Nạp Thiếp Ký
Nếu là như thế, thì rất có khả năng trước khi hủ mật này được giao cho Lỗ HộcNho, nó đó bị người khác bỏ độc vào. Vì thế, cần phải tra cho rõ rốt cuộc aiđã cho lão tú tài hủ mật này. Suy theo lẽ thường, rất có khả năng đó là ngườinhà hoặc người thân cận với lão. Nếu điều tra rõ vấn đề này, nhất định phảiđến nhà Lỗ Học Nho một chuyến.
Rất may là nhà Lỗ Học Nho ở sơn thôn nhỏ thuộc Trừ Châu cách Ứng Thiên phủkhông xa. Nhưng hiện giờ trời đã vào đêm, cho dù họ có dùng khoái mã chạy gấpđến nơi đó, chỉ sợ cũng mất ba canh giờ, trời khi đó đã khuya rồi.
Dương Thu Trì đem suy nghĩ của mình nói cho Hồ Giang biết, Hồ Giang nhìn trời,đề nghị ngày hôm sau rồi đi. Dương Thu Trì phản đối, nhân vì chuyện bắt loạitội phạm hình sự này cần phải làm cho chớp nhoáng, nếu để dây dưa, tội phạmchạy trốn biết dạng thì đến lúc đó có hối cũng không kịp.
Hồ Giang bị tinh thần trách nhiệm của Dương Thu Trì làm cho cảm động, nhân vìđây là kẻ giúp đỡ không công mà còn nhiệt tâm như thế, thì bản thân y là kẻchủ trì mà lại một mực chối từ thì thật chẳng làm sao cả, do đó y đồng ý ngaytrong đêm đó đến ngay quê nhà của Lỗ Học Nho để tra án.
Sau khi thống nhất ý kiến, Dương Thu Trì trước hết trở về chỗ Mã Độ đơn giảnthuật lại tình hình, sau đó mang theo Tống Vân Nhi và mười lăm hộ vệ cùng HồGiang và vài tên bộ khoái thúc ngựa ra roi đến thẳng Bắc Tiếu thông Trừ châucủa Lỗ Học Nho.
Trừ châu nằm ở phía tây bắc Ứng Thiên Phủ, nhằm cửa bắc đi tới mãi, còn thônđó gọi là Bắc Tiếu, có thể coi là đồn biên phòng phía bắc Trừ châu. Thôn nàythông với yếu đạo phía bắc, tọa lạc tại một sơn cốc, địa thế bốn phía hiểmyếu, vô cùng phù hợp với tên gọi của nó.
Khi Dương Thu Trì cùng mọi người đến Bắc Tiếu thôn thì trời đã canh hai. Thấyngười lạ vào thôn, tiếng chó sủa dậy khắp, rộn ràng từ đầu thôn đến cuối thôn.
Hồ Giang trước đã có đến thôn nhỏ này, do đó y dễ dàng tìm được nhà lý chánhcủa thôn. Lý chánh có họ là Mễ, là một lão già tuổi sáu mươi, vừa nhìn thấyngười của nha môn Ứng Thiên phủ, lão vội vội vàng vàng mời mọi người vào vườn,còn định mời vào trong nhà, nhưng chỉ bằng hai gian phòng gạch sống như thếthì làm sao chứa chấp được bấy nhiêu người, nên mọi người chỉ còn biết ở ngoàisân nói chuyện.
Hồ Giang giản đơn thuật lại án tình cho Mễ lý nghe, yêu cầu lý chánh dẫn bọnhọ đi tìm người nhà của Lỗ Học Nho tiến hành điều tra. Mễ lý khi nghe Lý HọcNho chết rồi, kinh ngạc tự lẩm bẩm: "Thật là linh!"
Dương Thu Trì nghe lời y nói, liền hỏi: "Ngươi nói cái gì? Cái gì linh?"
"Không có gì." Mễ lý chỉ cười trừ, sau đó dẫn bọn họ đến nhà Lỗ Học Nho.
