Nghiện NTR, Tôi Muốn Thấy Vợ Mình Đụ Nhau Với Người Khác
Chương 5 : Tôi đi khám tổng quát, bác sĩ bảo hoàn toàn khỏe mạnh
Chương 3:
Tôi đi khám tổng quát, bác sĩ bảo hoàn toàn khỏe mạnh.
Chỉ có bác sĩ nam khoa khuyên ít xem phim sex đi, địt vợ nhiều vào.
Tôi quyết tâm cai hẳn web đen, cai luôn NTR, tần suất địt Vân Anh tăng lên ba ngày một lần.
Vân Anh bảo bác sĩ đã kiểm tra không sao thì đừng để tâm. Loại ảo giác này ngoài mất mặt ra chẳng hại gì, cứ kệ nó tồn tại.
Biết đâu thả lỏng thì tự nhiên biến mất.
Nhưng tôi cảm nhận được Vân Anh giờ hay nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc, chắc cô ấy coi tôi là thằng biến thái vì tưởng tượng cô ấy địt thằng khác.
Nhưng tôi thật sự không chủ động tưởng tượng, ảo giác là kỹ năng bị động mà.
Ai ngờ hôm sau đi khám về đã bị lại ngay.
Hôm đó tôi với Vân Anh đi dạo phố.
Vân Anh mặc váy kẻ caro xanh đậm dài quá gối, bên trong là vớ đen dày không xuyên thấu, trên là áo len vàng nhạt rộng rãi. Nhìn cô ấy vẫn như mọi ngày, giản dị, trong trẻo, không phô trương, toàn thân toát ra hơi thở thuần khiết lương thiện.
Vân Anh cầm trà sữa uống được nửa cốc thì đưa tôi phần còn lại, bảo đi vệ sinh một lát, kêu tôi tìm ghế ngồi chờ.
Mãi ba mươi phút sau mới thấy cô ấy về. Tôi biết con gái đi vệ sinh lâu thật, nhưng hiếm khi phải đợi tận nửa tiếng.
“Ông xã xin lỗi, để anh đợi lâu thế.” Vân Anh chạy tới ngồi cạnh tôi.
Mái tóc quanh mặt hơi ướt, mặt đỏ hồng mọng nước, rõ ràng vừa rửa mặt lại còn makeup lại.
Tôi bảo con gái đi vệ sinh mà như đi thay đồ ấy.
Tôi hơi cạn lời: “Sao còn rửa mặt nữa, makeup lại luôn hả? Có cần cầu kỳ thế không?”
Vân Anh cúi đầu cười, giọng mang chút xấu hổ, ghé tai tôi thì thầm: “Nhịn không nổi tiểu ra một chút, em cởi quần lót vứt luôn rồi. Ra ngoài thấy dính dính bẩn bẩn nên rửa tay rửa mặt.”
“Khổ thế cơ chứ…” Tôi thông cảm.
Vân Anh bảo: “Thôi không dạo nữa, về nhà đi. Túi anh cầm hộ.”
Cô ấy nhét cái túi xách cho tôi.
Chính khoảnh khắc ấy, ảo giác lại ập đến.
Tôi thấy Vân Anh nói đi vệ sinh xong thì rẽ vài ngã, tìm chỗ khuất, theo một thằng đàn ông mặt mờ mờ vào nhà vệ sinh nam vắng tanh.
Vào trong, Vân Anh lập tức bị thằng đó ôm lấy hôn ngấu nghiến. Bàn tay to của nó luồn vào váy kẻ caro, mò mẫm trên cái vớ đen trơn bóng.
Vân Anh đáp lại cuồng nhiệt, dính chặt vào người nó, cảm nhận bàn tay nó xoa bóp mông mình thì khẽ lắc mông.
Chỉ nhìn đến đây thôi tôi đã nghẹt thở, người nóng ran.
Vân Anh chắc chắn không phải loại đàn bà này, nhưng Vân Anh kiểu này lại vượt xa sức tưởng tượng của tôi. Vì quá phi logic, quá phi thực tế, tôi chẳng thấy đau lòng hay tức giận vì vợ ngoại tình, chỉ thấy kích thích vãi lồn.
