Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Nhật Kí Chinh Phục Mẹ và Dì

Chương 63 : Đi Du Lịch – Xoa Bóp Cho Mẹ



Chương 65: Đi Du Lịch – Xoa Bóp Cho Mẹ

Dù là cuối tuần, nhưng vì khu du lịch khá xa thành phố nên du khách tuy đông nhưng không đến mức chen chúc.

Tôi lấy điện thoại ra xem tin nhắn, thấy Diễm My và mẹ cô ấy đã đến trước rồi, lại còn tình cờ gặp mẹ tôi ở cổng, bây giờ đang nói chuyện rôm rả.

Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời, mẹ, dì, và cả cô Diễm Hương, ba người phụ nữ đẹp đều tụ họp lại một chỗ. Nghĩ đến đây, tôi không khỏi rảo bước nhanh hơn, dần dần còn vượt qua cả dì, đi trước cả dì.

“Thằng nhóc này đi nhanh thế làm gì?”

Dì thầm mắng một tiếng, sợ tôi đi lạc nên cũng tăng tốc theo.

Chưa đến cổng mà từ xa tôi đã thấy bóng dáng của mẹ và mọi người. Không phải vì tôi mắt tinh, mà là vì mẹ, cô Diễm Hương và Diễm My, bất kỳ ai trong ba người họ đứng ở đó cũng có thể ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn, huống hồ hôm nay cả ba lại hiếm hoi tụ họp cùng một chỗ.

Diễm My mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài tay, bên ngoài khoác một chiếc áo ghi lê nhỏ vừa vặn màu cà phê. Bên dưới là một chiếc quần jean ống đứng màu xám, chân đi đôi giày thể thao màu nâu kiểu học sinh.

Cô ấy đứng cạnh mẹ mình, nói chuyện với mẹ tôi, thỉnh thoảng nói đến điều gì đó có vẻ hơi ngại ngùng, liền nắm lấy cánh tay, vặn vẹo mấy cái, mái tóc đuôi ngựa sau đầu cũng lắc lư qua lại, trông ra dáng một thiếu nữ thanh xuân rạng ngời.

Đứng cạnh cô ấy, cách ăn mặc của cô Diễm Hương thì đơn giản hơn. Phía trên là một chiếc áo khoác đen dài tay đơn giản, bên trong phối với một chiếc áo sơ mi trắng.

Chiếc áo sơ mi khá mỏng nhưng phần ngực lại trắng xóa, hình như bên trong còn có gì đó, nhìn là biết ngay cô ấy đi chơi mà vẫn còn quấn nịt ngực, đúng là một người phụ nữ cổ hủ.

Bên dưới là một chiếc quần thụng màu trắng xám. Loại quần này có đường nét đơn giản, không có hoa văn trang trí gì, nhưng có một ưu điểm là làm cho chân trông dài hơn.

Đặc biệt là với chiều cao của cô Diễm Hương, kết hợp với đôi chân dài miên man đó, tôi dám cá là cả cái quảng trường này không có ai chân dài bằng cô ấy.

So với cách ăn mặc đơn giản của cô Diễm Hương, mẹ đứng đối diện lại trông vô cùng lộng lẫy.

Mẹ mặc một chiếc áo khoác dạ vừa vặn đa năng, viền cổ áo là một vòng lông thú mềm mại.

Bên trong là chiếc áo len dệt cổ chữ V đính những viên pha lê nhỏ xíu, viền cổ áo là chất liệu lưới bán trong suốt giống như vớ da, nhìn kỹ có thể thấy được khe ngực sâu hút.

Phía dưới mẹ mặc một chiếc váy lụa đen dài đến gối, chiếc váy có ba lớp, lớp ngoài cùng càng mỏng manh.

Tuy nói là váy dài đến gối, nhưng dưới ánh nắng mặt trời vẫn có thể thấy rõ đôi chân đẹp của mẹ ẩn hiện dưới lớp váy.

Nhưng cảnh xuân phía trên lại bị che kín mít, mang lại cảm giác “người đẹp ẩn mình sau tấm rèm”, đừng nói là người khác, ngay cả tôi cũng muốn lật tà váy lên để ngắm nhìn cho thỏa thích.

Bên dưới chiếc váy đen là một đôi chân thon dài, bên trên còn mang một đôi vớ da mỏng màu hồng nhạt.

Tuy đều là vớ da, nhưng màu sắc, chất liệu mà mẹ mang khác hẳn với những loại thường thấy. Người sành sỏi nhìn là biết ngay đôi vớ này chắc chắn là hàng hiệu cao cấp.

