Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Mẹ Và Bạn Gái Bị Kẻ Thù Biến Thành Nô Lệ Tình Dục

Chương 31 : Nhưng Tôn Hạo Nhiên ngược lại vì thế mà kinh hỉ trong lòng. Bởi vì Tô Tình tỉnh táo lại cũng không l



Chương 30

Nhưng Tôn Hạo Nhiên ngược lại vì thế mà kinh hỉ trong lòng. Bởi vì Tô Tình tỉnh táo lại cũng không lập tức đẩy hắn ra, mà tiếp tục giả vờ chưa tỉnh hẳn, phối hợp động tác của hắn.

Tôn Hạo Nhiên hiểu rõ đây không phải thể xác lẫn tinh thần cô đã bị hắn bắt sống hoàn toàn. Chắc chỉ là hơi trầm mê khoái cảm cực hạn vừa nãy, có chút luyến tiếc. Giờ có lý do “hôn mê chưa tỉnh” này, cô ỡm ờ nhân cơ hội hưởng thụ thêm.

Dù cách mục tiêu của hắn còn xa, nhưng nếu lần này Tô Tình đã động lòng tham luyến nhục dục, giống như hộp Pandora, một khi mở ra sẽ không thể quay về như trước nữa. Mà Tôn Hạo Nhiên cũng tự tin vào khả năng mình, đủ để từng bước công phá phòng tuyến của cô.

Ý nghĩ vừa chuyển, Tôn Hạo Nhiên đã hiểu đại khái suy nghĩ trong lòng Tô Tình. Hắn không vạch trần sự ngụy trang của cô, chỉ là động tác miệng to gan hơn chút, hai tay cũng không thành thật bắt đầu vuốt ve đôi ngực trắng noãn của cô.

Tô Tình giả vờ hôn mê quả nhiên hô hấp càng lúc càng dồn dập, cơ thể uốn éo cũng càng mãnh liệt hơn. Đúng lúc hai người sắp ngầm hiểu lẫn nhau tiếp tục lần nữa thì điện thoại lại reo vang.

Cơ thể Tô Tình rõ ràng cứng đờ, hơi chột dạ mở mắt. Mặt đỏ bừng liếc Tôn Hạo Nhiên một cái rồi đưa tay cầm điện thoại bên cạnh.

Tôn Hạo Nhiên hơi đè người về trước, cặc lại lút sâu thêm vài phần vào lồn cô. Nhưng Tô Tình lập tức dùng tay kia đẩy ngực hắn, vừa lắc đầu vừa dùng ánh mắt cầu xin nhìn hắn. Thấy trong ánh mắt cầu tha ấy có chút kiên định, Tôn Hạo Nhiên biết tiếp tục sẽ khiến cô phản kháng ngược, đành dừng lại không đè thấp người nữa.

Tô Tình cảm kích liếc hắn một cái, hít sâu rồi nối máy Giang Vân. Sau đó là cuộc đối thoại vừa nãy với Giang Vân, đương nhiên cũng có chút xen giữa nhỏ.

Sau khi nối máy, Tôn Hạo Nhiên ghé đầu sát tai cô, rõ ràng muốn nghe lén. Tô Tình trừng mắt liếc hắn, nhưng hắn lại trực tiếp ưỡn người về trước.

Tô Tình lập tức chịu thua, mắt ai oán nhìn hắn. Tôn Hạo Nhiên dừng động tác, cô thở dài cũng không ngăn hắn nghe lén trắng trợn nữa.

Sau đó là mấy câu đùa lỗi thời của Giang Vân chọc giận Tô Tình. Cũng không thể nói Giang Vân không hiểu phong tình. Nếu bình thường mấy câu đùa ấy chẳng sao, ngược lại là tình thú giữa đôi tình lữ nhỏ. Nhưng Giang Vân rõ ràng đoán sai biến đổi lớn mà Tô Tình trải qua hai ngày nay, dẫn đến chút hiểu lầm giữa hai người.

Buông điện thoại, Tô Tình mặt phức tạp. Cô cũng không biết sao mình lại giận, hoặc vì chột dạ, hoặc vì mấy ngày nay gặp phải khiến cô khó tự chủ.