Hai đứa hôn xong, Vân Anh hơi trách yêu: “Ngày nào cũng muốn làm chuyện xấu. Biết rõ em đi chơi với chồng còn gọi em tới.”
Thằng kia bảo: “Chính vì chồng em cũng ở đây anh mới càng muốn gọi, mà em cũng muốn chứ còn gì.”
Vân Anh hừ một tiếng.
Thằng kia: “Chỗ này ít người qua lắm.”
Vân Anh “Ồ” một tiếng, mặt càng đỏ: “Anh đừng làm gì quá đáng nhé, làm gì thì làm nhanh lên, em gấp lắm.”
Thằng kia tự tay cuốn váy Vân Anh lên, kéo tuột cả vớ đen dày lẫn quần lót xuống tận bắp chân.
Cái lồn mới mẻ còn nóng hổi của Vân Anh hiện ra trước mắt nó, lông măng thưa thớt, khe lồn hồng hồng khép chặt thành một đường thẳng xinh xắn, khiến thằng kia không nhịn được mà liếm.
Vân Anh bịt miệng rên ư ử vài tiếng, đẩy nó ra: “Nhanh lên, em gấp, không làm em đi luôn đấy.”
Thằng kia bảo Vân Anh chống tay vào bồn tiểu nam, chổng mông trắng muốt lên, thế là hai đứa địt nhau ngay trong nhà vệ sinh nam trống huơ trống hoác.
Vân Anh căng thẳng cực độ, luôn để ý động tĩnh bên ngoài. Không chỉ vì địt ở nơi công cộng mà kích thích, cúi đầu nhìn thẳng bồn tiểu nam cũng khiến cô ấy nhục nhã vô cùng.
Thằng kia nhấp vài phút thì dừng lại, bảo chưa đủ kích thích, không nửa tiếng không xuất được.
Vân Anh không đợi nổi nửa tiếng, liền nghe theo nó, đứng trước bồn tiểu cởi phăng quần lót và vớ đen. Trên dưới nguyên vẹn, chỉ hở từ đùi trở xuống.
Vân Anh cứ thế trần truồng nửa dưới bước ra khỏi nhà vệ sinh nam, nhìn quanh không thấy ai mới hơi yên tâm quay vào.
Theo yêu cầu thằng kia, Vân Anh tiến sát bồn tiểu, ưỡn háng ra, hai tay banh mép lồn, tiểu thẳng vào bồn tiểu nam.
Rồi cô ấy ngồi bệt xuống sàn nhà vệ sinh bẩn thỉu không biết bao nhiêu người từng đái, dạng rộng chân đối diện cửa, ngón tay banh cái lồn ướt át hồng hào mời thằng kia đến địt.
Thế này cuối cùng cũng đủ kích thích cho thằng kia.
Nó đè cô ấy ra nhấp điên cuồng năm phút, vừa rên trầm vừa bảo bắn đây, vẫn không ngừng lao vào.
Nó xuất vài phát vào lồn Vân Anh, rồi bất ngờ rút cặc ra, bước lên trước ngực cô ấy, bóp cặc phanele đầy mặt Vân Anh.
Vân Anh ngửa mặt, há miệng hứng tinh. Thằng kia xuất nhiều lắm, nửa vào lồn, nửa còn lại bắn đầy nửa mặt Vân Anh.
Thằng kia lấy quần lót Vân Anh lau cặc, kéo quần lên, bắt đầu chụp ảnh cô ấy. Vân Anh che mặt để nó chụp vài bộ, rồi đuổi nó đi, bảo cần thời gian dọn dẹp.
Thằng kia mang luôn quần lót Vân Anh đi. Thế là Vân Anh chỉ còn cách dùng giấy lau bớt tinh ở lồn, lót thêm vài tờ giấy nữa rồi mặc lại vớ đen.
May mà mặc vớ dày, coi như quần tất, bên ngoài nhìn không ra.
Đang kéo vớ lên đến nửa thì có một ông chú trung niên bước vào. Vân Anh giật mình run lên, cúi đầu kéo vớ nhanh hơn.