Đôi chân nhỏ nhắn xinh xắn được bao bọc trong vớ lụa đi một đôi giày cao gót màu đỏ rượu. Vì còn phải đi dạo nên gót giày không quá cao, nhưng cũng làm cho đôi chân của mẹ trông thêm thon dài và tao nhã.

Ngoài ra, trên cổ và cổ tay mẹ đều đeo trang sức bằng vàng, nhìn hoa văn chắc hẳn là rất đắt tiền.

Kết hợp với lời nói, cử chỉ đúng mực của mẹ, cả người mẹ toát lên vẻ của một quý bà, sang trọng, quý phái, khiến người khác cảm thấy cao không thể với tới.

Ấy vậy mà khuôn mặt dịu dàng và nụ cười nhẹ luôn nở trên môi lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu như gió xuân, giống như một nàng tiên trên trời hạ phàm lại bằng lòng ngồi cùng bạn thưởng trà.

Mẹ tôi vừa là tổng giám đốc, vừa là y tá trưởng, vừa phải giữ vẻ uy nghiêm, vừa phải hạ mình kiên nhẫn chữa trị cho bệnh nhân, nên cả người mới có được một phong thái độc đáo như vậy.

Mẹ, cô Diễm Hương, và Diễm My, một người thì đoan trang, lộng lẫy và đầy quyến rũ, một người thì uy nghiêm, lạnh lùng, khí thế ngút trời, người còn lại thì thanh xuân, xinh đẹp, tràn đầy sức sống.

Tuy phong thái và phong cách ăn mặc hoàn toàn khác nhau, nhưng vóc dáng và nhan sắc của họ đều thuộc hàng top.

Ba người phụ nữ này đứng cùng nhau lập tức trở thành một cảnh đẹp nổi bật ở cổng khu du lịch, khiến bao ánh mắt đàn ông phải ngoái lại nhìn. Có người còn cảm thấy chuyến đi này không hề uổng phí dù chưa vào tham quan.

“Mẹ!”

Tôi gọi một tiếng rồi nhảy chân sáo chạy lại, chưa kịp để mẹ phản ứng đã nhào vào lòng mẹ.

Thân hình của mẹ vẫn mềm mại như bông, còn tỏa ra một mùi hương thanh khiết khiến tôi không thể nào quên, làm tôi một khi đã áp mặt vào là không muốn rời ra.

“Đúng là ông tướng con, mẹ đang nói chuyện với người khác mà.”

Miệng thì nói vậy, nhưng mẹ lại cưng chiều ôm tôi vào lòng, đưa bàn tay ngọc ngà không ngừng vuốt ve mái đầu đang dụi vào ngực mẹ của tôi.

Cũng đã gần một tháng kể từ lần cuối gặp nhau, mẹ cũng rất nhớ tôi.

Đứng bên cạnh, cô Diễm Hương thấy bộ dạng ngoan ngoãn của tôi thì nhíu mày. Cô ấy biết rõ tôi là người như thế nào, nhưng trước mặt mẹ tôi lại không tiện nói gì.

“Chị, hai người đợi lâu chưa?”

Dì đi theo sau tôi, thấy tôi đang làm nũng trong lòng mẹ, trong mắt thoáng qua một tia ghen tị, rồi lại nhanh chóng trở lại bình thường, bước lên chào hỏi mọi người.

“Chỉ đợi mười mấy phút thôi, vừa nói chuyện với Diễm My và chị Diễm Hương một lúc.”

Thấy mọi người đã đến đủ, mẹ vỗ nhẹ vào đầu tôi, ra hiệu cho tôi mau đứng dậy. Tôi cũng không làm nũng nữa, hít một hơi thật sâu mùi hương trên người mẹ rồi mới lưu luyến buông tay.

“Được rồi, mọi người đến đủ cả rồi, chúng ta vào trong thôi. Chị Diễm Hương, chị đi cùng chúng tôi luôn nhé.”

Mẹ lên tiếng mời.

“Cái này…”

Cô Diễm Hương hơi do dự, cô ấy nhìn tôi, có vẻ không muốn ở gần tôi. Vốn dĩ định đi chơi riêng với con gái, không ngờ cuối cùng vẫn phải đi chung.

“Đi chung đi, trên đường có gì còn trông chừng nhau.”

Dì cũng ở bên cạnh nói đỡ.

“Thôi được, chúng ta đi chung.”

Vốn dĩ cũng không phải người xa lạ gì, cuối cùng cô Diễm Hương cũng đồng ý đi chơi cùng chúng tôi.

Thế là cả nhóm đông đảo tiến vào khu du lịch, 4 người phụ nữ đẹp cộng với một cậu nhóc đẹp trai, tổ hợp này đi trên đường trông khá là hoành tráng, khiến các du khách khác phải dừng chân ngắm nhìn, thậm chí có người còn lấy điện thoại ra chụp ảnh.