Hơn nữa, Tô Tình đối với việc Giang Vân ba ngày không gọi cho mình cũng lòng đầy oán khí. Cô vì hai ngày nay gặp chuyện mà tự ti không dám chủ động gọi cho Giang Vân, nhưng trong lòng vẫn mong cậu gọi. Thế mà mãi không thấy.

Thật ra cô oan cho Giang Vân. Hai ngày trước cuộc gọi của cậu đều bị Tô Lãng nghe máy rồi dùng đủ lý do kéo dài cúp, hoặc trực tiếp tắt máy, im lặng, rồi lén xóa lịch sử cuộc gọi.

Nhưng Tô Tình đương nhiên không biết chi tiết ấy, chỉ nghĩ Giang Vân hai ngày nay thật sự vì luyện bóng mà không gọi cho mình, lòng chờ mong lần lượt thất bại.

Hôm nay cuối cùng nhận được cuộc gọi của Giang Vân, hắn lại nói bóng quan trọng hơn cô. Tô Tình giờ khẳng định không có tâm tình đùa, nghe thế lòng hơi đau.

Mà Giang Vân vô tình đùa về “tiểu tình nhân” lại gián tiếp nói trúng tình huống hiện tại của Tô Tình, khiến cô vừa chột dạ vừa tức giận. Giang Vân hoàn toàn không biết hai câu đùa tự cho là thông minh ấy đã hung hăng tổn thương lòng cô.

Từ trầm tư tỉnh lại, Tô Tình đối mặt Tôn Hạo Nhiên đang lộ vẻ áy náy trước mắt. Hai người vẫn duy trì tư thế nam thượng nữ hạ, cặc hắn vẫn dựng trong lồn cô.

Tôn Hạo Nhiên nhìn cô ấp úng một hồi mới lên tiếng: “Tô Tình… tao…”

“Đều tại mày! Đều tại mày! Đều tại mày! Ô ô ô… Đều tại mày!”

“Trách tao… trách tao… là tao không tốt…”

Tôn Hạo Nhiên vừa mở miệng, Tô Tình đột nhiên đưa tay đấm ngực hắn. Nhưng đấm đấm chính mình lại khóc òa. Hắn đành ôm cô không ngừng xin lỗi.

Bị hắn ôm, Tô Tình giãy giụa đấm thêm vài cái, nhưng càng lúc càng vô lực, cuối cùng buông tay tùy hắn ôm, chỉ vẫn thấp giọng nức nở không thôi.

“Không… kỳ thật không trách mày, là tao kéo mày vào… Không ngờ bọn chúng lại rủ Vương Khải đến…”

“Trách tao… tao thật quá ngu, hai lần bị bọn chúng…”

“Không phải lỗi mày… là bọn chúng quá giảo hoạt… chúng ta sao đấu lại.”

“Haiz…”

“Bọn chúng ý đồ xấu xa nhiều thế… Mày nói thử xem, thử thách Vương Khải nói chúng ta hoàn thành nổi không? Chúng ta còn quay về cuộc sống bình thường được không?”

“Nhất định được! Tao sẽ dốc hết sức giúp mày, chúng ta cùng cố gắng, nhất định hoàn thành thử thách!”

“Ừ… Hạo Nhiên… may mà có mày ở đây, nếu tao một mình, tao chắc… đã…”

“Bất quá, Tiểu Tình… mày phải hứa với tao, tuyệt đối không được tìm chết nữa! Người sống luôn nghĩ cách giải quyết phiền toái, chết rồi thì cái gì cũng không còn.”

“Ừ… tao hứa với mày, hắc… Hạo Nhiên giờ cũng biết nói đạo lý lớn rồi…”

“Cái đó… tao hiểu mà…”

“A…”

Tôn Hạo Nhiên đang đắc ý nói, không biết cố ý hay vô tình, trực tiếp ngồi thẳng người. Mà hai người giờ vẫn ở tư thế không khoảng cách, hắn thẳng lưng khiến nửa cây cặc đang lút sâu thọt hẳn vào.

