Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Mẹ Và Bạn Gái Bị Kẻ Thù Biến Thành Nô Lệ Tình Dục

Chương 34 : Giang Vân hậm hực trừng Tôn Hạo Nhiên một cái, còn hắn thì chẳng sợ sệt gì, nhìn thẳng lại cậu. Sau



Chương 33

Giang Vân hậm hực trừng Tôn Hạo Nhiên một cái, còn hắn thì chẳng sợ sệt gì, nhìn thẳng lại cậu. Sau đó, hai người một trước một sau rời khỏi phòng y tế. Nằm trên giường, Tô Tình nghe tiếng cửa đóng lại thì mở mắt, đôi mắt đã long lanh hơi nước.

Lúc này lòng cô rối bời cực độ. Vừa áy náy với Giang Vân, vừa có chút trách cậu ấy. Vừa cảm kích Tôn Hạo Nhiên, vừa không biết phải đối mặt với hắn thế nào. Thậm chí cô còn thất vọng về chính bản thân mình.

Vừa nãy, khi bị Vương Khải ép buộc làm chuyện hoang đường trong phòng y tế, Tô Tình phát hiện cơ thể mình ngày càng nhạy cảm. Cô không biết mình đã bị dùng thuốc cải tạo thân thể, chỉ nghĩ là bản thân không chịu nổi sự khiêu khích của đàn ông.

Bị chính kẻ mình ghê tởm, thậm chí oán hận làm cho lên đỉnh tận hai lần – điều này khiến cô khó lòng chấp nhận. Sau khi Vương Khải bắn, nghỉ một lát rồi bỏ đi, nhưng trước khi đi đã để lại nội dung thách đấu lần thứ hai.

Chính là bắt Tôn Hạo Nhiên và Tô Tình làm một lần nữa. Nếu trước khi Tôn Hạo Nhiên xuất tinh mà làm cô lên đỉnh nhiều hơn số lần Vương Khải đạt được… thì coi như thách đấu thành công, miễn thêm một ngày phạt. Đương nhiên để chứng minh, phải quay video toàn bộ quá trình.

Nghe nội dung thách đấu ấy, Tô Tình theo bản năng muốn từ chối. Nhưng Vương Khải như nhìn thấu ý nghĩ của cô, mặt tỉnh bơ thêm một câu: “Mày không muốn thì cũng được bỏ qua, coi như mày thất bại thách đấu, tao chẳng sao cả.”

Rồi nó cười đểu một tràng đáng ăn đòn, khiến lời từ chối của Tô Tình nghẹn lại trong cổ. Sau khi Vương Khải đi, cô cố chống đỡ dọn dẹp dấu vết trên giường.

Một lát sau, Tôn Hạo Nhiên bước vào. Cả hai đều mang tâm sự, chẳng ai mở lời trước. Chỉ là hắn thấy mồ hôi trên mặt cô, không nhịn được lấy khăn tay lau nhẹ.

Sau đó Giang Vân đến, ba người xảy ra một trận cãi vã. Tô Tình nhân cơ hội đuổi cả hai ra ngoài.

Thứ nhất là vì vừa bị Vương Khải ép làm một lần, nhìn thấy Giang Vân lòng tự nhiên áy náy không chịu nổi. Thứ hai là vì thách đấu khiến cô phiền não, cô vẫn chưa nghĩ rõ có nên nói nội dung thách đấu này với Tôn Hạo Nhiên hay không.

Tô Tình khao khát thoát khỏi cuộc sống hiện tại, nên rất muốn nhanh chóng thắng thách đấu để trở lại quỹ đạo bình thường. Nhưng buổi sáng cô đã thất bại thảm hại một cách bất tranh khí.

Vốn nghĩ nhiệm vụ thách đấu của Vương Khải chỉ cần cố gắng là không làm khó được mình, vậy mà buổi sáng lại thất bại dễ dàng thế. Điều này khiến cô nhận ra thách đấu này không đơn giản như mình tưởng.