So với bên ngoài, bên trong khu du lịch vắng người hơn hẳn. Mọi người tản ra khắp các điểm tham quan, người thì chụp ảnh, người thì vui chơi, người thì ăn vặt, thật là vui vẻ.

Tôi nắm tay mẹ đi bên cạnh, nghe mẹ và dì cùng cô Diễm Hương nói chuyện với nhau.

Điều tôi không ngờ là mẹ và dì trước đây đã quen biết cô Diễm Hương, nhưng cũng không thân thiết lắm.

Nhìn họ nói chuyện vui vẻ, tôi lén lút buông tay mẹ ra, lùi về phía sau. Diễm My cũng hiểu ý, lùi lại đi cùng tôi, nắm tay tôi đung đưa qua lại như một cặp tình nhân.

Mẹ và hai người phụ nữ trung niên xinh đẹp kia đi phía trước, ba cặp mông căng tròn nhấp nhô theo nhịp bước chân trước mắt tôi, khiến tôi nhìn đến mức không muốn đi nữa.

“Hừ!”

Một tiếng hừ lạnh từ phía trước truyền đến làm tôi dựng tóc gáy. Tôi cảm giác như mình bị một con hổ cái nhìn chằm chằm, ngẩng đầu lên quả nhiên là cô Diễm Hương đang lạnh lùng nhìn tôi.

Cô ấy liếc mắt xuống, thấy tay tôi và Diễm My đang nắm lấy nhau, sự tức giận trong mắt càng tăng thêm, đôi mắt nheo lại, ánh mắt sắc như dao găm quét qua người tôi.

Tuy bị cô Diễm Hương nhìn đến phát sợ, nhưng tôi cũng không chịu thua, nghênh đón ánh mắt của cô ấy, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích không hề che giấu.

Diễm My nhìn tôi rồi lại nhìn mẹ mình, vẻ mặt khó xử, liền ý tứ buông tay tôi ra.

Cô Diễm Hương thấy biểu hiện của con gái mình thì khá hài lòng, ném cho tôi một ánh mắt “cứ chờ đấy” rồi quay đi không thèm để ý đến tôi nữa.

“Hehe, thế nào? Lúc nãy em diễn có giống không?”

Cô Diễm Hương vừa quay đầu đi, Diễm My đã lại nắm lấy tay tôi.

“Diễn xuất còn non lắm, nhưng lừa mẹ em thì được.”

Đó là lời nhận xét của tôi dành cho Diễm My.

Đúng vậy, phản ứng vừa rồi của cô ấy đều là do tôi đã lên kế hoạch từ trước.

Trước khi đến khu du lịch, tôi đã nói với Diễm My, bảo cô ấy giả vờ vừa không nỡ xa tôi lại vừa sợ mẹ mình trước mặt cô Diễm Hương.

Mục đích là để cô Diễm Hương cảm thấy mình đã có một vị trí nhất định trong lòng Diễm My, ở một mức độ nào đó đã có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa tôi và Diễm My.

Như vậy, cô Diễm Hương sẽ cảm thấy việc chia rẽ chúng tôi chỉ còn một bước nữa thôi. Vì thế, cô ấy sẽ sẵn sàng trả giá lớn hơn để thực hiện bước cuối cùng đó.

Chúng tôi đi dạo trong khu du lịch khoảng hơn một tiếng, giữa đường ngoài mua vài chai nước ra thì không mua thêm gì khác.

“Ôi, không được rồi, mọi người cứ lên trước đi, tôi ở đây nghỉ một lát.”

Ngay khi mọi người chuẩn bị vào một ngôi chùa xây trên sườn đồi nhỏ, mẹ là người đầu tiên lên tiếng dừng lại.

Tuy đôi giày cao gót không cao lắm, nhưng đi bộ hơn một tiếng đồng hồ mẹ vẫn cảm thấy hơi mỏi, nhìn những bậc thang không biết dài đến đâu trước mặt, mẹ lắc đầu từ chối.

“Chị này, đi chơi mà còn mang giày cao gót, không mệt mới lạ đó.”

Dì nói với vẻ bất đắc dĩ. Mọi người đều đi giày bệt, chỉ có mẹ là đi giày cao gót. Có lẽ mục đích chính của mẹ hôm nay là đi suối nước nóng, vốn dĩ chỉ là đi được bao lâu thì đi.

“Thôi thôi, chị ở đây nghỉ một lát, mọi người cứ lên trước đi, lát nữa xuống rồi chúng ta đi cùng nhau.”

“Không, con muốn ở cùng mẹ.”

