Mẹ Và Bạn Gái Bị Kẻ Thù Biến Thành Nô Lệ Tình Dục
Chương 31
Ăn xong, Tôn Hạo Nhiên bảo Tô Tình ngồi nghỉ trên ghế salon, còn mình thì dọn bát đũa và bàn ăn. Tô Tình cầm ly nước ấm ngồi trên ghế, nhìn bóng dáng hắn bận rộn, nhìn quần áo phơi nắng trong phòng khách, đột nhiên sinh ra ý nghĩ “Đời này cứ thế này cũng tốt lắm”.
(“A… không được không được, Tô Tình mày đang nghĩ gì thế… Bạn trai mày là Giang Vân cơ mà, mày thích Giang Vân bao năm nay rồi. Dù trải qua chuyện này chắc không mặt mũi tiếp tục làm bạn gái cậu ấy nữa, nhưng… thế này thì không công bằng với Hạo Nhiên… A… Trời ơi, giờ tao phải làm sao… Tao cảm giác mình sắp điên rồi.”)
Tô Tình ngẩn người nhìn trần nhà miên man suy nghĩ. Lúc nghĩ đến Giang Vân, lúc nghĩ đến Tôn Hạo Nhiên, lòng rối bời không biết phải làm sao. Đang ngẩn ngơ thì đột nhiên cảm thấy ghế salon lún xuống – hóa ra Tôn Hạo Nhiên dọn xong ngồi bên cạnh cô, rồi một cánh tay rắn chắc vòng ra sau ôm cô.
“Ưm? A…”
Không phòng bị, Tô Tình bị hắn ôm vào lòng. Cô giơ tay đẩy, nhưng hắn ôm chặt không đẩy ra được. Cô ngẩng đầu trừng hắn một cái, cuối cùng vẫn để mặc hắn ôm.
“Hắc hắc hắc…”
“Mày!… Cười cái rắm!”
“Cao hứng thì phải cười chứ!”
“Có gì mà… cao hứng.”
“Còn gì cao hứng hơn được ôm Tiểu Tình yêu của tao vào lòng nữa? Tiểu Tình… tao thật sự muốn ôm mày thế này cả đời.”
“Nói linh tinh… Hạo Nhiên mày thật sự… biến xấu rồi, mau thả tao ra!”
“Không thả không thả! Ưm… trừ phi…”
“Trừ phi gì?”
Tôn Hạo Nhiên cúi đầu nhìn Tô Tình đang trừng mắt gần trong gang tấc, lòng đập lệch nửa nhịp. Nhưng chỉ ngẩn chớp mắt hắn đã tỉnh lại, nhếch miệng cười rồi cúi đầu. Tô Tình theo ánh mắt hắn nhìn xuống cái lều nhỏ trong quần hắn, mặt đỏ bừng, xấu hổ hét: “Phi phi phi, mày tên sắc lang này thật sự… càng ngày càng…”
“Tiểu Tình… hôm nay tao còn chưa… ra, nghẹn khó chịu lắm…”
“Còn… còn chưa ra à, sao mày làm lâu thế…”
“Cho nên… Tiểu Tình…”
“Không được không được… lại đến nữa tao thật sự chết mất… Cái kia của mày quá… Phi! Không đúng, mày ra không được thì liên quan gì tao! Thằng sắc lang chết tiệt đáng đời, hừ!”
“Oa… Tiểu Tình mày vô trách nhiệm thế! Trước rõ ràng mày chọc tao!”
“Ai ai ai… Ai chọc mày!”
Tô Tình mặt đỏ bừng giãy giụa trong lòng hắn, vung nắm tay nhỏ định đấm hắn. Nhưng bị hắn nửa đường nắm cổ tay. Cô theo bản năng muốn rút lại nhưng bị hắn nắm chặt. Cô hơi bối rối: “Mày mày mày… muốn làm gì…”
“Tiểu Tình… nếu không mày giúp tao… dùng tay cho tao…”
“Không thể nào! Tao mới… mới không làm…”
Dù Tô Tình cự tuyệt kiên quyết, nhưng sau ba phút hắn liên tục nũng nịu mềm cứng đều dùng, mặt đỏ bừng cô vẫn dùng một tay cầm cặc hắn, hơi vụng về giật.
