Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Nhật ký si hán của thiếu gia

Nhị Cửu

Nhật ký si hán của thiếu gia

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Nhị Cửu

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sắc hiệp Tâm sự bạn đọc Đô thị Truyện sex có ảnh

Danh sách chương (48)

Chương 1: Hai giáo viên ở phòng làm việc Chương 2: Cả một buổi sáng Mạc Kỳ đều không yên lòng, ánh mắt luôn không tự chủ được mà liếc nhìn về phía Lâm Chương 3: Đã có lần thứ nhất, chuyện về sau liền xảy ra một cách tự nhiên. Mạc Kỳ đã khởi phát một sở thích mớ Chương 4: Sau đó Mạc Kỳ chủ động hỏi bài, gặp bài nào không biết liền tích cực hỏi bạn cùng bàn của mình. Có đ Chương 5: Mạc Kỳ nằm trên giường, nhìn cô gái trên người mình. Nụ cười của cô kiều mị, xấu tính mà xoay vặn eo Chương 6: Lâm Chiêu chăm chú xem sách, Mạc Kỳ nằm nhoài trên mặt bàn, nghiêng mặt nhìn cô Chương 7: “Ưm ~ Ừm~ Chương 8: “Hửm? Mạc Kỳ? Hôm nay cậu cũng không về sao?” Lâm Chiêu ăn cơm trưa xong quay lại nhìn thấy bạn cùng Chương 9: Mạc Kỳ híp mắt, mắt thấy người kia càng đi càng đến gần Chương 10: Lâm Chiêu cảm thấy mình hôm nay buồn ngủ vô cùng nhanh. Cô uống một ngụm nước, sau đó không lâu mí m Chương 11: Lâm Chiêu cảm thấy thật kỳ quái, gần đây buổi trưa cô rất mệt mỏi, sau khi ăn cơm uống nước xong liề Chương 12: Hôm nay là thứ bảy Chương 13: Học vào buổi sáng, Lâm Chiêu vẫn luôn tập trung, cũng không ai quấy rầy, đến khi bừng tỉnh nghĩ đến Chương 14: Lòng bàn tay vẫn luôn thăm dò qua lại trên đùi mềm mượt của cô gái, vòng qua vòng lại, dục cự còn ng Chương 15: Mạc Kỳ vươn đầu lưỡi liếm nhụy hoa phấn nộn của Lâm Chiêu, đầu lưỡi hết sức khiêu khích, nhanh chóng Chương 16: Lâm Chiêu tỉnh lại có chút mơ màng mệt mỏi, liếc nhìn thời gian, phát hiện đã gần ba giờ, nhất thời Chương 17: “Ai da, đây không phải đại thiếu gia của chúng ta sao.” Chương 18: Ngay khi về đến nhà, Mạc Kỳ tự nhốt mình ở trong phòng. Cậu lấy cánh tay che mặt, nằm ở trên giường, Chương 19: “A Chiêu, thứ bảy chúng ta đi xem phim đi, gần đây đang có một bộ phim không tồi đấy.” Bạn tốt lôi k Chương 20: Sau bữa trưa, Mạc Kỳ lấy hai cốc đồ uống Chương 21: Lâm Chiêu nằm ở trên giường, hai tay vô lực nắm chặt ga giường dưới thân, bên dưới đột nhiên đau đớn Chương 22: Trong bóng tối, Mạc Kỳ mở to đôi mắt đen nhánh, nghiêng qua thẳng người lên, chống cằm, khuôn mặt ng Chương 23: Lúc Lâm Chiêu ngâm mình trong nhà tắm, vẻ mặt còn có chút hoảng hốt, đầy trong đầu đều là chuyện của Chương 24: Lâm Chiêu cảm thấy, gần đây luôn có ánh mắt như hình với bóng, giống như có người vẫn luôn đang nhìn Chương 25: Lớp trưởng xoay người, muốn bày ra một nụ cười, thử mấy lần đều thất bại, đành phải thôi, vẻ mặt cứn Chương 26: Hai người trên đường một trước một sau, Lâm Chiêu đi phía trước, Mạc Kỳ đi theo sau. Cô đi nhanh cậu Chương 27: “Anh Mạc Kỳ, mau vào đi nào ~” Chương 28: Lương Chung mở cửa: “Có việc?” Chương 29: “Tớ thích cậu.” Cậu nói Chương 30: Mạc Kỳ không thích ngồi đối diện, cách xa một cái bàn không thể nói chuyện với nhau, còn không dễ để Chương 31: Lâm Chiêu cảm thấy có lẽ ngay cả chó cưng cũng không theo sát đến chặt chẽ như thế, kể từ khi nói rõ Chương 32: Sau nụ hôn dài bất ngờ ngày hôm đó, không hiểu tại sao tâm trạng của Lâm Chiêu cũng được hoá giải ho Chương 33: Lúc người bạn chí cốt đi đến, tình cờ nhìn thấy Lâm Chiêu đang giảng bài cho Mạc Kỳ, hai người ngồi Chương 34: Cả hai người đều bị giọng nói của cô làm cho giật mình sửng sốt, đồng loạt nhìn về phía Lâm Chiêu.  Chương 35: Cánh cửa phòng đối diện không đóng, Lâm Chiêu gọi vài tiếng cũng không thấy ai trả lời, cô mở cửa đi Chương 36: Giọng điệu mang theo sự tức giận rõ ràng khiến cả hai người đều ngây ngẩn cả người, cũng chính vì th Chương 37: “Đừng tức giận, được không?’’ Mạc Kỳ dính sát vào người cô, làm nũng cọ cọ tựa như một chú mèo nhỏ.  Chương 38: Mạc Kỳ bế người lên, cô mềm nhũn ngã gục vào lồng ngực cậu, một chút cảm giác cũng không có, còn cọ Chương 39: Sáng sớm hôm sau, Lâm Chiêu tỉnh lại trên giường Mạc Kỳ, toàn thân đau nhức đến mức tựa như không ph Chương 40: Lâm Chiêu về đến nhà, nhưng lại không dám đặt chân vào phòng mình, vừa mới đi được nửa đường thì dừn Chương 41: Thời gian cuộc thi toán càng đến gần, Lâm Chiêu cũng bắt đầu bận rộn hơn, bài thi lần trước giáo viê Chương 42: Lúc tan học giữa trưa, Mạc Kỳ mở miệng: “Chiêu Chiêu, hôm nay muốn ăn cái gì?” Chương 43: “Ôi chao, đại thiếu gia!” Chương 44: Cuối cùng Mạc Kỳ đã ba ngày không xuất hiện. Đảo mắt đã đến thứ bảy, ngày cuộc thi toán diễn ra Chương 45: Vừa hôn xong, Lâm Chiêu hô hấp dồn dập, đầu lưỡi bị mút đến tê dại, mới vừa dịu lại một chút, còn ch Chương 46: Lâm Chiêu cảm thấy, có mấy người thật sự không thể nuông chiều. Cô liếc mắt nhìn Mạc Kỳ theo sát phí Chương 47: Hai người ngồi trên xe, Lâm Chiêu bị ôm đến hô hấp có chút không thông, trên người treo một người gi Chương 48