Nếu bỏ qua thách đấu lần thứ hai, sẽ phải chịu thêm một ngày tra tấn, đồng thời còn phải nhận thêm một lần thách đấu nữa. Giờ đây Tô Tình đã chẳng còn tự tin tất thắng với những thách đấu quái đản của Vương Khải.

Nhưng nội dung thách đấu lần thứ hai lại khiến cô khó mở lời. Cô không biết nói ra rồi Tôn Hạo Nhiên sẽ nghĩ về mình thế nào.

(“A… Giờ mình phải làm sao… Có nên bỏ qua không? Nhưng… Hay là nói thẳng với Hạo Nhiên? Không được không được… Hạo Nhiên chắc chắn sẽ khinh thường mình mất…”)

Tô Tình khổ sở nắm tóc, không biết phải làm sao. Sau đó cô lại nghĩ đến nội dung thách đấu của Vương Khải, không nhịn được thầm nghĩ.

(“Hơn nữa thách đấu này… Hạo Nhiên một lần có làm mình lên đỉnh hơn hai lần không? Chắc là… được chứ, cái ấy của Hạo Nhiên to thế, hơn nữa… A!!! Mình đang nghĩ cái gì thế này…”)

Nghĩ đến đây, mặt Tô Tình đỏ bừng. Cô nằm sấp xuống giường, vùi đầu vào gối, chỉ cảm thấy mình không còn mặt mũi nào gặp ai nữa.

Nhưng đúng lúc ấy, cô đột nhiên nghe thấy tiếng động bên cạnh. Nhấc gối lên nhìn, hóa ra Tôn Hạo Nhiên không biết từ lúc nào đã quay lại bên giường, đang hơi ngạc nhiên nhìn mình.

Tô Tình ngồi dậy, ánh mắt theo bản năng liếc xuống háng hắn một cái, rồi vội quay đi chỗ khác, mặt càng đỏ rực.

Cô lắp bắp: “Mày… mày… sao lại quay lại?”

“Tao lo cho mày, quay lại gặp mày.”

“Ai… ai cần mày gặp…”

“Tao biết… Thật ra mày muốn Giang Vân ở bên hơn.”

“Ơ… Hạo Nhiên, tao không phải…”

Tôn Hạo Nhiên ngồi xuống, đưa tay nắm tay cô. Tô Tình nhíu mày định rút ra, nhưng hắn tiếp tục nói:

“Không sao, tao không cần. Chỉ cần giờ tao được ở bên mày là đủ, thế tao đã mãn nguyện rồi.”

“Hạo Nhiên…”

“Tao sẽ luôn cùng mày vượt qua khó khăn. Bây giờ, tương lai, dù có gì tao cũng sẽ ở bên mày.”

Nghe Tôn Hạo Nhiên thổ lộ chân tình, thần sắc Tô Tình dịu lại. Tay bị hắn nắm cũng không giãy nữa, mặc kệ hắn cầm.

Trên giường bệnh, không khí giữa hai người dần trở nên mập mờ. Tô Tình cảm giác trong lòng mình có một dây đàn bị khảy vang. Nhưng đúng lúc ấy, chuông vào lớp đột nhiên reo lên.

Cả hai giật mình ngẩn ra. Tỉnh táo lại, Tô Tình rút tay về, mặt đỏ bừng cúi đầu nắm chăn không nói gì. Tôn Hạo Nhiên gãi đầu, hỏi:

“Ờ, cái kia… À đúng rồi, thách đấu lần thứ hai của Vương Khải là gì thế?”

“Không biết!!”

“Ơ…”

Nghe hắn nhắc đến thách đấu, giọng Tô Tình cao vút ngẩng đầu đáp, dọa Tôn Hạo Nhiên giật mình. Sau đó cô lại chột dạ cúi đầu, tiếp tục nắm chặt chăn im lặng.

Hắn ngẩn ra vài giây, lẩm bẩm: “Nhưng… lúc đi nó bảo tao hỏi mày nội dung thách đấu đấy…”

“Không được hỏi!”