Tô Tình vốn đang chuyên tâm nói chuyện với hắn, đột nhiên cảm giác lồn bị cặc lớn của hắn nhồi đầy, không nhịn được rên lên.

“Ưm… a… mày… mày tên bại hoại này…”

“Ách… tao không cố ý…”

“Còn nói… mau… rút ra…”

“Nhưng… Tiểu Tình… tao… tao còn chưa ra mà, nghẹn thế này… khó chịu lắm.”

“Mày… sao mày lâu thế vẫn chưa… Dù sao… dù sao tao không chịu nổi nữa, mày tự giải quyết đi…”

“Vừa nãy là mày bảo muốn mà, không thể làm nửa chừng bỏ chạy chứ!”

“Tao… tao… mày trước… trước rút ra…”

“Tiểu Tình tao… tao không nhịn nổi!”

“Mày…! Không được! Ưm… đừng… đừng nhúc nhích… ừm… a… tao… trời ơi… ừm…”

“Tiểu Tình… tao thật sự yêu mày!”

“Hạo… Nhiên… ừm… ừm… to quá… ừm… tao sắp bị mày… ừm… giết chết… rồi… ừm…”

Có lẽ vì áy náy với Tôn Hạo Nhiên trong lòng, có lẽ vì vị trí của hắn trong lòng cô đã khác, có lẽ cô muốn thông qua chuyện này phát tiết phiền muộn, hoặc cũng có thể chỉ đơn thuần vì cơ thể cô khát vọng khoái cảm nhiều hơn.

Tóm lại dù nguyên nhân gì, Tô Tình dù miệng cự tuyệt Tôn Hạo Nhiên, nhưng cơ thể không phản kháng hữu hiệu, dễ dàng để hắn đắc thủ, hơn nữa nhanh chóng lại trầm mê trong khoái cảm.

Chiêu “vừa đấm vừa xoa” của Tôn Hạo Nhiên coi như dùng đúng lúc. Trước dùng lời mềm mại trấn an cảm xúc cô tốt, giờ lại dùng cặc to cứng chinh phục cô.

Nhấp một trận, hai chân Tô Tình đã bất giác quấn lên lưng hắn, hai tay cũng ôm chặt sau lưng hắn.

Tôn Hạo Nhiên ôm sau lưng cô đột nhiên dùng sức bế cô lên, treo lơ lửng giữa không trung. Tô Tình hoảng sợ, vội quấn chặt chân vào eo hắn, tay ôm chặt hắn, cơ thể dính sát không dám nhúc nhích.

“A! Hạo Nhiên… mau thả tao xuống, tao… tao sợ!”

“Đừng sợ, có cặc to của tao chống đỡ mày mà.” Tôn Hạo Nhiên ghé tai cô thấp giọng nói một câu.

“Phi phi phi! Đồ lưu manh mau thả tao xuống, Hạo Nhiên mày thật sự biến xấu rồi!”

“Hắc hắc, không thả!”

“Mày… đừng đùa… tao thật hơi sợ, tao à… trời ơi… ừm… ừm…”

“Yên tâm, tao sao nỡ ném Tiểu Tình yêu của tao.”

“Ưm… ừm… nhẹ chút… a… ừm… ừm…”

Tôn Hạo Nhiên giữ tư thế này nhấp vài cái, rồi cứ thế bế lơ lửng cô đi ra cửa. Tô Tình vì sợ dính chặt vào hắn, nghe tiếng mở cửa phòng ngủ mới phát hiện hắn lại muốn bế cô ra ngoài thế này? “Hạo Nhiên mày sao lại ra… ừm… xấu hổ chết người, mau… thả tao… a… ra, ừm…”

“Thả thì mày chạy mất thì sao?”

“Ưm… tao không chạy… không chạy… ừm… a… sâu quá… ừm…”

Tư thế này, Tôn Hạo Nhiên mỗi bước đi cơ thể lại nảy chút, thân thể Tô Tình hơi bị nhấc lên rồi rơi nhanh xuống, cặc hắn đâm sâu tận điểm G, khiến cô vừa yêu vừa hận.