(“Trời ơi… Tô Tình mày sao làm chuyện không biết xấu hổ thế này… Hơn nữa… cặc Hạo Nhiên thật to quá… A… hình như lại to thêm vòng… A!! Không đúng, Tô Tình mày đang nghĩ gì thế… Haiz… thôi kệ… Dù sao đã làm với Hạo Nhiên bao lần, cái này… coi như báo ơn hắn cứu tao đi… Tao chỉ là vì… báo ân thôi… Ừ…”)
Tô Tình tự thủ dâm mình, rồi nhắm mắt quay đầu không nhìn hắn, tay phải chậm rãi giật cặc hắn. Cặc trong tay cô dần cương hẳn, khiến cô cảm giác nó to thêm vài vòng. Cô không nhịn được quay đầu liếc hai cái, rồi lại mặt đỏ bừng nghiêng đầu.
Tay ôm cô của Tôn Hạo Nhiên không an phận xoa nắn bộ ngực đầy đặn của cô. Bị cô gạt tay ra, nhưng lát lại sờ lên. Cô lại gạt, lặp lại vài lần cô bỏ mặc, mặc kệ bàn tay to của hắn ăn đậu hũ mình.
Theo động tác hai người, không khí càng lúc càng mập mờ. Hô hấp Tô Tình cũng dồn dập hơn, đôi mắt nhắm không biết từ lúc nào đã mở ra, cúi đầu nhìn cây cặc dựng của hắn. Tay còn lại cũng đặt lên tay hắn đang xoa ngực mình.
“Sao… vẫn chưa ra…”
“A… Tiểu Tình, sướng thế này sao ra nổi…”
“Vậy phải làm sao… Dù sao tao không thể lại…”
“Nếu không… nếu không mày…”
Tôn Hạo Nhiên nói nửa chừng dừng lại. Tô Tình ngẩng đầu nhìn hắn, thấy hắn đang nhìn chằm chằm miệng mình. Hai người trao đổi ánh mắt, hiểu ý nhau. Cô vội lắc đầu: “Không được không được! Tuyệt đối không!”
“Tiểu Tình… đàn ông làm nửa chừng nghẹn lại dễ tai nạn chết người đấy.”
“Đâu… đâu có mơ hồ thế… Dù sao… không được!”
Hắn liên tục dọa nạt dỗ dành cô mấy phút, Tô Tình mơ mơ màng màng cúi ghé giữa hai chân hắn. Nhưng nhìn cây cặc tráng kiện đằng đằng sát khí trước mắt, mắt cô vẫn lộ vẻ lùi bước.
Chỉ là, Tô Tình không biết khi mặt phụ nữ cách cặc gần thế này, đã không phải do mình nữa. Tôn Hạo Nhiên ôm đầu cô ấn xuống. Cô ỡm ờ nuốt cặc hắn vào.
Cặc lớn nhồi đầy miệng nhỏ khiến cô có ảo giác nghẹt thở. Hắn một tay giữ đầu cô ấn lực để cô nuốt nhả theo tay mình, tay kia chạy qua lại giữa ngực và háng cô.
Nhìn nữ thần ngày xưa chỉ có thể đứng xa nhìn giờ đang trong quần mình bú liếm cặc mình, cảm giác thành tựu và chinh phục khổng lồ khiến lòng hắn mừng như điên. Theo động tác cô thuần thục dần nhanh hơn, cộng thêm cảm giác thỏa mãn lớn trong lòng, hắn cuối cùng có cảm giác sắp bắn.
Tay ôm đầu cô của hắn theo bản năng tăng lực. Cô hình như cũng dự cảm được gì mà tăng tốc nuốt nhả cặc. Thấy cô phối hợp thế, hắn cuối cùng không nhịn nổi, đầu khấc run lên bắn ra.
“A… Tiểu… Tình!!!”