Tôi chắc chắn sẽ không bỏ mẹ ở lại một mình, dứt khoát chọn đứng bên cạnh mẹ. Diễm My nấp sau lưng mẹ mình, lè lưỡi trêu tôi, ý là trách tôi đã bỏ rơi cô ấy.

“Cái này…”

Dì nhìn hai mẹ con tôi rồi lại nhìn cô Diễm Hương và Diễm My, vẻ mặt hơi khó xử, không biết nên đi theo ai.

“Huyền, em cứ đi cùng chị Diễm Hương và mọi người lên chơi đi, bên này có Quốc Hào với chị rồi, không sao đâu.”

Mẹ chủ động lên tiếng, thấy được sự khó xử của dì. Dù sao cũng đi chơi cùng người khác, đã nói là sẽ trông chừng nhau, giờ lại bỏ họ ở trên đó cũng không hợp lễ nghĩa cho lắm.

“Vâng, vậy em đi với họ lên trước, dạo một vòng rồi xuống ngay.”

Dì hiểu ý, dặn dò một tiếng rồi đi theo cô Diễm Hương và mọi người lên trên. Còn cô Diễm Hương thì chỉ mong được cách xa tôi, kéo Diễm My đi nhanh hơn ai hết.

“Thôi, Quốc Hào, chúng ta ra ghế ngồi một lát đi.”

Tạm biệt dì và mọi người xong, mẹ dẫn tôi tìm một hàng ghế ngồi xuống. Khu du lịch này được bảo quản khá tốt, ngay cả ghế ngoài trời cũng rất sạch sẽ, nhìn là biết có người thường xuyên lau chùi.

“Ưm…”

Vừa ngồi xuống, mẹ đã co chân lại, cúi người dùng tay nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân. Mái tóc đen óng ả buông xuống theo đường cong của bờ vai, che đi phần lớn khuôn mặt mẹ, nhưng lại càng tạo nên một vẻ đẹp mờ ảo.

“Mẹ ơi, chân mẹ có mỏi không?”

Tôi hỏi.

“Ừm, có một chút.”

“Vậy để con xoa bóp cho mẹ nhé, lâu rồi con không massage cho mẹ.”

“Ừm… được thôi, con giúp mẹ xoa bóp đi.”

Mẹ đối với tôi cũng không hề đề phòng, vui vẻ đồng ý, nghiêng người vén tà váy lụa đen, nâng chân đưa ra trước mặt tôi.

Ực~ Nhìn đôi chân thon dài trong vớ da trước mặt, tôi nuốt nước bọt, dứt khoát đưa tay ôm lấy đặt lên đùi mình. Trước đây tôi massage cho mẹ chủ yếu là massage vai, số lần được sờ thẳng vào đùi đúng là không nhiều.

Vốn dĩ khi ngồi, chiếc váy đã bị kéo lên một chút do tư thế, bây giờ mẹ lại đưa chân ra trước mặt tôi, chiếc váy dài đến gối càng bị kéo lên đến gần gốc đùi.

Cặp đùi trắng nõn của mẹ cứ thế lộ ra trước mắt mọi người, khiến những người xung quanh đi qua đều phải sững lại.

Ực~ Tôi dường như nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của người khác, thậm chí có vài người đàn ông ngồi gần đó còn nhìn chằm chằm về phía này một cách trơ trẽn.

Mẹ cũng nhận ra tình hình xung quanh, không hề tức giận, ngẩng đầu thản nhiên nhìn một vòng, ánh mắt tuy bình thản nhưng lại toát ra một tia kiêu ngạo khiến những người bị nhìn thấy đều lén lút cúi đầu, không dám nhìn trơ trẽn như vậy nữa.

Một người phụ nữ có vóc dáng, nhan sắc và phong thái tuyệt vời như mẹ thường ngày phải chịu không biết bao nhiêu ánh mắt, gặp phải kẻ quá đáng chỉ cần cảnh cáo nhẹ một chút là được, nếu vì chuyện này mà tức giận thì thật không đáng.

“Thôi, Quốc Hào, con xoa bóp đi.”

Mẹ nhìn tôi cười dịu dàng.

“Vâng…”

Tôi đưa tay ra từ từ tiến lại gần, khi ngón tay chạm vào đôi chân trong vớ da của mẹ, một cảm giác mát lạnh truyền đến từ đầu ngón tay, khiến cánh tay tôi không khỏi run lên một chút.

Sau đó, tôi đưa cả bàn tay áp vào bắp chân thon gọn của mẹ.

Giống như một lớp băng mỏng bị nhiệt độ lòng bàn tay làm tan chảy ngay lập tức, khoảnh khắc bàn tay áp lên có cảm giác hơi lạnh, nhưng ngay sau đó đã tan biến không còn dấu vết, chỉ còn lại cảm giác ấm áp truyền đến từ làn da bắp chân của mẹ.

