuôi mọi thứ để cứu vãn tàn tích cuối cùng của đế chế gia đình.

Lão Hoàng hả hê trước sự đầu hàng ấy, thân hình đồ sộ của lão rung lên vì khoái trá, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng lấp lánh như kẻ săn mồi đã tóm gọn con mồi ngon lành. Lão buông tay chị ra, nhưng không rời khỏi, bàn tay thô ráp đầy lông lá vuốt ve gò má chị một cách chậm rãi, ngón tay lướt qua lớp da mịn màng ướt át nước mắt, cảm nhận hơi ấm còn sót lại từ vẻ đẹp quý phái giờ đây thuộc về lão. “Ngoan lắm, Lan yêu… anh sẽ giữ lời, em sẽ là của anh hai lần, để đổi lấy hai đợt giải ngân,” lão thì thầm, giọng khàn đục đầy thỏa mãn, rồi cúi xuống, miệng lão lao tới hôn môi chị một cách thô bạo, lưỡi lão chen vào giữa đôi môi đỏ mọng đang run rẩy, nếm vị mặn chát của nước mắt hòa quyện với son môi ngọt ngào.

Chị Lan không dám phản kháng, thân hình gợi cảm nằm im như xác chết, chỉ khẽ thì thầm “Đồ súc vật…” trước khi bị cưỡng hôn, lời nguyền rủa ấy vang lên yếu ớt như tiếng gió thoảng, rồi tắt lịm dưới sức ép của miệng lão. Lưỡi lão quấn lấy lưỡi chị, khám phá khoang miệng ấm áp một cách tham lam, trong khi tay lão tiếp tục vuốt ve xuống cần cổ trắng hồng hào, lướt nhẹ qua khe ngực sâu hun hút, khiến chị rùng mình trong nỗi nhục nhã và tuyệt vọng, nước mắt vẫn lăn dài không ngừng, thấm ướt cả lớp vải satin ôm sát hai bầu vú nở nang đầy đặn.

Lão Hoàng đắm chìm trong nụ hôn cưỡng đoạt, miệng lão dán chặt lấy đôi môi đỏ mọng của chị Lan như một kẻ chinh phục đang thưởng thức chiến lợi phẩm, chậm rãi mút mát từng chút một, lưỡi lão luồn lách ướt át, quấn quýt quanh lưỡi chị như muốn nuốt trọn hương vị ngọt ngào xen lẫn mặn chát của nước mắt. Nụ hôn ấy không phải tình yêu, mà là sự chiếm hữu thô bạo, lão nhấm nháp chậm chạp, cắn nhẹ vào môi dưới đầy đặn của chị để kéo dài khoái lạc, hơi thở nặng nề của lão phả ra nồng nặc mùi rượu và dục vọng, khiến không khí xung quanh dường như đặc quánh lại. Chị Lan nằm im bất động, nước mắt trào ra không ngớt từ khóe mắt long lanh giờ đây đỏ hoe vì nhục nhã, những giọt lệ nóng hổi lăn dài xuống gò má cao quý, thấm ướt cần cổ mịn màng và trôi vào khe ngực sâu thẳm nơi hai bầu vú nở nang đang phập phồng yếu ớt dưới lớp satin mỏng. Chị không hưởng ứng, lưỡi chị nằm im như chết, thân hình thanh thoát gợi cảm giờ đây chỉ là một vỏ bọc vô hồn, để mặc lão khám phá mà không một cử động đáp trả, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào kìm nén vang lên giữa những khoảng trống của nụ hôn.

