Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Những Người Đàn Bà Của Tập Đoàn Ánh Dương

Chương 3 : 10 Năm Trước, Gã Doanh Nhân Đạo Đức



Quay trở lại với những suy tư hồi tưởng của Lan đưa chị về miền ký ức khốn nạn của 10 năm trước, nơi mà chị từng biết lão Hoàng và từng được hiểu lão ta là 1 tay doanh nhân “đạo đức” đến khốn nạn như thế nào.

Chị Lan ngồi đó, trong căn phòng khách rộng lớn của biệt thự, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau tiếng va chạm khô khốc của ly rượu trên mặt bàn gỗ. Ánh đèn vàng dịu dàng hắt lên khuôn mặt trái xoan quý phái, làm nổi bật những đường nét thanh lịch gợi cảm – đôi môi đỏ mọng hơi mím chặt, làn da trắng mịn màng giờ đây lấm tấm mồ hôi lạnh – như thể ký ức đang trỗi dậy, kéo chị ấy vào vực thẳm của quá khứ. Chị nhắm mắt, và cánh cửa ký ức đau đớn ấy mở toang, để lộ ra một sự thật mà chị luôn giấu kín, chôn sâu trong lòng suốt mười năm qua, không dám hé lộ với bất kỳ ai, ngay cả hai cô con gái yêu quý.

Mười năm trước, khi chị Lan mới chỉ ba mươi mốt tuổi, mái tóc hãy còn dài chứ không gắn như bây giờ, chị và chồng – anh Minh, một doanh nhân tài ba với nụ cười ấm áp và dáng vẻ cao lớn vững chãi – là hai trụ cột của Tập đoàn Ánh Dương non trẻ. Lúc ấy, công ty chưa phải là đế chế hùng mạnh như ngày nay, mà chỉ là một doanh nghiệp bất động sản và tài chính nhỏ bé, đang chao đảo trước cơn bão biến động thị trường khốc liệt. Kinh tế suy thoái, các dự án đình trệ, nợ nần chồng chất như những tảng đá đè nặng lên vai hai vợ chồng. Chị Lan, với thân hình thon thả quyến rũ – vòng ngực đầy đặn căng tròn dưới lớp áo sơ mi công sở, eo thon gọn mảnh mai và đôi chân dài nuột nà thường lộ ra qua đường xẻ váy – vẫn giữ được vẻ ngoài thanh lịch gợi cảm, nhưng ánh mắt sắc sảo long lanh giờ đây luôn ẩn chứa nỗi lo âu. Anh Minh, chồng chị, với cơ thể lực lưỡng từ những năm tháng lao động không ngừng, thường ôm chị vào lòng mỗi đêm, thì thầm rằng họ sẽ vượt qua, nhưng chị biết rõ: phá sản đang rình rập như bóng tối nuốt chửng tương lai.

Rồi lão Hoàng xuất hiện, như một vị cứu tinh giả hiệu. Khi ấy, lão ta – một doanh nhân lão luyện với nụ cười giả tạo và ánh mắt láo liên – tiếp cận anh Minh qua những buổi họp kinh doanh. Họ hợp tác trong vài dự án nhỏ, và ban đầu, lợi nhuận đổ về dồn dập: những khoản tiền khổng lồ từ bất động sản ven đô, những hợp đồng tài chính suôn sẻ khiến anh Minh tin tưởng tuyệt đối. “Hoàng là người bạn tốt, em ơi,” anh thường nói với chị Lan, đôi bàn tay rắn chắc vuốt ve mái tóc đen dài uốn lượn của chị, trong khi chị nằm bên anh trên chiếc giường rộng lớn, thân hình quý phái gợi cảm của chị hòa quyện với hơi ấm từ anh. Chị Lan mỉm cười đáp lại, nhưng sâu thẳm trong lòng, chị cảm nhận được mùi nguy hiểm – lão Hoàng không phải đối tác chân thành, mà là một con cáo già xảo quyệt, luôn rình rập để nuốt chửng con mồi.

Khi Tập đoàn Ánh Dương chao đảo dữ dội hơn, nợ ngân hàng siết chặt như dây thừng quanh cổ, anh Minh đưa ra quyết định: mời lão Hoàng mua cổ phần để cứu công ty. “Đây là cách nhanh nhất, Lan yêu. Hoàng sẽ đầu tư, chúng ta sẽ ổn định,” anh nói trong phòng làm việc, giọng đầy hy vọng, đôi mắt anh sáng lên dưới ánh đèn bàn. Nhưng chị Lan phản đối kịch liệt, đứng dậy với dáng vẻ uy quyền thanh lịch, bộ váy công sở ôm sát tôn lên hông rộng vừa phải và vòng ngực nở nang đầy đặn. “Không được, anh! Lão ta là con cáo gian xảo, em chắc chắn thế. Nếu bán cổ phần, lão sẽ chiếm lấy công ty, biến chúng ta thành những con rối!” Giọng chị vang lên sắc bén, đôi môi đỏ mọng run run vì giận dữ và lo lắng. Họ cãi nhau suốt đêm, tiếng nói vang vọng trong biệt thự lúc ấy còn khiêm tốn hơn, anh Minh đấm bàn với bàn tay lực lưỡng, còn chị Lan siết chặt nắm tay, làn da trắng mịn màng đỏ bừng vì xúc động.

