Nghiện NTR, Tôi Muốn Thấy Vợ Mình Đụ Nhau Với Người Khác
Chương 2:
Lần trước bị ảo giác hành cho một trận, tôi vẫn lo không biết đầu óc mình có vấn đề gì thật không. Cảnh tượng rõ mồn một như thế không phải muốn có là có đâu.
May mà mấy ngày sau không tái phát, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Còn chuyện tưởng tượng vợ mình đi với thằng khác, tôi đương nhiên không hề tưởng tượng. Dù trước đây có đùa thì trong đầu tôi cũng chưa từng vẽ ra cảnh Vân Anh địt điên cuồng với thằng nào.
Nếu không có trận ảo giác kia, tôi thật sự không tài nào hình dung nổi một đứa con gái tốt như vợ lại có thể ngoại tình được.
Giống như vài nhân vật anime mà ra bản H thì thấy sai lè, tưởng tượng Vân Anh ngoại tình cũng thấy sai bét nhè. Về mặt logic lẫn thực tế, điều đó là bất khả thi.
Tối nay tôi ngồi bàn giấy dọn dẹp tài liệu lớp gia sư, Vân Anh ngồi chéo góc ôm điện thoại cười tủm tỉm, thỉnh thoảng gõ gõ trả lời tin nhắn.
Tôi chẳng để ý lắm. Một lúc sau thấy cô ấy ra ngoài rồi lại quay vào, ngồi xuống ghế cứ ngọ nguậy như con sâu.
Tôi chỉ liếc bằng khóe mắt nên không rõ cô ấy làm gì, mà cô ấy cũng không làm phiền tôi.
Bận một hồi, tôi dừng lại duỗi người.
Nghe Vân Anh ra ngoài rót nước, điện thoại để ngay mép bàn đối diện tôi.
Vốn hai đứa hay dùng điện thoại của nhau nên tôi tiện tay cầm lên xem.
Không ngờ mấy ngày không xuất hiện, giờ ảo giác lại ập đến.
Tôi thấy Vân Anh đang chat sex nóng bỏng với thằng nào đó, nhưng không nhìn rõ avatar và tên.
Thằng kia nhắn: “Lần trước lồn em bóp chặt quá, anh đau cả cặc.”
Vân Anh đọc xong cười không thành tiếng, trả lời: “Tại cặc anh to quá chứ, làm lồn non của em căng rách luôn rồi.”
Chat thêm vài câu, thằng kia bảo: “Muốn ngắm em show hàng ngay cạnh chồng.”
Vân Anh cười khúc khích, gõ: “Muốn xem vú hay xem lồn?”
Thằng kia: “Tất nhiên cả hai”
Vân Anh bước ra cửa, quay lưng về phía tôi, nhân lúc tôi cúi đầu bận rộn liền kéo áo lên, đẩy luôn áo ngực màu xanh nhạt, thả hai bầu vú to tròn ra.
Cô ấy một tay che mặt, tay kia cầm điện thoại chụp mấy pô bán nude, còn có cả tôi làm nền phía sau.
Xong xuôi kéo áo xuống, đúng lúc tôi ngẩng lên nhìn, cô ấy đỏ mặt, cắn môi cười ngại ngùng, rồi gửi luôn mấy tấm khoe vú trước mặt chồng cho thằng kia.
Vân Anh về chỗ ngồi, tôi trước bàn chẳng hay biết gì, vẫn cắm đầu làm việc.
Cô ấy khẽ dạng chân, ngón tay kéo lệch quần lót, phơi cái lồn sạch sẽ còn zin ra. Điện thoại dí sát đùi, lặng lẽ chụp cả đống ảnh lồn, mặt đỏ ửng, cười ngại ngùng gửi đi.
“Tuyệt đẹp, dễ thương, mà dâm vãi.”
“Xạo vừa thôi.”
“Chụp thêm mấy bộ ảnh lồn nữa đi.”
“Ừm.”
Lần này Vân Anh thọc điện thoại sâu vào háng chụp, còn chu đáo dùng ngón tay banh mép lồn ra một chút.
“Còn bảo không dâm, tự banh lồn khoe luôn rồi cười”
“Làm một lần cho xong, khỏi phải chụp đi chụp lại mệt.”
“Đứng cạnh chồng em chụp vài pô.”
“Hehe… được thôi.”
Nụ cười trên mặt Vân Anh kỳ lạ lắm, vừa xấu hổ, vừa chờ đợi, lại vừa hồi hộp như trẻ con sắp làm chuyện xấu.
Cô ấy lại gần tôi, tựa mép bàn, lúc tôi không để ý thì kéo áo lên chụp khoe vú. Rồi vòng ra sau lưng tôi, ngồi xổm dạng háng, kéo váy lên tận eo, điện thoại dí vào cái quần lót đã kéo lệch chụp lồn.
Dù che mặt, nhưng thân hình ngon nghẻ và khí chất trong trẻo vẫn toát ra ngùn ngụt, ai nhìn cũng biết là hàng cực phẩm.
Một người vợ đẹp thế này, đứng cạnh chồng kéo quần lót chụp ảnh lồn gửi cho tình nhân, độ dâm đãng không gì sánh bằng.
Thằng bên kia chắc nứng cặc muốn điên. Tôi nhìn ảo giác mà cặc cũng cứng ngắc theo.