Hắn lại mở một cửa nữa. Tô Tình tập trung nhìn hóa ra hai người đến phòng vệ sinh, rồi hắn đi thẳng vào phòng tắm. Sàn phòng tắm hơi trơn, hắn không cậy mạnh bế cô nữa, đặt cô xuống.

Đối với bố trí phòng tắm, Tôn Hạo Nhiên đại khái quen thuộc. Nhà Tô Tình hắn đến vài lần, có lần đội mưa giúp cô sửa máy tính, tắm nước nóng ở đây. Trừ đồ rửa mặt có thể thay đổi, cái khác vẫn y nguyên.

Hắn ngẩng đầu mở vòi sen, điều chỉnh nước ấm. Còn Tô Tình vừa được đặt xuống chưa kịp nói gì đã bị hắn kéo sát lại, cúi đầu hôn sâu.

Tô Tình vốn trừng mắt bị nước sen xối, vội nhắm mắt lại, cơ thể cũng thả lỏng, miệng nhỏ hé ra, lưỡi vụng về đáp lại hắn mút mát.

Hôn lâu hai người mới tách ra. Tôn Hạo Nhiên cầm vòi hoa sen xuống, bắt đầu xối thân thể cho cô. Tô Tình sớm quen tự tắm, động tác to gan của hắn khiến lòng cô ngượng ngùng không thôi, vội đưa tay nắm vòi sen trong tay hắn.

“Tao… tao tự làm là được.”

Tôn Hạo Nhiên không nói, lại kéo cô sát vào, giật vòi sen tiếp tục xối cho cô. Tô Tình quay đầu trừng đôi mắt đẹp nhìn hắn, nhưng hắn không nhìn cô, chỉ nghiêm túc lau chùi thân thể cô.

Bộ dạng bá đạo lại chuyên chú của Tôn Hạo Nhiên khiến lòng cô sinh ra chút si mê. Cũng vì biểu hiện của hắn và khoảng cách quá lớn với hình tượng trước đây trong lòng cô, sự chênh lệch ấy khiến hình tượng hắn trong lòng cô càng lúc càng cao.

Giống như một người yếu đuối nhiều năm đột nhiên làm việc dũng cảm, mọi người sẽ cảm thấy người đó giỏi giang đáng phục. Nhưng nếu là người bình thường vốn dũng cảm làm việc ấy, mọi người sẽ thấy chẳng có gì lớn.

Lau thân thể cho cô đương nhiên không tránh đụng các chỗ nhạy cảm. Hơn nữa sáng nay hắn còn riêng bôi thuốc mỡ đặc chế lên khắp vùng mẫn cảm của cô, thời gian dài đã bị da hấp thu hết, không lo nước xối trôi mất hiệu quả.

Cảm thụ bàn tay dày rộng ấm áp vuốt ve khắp người, Tô Tình chậm rãi nhắm mắt, hô hấp dần dồn dập, cơ thể cũng mềm nhũn đi.

Toàn thân xối xong, đôi tay ấy không tránh khỏi đi sâu vào đùi, chậm rãi di chuyển về phía lồn. Ngón tay hắn cố ý chậm tốc độ, ma sát qua lại bên đùi khiêu khích, thỉnh thoảng vô tình khẽ chạm lồn rồi lập tức rời đi.

Qua lại vài lần, Tô Tình cảm giác như có con mèo nhỏ khẽ gãi lòng mình. Cô thở dốc bắt đầu run rẩy, cơ thể mềm nhũn suýt đứng không nổi, vội khoác một tay lên vai hắn chống đỡ.

Tôn Hạo Nhiên đứng dậy, há miệng ngậm vành tai hơi đỏ của cô. Rõ ràng cảm giác cơ thể cô run run hai cái. Hắn mút vài cái, nhẹ nhàng thổi hơi bên tai: “Muốn không?”

“Tao… tao không biết… a…”

Hắn thè lưỡi nhẹ liếm vành tai tinh xảo của cô, rồi lại mút mạnh. Cơ thể cô run rẩy càng thường xuyên, hai tay ôm chặt hơn chút.

“Có nghĩ là muốn? Hả?”

“Tao… muốn…”

“Là chỗ này muốn à?” Ngón tay hắn ngoéo một cái trước lồn cô.