Chương 1: Hai giáo viên ở phòng làm việc


[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s 00:00 / 00:00 Cài đặt Reset Giọng đọc Đang tải... Tốc độ − + Cao độ − + Cỡ chữ − + Giãn dòng − + Font Palatino Linotype Bookerly Minion Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial Nền Tự động chuyển chương Bạn đang đọc Nhật ký si hán của thiếu gia – Chương 1:

  Hai giáo viên ở phòng làm việc. Truyện được dịch và edit bởi Sắc – Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Lâm Chiêu đến lớp của anh rồi?” “Đúng thế.” “Tôi nghe nói anh sắp xếp cho em ấy ngồi cùng với một nam sinh, anh không sợ có chuyện? Lâm Chiêu là mầm non tốt, nếu bởi vì yêu sớm gì đó làm ảnh hưởng đến thành tích, đây chính là chuyện cả đời.” Vị thầy giáo kia hiểu lời của cô ấy nói, dáng vẻ tuyệt đối yên tâm, tự tin nói: “Yên tâm đi, hai trò này tôi đều hiểu. Lâm Chiêu thích học tập, tôi nhìn ra được tinh thần đó trên người em ấy. Mạc Kỳ à, rất thành thật ngại ngùng, không phải là người sẽ gây chuyện. Hai đứa này, tôi dám cam đoan, tuyệt đối chắc chắn sẽ không yêu sớm.” “Anh ngược lại rất tự tin.” Vị thầy giáo kia cười khà khà: “Hết cách rồi, ai bảo nam nữ lớp chúng tôi lẻ số chứ, nếu tụ lại với nhau, hai đứa này làm cho tôi yên tâm nhất.”