Tôi cắn môi, rất muốn cứ để tay yên trên chân mẹ để cảm nhận thêm một chút, nhưng lại sợ mẹ chú ý, đành phải cử động ngón tay bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp.

Không biết là do tác dụng của đôi vớ da cao cấp hay do chân mẹ vốn được chăm sóc rất kỹ, mà bắp chân mịn màng sờ vào cực kỳ mượt mà. Chỉ cần vuốt nhẹ một cái, kèm theo tiếng sột soạt nhỏ, bàn tay đã trượt từ đầu gối xuống mắt cá chân, không hề có một chút khựng lại, mượt mà vô cùng.

Chân mẹ không phải kiểu thon gầy, trông hơi có da có thịt, đầy đặn rất hợp với vẻ đẹp mặn mà của một người phụ nữ trưởng thành.

Dáng chân lại dài nên trông rất cân đối, tỷ lệ giữa đùi và bắp chân cũng vừa phải, chỉ cần lệch một chút thôi cũng sẽ khiến người ta cảm thấy không ổn.

Dưới lớp vớ lụa, đôi chân ngọc ngà thon dài trông càng thêm mềm mại, trên vớ còn có những hoa văn nhỏ xíu, chạy dọc theo đường cong tao nhã thẳng tắp của đôi chân, kéo dài vào trong đôi giày cao gót.

Điều đó khiến tôi không khỏi muốn cởi giày cao gót của mẹ ra, để xem đôi chân được bao bọc trong vớ lụa của mẹ nhỏ nhắn đáng yêu đến nhường nào.

“Mẹ ơi, như vậy được không ạ?”

Tôi vừa vuốt ve bắp chân mẹ vừa ngẩng đầu hỏi, bắp chân mẹ mềm như đậu phụ, khiến tôi không dám dùng sức quá mạnh.

“Được chứ, Quốc Hào xoa bóp dễ chịu lắm.”

Mẹ nhìn bộ dạng chăm chỉ của tôi, đưa tay vuốt đầu tôi, cảm giác được mẹ cưng chiều lập tức dâng lên trong lòng, khiến tôi cảm thấy ngọt ngào vô cùng.

“Nghe dì con nói lần này con thi giữa kỳ tiến bộ rất nhiều, chắc là đã vất vả lắm phải không?”

“Không vất vả đâu ạ, chỉ cần điểm tốt làm mẹ vui là được rồi.”

Tôi trả lời, cúi đầu tiếp tục massage.

Mẹ đưa bàn tay ngọc ngà xuống, vuốt ve má tôi rồi nhẹ nhàng véo một cái, nghiêm túc nói: “Quốc Hào, mẹ muốn con học hành tiến bộ là thật, nhưng mẹ không muốn con vì chuyện này mà tự làm mình quá mệt mỏi. Nghe dì con nói dạo đó ngày nào con cũng học đến hơn 11 giờ đêm mới ngủ, sau này không được như vậy nữa, biết không?”

“Vâng…”

Tôi khẽ đáp một tiếng nhưng không nói gì thêm.

Từ trước đến nay, dì, cô Diễm Hương, và cả Diễm My chỉ biết rằng điểm số của tôi đột nhiên tăng vọt, nhưng họ đều đã bỏ qua sự nỗ lực mà tôi đã bỏ ra, hoặc có thể trong mắt họ, chút nỗ lực đó của tôi là điều đương nhiên.

Chỉ có mẹ là thương tôi, thà không cần điểm số cao cũng không muốn tôi làm việc quá sức.

Tôi mím môi, đột nhiên có cảm giác muốn khóc, thậm chí bắt đầu tự trách mình tại sao có một người mẹ tốt như vậy mà lại có những ý nghĩ đen tối với mẹ, muốn dùng những cách bẩn thỉu như vậy để làm vấy bẩn thân thể mẹ.

Nghĩ đến đây, bàn tay tôi bất giác tăng thêm lực.

“Quốc Hào, con dùng sức hơi mạnh rồi đó…”

Tiếng kêu nhẹ hơi đau đớn của mẹ đã kéo tôi về thực tại. Tôi giật mình buông chân mẹ ra, thấy trên bắp chân trắng nõn đã có những vết ngón tay đỏ hồng, qua lớp vớ mỏng manh có thể thấy rõ ràng, khiến tôi vô cùng xót xa.

“Con xin lỗi mẹ, lúc nãy con không kiểm soát được lực…”

“Không sao, chỉ là hằn đỏ một chút thôi, lát nữa là hết. Mẹ hơi khát nước, Quốc Hào đi mua ít nước đi.”