Trên đường đi, Lý chánh giới thiệu: "Lỗ Học Nho ở trong thôn chúng tôi đượcgọi là Lỗ lão phu tử, con người ăn ở rất hiền hòa lương thiện. Lúc còn trẻ lãocòn có chút tiền, có thể coi là tài chủ của thôn này, chẳng những cưới được vợchính là Phạm thị, còn lập được một tiểu thiếp tên là Trầm thị. Nhưng sau khivợ lão sinh xong thì bị bệnh nặng, sắp chết đến nơi. Lão phu tử này tâm địathiện lương, đem điền sản sự nghiệp bán gần hết trị bệnh cho vợ, rốt cuộc trịcho vợ lành bệnh xong thì nhà cửa cũng tan hoang."
Trong lúc nói chuyện, mọi người đã đến nhà của Lỗ Học Nho. Nhà của lão ở rìathôn, chỉ có vài căn phòng gỗ đơn giản, là một nhà vườn nhỏ.
Hai cánh cửa phòng tối âm u chẳng có ánh đèn, coi bộ người trong nhà đã ngủhết. Trong hương thôn mỗi khi trời tối đều không có gì làm, nên mọi ngườithường đi ngủ sớm. Các hộ vệ của Dương Thu Trì không cần chờ ra lệnh, tự độngtỏa ra tìm kiếm khắp các nơi, sau đó chia ra cảnh giới, vừa nhìn là biết đó lànhững kẻ được huấn luyện có căn cơ. Dương Thu Trì cảm thấy rất vừa ý, có nhữngngười như vậy theo hầu, cảm giác an toàn hơn nhiều.
Mễ Lý bước đến gõ của, một chút sau mới có giọng nói già nua của một phụ nữhỏi: "Ai vậy?"
"Phạm thị, ta là Mễ lý chánh, các vị lão quan gia ở kinh thành đến tìm ngươicó chuyện, ngươi mau dậy mở cửa a." Để chứng tỏ mình là hương lý hương thântrước mặt quan trên, Mễ lý chánh nói chuyện rất khách khí.
"A, ngài chờ một chút a, lão thân sẽ mở cửa ngay."
Chờ một chút, căn phòng sáng đèn, sau đó cửa cót két mở ra. Một bà lão đầu tócbạc phơ thò đầu ra nhìn bọn họ, sau đó mới mở rộng cửa ra, khom lưng nói: "M�lý chánh a, các vị đại gia ngài mau vào nhà đi, phía ngoài tuyết lạnh lắm."
Dương Thu Trì, Tống Vân Nhi và Hồ Giang tiến vào phòng. Đầu lĩnh hộ vệ là NamCung Hùng cùng vào theo, tùy thân bảo hộ cho Dương Thu Trì. Căn phòng quá nhỏ,những người khác đành ở ngoài chờ.
Sau khi ngồi xong, Mễ lý chánh hỏi: "Di thái của các người đâu?"
Phạm thị bước vào phòng trong nhìn nhìn: "Vẫn còn ngủ."
"Gọi cô ta dậy, các vị lão quan gia muốn hỏi chuyện các ngươi."
Phạm thị vâng dạ run lập cập bước vào trong phòng, nhỏ giọng nói chuyện vớingười trong đó, rồi nghe một thiếu phụ khác lầu bầu gì đó. Phạm thị tiến rangoài cười chữa lỗi thưa: "Cô ta sẽ ra ngay."
Lại chờ thêm một chút nữa, một thiếu phụ từ bên trong bước ra. Cô ta khoảnghơn ba mươi tuổi, có mấy phần nhan sắc, nhưng thần tình mệt mỏi, ngáp liên tụcdựa vào cửa, lười biếng hỏi: "Có chuyện gì a?"
Mễ lý chánh nói: "Trầm thị, ngươi mau ngồi xuống, các vị lão quan gia ở ỨngThiên phủ có lời muốn hỏi ngươi."
Trầm thị càu nhàu bực dọc, ngồi phịch xuống ghế nhìn bọn Dương Thu Trì.
Dương Thu Trì hỏi: "Hai ngươi đều là vợ của Lỗ Học Nho?"
Hai người gật gật đầu. Mễ Lý chánh chỉ vào lão bà tóc bạc trắng đầu bổ sung:"Đây là vợ nguyên phối Phạm thị." Lại chỉ thiếu phụ ba chục tuổi: "Đây là tiểuthiếp Trầm thị."
------------o0o---------------