Vừa hôn say sưa, lão Hoàng vừa lòn bàn tay thô ráp còn lại vào dưới lớp váy satin xanh dương đã nhăn nhúm, ngón tay lão trượt dọc theo bắp đùi trong mịn màng như lụa của chị, vuốt ve chậm rãi từ đầu gối lên cao dần, cảm nhận da thịt săn chắc ấm áp đang run rẩy dưới đầu ngón. Bàn tay lão tham lam xoa nắn cặp đùi dài miên man ấy, siết nhẹ vào phần thịt mềm mại nơi tiếp giáp với vùng kín, khiến chị Lan khẽ rùng mình trong nỗi kinh hoàng lặng lẽ, nước mắt càng tuôn rơi dữ dội hơn. Rồi ngón tay lão tiến xa hơn, luồn qua lớp ren mỏng manh của chiếc quần lót trắng tinh khôi, mân mê viền ren dập dìu một cách chậm chạp, vuốt ve lớp vải lụa mịn ôm sát lấy vùng tam giác bí ẩn, cảm nhận hơi ấm ẩm ướt đang lan tỏa từ đó – một sự phản ứng bất đắc dĩ của cơ thể dưới sức ép dục vọng. Lão thì thầm giữa nụ hôn: “Da em mịn quá… đùi em săn thế này, quần lót ren mỏng làm anh chỉ muốn xé toạc ra ngay,” giọng lão khàn đục đầy khoái trá, ngón tay lão tiếp tục xoa bóp nhẹ nhàng, lướt dọc theo khe hở của lớp vải, chạm khẽ vào vùng lông mu mềm mại và vùng da nhạy cảm bên dưới, khiến chị Lan cắn chặt răng để kìm tiếng rên đau đớn, nước mắt chị giờ đây như dòng sông đứt đoạn, thấm ướt cả mặt bàn bên dưới.

Lão Hoàng cuối cùng cũng rời khỏi đôi môi đỏ mọng của chị Lan sau nụ hôn kéo dài đầy chiếm hữu, lưỡi lão liếm láp lần cuối như nuốt trọn hương vị ngọt đắng của nước mắt chị, rồi ngẩng lên với nụ cười thỏa mãn man rợ. Bàn tay lão vẫn còn lưu luyến trên lớp ren mỏng manh của chiếc quần lót, vuốt ve nhẹ nhàng vùng tam giác bí ẩn đang run rẩy dưới đầu ngón, cảm nhận lớp lông mu mềm mại cọ xát qua vải lụa, khiến lão rùng mình khoái lạc trước khi rút tay ra. Chị Lan nằm đó, thân hình quý phái giờ đây như một búp bê vỡ vụn, nước mắt vẫn lăn dài không ngừng, thấm ướt mái tóc đen dài rối bù và mặt bàn gỗ bóng loáng. Lão không nói gì thêm, chỉ dùng đôi cánh tay lực lưỡng đồ sộ ôm ghì lấy chị từ dưới, bế bổng chị lên như một chiến lợi phẩm nhẹ tênh, thân hình chị nép sát vào ngực lão phì nộn đầy lông lá, vòng ngực nở nang đầy đặn của chị ép chặt vào lớp áo vest nhăn nhúm, phập phồng theo nhịp thở hổn hển đầy nhục nhã.

Chị Lan không kháng cự nữa, tay chân buông thõng vô lực, chỉ có nước mắt tuôn rơi lặng lẽ như dòng suối câm lặng, linh hồn chị như đã rời khỏi cơ thể, để mặc lão bế chị băng qua hành lang biệt thự rộng lớn, tiếng bước chân lão nặng nề vang vọng trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Lão đẩy cửa phòng ngủ – một không gian xa hoa với giường king size bọc lụa satin trắng tinh khôi, rèm cửa lụa buông lơi dưới ánh đèn vàng dịu dàng, như một cung điện dục vọng được chuẩn bị sẵn cho đêm nay. Lão Hoàng đẩy chị nằm ngửa lên giường sang trọng ấy, thân hình chị bật nảy nhẹ trên lớp nệm êm ái, chiếc váy satin xanh dương xõa tung quanh cặp đùi thon dài mịn màng, lộ ra phần da thịt trắng hồng hào lấp lánh mồ hôi lẫn lệ. Chị Lan nằm đó, hai bầu vú nở nang căng mọng phập phồng dữ dội dưới cổ V sâu hun hút, eo thắt đáy lưng ong uốn cong theo đường cong giường, hông rộng mê hoặc khiến lớp váy trượt lên cao hơn, để lộ viền ren trắng của chiếc quần lót ôm sát vùng kín bí ẩn.