“Dạ vâng!”

Lời mẹ dặn, tôi đương nhiên không dám chậm trễ một giây, vội vàng đứng dậy chạy đến một máy bán hàng tự động gần đó mua hai chai nước, mỗi tay một chai rồi quay trở lại.

Chưa đến chỗ mẹ, tôi đã thấy mẹ đang ngồi với vẻ mặt thanh thản, ngắm nhìn đàn bồ câu đang ăn ngô cách đó vài chục mét.

Mẹ hai tay cầm túi xách đặt trên đùi, chiếc váy lụa đen đã được mẹ chỉnh lại ngay ngắn, tà váy kéo đến trên đầu gối, hai bên mép váy xuôi theo đường cong đầy đặn của đùi, vắt lên mặt ghế bên cạnh.

Một đôi chân dài thon thả, mềm mại trong vớ lụa vắt chéo từ dưới váy, đầu gối cong lên, gót giày lùi lại, đặt trên mặt đất dưới ghế.

Chất liệu vớ lụa trên chân rất mỏng, ôm sát vào làn da mềm mại của mẹ, ngay cả chỗ khuỷu gối cũng không có một nếp nhăn nào, làm nổi bật hoàn hảo dáng chân đẹp của mẹ.

Vì đôi chân quá dài, mẹ phải hơi nghiêng người mới có thể ngồi vững trên ghế.

Tư thế ngồi đơn giản này đặt trên người mẹ lại khiến người ta cảm thấy vô cùng tao nhã, bốn chữ “tiểu thư khuê các” không cần nghĩ cũng tự động hiện lên trong đầu người nhìn thấy.

Vù~ Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm tung mái tóc bên tai mẹ, để lộ ra khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp.

Tuy đã ở tuổi trung niên, nhưng mẹ được chăm sóc rất kỹ, làn da trắng mịn, mềm mại.

Vài nếp nhăn chân chim mờ nhạt ở khóe mắt càng làm mẹ trông thêm trưởng thành và quyến rũ.

Màu mắt hồng nhạt và vẻ phong tình thỉnh thoảng lộ ra giữa hai hàng lông mày lại khiến mẹ có một chút gì đó quyến rũ.

Trong một lúc, tôi như bị ngẩn người. Mẹ của tôi, là một người phụ nữ xinh đẹp đến vậy, đối xử với tôi dịu dàng, chu đáo đến vậy. Trong mắt tôi, mẹ có lẽ là người phụ nữ hoàn hảo nhất trên thế giới này.

Thật muốn, thật muốn cùng một người phụ nữ như mẹ trần trụi bên nhau, trong sự hòa quyện của linh hồn và thể xác để từ từ thưởng thức vẻ đẹp của mẹ, cùng mẹ leo lên đỉnh cao của hoan lạc…

“Mẹ…”

Tôi cầm nước đi đến bên cạnh mẹ, khẽ gọi một tiếng, đánh thức người phụ nữ đẹp đang chìm trong suy tư.

“Ừm? Con mua nước xong rồi à, ngồi đây nghỉ một lát đi, đợi dì và mọi người xuống.”

Mẹ nhận lấy chai nước tôi mua, vỗ vỗ vào chỗ trống trên ghế ra hiệu cho tôi ngồi xuống. Tôi yên lặng ngồi bên cạnh mẹ, cảm thấy chưa đủ, lại nhích mông qua, để mình nhẹ nhàng tựa vào hông mẹ.

Ực~ ực~ ực~ Mẹ mở nắp chai, ngửa cổ uống nước. Chiếc cổ trắng ngần, thon dài tao nhã cứ thế hiện ra trước mắt tôi, qua làn da trắng mịn, tôi thậm chí còn có thể nhìn thấy những mạch máu nhỏ bên trong.

Theo động tác uống nước, những mao mạch trên cổ cũng giãn nở, khiến cổ mẹ trông càng thêm hồng hào.

Hai xương quai xanh lộ ra bên dưới cổ càng tinh xảo như ngọc được chạm khắc tỉ mỉ, khiến tôi không khỏi muốn đưa tay ra vuốt ve.

“Nhìn gì thế?” Uống nước xong, mẹ nhận ra ánh mắt của tôi, đưa tay điểm nhẹ vào giữa trán tôi, làm tôi bừng tỉnh.

“Không có gì ạ, chỉ là con thấy mẹ đẹp quá.”

“Chỉ giỏi nịnh thôi, mẹ của con sắp thành bà già 40 tuổi rồi đấy.”

Nhan sắc của mình thế nào, mẹ Mỹ Tuyết đương nhiên biết rõ, nhưng đối mặt với lời khen của con trai, mẹ không từ chối, nhưng vẫn chọn cách tự giễu vài câu.