Cuối cùng, sau những giờ phút căng thẳng, hai vợ chồng thống nhất: sẽ vay vốn từ ngân hàng thay vì bán cổ phần cho lão Hoàng. Anh Minh ôm chị vào lòng, thì thầm xin lỗi, hơi thở nóng hổi phả lên cần cổ trắng ngần mịn màng của chị, trong khi chị Lan gật đầu đồng ý, thân hình quyến rũ thanh lịch của chị nép sát vào anh như tìm kiếm sự che chở. Nhưng sự đồng ý ấy chỉ là miễn cưỡng; chị hiểu rằng đây có lẽ là cách duy nhất để cứu vãn Ánh Dương, cứu lấy giấc mơ họ đã cùng xây dựng. Thế mà, sâu thẳm trong lòng, chị vẫn thấy bất an – một linh cảm mơ hồ, như bóng đen lởn vởn, rằng lão Hoàng sẽ không dễ dàng buông tha, và quyết định này có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường.

Anh Minh đã liên lạc với lão Hoàng, giải thích rằng họ quyết định không bán cổ phần mà chỉ vay vốn để cứu vãn Tập đoàn Ánh Dương. Chị Lan vẫn nhớ rõ giọng anh reo vui qua điện thoại: “Hoàng đồng ý rồi, Lan! Lão ta sẽ cho vay với lãi suất hợp lý, không đòi cổ phần nữa. Đây là cơ hội trời cho!” Chị ấy đã im lặng, siết chặt điện thoại trong bàn tay thon dài với những móng tay sơn đỏ mọng, làn da trắng hồng hào như ngọc trai giờ đây lạnh ngắt vì linh cảm xấu. Lão Hoàng, con cáo già ấy, sao có thể dễ dàng nhượng bộ? Chị biết rõ, đằng sau nụ cười giả tạo của lão là những mưu đồ sâu xa, nhưng anh Minh quá tin tưởng, quá lạc quan để nhận ra.

Để ký hợp đồng vay vốn chính thức, lão Hoàng mời hai vợ chồng đến biệt thự riêng của lão ở ngoại ô Sài Gòn – một dinh thự rộng lớn, ẩn mình giữa vườn cây nhiệt đới xanh mướt, như một pháo đài xa hoa che giấu những bí mật đen tối. Anh Minh hào hứng, coi đó là cử chỉ thân thiện từ đối tác, nhưng chị Lan miễn cưỡng, lòng đầy bất an. “Em không thích, anh ơi. Sao phải đến nhà riêng? Chúng ta có thể ký ở văn phòng cơ mà,” chị thì thầm trong lúc chuẩn bị, giọng mang chút cáu kỉnh hiếm thấy, đôi mắt sắc sảo long lanh giờ đây mờ đi vì lo lắng. Anh Minh ôm chị từ phía sau, bàn tay rắn chắc vuốt ve eo thon gọn mảnh mai của chị qua lớp vải mỏng, thì thầm an ủi: “Chỉ là bữa tối thôi, em yêu. Hoàng muốn thể hiện lòng hiếu khách. Chúng ta cần khoản vay này.” Chị Lan thở dài, gật đầu miễn cưỡng, nhưng trong lòng như có tảng đá đè nặng, khiến nụ cười tự tin thường ngày trên môi đỏ mọng giờ đây trở nên gượng gạo.

Tối hôm ấy, chị Lan chọn một chiếc váy dài màu xanh dương thẫm, chất liệu lụa satin óng ả ôm sát lấy thân hình quyến rũ thanh lịch của mình, cổ V sâu tôn lên khe ngực đầy đặn trắng ngần, lộ ra đôi vai trần mịn màng và cánh tay thon dài duyên dáng. Chiếc váy xẻ cao một bên, để lộ thoáng đôi chân dài nuột nà như tạc tượng mỗi khi chị di chuyển, hông rộng vừa phải lắc nhẹ theo nhịp bước, tạo nên sức hút gợi cảm quý phái khiến anh Minh phải nuốt nước bọt khi nhìn chị trong gương. Mái tóc đen dài buông xõa tự do, uốn lượn mềm mại như dòng suối đêm, khung khuôn mặt trái xoan với lông mày cong vút và đôi môi chúm chím đầy đặn được điểm son nhẹ, nhưng vẻ mặt chị không quá vui vẻ – một nụ cười xã giao gượng ép, che giấu nỗi bất an đang gặm nhấm trái tim. Chị đi cùng chồng, ngồi trên chiếc xe hơi sang trọng, tay siết chặt túi xách, lòng thầm cầu nguyện buổi tối sẽ trôi qua êm thấm.