“A… a… ừm…”
Vì hắn ấn chặt đầu cô, cặc đâm sâu vào cổ họng cô. Một đống tinh dịch lập tức nhồi đầy miệng cô, khiến cô cảm giác nghẹt thở. Không ít tinh bắn thẳng vào họng bị cô nuốt luôn. Vị tinh đắng khiến cô hơi ghê tởm.
Sau xuất tinh hắn buông tay. Cô ngẩng đầu ho sặc sụa, phun tinh còn lại trong miệng ra. Nhưng phần lớn đã nuốt xuống.
“Nôn… khụ… ho khan… nôn…”
“Ách… Tiểu Tình… tao…”
Hắn đưa tay vỗ lưng cô. Cô ho một lúc, cầm cốc nước bên cạnh súc miệng, nhưng vẫn cảm giác cổ họng nồng nặc vị tinh.
Hồi phục lại, Tô Tình đẩy tay sau lưng hắn ra, đứng dậy tức giận trừng hắn. Hắn nhìn bộ dạng đáng yêu của cô không nhịn được cười. Cô thấy vậy càng tức, chống nạnh hét: “Mày tên khốn nạn này còn dám cười! Vừa nãy tao suýt bị mày làm nghẹt thở! Hơn nữa… mày còn… còn bắn vào miệng tao…”
“Hắc hắc… lần sau sẽ không!”
“Mày còn muốn có lần sau!? Kiếp sau à! Hừ!”
“Tiểu Tình tao sai rồi tao sai rồi!”
Hắn liên tục dỗ gần mười phút cô mới hết giận. Nhưng vẫn bị cô đuổi ra khỏi nhà. Hắn thấy cô thật sự không giận nữa mới ngoan ngoãn theo ý cô rời đi. Đóng cửa lại, Tô Tình dựa vào cửa ngẩn ngơ.
Thật ra cô không giận thật vì hắn bắn vào miệng mình. Lúc ấy cô cũng không biết sao đột nhiên giận, chỉ là lòng đột nhiên khó chịu, bên cạnh chỉ có Tôn Hạo Nhiên nên đương nhiên thành mục tiêu phát lửa của cô.
Nguyên nhân nói ra cũng đơn giản. Cô giận thật ra là vì hối hận và bất mãn với chính mình. Trong lòng cô vẫn thích Giang Vân, tình yêu kéo dài bao năm dù gặp bao khúc chiết vẫn không đổi. Nhưng giờ lại làm chuyện ấy với Tôn Hạo Nhiên, tỉnh táo lại lòng đầy hối hận, cuối cùng không nhịn được phát tiết.
Tô Tình dù nhất thời không nghĩ thông nguyên nhân mình giận, nhưng mơ hồ biết không phải vì Tôn Hạo Nhiên. Hơn nữa cả chuyện này không thể trách hắn, ngược lại hắn vì mình mà bị liên lụy – bị đánh đầy thương tích, bị Vương Khải uy hiếp.
Cho nên thật ra lòng cô hơi áy náy với Tôn Hạo Nhiên. Ban đầu liên tục phát sinh quan hệ cũng có phần áy náy này quấy phá. Đương nhiên phát triển đến giờ phần tình cảm này đã phức tạp cực kỳ, thật sự rối như tơ vò.
Tô Tình rõ ràng biết Tôn Hạo Nhiên thích mình nhiều năm. Nhưng trước khi chuyện xảy ra, trong lòng cô hắn chỉ là bạn tốt rất quan trọng. Dù vì tính cách, ngoại hình các loại nguyên nhân chỉ dừng ở giai đoạn bạn tốt. Dù sao lúc ấy Tôn Hạo Nhiên thật sự chẳng có sức hút khác giới.
Nhưng mấy ngày nay hình tượng hắn trong lòng cô xoay 180 độ. Nhát gan ngày xưa biến mất, thay vào đó là dũng cảm, thành thục, có đảm đương. Lồng ngực rộng lớn che trước người cô khiến cô cảm giác an toàn cực kỳ.
Bí mật cô bị luân gian bị hắn phát hiện, hắn thành người duy nhất biết chuyện. Cô lập tức trút hết nỗi khổ buồn lên hắn. Hắn nguyện gánh chịu thống khổ của cô, khiến quan hệ hai người tiến thêm bước nữa.