“Mẹ không hề già chút nào, trong mắt con mẹ là người trẻ đẹp nhất. Sau này con cũng muốn lấy một người phụ nữ ưu tú như mẹ.”

Tôi nắm chặt tay nói, ánh mắt rực lửa nhìn mẹ.

“Phải phải phải, Quốc Hào trong mắt mẹ cũng là đứa trẻ thông minh, ngoan ngoãn nhất.”

Mẹ thấy bộ dạng này của tôi lại không nhịn được đưa tay vuốt nhẹ đầu tôi, sau đó ghé sát mặt lại thì thầm: “Mẹ thấy chị Diễm My của con đối với con cũng tốt lắm, người lại xinh đẹp, lễ phép, học cũng rất giỏi, hai đứa bây giờ quan hệ thế nào rồi?”

“À cái này…”

Không ngờ mẹ đột nhiên hỏi tôi chuyện này, làm tôi nhất thời không biết phải trả lời thế nào. Tôi nên nói sao đây? Bạn trai bạn gái? Một đứa lớp 9, một đứa lớp 12, nghe có vẻ hơi buồn cười nhỉ?

“Ừm… Chị ấy đối với con giống như một người chị gái, có lúc còn thân hơn cả chị gái nữa…”

“Có phải là bạn trai bạn gái không?”

Mẹ ngồi thẳng dậy, vắt chéo chân, ánh mắt nhìn tôi lóe lên tia ranh mãnh, như thể đã đoán được hết suy nghĩ của tôi.

“Mẹ, con còn nhỏ mà…”

Tôi hơi ngại ngùng trước mặt mẹ.

“Chậc, con cũng biết mình còn nhỏ à, lúc nãy hai đứa đi phía sau tay trong tay mẹ thấy hết rồi đấy nhé.”

Mẹ vỗ nhẹ vào đầu tôi nói: “Đúng là ranh con láu cá, không biết Diễm My bị con dụ dỗ thế nào. Nhưng mẹ của con bé có vẻ không ưa con lắm nhỉ.”

Tôi đang định giải thích thì mẹ đã tự nói tiếp: “Cũng phải thôi, con gái cưng của mình bị một thằng nhóc không biết từ đâu đến dụ dỗ, chuyện này mà đặt vào mẹ chắc mẹ cũng tức điên lên mất.”

“Mẹ của chị ấy dữ lắm, trước đây quan hệ với chị ấy cũng không tốt, là con giúp mẹ con chị ấy đó, không thì chị ấy làm gì có cơ hội đi chơi với mẹ mình.”

Tôi than thở.

“Thôi được rồi, con là giỏi nhất. Người ta là cảnh sát đó nhé, nói chuyện với cô ấy phải lễ phép một chút, biết chưa?”

“Biết rồi ạ… Dì và mọi người xuống rồi kìa.”

Đang nói chuyện thì thấy dì và mọi người đi xuống từ những bậc thang, tôi và mẹ đứng dậy đi lại đón.

“Chơi có vui không?”

“Ôi, chị đừng nói nữa, may mà chị không đi lên, bậc thang ở trong đó nhiều hơn mình tưởng, đi muốn rụng rời chân tay.”

Dì than thở, tuy bình thường có tập thể dục, nhưng leo núi không phải là sở trường của dì, đi một vòng trán đã lấm tấm mồ hôi.

Còn cô Diễm Hương và Diễm My thì trông khá hơn dì rất nhiều, tuy cũng đổ mồ hôi một chút nhưng trông không hề thở hổn hển.

“Này, lau mồ hôi đi.”

Mẹ lấy khăn giấy ra đưa cho dì và mọi người lau mồ hôi, sau đó nói: “Cũng không còn sớm nữa, chúng ta tìm một nhà hàng ăn cơm trước đi.”

“Ừ, được!”

Mọi người đều đồng ý, đi chơi hơn 2 tiếng đồng hồ, cộng với việc sáng dậy sớm, ăn sáng qua loa nên bây giờ ai cũng đói meo.

Tuy nhiên, mẹ không dẫn mọi người đến một nhà hàng gần đó mà lái xe ra khỏi khu du lịch đến một khu suối nước nóng không xa, cũng chính là điểm nhấn của ngày hôm nay.

Khu suối nước nóng tên là Mường Thanh, nói là ở trong khu du lịch nhưng thực chất cách nhau gần 2 cây số, là nơi ngâm suối nước nóng lớn nhất và sang trọng nhất ở vùng ngoại ô thành phố này.

Ông chủ ở đây là một đối tác kinh doanh thời trẻ của ba tôi, tôi đã gặp ông ấy một lần.