Nhưng tôi vẫn thấy sai sai, Vân Anh làm mấy chuyện này quá quắt, dù là tưởng tượng cũng không nên tưởng tượng thế.
Ảo giác kết thúc đúng lúc Vân Anh bưng hai cốc nước vào.
Cô ấy đưa tôi cốc nước nóng, hỏi: “Cầm điện thoại em làm gì đấy?”
Hai đứa quen dùng chung nên cô ấy chẳng để tâm.
Tôi bảo: “Thấy em cứ cười tủm tỉm mãi, tò mò xem gì.”
“Xem linh tinh thôi, chẳng có gì hay ho.” Cô ấy nói.
Tôi mở WeChat của cô ấy, không có tin nhắn lạ, chỉ có tin phụ huynh học sinh chưa đọc.
Mở ra xem thì toàn lời chào hỏi, dặn dò linh tinh.
Phụ huynh hay nhắn mấy cái này, tôi cũng nhận suốt, nói chuyện vớ vẩn thì hơi quá, nhưng đúng là chẳng có nghĩa lý gì.
Vân Anh không cản tôi xem điện thoại, cầm điện thoại tôi tiếp tục lướt, tiếp tục cười tủm tỉm.
Tôi chắc chắn cái ảo giác vừa rồi không phải do xem NTR rồi tự tưởng tượng ra, chắc chắn là bệnh gì đó.
Mà bệnh này đã nặng rồi, tôi xem điện thoại vợ chỉ có hai lý do: một là thật sự nghi ngờ cô ấy, hai là thật sự mong thấy cô ấy chat sex với thằng khác.
Dù là cái nào cũng nghiêm trọng vãi.
Nếu không thế thì việc gì tôi phải vội vàng xem điện thoại cô ấy, cứ coi như ảo giác cười ruồi cho xong.
Giống lần trước lục thùng rác tìm bằng chứng ngoại tình vậy.
Một bên lý trí không đời nào tin Vân Anh ngoại tình, một bên ảo giác khiến tôi sinh nghi ngờ, hoặc là… mong đợi.
Tôi đặt điện thoại cô ấy xuống, mặt nghiêm túc, nhìn cô ấy muốn nói lại thôi.
Vân Anh nhận ra, hỏi: “Sao thế anh?”
Tôi ngập ngừng một lúc, vẫn nói thật: “Dạo này anh hay bị ảo giác… kiểu… thấy em ngoại tình.”
Vân Anh ngẩn ra, rồi ghê tởm nói: “Bảo anh đừng xem NTR, đừng tưởng tượng lung tung về em, anh không nghe. Giờ tiến hóa đến mức ảo giác luôn rồi.”
Mặt cô ấy đỏ lên, nuốt nước bọt, hỏi: “Ảo giác kiểu gì?”
Tôi bảo: “Vừa rồi thấy em… ừm… ngồi cạnh anh kéo quần lót chụp ảnh lồn gửi cho thằng khác.”
Vân Anh lắc đầu nguầy nguậy: “Trời ơi ghê quá, ý nghĩ của anh ghê quá. Trong mắt anh em lại là loại đàn bà đó, em muốn khóc thật đấy.”
Cô ấy khẽ kẹp đùi, cái quần lót chưa kéo lại đúng chỗ cứa vào mép lồn trắng trẻo làm lồn lại ngứa ngáy.
Tôi vội giải thích: “Không phải anh nghĩ! Là ảo giác! Ảo giác không kiểm soát được! Giống như đêm khuya thấy ma, chắc chắn không phải mình mong thấy ma đúng không! Là dây thần kinh nào bị chập mới sinh ra ảo giác!”
Vân Anh bóp cằm gật gù: “Ừ, cũng có lý, thế là anh bị bệnh rồi hả?”
Tôi thở dài: “Có vẻ vậy. Anh xem điện thoại em là muốn tìm bằng chứng, chứng minh không phải ảo giác, không phải anh bị bệnh.
Anh thà chấp nhận em ngoại tình còn hơn chấp nhận đầu óc mình có vấn đề, không thì hại cả đời em.”
Vân Anh quát: “Nói vớ vẩn gì đấy, dù anh có điên thật em cũng nuôi anh cả đời.”
Rồi lại ngạc nhiên: “Kỳ lạ thật… cảm giác như đã từng xảy ra… sao lại có chuyện hoang đường thế này…”
“Em nói gì cơ?” Tôi hỏi.
Vân Anh lắc đầu: “Không có gì, rảnh thì đi khám tâm lý đi.”
Tôi lắc đầu quầy quậy: “Chuyện mất mặt thế này anh không dám đi khám đâu.”
Vân Anh hỏi: “Mất mặt chỗ nào?”
Tôi bảo: “Thấy vợ mình ngoại tình trong ảo giác, còn gì mất mặt hơn?”
Vân Anh bĩu môi: “Thế mà anh biết là mất mặt à, em còn tưởng anh sướng rơn ấy chứ, ai bảo anh là trùm NTR.”
Tôi nói: “Sở thích đó chỉ dấm dúi xem thôi, để người khác biết thì nhục lắm. Thôi anh tính đi chụp não trước, không vấn đề gì thì thôi.”
Vân Anh bảo: “Sau này có ảo giác nữa thì nói em, mình cùng phân tích xem nguyên nhân sâu xa là gì.”