Khi đến nơi, biệt thự của lão Hoàng hiện ra như một cung điện châu Âu giữa lòng Sài Gòn, với cổng sắt uốn lượn tinh xảo và vườn cây được chiếu sáng bởi những ngọn đèn vàng ấm áp. Nhưng lạ thay, không khí yên tĩnh đến lạ thường – không có đám đông khách khứa, không tiếng nhạc rộn ràng, chỉ có vài người osin (người giúp việc) lặng lẽ đứng chờ ở lối vào, mặc đồng phục trắng tinh tươm, cúi đầu chào đón với vẻ mặt vô cảm. Lão Hoàng, thân hình đồ sộ trong bộ vest đen bóng loáng, tự mình ra đón hai vợ chồng với nụ cười rộng mở nhưng ánh mắt lấp lánh sự tính toán quen thuộc. “Chào anh chị! Mời vào, mời vào. Bữa tối đã sẵn sàng,” lão ta nói, giọng trầm ấm giả tạo, bàn tay mập mạp vỗ nhẹ vai anh Minh, trong khi ánh mắt lão lướt qua chị Lan một cách tham lam, dừng lại ở khe ngực sâu hun hút dưới lớp váy xanh dương, rồi xuống thấp hơn, nơi đường cong hông rộng mê hoặc được tôn lên bởi chất liệu satin mỏng manh.

Họ được dẫn vào một sảnh phòng ăn sang trọng, được bài trí chẳng khác gì đại sảnh của một khách sạn cao cấp: bàn gỗ dài bóng loáng trải khăn trắng tinh khôi, bộ dao nĩa bạc lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê khổng lồ, những bình hoa tươi rói tỏa hương dịu dàng, và ghế ngồi bọc da mềm mại mời gọi. Cửa sổ cao vút nhìn ra vườn đêm, rèm lụa buông lơi, tạo nên không gian riêng tư đến ngột ngạt. Chỉ có ba người – lão Hoàng, anh Minh và chị Lan – ngồi quanh bàn, với vài osin lặng lẽ phục vụ từ xa, rót rượu vang đỏ vào ly thủy tinh cao cấp mà không một tiếng động thừa. Chị Lan ngồi xuống, chiếc váy xanh dương xòe nhẹ quanh đôi chân dài thon gọn, nhưng lòng chị càng thêm bất an: sao lại riêng tư thế này? Lão Hoàng nâng ly, ánh mắt lão không rời khỏi vòng ngực đầy đặn căng tròn của chị, nơi lớp vải satin mỏng manh dường như đang ôm sát lấy từng đường nét gợi cảm quý phái, và chị cảm nhận được một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng, như dự cảm về cơn bão sắp ập đến.

Bữa tối bắt đầu trong không khí ấm cúng giả tạo, với những món ăn Âu tinh tế được dọn lên bởi các osin lặng lẽ: tôm hùm nướng bơ tỏa hương thơm lừng, salad tươi giòn điểm xuyết sốt balsamic, và những miếng bò Wagyu mềm mịn tan chảy trên đầu lưỡi. Lão Hoàng, ngồi đầu bàn như một vị vua bệ vệ, nhiệt tình nâng ly rượu vang đỏ thẫm, ánh mắt lão lấp lánh dưới ánh đèn chùm, không ngừng lướt qua chị Lan với vẻ thèm thuồng che giấu. “Nào, anh chị, chúng ta nâng ly cho sự hợp tác sắp tới! Rượu này là loại Bordeaux hảo hạng, nhập từ Pháp, uống vào là thấy đời tươi đẹp ngay,” lão ta cười lớn, giọng trầm ấm nhưng mang chút khàn khàn của kẻ từng trải, bàn tay mập mạp rót đầy ly cho anh Minh trước, rồi cho chị Lan, cố tình để ngón tay lướt nhẹ qua mu bàn tay chị – một cái chạm thoáng qua nhưng đủ khiến chị rùng mình, làn da trắng mịn màng nổi da gà dưới lớp váy satin xanh dương mỏng manh.