“A… a… đúng… đúng chỗ này.”

Ở vị trí Tô Tình không thấy, Tôn Hạo Nhiên nhếch miệng cười xấu xa, cũng không ép cô nói lời hạ lưu hơn. Giờ quan hệ hai người chưa thích hợp, quá đáng dễ phản tác dụng.

Hắn lại ngồi xổm xuống, một tay ôm chân cô, tay kia đưa đến bên lồn ma sát vẽ vòng, trọng điểm chăm sóc hột le nhạy cảm.

“A… Hạo Nhiên… đừng tra tấn tao…”

“Ý gì thế?”

“A… mày cái… trứng thối này!… Nhanh… đâm vào đi.”

“Hắc hắc, Tiểu Tình háo sắc nhỉ.”

“Mày còn nói… ừm… a… a… vào… rồi… a… a…”

“Sướng không?”

“A… sướng… ừm… ừm…”

Ngón tay Tôn Hạo Nhiên nhanh chóng nhấp trong lồn cô. Ban đầu cô còn cố đứng thẳng cúi người, cuối cùng vô lực ghé lên lưng hắn, không ngừng thấp giọng rên rỉ.

Sau đó hắn đỡ cô từ sau lưng dậy, trực tiếp để cô ghé vào thành bồn tắm, chổng cao mông mân mê, lồn dính đầy dâm thủy hóa thành giọt sương.

Vuốt ve bên lồn một lúc, hắn đâm hai ngón tay vào lồn cô rồi điên cuồng quấy.

Có lẽ vì tư thế, hoặc vì lần này hắn chạm trúng G điểm của cô, Tô Tình bắt đầu điên cuồng phun triều, đợt này mạnh hơn đợt trước, tiếng rên cũng điên cuồng theo.

“A… tao chết mất!! A… không được… a… a…”

Liên tục cao trào và triều phun như rút cạn khí lực cả người cô. Đợi hắn dừng tay, Tô Tình đã như người chết hoàn toàn xụi lơ bên thành bồn tắm lớn, hít vào nhiều thở ra ít, như sắp tắt thở bất cứ lúc nào.

Tôn Hạo Nhiên nghỉ một lúc, cầm vòi sen xối sạch lồn nhầy nhụa của cô, rồi lấy khăn tắm lau nước trên người cô, sau đó trùm khăn bế cô về phòng ngủ.

Nằm trên giường không bao lâu, Tô Tình trực tiếp ngủ thiếp đi. Giằng co đến trưa giờ mới ngất đã là thể chất cô ưu tú. Nhìn cô ngủ say, Tôn Hạo Nhiên thật không làm gì nữa.

Hắn cứ thế nhìn ngủ nhan của cô. Giờ bên cạnh không có người khác, cô cũng mơ màng ngủ say, Tôn Hạo Nhiên không cần che giấu tình cảm trong lòng nữa. Ánh mắt nhìn cô có áy náy, hối hận, bất lực, cũng có yêu cuồng nhiệt điên dại.

(“Tô Tình… xin lỗi… tao thật là tên cầm thú… Nhưng… vì có được mày, vì tương lai chúng ta, tao chỉ có thể tiếp tục sai lầm, giờ tao cũng không thu tay lại được nữa…”)

Mấy phút sau, Tôn Hạo Nhiên nằm bên giường nhìn cô đứng dậy, ánh mắt lại khôi phục bình tĩnh. Hắn nhìn phòng ngủ bừa bộn, khóe miệng cười cười, lòng lại có vài ý tưởng mới.

Tô Tình không ngủ lâu đã bị một tiếng sấm đánh thức. Cô trừng trần nhà ngẩn vài giây rồi “sưu” ngồi dậy, quay đầu nhìn phòng ngủ trống không, đột nhiên lòng hơi bối rối.

“Hạo Nhiên…? Hạo Nhiên mày còn ở đây không?”

Đối ngoài cửa thấp giọng gọi hai tiếng, nhưng vẫn yên tĩnh không hồi âm. Cô xuống giường chạy ra cửa, mở cửa thấy cảnh tượng khiến cô ngẩn người.