Cuối cùng hai người dưới sự ép buộc của mấy tên côn đồ đã phát sinh quan hệ. Phụ nữ đối với đàn ông từng quan hệ với mình luôn đối đãi khác, Tô Tình cũng không ngoại lệ. Sau quan hệ, vị trí Tôn Hạo Nhiên trong lòng cô quả nhiên khác, mà khoái cảm cây cặc lớn ấy mang lại cũng bị cơ thể cô nhớ kỹ.
Cho nên giờ Tô Tình rất rối rắm. Cô biết mình vẫn thích Giang Vân, phần yêu ấy dù gặp đủ khúc chiết vẫn không đổi. Nhưng cô cũng rõ ràng nhận ra mình hình như đồng thời thích Tôn Hạo Nhiên. Dù phần này còn mỏng manh, nhưng đã thật sự tồn tại. Bằng không chỉ áy náy thì sẽ không đồng ý bú liếm cho hắn chuyện nhục nhã ấy.
(“Tao đây coi như… chân đứng hai thuyền à… Hai người họ… tao không muốn mất ai, nhưng… hai người họ lại mâu thuẫn sâu sắc không hiểu sao… Haiz… giờ tao càng thêm xin lỗi Giang Vân, càng không mặt mũi làm bạn gái cậu ấy… Nhưng nếu vì thế mà chọn Hạo Nhiên… thì với cả hai đều… A… tao phải làm sao đây… Tao chết quách đi cho rồi…”)
Tô Tình ôm đầu ngồi dưới đất, đủ loại ý nghĩ lung tung kéo đến, thật lâu không kìm được.
Bên kia, Vương Khải mời La Cường mấy tên ăn đại tiệc ở khách sạn gần đó. Trên bàn hắn chia sẻ vài kỹ xảo chơi phụ nữ, khiến mấy tên được ích lợi không nhỏ. Chia tay lúc hắn đưa hai loại thuốc tình đặc chế cho La Cường bọn chúng mỗi đứa một phần, mong chúng cũng mang đến cho hắn chút kinh hỉ như Tôn Hạo Nhiên.
Nhìn mưa to ngoài cửa, Vương Khải bỏ ý về nhà. Hắn nghĩ nghĩ quyết định mở phòng nghỉ ở quán này luôn. Nằm trên giường hắn không khỏi suy nghĩ chuyện hai ngày nay xảy ra.
Vương Khải dù hôm qua chỉ điểm Tôn Hạo Nhiên, nhưng trong lòng không nắm chắc lắm, chỉ ôm tâm tính thử xem sao, tiện dạy dỗ độ phục tùng lệnh của Lâm Mộng Khiết. Vạn vạn không ngờ gần nửa ngày Tôn Hạo Nhiên đã có tiến triển, hôm nay lại để hắn thưởng thức thân thể tràn đầy sức sống của Tô Tình.
Tối qua nghe kế hoạch của hắn qua điện thoại, hơn nữa vừa nãy hỏi La Cường mấy tên về hôm qua, độ nhạy bén và phúc hắc của Tôn Hạo Nhiên khiến hắn kinh hãi. Thằng mập thành thật hậu đậu ấy trong lòng cất giấu một ác ma, mà ác ma ấy bị chính hắn tự tay thả ra.
Thỏa thuận ba ngày cũng là một phần kế hoạch của Tôn Hạo Nhiên. Dù giữa đường Tô Tình tìm chết suýt xảy ra ngoài ý muốn, nhưng Vương Khải dù sao trải sự nhiều, tùy cơ ứng biến nói vài câu trấn áp được cục diện. Toàn bộ kế hoạch coi như thuận lợi thực hiện.
Nghĩ đến mấy ngày tới có thể tùy ý chơi hoa hậu giảng đường Tô Tình, nghĩ đến không bao lâu có thể song phi Lâm Mộng Khiết và Tô Tình, lòng hắn không khỏi khô nóng.