“Hả?”

“Ai nha, dù sao không được hỏi!”

“Nhưng… Được rồi, tao không hỏi.”

Cả hai cúi đầu im lặng, không khí trở nên cực kỳ lúng túng. Một lát sau, Tô Tình mặt đỏ bừng trừng hắn. Hắn cảm giác được liền ngẩng lên nhìn cô.

Tô Tình không dám đối diện, ánh mắt mơ hồ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nội dung thách đấu… là… là… muốn mày với tao… ừm… sau đó… số lần… thì… dù sao… cứ thế, mày hiểu chưa?”

“Hả? Tao… tao không hiểu…”

“Ai nha, sao mày ngu thế… Là… là…”

Tô Tình quỳ thẳng người trên giường, nắm chặt đấm nghiến răng nhìn hắn. Tôn Hạo Nhiên thì mặt đầy mê man nhìn lại.

Mấy giây sau, cô như xì hơi, nhỏ giọng: “Nó nói… muốn tao với mày… làm… một lần, hơn nữa… trước khi mày bắn phải làm tao… lên đỉnh hơn hai lần… Còn phải quay lại… để chứng minh.”

“Cái gì? Thằng khốn Vương Khải sao dám…? Tao… tao đi liều mạng với nó…”

Tôn Hạo Nhiên bật dậy, Tô Tình vội vàng lao tới ôm lấy hắn. Hắn vùng vài cái nhưng cô ôm chặt không buông. Hắn dừng giãy, thở dài:

“Tiểu Tình… thách đấu kiểu này… tao…”

“Hạo Nhiên… tao biết thách đấu này quá đáng… Mày nếu không muốn thì thôi… Tao…”

“Sao tao lại không muốn? À không phải, tao… Ai…”

“Thôi… Tao giờ thế này… chắc mày thất vọng lắm…”

“Không! Tô Tình, dù thế nào mày vẫn là nữ thần quý giá nhất của tao, mày mãi mãi là người quan trọng nhất trong lòng tao!”

“Hạo Nhiên… mày…”

“Mày là hy vọng đẹp đẽ nhất trong lòng tao, sao tao thất vọng được. Chỉ là thấy… thế này rất ủy khuất mày!”

Tô Tình ngẩn người nhìn hắn thổ lộ chân tình, nghẹn ngào không nói nên lời, nước mắt bất giác lăn dài. Nhưng lần này cảm xúc hoàn toàn khác trước.

Cô tựa đầu vào ngực hắn, hai tay ôm chặt hơn. Hắn cũng ôm lấy cô, hai người im lặng thật lâu.

Một lát sau, Tô Tình nhẹ đẩy hắn ra. Hắn buông tay. Cô lùi người lại, hít sâu vài hơi, lau nước mắt, rồi như quyết định gì đó gật đầu.

Chưa kịp để hắn hiểu chuyện gì, Tô Tình đã chậm rãi cởi quần áo, để lộ thân thể mỹ lệ trần truồng. Cô khẽ cắn môi, mặt đỏ bừng nhỏ giọng:

“Hạo Nhiên… đến… đến đây đi…”

“Giờ luôn á…? Hay là Tiểu Tình nghỉ trước đã…”

“Không được, ngay bây giờ… Giờ là tốt nhất!”

Dù mặt Tô Tình đỏ rực vì xấu hổ, ánh mắt vẫn lộ vẻ kiên định. Đến lúc này Tôn Hạo Nhiên đương nhiên không nói thêm gì, cởi quần áo nhanh chóng rồi leo lên giường – chuyện hắn mong mỏi bao năm nay.

Rất nhanh trong phòng y tế vang lên tiếng rên rỉ kìm nén của cả hai. May mà giờ đang là giờ học, học sinh và giáo viên đều ở lớp hoặc làm việc, chẳng ai biết trong phòng y tế đang diễn ra một màn hương diễm đến thế.