 Lớp mười một chia ban khoa học xã hội và khoa học tự nhiên, Lâm Chiêu chọn khoa học tự nhiên, theo lệ cũ mà vào lớp chọn khoa học tự nhiên, có bạn cùng bàn mới. Lần đầu tiên cô nhìn thấy cậu đã cảm thấy bạn cùng bàn mới này thật là ngại ngùng, mới nói với cậu hai câu đã đỏ mặt lên, sau đó ngượng ngùng quay đầu đi. Lâm Chiêu cảm thấy thú vị, cô luôn không quan tâm người bên cạnh như thế nào, bởi vì bất kể như thế nào thì đối với cô đều như nhau. Nhưng hôm nay nhìn thấy bạn cùng bàn này, cảm thấy cũng không tệ lắm.Truyện được dịch và edit bởi Sắc – Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Cô cười híp mắt: “Da của cậu thật là tốt.” Cô chỉ nhìn nhiều thêm liền phát hiện ra bạn cùng bàn này của cô dáng dấp thật tốt. Khuôn mặt thanh tú, dáng người cao gầy, khung xương cân xứng, đồng phục mặc lên người cậu làm nổi bật lên vẻ đẹp gầy gò có chút góc cạnh của cậu. Chỉ một chút, nhưng không phải là kiểu gầy như que củi kia, là sự gầy gò đặc thù của thiếu niên, vô cùng đoan chính ôn hòa, cực kỳ thỏa đáng. Da của cậu mịn mịn trắng trắng, xem ra chính là sống an nhàn sung sướng từ nhỏ. Tai của thiếu niên nóng lên, hơi lui về phía sau giống như bị hoảng sợ. Lâm Chiêu cười đến mức càng quyến rũ, bạn cùng bàn của cô hình như rất dễ thẹn thùng đấy. Cô cũng không trêu chọc cậu nữa, quay người ngồi thẳng, lấy sách giáo khoa ra bắt đầu chuẩn bị bài. Trái tim Mạc Kỳ giống như đánh trống ầm ầm trực nhảy, trong lòng lan tràn tâm tình vừa hồi hộp vừa hưng phấn lại mong đợi, lúc cô đến gần cơ thể căng thẳng, nín thở, giác quan cả người trên dưới đều tập trung ở nơi gần cô. Sau đó cô lại quay lại. Mạc Kỳ bất động thật lâu. Theo nhịp tim dần dần bình tĩnh lại, trong lòng nảy sinh một loại cảm xúc khác. Có chút mất mát. Cô không nhớ rõ mình. Một giây sau, Mạc Kỳ chớp chớp mắt hít thở, thầm nghĩ, cũng tốt, cậu đã không phải là dáng vẻ trước kia, cô không nhận ra, cũng tốt. Thời gian nghỉ giữa giờ kết thúc, Lâm Chiêu theo tiếng chuông vào học hoang mang rối loạn mà chạy về chỗ ngồi, đi quá nhanh, mắt thấy sắp đến chỗ ngồi của mình, không đề phòng bị chân bàn vấp một cái, cơ thể không ổn định, loạng chà loạng choạng nhào về phía trước. 

Mạc Kỳ trông thấy hoảng hồn, nhanh chóng giang hai cánh tay đón lấy cô. Nhanh trong chớp mắt, nghìn cân treo sợi tóc. Sự đau đớn mà Lâm Chiêu suy tính trước không đến, mở mắt ra nhìn, hóa ra là bạn cùng bàn mới tiếp được cô. Cô giống như sống sót sau tai nạn mà nhẹ nhàng thở ra, đồng thời trong lòng nghĩ, may mà bạn cùng bàn là con trai, sức lực lớn đỡ được, nếu là con gái, đoán chừng cô sẽ phải kéo người ta rồi hai người cùng nhau ngã nhào trên đất. Lâm Chiêu nhanh chóng ngồi dậy, quay đầu hướng về phía Mạc Kỳ cười cười: “Cảm ơn cậu.” Mạc Kỳ ngu ngơ mà xoay đầu đi, nhịp tim lại tăng nhanh. Trong lòng của cậu vẫn luôn lẩn quẩn cảm xúc vừa rồi, mềm mại giống như vẫn dính trên người cậu. Cô đâm đầu ngả vào trong ngực cậu, cô theo bản năng mà tiếp được cô, gần như là tư thế ôm nhau, mà ngực của cô liền dán vào chỗ bụng của cậu. Hai khối, mềm mềm, thịt mềm mềm. Hình như còn có chút khác biệt, không phải mềm bình thường. Bởi vì cậu biết, đó là ngực của thiếu nữ. Trong đầu không đè nén nổi mà một mực nghĩ đến chuyện này, nghĩ đến chuyện này, nghĩ đến… ngực của cô. 

Mạc Kỳ nuốt nước miếng một cái, yết hầu nhấp nhô, trong miệng trong lòng đều khô đến lợi hại. Con ngươi của cậu lặng lẽ meo meo hướng về phía bên trái, trọng điểm khóe mắt rơi xuống trên người bạn cùng bàn của cậu. Từ đỉnh đầu, đến mắt, đến mũi, đến cằm, sau đó, đến đường cong mỹ lệ nhô ra. Chính là chỗ đó. Vừa rồi chính là chỗ đó dán vào cậu, một khối mềm mềm. Trái tim thình thịch thình thịch, Mạc Kỳ dùng sức nuốt ngụm nước bọt, cuống quýt cầm ly nước trong tay lên trút cho bản thân mình hai ngụm. Suy nghĩ trong đầu làm thế nào cũng không xua đi được. Hai khối ngực mềm mềm kia, còn cọ cọ thêm nữa là cậu xong rồi.

 


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...