Sau đó, hắn lại nghĩ đến cuộc gọi sáng nay của chú – hiệu trưởng Vương. Ông không giấu gì, kể chi tiết biểu hiện hôm nay của Lâm Mộng Khiết và suy đoán của mình.
Đối với việc chú chơi Lâm Mộng Khiết, Vương Khải đương nhiên không để ý. Trước đây hai người cũng trao đổi bạn gái cho nhau chơi. Nhưng hắn hơi để ý thái độ của Lâm Mộng Khiết. Hắn vốn tưởng chỉ khai phá thể xác bà khá tốt, không ngờ tâm bà cũng bị hắn bắt sống.
Vương Khải không biết trên đời có “Hội chứng Stockholm”, biểu hiện là nạn nhân sinh tình cảm, ỷ lại với kẻ phạm tội, thậm chí giúp kẻ ấy hại người khác.
Lâm Mộng Khiết chính thế. Bà trong vài ngày bị hắn cưỡng gian đã mê luyến kẻ mang đến thống khổ lại vui sướng cho bà. Mà Giang Thiên Dật “phản bội” lại liên tục kích thích phần tình cảm đặc thù này. Nhưng tình cảm sinh ra dưới tình huống ấy chắc chắn bất thường và vặn vẹo.
Vương Khải đương nhiên không biết nhiều thế, nhưng hắn rõ ràng thể xác lẫn tinh thần Lâm Mộng Khiết đã bị hắn bắt sống. Hắn nghĩ nghĩ, móc điện thoại bấm số bà. Điện thoại reo hai ba tiếng đã thông, bên kia vang giọng thận trọng của bà.
“Alo…? Là… chủ nhân sao?”
“Hắc, đương nhiên là tao, con chó cái đang ở đâu?”
“Ở… trong phòng làm việc…”
“Nhớ chủ nhân không?”
“Nhớ chủ nhân…”
“Hắc, có nhớ bị cặc to chủ nhân đụ không?”
“Ưm… nhớ…”
“Sáng nay vừa bị chú tao đụ xong, mới thế mà đã nhớ bị đụ à?”
“A! Hiệu trưởng Vương sao lại… A… chủ nhân xin lỗi… em…”
Đầu kia vang giọng hoảng hốt của bà, cuối cùng thậm chí mang tiếng khóc nức nở. Vương Khải cười cười an ủi: “A… con chó cái đừng vội, chủ nhân không trách, ngược lại, con chó cái trung thành với chủ nhân thế này chủ nhân rất vui!”
“Thật… thật sao, a… chủ nhân thật tốt…”
“Hắc hắc, chủ nhân đương nhiên tốt, nhưng con chó cái không thành thật với chủ nhân vẫn phải phạt!”
“A…? Được… chủ nhân muốn phạt con chó cái thế nào?”
“Ưm… phạt con chó cái giờ tự thủ dâm trong phòng làm việc đi.”
“A… nhưng… trong văn phòng còn có thầy cô khác…”
“Mày không phải ngồi góc sao, cẩn thận chút không bị phát hiện đâu.”
“Nhưng… nhưng…”
“Ừ?”
“Ưm… vâng… con chó cái biết rồi… tuân lệnh chủ nhân.”
“Hắc hắc, thế mới là con chó cái của tao…”
Sau đó, Vương Khải bắt đầu chỉ huy qua điện thoại Lâm Mộng Khiết tự thủ dâm. Bà đương nhiên tuân lệnh hắn tuyệt đối, theo chỉ thị vụng trộm tự thủ dâm trong phòng làm việc.
Chuyển tầm mắt sang Lâm Mộng Khiết. Giờ là giờ lên lớp nên trong phòng làm việc thầy cô không nhiều, chỉ hai người đang soạn bài, nên khá yên tĩnh. Mỗi động tác bà đều cực kỳ cẩn thận không dám phát tiếng.
Điều làm bà hơi yên tâm là hai thầy kia ngồi bàn đối diện cách bà khá xa, lại quay lưng về phía bà. Nhưng dù vậy bà vẫn núp nửa người dưới bàn làm việc. Vì vị trí bà và cửa là một đường thẳng, nếu ai đột nhiên vào dễ phát hiện dị thường của bà.