“Ưm… ưm… Hạo Nhiên… a…”

“Tiểu Tình… cởi hết rồi trông mày… mê người quá…”

“Hừ ưm… ghét… Hạo Nhiên… mày… biến xấu rồi… ưm… ưm…”

Miệng thì nói ghét, nhưng hai tay Tô Tình ôm chặt eo hắn, hai chân kẹp sau lưng, cố gắng phối hợp.

Tôn Hạo Nhiên vừa nhấp vừa nói lời khiêu khích, hai tay vuốt ve đôi vú, động tác ôn nhu chậm rãi, như đang che chở báu vật quý giá nhất.

Tô Tình cảm động trước sự dịu dàng của hắn. Vì vừa nãy với Vương Khải, động tác của nó cực kỳ điên cuồng thô bạo, mà tâm trạng cô lúc ấy chỉ toàn chán ghét.

Còn giờ, người trước mặt là bạn thân từ nhỏ, nhất là mấy ngày nay trải qua bao chuyện khiến tình cảm hai người nhanh chóng ấm lên. Hình tượng Tôn Hạo Nhiên trong lòng cô ngày càng cao lớn, càng hoàn mỹ.

Tô Tình mắt mê ly nhìn hắn, khi hắn cúi xuống thì không kiềm được hôn lên.

“A… a… Hạo Nhiên… Hạo Nhiên…”

“Thoải mái không?”

“Ưm… thư… thoải mái… a… tao… tao sắp… ưm…”

“Nhanh thế đã lên đỉnh à?”

“A… đừng… nói… ưm… a…”

Thấy cô sắp lên đỉnh, Tôn Hạo Nhiên tăng tốc độ một chút. Theo động tác nhanh hơn, tay cô ôm hắn càng chặt, hông cũng bắt đầu uốn éo.

“A… Hạo Nhiên… tao… tao muốn…”

“Lên đỉnh đi, Tiểu Tình của tao!”

“Ưm… ưm… lên… lên đỉnh… a… a…”

Theo vài cái nhấp mạnh của hắn, kèm tiếng rên cao vút không kìm nén nổi của cô, Tô Tình đón nhận lần lên đỉnh đầu tiên.

Cơ thể cô cứng đờ, hai tay bấu chặt lưng hắn để lại vài vết đỏ. Hắn chậm rãi rút cặc ra, nước dâm trong lồn lập tức phun mạnh, ướt cả giường.

Hắn cúi xuống hôn cô đang thở hổn hển, lưỡi cạy hàm răng tùy ý mút. Vừa lên đỉnh xong đầu óc cô còn trống rỗng, chỉ vô thức vụng về đáp lại.

Mãi đến khi cô sắp ngạt thở hắn mới ngẩng đầu, lúc ngẩng còn kéo theo một sợi nước miếng, trông cực kỳ dâm đãng.

Lúc này Tô Tình cũng tỉnh lại, chu môi trừng hắn một cái. Hắn cười thoải mái, định tiếp tục thì cô đột nhiên đưa tay đặt lên ngực hắn, xấu hổ ngửi ngửi:

“Mày… vừa nãy… quay chưa đấy?”

“Cái gì quay… A… tao… tao quên mất…”

“Hả? Đồ ngu này, lát mày nếu không nhịn được bắn sớm thì uổng công tao một lần… Ai nha phi phi, tao đang nói gì thế… Ý tao là… là…”

“Tiểu Tình… Tiểu Tình!”

“Ưm?”

“Yên tâm! Tin tao!”

“Ưm…”

“Tin tao là được! Giờ tao bắt đầu quay đây!”

“Ưm…”

Tôn Hạo Nhiên lấy điện thoại trong túi áo, mở chế độ quay, đặt lên bàn bên cạnh hướng về phía này.

Biết đang quay, Tô Tình càng thêm xấu hổ, quay mặt đi chỗ khác. Hai người vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, hắn cúi xuống đâm cặc vẫn cứng ngắc vào lồn ướt át của cô.