Anh Minh, chồng chị Lan, vui vẻ cụng ly, khuôn mặt anh sáng lên như vớ được phao cứu sinh giữa biển khơi dữ dội. “Cảm ơn anh Hoàng! Anh đúng là vị cứu tinh của Ánh Dương. Với khoản vay này, chúng tôi sẽ vực dậy công ty, và chắc chắn sẽ hoàn trả đúng hạn,” anh nói, giọng hào sảng, thân hình cao lớn lực lưỡng của anh hơi nghiêng về phía lão Hoàng như thể đang ôm ấp lấy hy vọng. Chị Lan chỉ mỉm cười xã giao, môi đỏ mọng cong lên một cách gượng ép, nâng ly nhấp nhẹ mà không uống sâu, ánh mắt sắc sảo long lanh quét qua lão Hoàng với vẻ cảnh giác. Linh cảm mờ ám cứ dâng trào trong lòng chị: một lão cáo già tài chính như hắn, với bao mưu đồ đen tối trong giới kinh doanh, sao có thể nhân hậu đến mức cho vay mà không đòi hỏi gì? Chị cảm nhận rõ sự bất thường, như thể không khí sang trọng này chỉ là lớp vỏ che đậy một cái bẫy đang giăng sẵn.

Lão Hoàng tiếp tục nói chuyện thân mật, giọng lão ngọt ngào như mật ong độc, xen lẫn những lời hứa hẹn: “Anh Minh ơi, tôi cho vay với lãi suất hấp dẫn lắm, chỉ 5% thôi, không đơn vị tài chính nào dám làm thế đâu. Chỉ cần công ty anh thành công, giúp tôi mở rộng mạng lưới một chút, là chúng ta cùng thắng. Tôi tin tưởng anh mà!” Lão ta cười lớn, ánh mắt lão lại lén lút lướt qua khe ngực sâu hun hút của chị Lan, nơi vòng một đầy đặn căng mọng được lớp vải satin ôm sát, phập phồng theo nhịp thở, khiến lão nuốt nước bọt thầm lặng. Anh Minh gật đầu lia lịa, mắt anh sáng rỡ, như thể mọi lo lắng về phá sản đã tan biến, trong khi chị Lan chỉ gắp thức ăn một cách máy móc, eo thon gọn mảnh mai dưới lớp váy khiến chị ngồi thẳng lưng hơn, cố giữ khoảng cách với ánh nhìn dâm đãng của lão.

Sau khi bữa ăn tiến triển một lúc, lão Hoàng lấy từ trong cặp da đen một bản hợp đồng chi tiết, dày cộm với những điều khoản được in rõ ràng trên giấy trắng mực đen. “Đây, anh chị xem đi. Mọi thứ minh bạch, không có gì khuất tất. Anh Minh ký trước nhé, rồi chị Lan ký sau cho chắc chắn,” lão ta nói, đẩy bản hợp đồng qua bàn, ánh mắt lão lấp lánh như kẻ săn mồi sắp tóm gọn con mồi. Anh Minh cầm bút ký ngay, nét chữ mạnh mẽ dứt khoát, trong khi chị Lan lướt qua các trang, lòng càng thêm bất an trước những điều khoản mơ hồ về “hợp tác chiến lược”. Lão Hoàng đột ngột đứng dậy, lấy điện thoại từ túi vest: “Xin lỗi anh chị, tôi phải nghe cuộc gọi này. Sẽ quay lại ngay thôi.” Lão ta rời khỏi phòng, bóng dáng đồ sộ biến mất sau cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, để lại hai vợ chồng trong không gian rộng lớn.

Anh Minh quay sang chị Lan, giọng anh ấm áp thuyết phục: “Em thấy đó, Hoàng là một doanh nhân đạo đức thực thụ. Bản hợp đồng này rất công bằng, lãi suất thấp, thời hạn linh hoạt. Em nên xóa bỏ định kiến về anh ấy đi, không phải ai cũng là cáo già đâu.” Anh vuốt nhẹ tay chị, bàn tay rắn chắc của anh chạm vào cánh tay thon dài mịn màng của chị, cố xoa dịu nỗi lo trong đôi mắt long lanh ấy. Nhưng rồi, anh dần cảm thấy chóng mặt, mọi thứ xung quanh hoa lên như say nắng giữa trưa hè oi bức, tầm nhìn mờ ảo, đầu óc quay cuồng. “Lan… anh… anh thấy lạ lắm… như muốn ngủ…” anh thì thầm, giọng yếu ớt, thân hình lực lưỡng giờ đây run rẩy, cố chống tay lên bàn nhưng vô lực. Chị Lan hoảng hốt lay vai anh: “Anh Minh! Anh sao vậy? Tỉnh lại đi anh!” Nhưng anh không đáp, chỉ gục xuống bàn với tiếng thở nặng nề, những âm thanh cuối cùng vang vọng trong tai anh là tiếng lay gọi đầy lo lắng của chị, hòa lẫn với tiếng bước chân lén lút trở lại của lão Hoàng từ ngoài cửa.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...