Ông chú cũng giật mình “đệt” một tiếng, nhưng không dám làm gì, đi vào trong vừa chuẩn bị đái vừa ngó cái mông Vân Anh.
Thấy con gái khí chất chân dài, mặt đầy tinh trùng, mông trần lồn trần thế kia, ông chú cứng ngắc như sắt, đái mãi không ra.
Vân Anh vội vàng mặc xong, cẩn thận liếc ông chú một cái, thấy chỉ dám nhìn chứ không dám làm gì bạo nên cũng yên tâm.
Cô ấy chạy ra bồn rửa tay, dùng giấy lau bớt tinh trên mặt, rồi lấy xà phòng rửa mặt.
Xong xuôi, ông chú cũng đái xong, kéo quần chạy theo hỏi nhỏ: “Cô ơi, add friend…”
Vân Anh cười nhẹ nhàng, thấy ngoài nhà vệ sinh không có ai, bất ngờ kéo áo len vàng lên, đẩy áo ngực trắng, phô bày cặp vú trước mặt ông chú.
Ông chú chết đứng, Vân Anh nhẹ nhàng nói: “Coi như tiền bịt miệng nhé, đừng có nói lung tung. Em là vợ ngoan có chồng đàng hoàng đấy~~~”
Vân Anh buông áo xuống, chạy biến, rồi xuất hiện trước mặt tôi: “Ông xã~~ để anh đợi lâu sorry nha.”
Ảo giác kết thúc.
Nội dung dài dằng dặc, chi tiết không thiếu một cái nào, có cả tiếng động lẫn mùi. Nhưng với thực tế thì chỉ qua vài giây thôi.
Vân Anh hỏi tôi: “Sao tự nhiên ngẩn ra thế?”
Tôi ngại không dám nói.
Tôi nhìn xuống háng cô ấy bị váy che kín, tưởng tượng không biết có phải không mặc quần lót không, lồn có đang rỉ tinh không, cái mông trắng có dính đen vì ngồi sàn nhà vệ sinh không.
Ngẩng lên nhìn khuôn mặt thuần khiết vô tội của vợ, tôi lập tức tỉnh táo, hóa ra lại bị ảo giác lừa.
Nghĩ kỹ thì biết ảo giác hoang đường cỡ nào, một con đĩ dâm loạn như thế không thể nào là vợ thanh mai trúc mã của tôi được.
Giống như nếu trong đồng nhân Kaguya-sama bỗng biến thành Toru trong Dragon Maid, độc giả chắc chắn sẽ chửi “đệt mẹ ai đây”.
Nếu Tây Phi về nhà thấy Takagi đang thông dâm với thằng hàng xóm, cậu ta chắc chắn sẽ nghĩ mình bị ảo giác. Quan hệ giữa tôi và Vân Anh chính là như thế.
Vân Anh thấy tôi nhìn háng mình thì khép chân lại, lấy tay che.
Khoảnh khắc ấy, tôi như nhìn thấy lồn cô ấy bị đùi kẹp chặt, tinh trùng lại rỉ ra thêm.
Vân Anh xấu hổ quát khẽ: “Sao tự nhiên nhìn chằm chằm chỗ đó?”
Tôi đỏ mặt, ngại ngùng nói: “Vợ ơi, vừa rồi anh lại bị ảo giác nữa…”
“Lại bị à, nặng không?”
“Không nặng.”
“Anh nhìn chỗ đó của em, là muốn kiểm chứng ảo giác có thật không, hay là muốn làm gì?”
“Ảo giác quá thật nên anh không kiềm được, muốn tìm bằng chứng phân biệt thực tế với ảo giác.”
“Thế không phải rất nặng à?” Vân Anh lo lắng: “Khi anh muốn kiểm chứng ảo giác có thật hay không, nghĩa là anh đã coi ảo giác là thật rồi. Nếu anh hoàn toàn coi nó là giả, sao lại cần bằng chứng để thuyết phục bản thân chứ?”
Tôi cúi đầu suy nghĩ, thấy vợ nói đúng.