“A…”

Vì đang quay, phản ứng của Tô Tình trở nên câu nệ hơn, tay chân cứng ngắc ôm hắn, tiếng rên cũng cố kìm lại.

Nhưng theo sự vuốt ve dịu dàng và từng cú nhấp của hắn, khoái cảm từng đợt từng đợt dâng lên, cơ thể cô dần thả lỏng, tiếng rên cũng không nén nổi nữa.

Hơn nữa khoái cảm càng lúc càng mãnh liệt, nghĩ đến có máy quay bên cạnh, cùng cảm giác kích thích lén lút làm tình trong phòng y tế, khiến cô có thêm sự hưng phấn khác lạ.

Tô Tình đương nhiên không nhận ra điều huyền diệu ấy, chỉ dần đắm chìm trong khoái cảm từ từng cú nhấp của hắn, lạc lối trong sự va chạm thể xác đầy kích tình.

Trong lớp học, một thầy giáo trung niên đang thao thao bất tuyệt giảng kiến thức trên sách. Học sinh bên dưới đều chăm chú nghe, thỉnh thoảng cúi đầu ghi chép, cả lớp trông rất kỷ luật.

Trừ Giang Vân lại đang thất thần. Cậu vẫn còn ảo não vì biểu hiện vừa nãy của mình. Rõ ràng là vì lo cho Tô Tình, muốn đến phòng y tế gặp cô, vốn phải là hai người lâu ngày không gặp, vui vẻ ngọt ngào bên nhau.

Kết quả lại cãi nhau một trận, cậu còn bị đuổi ra như chó ghẻ. Điều này khiến cậu khó chịu cực độ, Tôn Hạo Nhiên trong lòng cậu càng thêm đáng ghét.

Giang Vân nghĩ nếu vừa nãy trong phòng y tế không có Tôn Hạo Nhiên quấy rối, chắc chắn Tô Tình sẽ như mọi khi, cãi nhau vài câu rồi quay ra ngọt ngào rắc thức ăn chó cho người khác.

Nhưng cậu không ngờ kết cục lại khác xa tưởng tượng. Tô Tình cư nhiên thái độ cứng rắn đuổi mình đi. Về lớp thở hổn hển suy nghĩ một hồi, cậu cũng nhận ra thái độ mình vừa nãy quả thực không ổn.

(“Vừa nãy tao vào phòng y tế chẳng thèm để ý Tô Tình trước, mà lao thẳng vào cãi với thằng mập. Giờ nghĩ lại đúng là hơi ngây thơ… Tô Tình nói đúng… Ai…”)

Dù tỉnh táo lại và nghĩ thông, nhưng Giang Vân thật sự quá ghét Tôn Hạo Nhiên. Chỉ cần nhìn thấy hắn là máu nóng dâng lên, lần sau gặp tình huống tương tự cậu cũng không chắc có kiềm chế được hay lại giẫm vết xe đổ.

Giang Vân thở dài, cố thu tâm nghe giảng, nhưng nghe chưa được bao lâu thì suy nghĩ lại bay đi, lạc đến người cậu ngày đêm mong nhớ – Tô Tình.

Cậu nghĩ lát tan học sẽ lại tìm cô xin lỗi, lần này nếu gặp Tôn Hạo Nhiên… nhất định phải nhịn, nhịn, nhịn nữa.

Nhưng cậu hoàn toàn không ngờ, lúc này Tô Tình và Tôn Hạo Nhiên đang ở phòng y tế, cả hai trần truồng quấn chặt lấy nhau.

Trong phòng y tế, Tô Tình quỳ sấp trên giường, hai tay bấu chặt ga giường, mông dùng sức giãy giụa. Phía sau, Tôn Hạo Nhiên ôm eo thon của cô, ra sức nhấp.

“A… Hạo Nhiên… Hạo… Nhiên… ưm… tao… tao… ưm…”

“Hô… Tiểu Tình… sao thế?”