Chú ấy đã từng cho nhà tôi một tấm thẻ VIP Vàng Đen, có tấm thẻ này có thể nói là đi ngang trong quán cũng không ai dám hó hé.

Tất nhiên, chúng tôi cũng không phải loại người đó, đến nơi của người ta thì nên tận hưởng những gì đáng tận hưởng, nên lịch sự thì vẫn phải lịch sự.

Chúng tôi vừa vào cửa đã thấy sảnh của khu suối nước nóng có khá nhiều người, những người muốn ở lại đang được nhân viên ở quầy lễ tân tư vấn về các gói dịch vụ.

“Xin chào, quý khách cần giúp gì ạ?”

Có lẽ do nhóm chúng tôi trông quá nổi bật, vừa vào không lâu đã có một người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai mặc đồng phục nhân viên tiến đến chủ động hỏi han.

“Ừm, chúng tôi muốn 2 phòng riêng sang trọng.”

Mẹ lấy từ trong túi ra một tấm thẻ đen đưa qua, người đàn ông đó nhận lấy, nhìn với vẻ kinh ngạc, sau đó trả lại cho mẹ nói: “Vâng, quý khách là khách VIP, mời đi theo tôi.”

Thái độ của người đàn ông đó trở nên cung kính hơn, dẫn chúng tôi vào trong, vừa đi vừa dùng bộ đàm ra lệnh cho ai đó.

Sau khi dẫn chúng tôi vào trong và giao lại cho một nữ quản lý, người đàn ông đó liền rời đi, dù sao nhóm chúng tôi chủ yếu là phụ nữ.

Ban đầu mẹ định chọn một phòng gia đình siêu lớn, có thể ngủ được cả 5 người chúng tôi.

Nhưng cô Diễm Hương lại phản đối, có lẽ là không muốn ngủ chung phòng với tôi. Cô ấy muốn hai mẹ con ngủ riêng một phòng, mẹ cũng vui vẻ đồng ý, đặt riêng cho họ một phòng.

Đặt phòng xong, cả nhóm lại đi ăn cơm. Khu suối nước nóng này vốn là một tổ hợp ăn uống, vui chơi, giải trí, có cả buffet và nhà hàng gọi món riêng.

Giữa chừng không có gì đáng nói, sau khi mọi người ăn uống no say, mẹ đề nghị cùng nhau đi massage, làm đẹp.

Đề nghị này được mọi người nhất trí tán thành, ngay cả cô Diễm Hương cũng sáng mắt lên.

Từ sau khi được tôi massage, cô ấy cũng bắt đầu có hứng thú với trò này.

Mỗi người chúng tôi đều đi massage, mẹ và mọi người gọi kỹ thuật viên nữ, nhưng lại đặc biệt sắp xếp cho tôi một người đàn ông, lý do là trẻ con không nên xem.

Nhưng massage được nửa chừng thì tôi tự mình chạy ra ngoài, về phòng, ở đó có người đang đợi tôi…

“Ưm… ưm… Quốc Hào… ưm… Quốc Hào… ưm hừ… ưm…”

Trong phòng tắm của phòng riêng vang lên những tiếng rên rỉ mê người, kèm theo tiếng va chạm xác thịt đầy nhịp điệu, không khí xuân tình nồng nàn trong phòng như muốn phá tan cánh cửa kính phòng tắm để tràn ra ngoài.

Bên trong phòng tắm, một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp đang trần truồng nằm úp sấp trên bồn rửa mặt.

Cô vùi đầu vào hai cánh tay, mái tóc đen óng ả được xõa tung ra như hoa nở, rung lên theo từng cú thúc mạnh mẽ từ phía sau.

Lưng cong xuống, cặp mông đã bắt đầu nảy nở được nâng lên cao, đón nhận những cú thúc điên cuồng của người phía sau. Cặp mông trắng nõn bị vỗ đến đỏ ửng, tạo thành những gợn sóng thịt theo từng cú va chạm.

Phía sau cô là một thiếu niên cũng đang trần truồng. Thiếu niên trông có vẻ nhỏ tuổi hơn cô, chiều cao cũng thấp hơn một chút.

Thân hình tuy nhỏ nhưng có thể thấy rõ sự săn chắc, cơ ngực, cơ bụng đều có đủ, ngay cả mông cũng hiện lên những đường cơ do phần dưới siết chặt.

Bạch, bạch, bạch… bạch bạch bạch bạch bạch…

“A…”

Sau một loạt những cú thúc dồn dập, một tiếng rên rỉ từ tận đáy lòng và một tiếng gầm gừ như trút giận lần lượt vang lên, phòng tắm lại chìm vào yên lặng…

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...