Có thể tôi tiềm thức mong ảo giác thành sự thật, nên mới không muốn chấp nhận việc ảo giác là giả.
Tôi nói suy nghĩ này cho Vân Anh nghe. Vân Anh thở dài: “Em đã bảo xem NTR nhiều sẽ bị ảnh hưởng, quả nhiên trong tiềm thức anh mong em với thằng khác thật.”
Tôi lắc đầu: “Chỉ là phỏng đoán thôi. Anh dám chắc anh không có mong muốn đó, em trong mắt anh như bông hoa nở giữa cánh đồng, tự nhiên, mộc mạc, xinh đẹp, trong sạch, anh tuyệt đối không có cái ý nghĩ dâm vợ bẩn thỉu đó.”
Nghe tôi miêu tả, Vân Anh thở gấp một cái, đổi chân bắt chéo, đùi khẽ kẹp chặt lại.
Vân Anh nói: “Anh không phải hay bảo nữ chính trong sạch xinh đẹp mới đáng để NTR sao?”
“Giống như tranh cãi nước tinh khiết có dẫn điện không vậy, lý thuyết thì không, nhưng thực tế gần như không có nước tuyệt đối tinh khiết, nên nước tinh khiết thực tế là dẫn điện. Vì thế nữ chính trong sạch bình thường mới đáng NTR.
Nhưng em trong lòng anh chính là nước tinh khiết tuyệt đối trong lý thuyết, nên anh không thể tưởng tượng em ngoại tình được.”
Vân Anh cảm động ôm lấy tôi: “Ông xã, cảm ơn anh yêu em nhiều thế, em cũng tuyệt đối không thay lòng.”
Tôi hơi ngại: “Nói mấy cái này làm gì, sến thế.”
Vân Anh buông tôi ra, tôi thấy mặt cô ấy đỏ hơn bình thường, chắc xúc động lắm.
Tôi lái xe chở Vân Anh về nhà.
Vào đến gara, đang định xuống xe thì Vân Anh đột nhiên kéo váy kẻ caro lên, để lộ phần dưới bọc vớ đen dày.
Vân Anh mặt đỏ bừng, cười xấu xa kéo tay tôi, bảo tôi nhìn háng cô ấy.
Qua lớp vớ đen, tôi lờ mờ thấy bên trong lót giấy trắng.
“Có chút dâm đấy…” Tôi nói. Nhưng không hiểu cô ấy định biểu đạt gì.
Vân Anh xấu hổ cực kỳ, người run run, nói nhỏ: “Anh đoán xem, em lót giấy để bịt tinh trùng hay sợ vứt quần lót rồi bị lộ?”
Tôi cạn lời gõ trán cô ấy một cái: “Hôm nay sao tự nhiên dâm thế.”
Vân Anh buông váy xuống, bĩu môi: “Tại muốn thử xem anh có phân biệt được thực tế không thôi. Nếu anh bắt em cởi vớ ra kiểm tra, thì chứng tỏ anh bệnh thật rồi.”
Tôi nói: “Kiểm tra cái gì, anh đương nhiên biết cái nào là ảo giác cái nào là thật.”
Tôi xuống xe trước, ra cốp lấy đồ.
Chính lúc ấy, ảo giác lại lóe lên, nhưng rất ngắn: Vân Anh nhân lúc tôi xuống xe kéo vớ xuống một chút, phần háng trắng muốt tràn ngập tinh trùng đặc quánh hơi vàng, mấy tờ giấy lót đã ướt nhẹp. Vân Anh cười kiểu không bình thường, như đứa trẻ làm trò xấu thành công.
Tôi thở dài lắc đầu, cái ảo giác này phiền thật, giờ tôi hoàn toàn không bị mê hoặc nữa.
Về đến nhà, Vân Anh đi tắm thay đồ mới.
Rồi không biết moi từ đâu ra cái áo blouse trắng, đeo ống nghe, cầm bút và sổ, bắt tôi kể lại nội dung ảo giác.
Cô ấy bảo muốn ghi chép lại, nghiên cứu nguyên nhân gốc rễ.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