“A… tao… tao không chịu nổi… ưm… lại… lại sắp… ưm… a…”

“Hắc, lại sắp lên đỉnh à, Tiểu Tình nhạy cảm thật… Đã lần thứ tư rồi.”

“A… ghét… a… a… Hạo Nhiên… a…”

“Lên đỉnh đi! Tiểu Tình! Uống…”

“A… tao… a… sắp phun… sắp… a… a…”

Hô hấp Tôn Hạo Nhiên trở nên nặng nề, động tác càng lúc càng nhanh. Ga giường trong tay Tô Tình đã bị bấu đến biến dạng, mông vặn vẹo điên cuồng hơn.

Theo tiếng rên cao vút của cô và một trận run rẩy của hắn, cả hai cùng lên đỉnh. Đây đã là lần thứ tư của Tô Tình.

Có lẽ do khoái cảm liên tục dồn dập, có lẽ do vui mừng hoàn thành thách đấu, có lẽ do hoàn cảnh hiện tại quá kích thích – lần này cô lên đỉnh mãnh liệt hơn hẳn mấy lần trước.

Cơ thể Tô Tình cứng đờ, vẫn giữ nguyên tư thế cuối cùng, dùng sức đẩy mông ra sau như muốn cặc hắn vào sâu hơn nữa.

Tôn Hạo Nhiên xuất tinh xong, cặc dần mềm lại, chậm rãi tuột ra khỏi lồn cô. Một dòng tinh dịch lẫn nước dâm “phốc” một cái phun ra từ lỗ nhỏ.

Còn Tô Tình thì bắt đầu run rẩy dữ dội, nước dâm theo động tác của cô bắn tung tóe khắp nơi. Cuối cùng cô như rỉ hết sức lực ngã xuống giường, chỉ còn nghe tiếng thở hổn hển, cơ thể thỉnh thoảng co giật run rẩy.

Bên cạnh, Tôn Hạo Nhiên dù cũng mệt lả nhưng vẫn nhanh chóng hồi phục, lau mồ hôi trán rồi đứng dậy dọn dẹp dấu vết trong phòng.

Mãi một lúc lâu sau Tô Tình mới tỉnh lại. Sau cơn khoái lạc, đầu óc cô thanh tỉnh hơn nhiều. Hồi tưởng mọi chuyện vừa xảy ra, cô hơi không tin nổi.

(“Sao mình… lại thật sự cùng Hạo Nhiên làm thách đấu này, Tô Tình mày sao không biết xấu hổ thế chứ… Nhưng… thách đấu thật sự thành công rồi, Hạo Nhiên ở khoản này lợi hại quá… Mình… A… Không được… Mình không nên thế này… Mình thật có lỗi với Hạo Nhiên, càng có lỗi với Giang Vân.”)

Trong lòng Tô Tình thoáng qua vô số ý nghĩ. Sau khi tỉnh táo lại, cô mới nhận ra mình đã làm chuyện quá đáng.

Cô không hiểu sao lúc trước quỷ thần xui khiến lại nói nội dung thách đấu cho Tôn Hạo Nhiên, càng không hiểu sao lại thật sự làm với hắn.

Chẳng lẽ chỉ vì lời thổ lộ của hắn làm mình động lòng? Tô Tình cuối cùng chỉ có thể tự trả lời mình như vậy, nhưng thực ra đó chỉ là một phần nguyên nhân.

Nguyên nhân chính là do tác dụng còn sót lại của thuốc. Thuốc kích thích tinh thần khiến cô giảm sức chống cự với chuyện tình dục, thậm chí trở nên khao khát.

Dù thuốc cường hiệu lực đã hết từ hôm đó, nhưng trong thời gian ngắn vẫn còn ảnh hưởng, vô thức tác động đến phán đoán.

Vì vậy trước tiên bị ép buộc làm với Vương Khải một tiết đã khơi dậy dục hỏa trong người, sau đó lời thổ lộ của Tôn Hạo Nhiên đánh động lòng cô, cộng thêm áp lực thách đấu, thúc đẩy cô chủ động làm một lần với hắn.