Váy bà đã kéo lên hông, còn cái quần lót dính đầy tinh đã nhét vào phòng hiệu trưởng từ sớm. Hai thầy soạn bài hoàn toàn không biết sau lưng cô Lâm đang trần truồng nửa dưới, dùng ngón tay mình hung hăng đào lồn tự thủ dâm.
Cảm giác khẩn trương có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào, cảm giác bối đức tự thủ dâm trong nơi làm việc nghiêm túc, cảm giác xấu hổ tự thủ dâm bên cạnh hai đồng nghiệp khiến bà cảm nhận kích thích cực lớn. Trong lồn đã thành suối chảy róc rách.
“Ha… ha… chủ nhân… chủ nhân…”
“Hắc, sắp cao trào à? Thật dâm đãng…”
“Ưm… vâng… con chó cái muốn… cao trào… đang vụng trộm trong phòng làm việc… tự thủ dâm đến cao trào… a…”
“Vậy lên đỉnh đi, con chó cái dâm đãng.”
“Vâng… là… a… con chó cái muốn… muốn phun… a…”
Kích thích chưa từng có khiến bà nhanh chóng lên đỉnh. Ngón tay nhanh chóng quấy vài cái trong lồn rồi một dòng dâm thủy phun ra. Điều này khiến bà không nhịn được phát ra tiếng. Hai thầy đối diện đương nhiên nghe động tĩnh. Một thầy nam đứng dậy đi về phía bà.
“Ơ? Cô Lâm sao thế?”
“A… không sao không sao, cốc nước đổ thôi.”
“À… để tôi giúp cô dọn chút!”
“Không cần không cần, em tự làm là được!”
“Không sao, để tôi giúp cô!”
“Thật không cần! Chỉ chuyện nhỏ thôi.”
“Thế… được rồi, tôi tiếp tục soạn bài.”
“Ừ, thầy Trương bận thì cứ làm đi.”
Thầy Trương thấy thái độ bà kiên quyết, đành dừng trước bàn bà, gãi đầu quay về chỗ. Bà thở phào nhẹ nhõm dài. Vừa nãy nếu thầy ấy đi thêm hai bước là thấy bộ dạng không chịu nổi của bà rồi.
Động tác thầy Trương rất nhanh, nên bà hoàn toàn không kịp chỉnh quần áo, chỉ có thể duy trì trần nửa dưới đẩy ghế sâu vào dưới bàn. Nếu ai đến gần là lộ ngay.
Bà ngẩng đầu nhìn, thấy thầy Trương đã tiếp tục vùi đầu soạn bài. Bà chỉnh váy chút rồi cầm điện thoại đặt bên tai thấp giọng: “Hô… chủ nhân…”
“Sao, bị đồng nghiệp phát hiện à?”
“Không… suýt bị phát hiện… hô… làm em sợ chết khiếp…”
“Bị phát hiện cũng tốt, để bọn họ kiến thức bộ dạng dâm đãng của con chó cái.”
“Không được không được… không thể để đồng nghiệp phát hiện…”
“Hắc hắc, vậy phải xem con chó cái có nghe lời không!”
“Con chó cái nhất định nghe lời chủ nhân.”
“Ừ… vậy chụp một tấm ảnh lồn gửi chủ nhân, hôm nay tha cho mày.”
“Ưm… vâng…”
“Thế thôi, cúp đây.”
“Chủ… chủ nhân, ngày mai… ngài đến không?”
“Đến, con chó cái vui không?”
“Ưm… vui!”
“Hắc hắc hắc, cúp đây, nhớ gửi ảnh.”
“Vâng… biết rồi… chủ nhân.”
Điện thoại cúp, bà ngẩng đầu nhìn, hai thầy vẫn chuyên tâm soạn bài. Bà lại kéo váy lên, chụp mấy tấm lồn ướt nhẹp gửi Vương Khải.
Gửi ảnh xong, bà chỉnh lại dấu vết quanh người và trên bàn, mặc quần áo chỉnh tề, rồi mặt như thường tiếp tục soạn bài.