Không cho chị thời gian thở, lão Hoàng cúi xuống, bàn tay thô ráp nắm lấy đường viền váy, kéo mạnh một cái xé toạc lớp satin mỏng manh từ dưới lên trên, tiếng vải rách vang lên khô khốc như lời nguyền rủa số phận, để lộ ra toàn bộ thân hình chị chỉ còn bộ đồ lót trắng quyến rũ – chiếc áo ngực ren mỏng ôm sát hai bầu vú đầy đặn tròn trịa, núm vú săn cứng lấp ló qua lớp ren dập dìu, và chiếc quần lót ren trắng mỏng tang che đậy vùng tam giác lông mu đen nhánh mịn màng, ôm sát lấy hai múi thịt hồng hào đang run rẩy. Lão quăng chiếc váy rách nát xuống sàn như vứt bỏ một món đồ chơi cũ kỹ, ánh mắt lão cháy bỏng dục vọng quét qua từng đường nét cơ thể chị: từ cần cổ thanh thoát xuống khe ngực sâu thẳm, lướt qua bụng dưới phẳng lì mịn màng, rồi dừng lại ở cặp đùi săn chắc dài miên man và vùng kín bí ẩn đang co rúm dưới lớp ren mỏng.

Chị Lan nhục nhã quay mặt đi, khuôn mặt trái xoan tái mét giờ đây ửng đỏ vì xấu hổ tột độ, nước mắt lăn dài thấm ướt gối lụa, bàn tay thon dài với những ngón tay mảnh mai vội vàng che chắn lấy vòng ngực nở nang và vùng kín dưới lớp quần lót, dù bộ đồ lót trắng ấy vẫn còn đó như lớp vỏ cuối cùng che đậy sự trong trắng bị vấy bẩn. Chị siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt trắng hồng hào của chính mình, cố che đi hai bầu vú căng mọng đang phập phồng và vùng tam giác lông mu đen nhánh đang ẩm ướt bất đắc dĩ dưới lớp ren, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên yếu ớt: “Đừng… đừng nhìn…” Nhưng lão Hoàng không quan tâm, lão bắt đầu từ từ cởi trần truồng bản thân, kéo phăng lớp áo vest và sơ mi, để lộ thân hình phì nộn đầy mỡ thừa, lông ngực rậm rạp xám xịt, bụng phệ lù lù với lớp da nhăn nheo, rồi tụt quần xuống, để lộ dương vật cương cứng đồ sộ, gân guốc lởm chởm lông, đầu khấc đỏ au đang rỉ dịch trong dục vọng cuồng loạn.

Vừa cởi bỏ hết lớp vải che thân, lão vừa khen ngợi chị bằng giọng khàn đục đầy thèm khát: “Lan ơi, em quá đẹp… thân hình này như được tạc từ ngọc, vòng một nở nang căng mọng thế kia khiến anh chỉ muốn cắn nuốt, eo thon hông rộng mê hoặc như lời mời gọi dục vọng, và cặp đùi dài nuột nà này… anh sẽ làm em nhớ mãi đêm nay.” Lão cười thô bỉ, thân hình trần truồng đồ sộ tiến lại gần giường, ánh mắt lão dán chặt vào bộ đồ lót trắng quyến rũ còn sót lại trên người chị, dục vọng dưới bụng lão giật giật như sẵn sàng xâm lược.

Lão Hoàng đứng đó, thân hình trần truồng đồ sộ với lớp mỡ thừa phập phồng theo nhịp thở hổn hển, dương vật cương cứng gân guốc của lão giật giật như một con rắn độc sẵn sàng tấn công, đầu khấc bóng nhẫy dịch nhờn dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Ánh mắt lão dán chặt vào bộ đồ lót trắng ren mỏng manh còn sót lại trên người chị Lan, nơi chiếc áo ngực ôm sát hai gò bồng đảo tròn trịa nở nang, núm vú hồng hào săn chắc lấp ló qua lớp ren dập dìu, và chiếc quần lót ren trắng mỏng tang che đậy vùng tam giác lông mu đen nhánh mượt mà, ôm sát lấy hai múi thịt hồng hào đang co rúm trong nỗi kinh hoàng. Lão nuốt nước bọt ừng ực, nụ cười nham nhở nở rộng trên khuôn mặt nhăn nheo đầy dục vọng, rồi lão thì thầm bằng giọng khàn đục đầy mệnh lệnh: “Cởi áo lót đi, Lan yêu. Tự tay em cởi ra, để anh ngắm cho đã mắt. Đừng để anh phải động tay, ngoan nào… em biết anh thèm hai quả đào chín mọng ấy thế nào mà.”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...