Một nguyên nhân nữa là cô đã từng quan hệ với Tôn Hạo Nhiên, quan hệ hai người sớm không còn thuần khiết, nên rào cản tâm lý cũng không lớn như vậy.

Đương nhiên, giờ hoàn toàn tỉnh táo lại, lòng Tô Tình đầy tự trách. Sự áy náy với Giang Vân cũng nhân lúc này phóng đại gấp mấy lần. Cô ôm chăn trùm kín người, ngồi im trên giường mặt âm tình bất định.

Lúc này, Tôn Hạo Nhiên cầm ga giường mới bước tới. Thấy cô ngồi ngẩn người trên giường, hắn mỉm cười nói:

“Tiểu Tình mày tỉnh rồi, tao lấy ga mới đây, để tao thay cho.”

“Không cần, tự tao thay!”

“Hả?”

Nghe giọng cô đột nhiên lạnh băng, Tôn Hạo Nhiên ngẩn người, rồi nói:

“Không sao, để tao thay cho, dù sao vừa nãy… hắc hắc, mày nghỉ thêm chút đi.”

“Thật không cần, mày về đi.”

“Tiểu Tình… mày?”

Thấy thái độ cô đột ngột quay ngoắt, Tôn Hạo Nhiên nhất thời lúng túng. Còn Tô Tình cũng cảm thấy giọng mình quá lạnh.

Dù sao mấy ngày nay xảy ra bao chuyện, cũng không phải lỗi của Tôn Hạo Nhiên. Nghĩ kỹ thì hắn vì mình mà nhảy vào vũng nước đục, lại giúp mình rất nhiều lần. Nghĩ đến đây, giọng cô dịu lại.

“Hạo Nhiên… cảm ơn mày giúp tao. Giờ lòng tao hơi loạn, để tao ở một mình một lúc nhé.”

“Tiểu Tình, có chuyện gì mày có thể nói với tao, đừng tự mình gánh.”

“Ừ, không sao, tao ở một mình một lúc là ổn, mày đừng lo.”

“Vậy thì tốt…”

“Mày về lớp đi, trốn nhiều tiết không hay, bố mẹ mày biết là toi.”

“Vậy tao thật sự về lớp à? Một mình mày…”

“Không sao, cái quay… video mày đưa cho Vương Khải giúp tao nhé, tao không muốn gặp nó.”

“Thì… được rồi, vậy tao… Ai…”

Nghe giọng cô ôn nhu nhưng mang chút xa cách, khiến Tôn Hạo Nhiên cảm giác như quay lại thời trước đây. Hắn bất giác căng thẳng, thầm đoán không biết mình lộ sơ hở gì hay làm sai chỗ nào. Nghĩ mãi không ra, hắn đành buông ga giường xuống, cầm điện thoại rời đi. Tô Tình nhìn hắn đi cũng nhẹ nhàng thở ra.

Nếu hắn kiên trì thêm chút nữa, có lẽ cô đã không giữ nổi thái độ lạnh lùng này. Cô cố gắng đứng dậy, thay ga mới, thu ga cũ lại.

Sau đó lại dựa vào giường ngẩn người. Trong đầu lóe lên bao bóng dáng, bao hình ảnh. Nghĩ đến Giang Vân, lòng áy náy lại càng thêm mãnh liệt.

Dù những ngày qua mình chịu bao chuyện đáng sợ, nhưng Giang Vân vẫn là bạn trai mình, trong lòng mình vẫn không muốn buông bỏ tình cảm với cậu ấy. Vậy mà mình lại làm bao chuyện có lỗi với cậu.

Với Vương Khải còn có thể tự an ủi là bị ép buộc, không cách nào phản kháng. Nhưng với Hạo Nhiên đã xảy ra nhiều lần, hơn nữa đôi khi còn là mình chủ động…

Nghĩ đến đây, Tô Tình hối hận không thôi. Cô cuộn người lại, vùi đầu sâu vào đầu gối, khóc không thành tiếng.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...