Quần áo thể thao và ga giường của cô đang lặng lẽ treo trên giá phơi phòng khách, rõ ràng vừa giặt. Cô tiến lên nhìn, quần áo giặt sạch sẽ, còn thoang thoảng mùi nước giặt.

Rồi cô lại ngửi thấy mùi thức ăn thơm. Nhìn quanh, phát hiện mùi từ hai đĩa xào trên bàn ăn. Cô đi đến bên bàn, thấy hai đĩa rau xào đơn giản. Có lẽ đói bụng, có lẽ đầu bếp xào ngon, hai đĩa rau đơn giản khiến cô nuốt nước miếng.

Vốn vừa tỉnh còn chưa đói, giờ thấy đồ ăn cô lập tức cảm giác bụng réo ầm ĩ. Không nhịn được đưa tay bốc một miếng bỏ vào miệng. Hương vị món ăn cũng không làm cô thất vọng, có thể nói sắc hương vị đầy đủ.

“A… ngon quá…”

Tô Tình cảm thán một tiếng, rồi cứ thế dùng tay bốc từng miếng ăn. Đang ăn say sưa thì nghe tiếng bước chân. Cô ngẩng đầu nhìn, hóa ra Tôn Hạo Nhiên mặc tạp dề từ bếp đi ra, tay còn bưng một đĩa nóng hổi thơm phức.

“Oa, Hạo Nhiên đồ ăn này là mày làm à?”

“Ách… đúng, đúng tao làm.”

“Lợi hại, không ngờ mày còn có tay nghề này.”

Tô Tình vừa nói vừa tay miệng không ngừng. Nhưng Tôn Hạo Nhiên cứ đứng nguyên tại chỗ, tay bưng đĩa nhìn chằm chằm cô. Cô hậu tri hậu giác ngẩng đầu mới phát hiện hắn vẫn đứng đó.

“Nhìn gì? Đồ ăn này không được ăn à?”

“Không không… vốn là làm cho mày mà.”

“Vậy mày nhìn tao làm gì, trên người tao mọc… ách…”

Tô Tình nói nửa chừng cũng ngẩn người. Cô theo ánh mắt hắn cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện mình trần truồng. Vừa nãy ra xem tình hình hơi vội, thế mà quên mặc quần áo.

“Còn nhìn… quay đi mau… Ái da, mày tên sắc lang này sao da mặt dày thế!”

Tô Tình mặt đỏ bừng, quát hắn hai câu sắc lệ. Nhưng hắn đặt đĩa xuống bàn rồi ngược lại làm bộ thưởng thức cười híp mắt nhìn cô. Cô lập tức thua trận, vội dùng tay che chỗ then chốt chạy về phòng ngủ.

“Tôn Hạo Nhiên mày cái đại! Sắc! Lang! Nhận chế tài của bản cô nương đi!”

Qua vài phút, Tô Tình mặc cái áo ngực rộng thùng thình và váy ngắn, mặt tức giận vọt tới quát Tôn Hạo Nhiên. Hắn không hoảng loạn gắp một miếng thịt chắn trước người. Cô xông tới khựng chân lại, cúi đầu há miệng nuốt vào.

“A… hối lộ tao cũng vô ích, bản cô nương mới không bị… a… thơm quá…”

Tôn Hạo Nhiên phối hợp gắp vài lần cho cô. Tô Tình thập phần không kiên định bị mỹ thực hấp dẫn. Sau hắn kéo ghế đặt sau lưng cô, lại đặt bộ bát đũa trước mặt cô. Cô nhận bát đũa rồi ngồi xuống ghế.

“Hừ, thái độ không tệ, tạm tha cho mày một mạng.”

Tô Tình đói meo lang thôn hổ yết ăn. Tôn Hạo Nhiên cũng lấy bộ bát đũa ngồi xuống ăn, thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho cô. Hình ảnh trông vui vẻ hòa thuận.

“Tiểu Tình, ăn từ từ kẻo nghẹn, không đủ tao làm thêm cho!”

“A… a… ngon quá… nghẹn chút sao giống bùn thế? Khụ khụ… a…”

“Đã bảo ăn từ từ mà, uống miếng nước đi.”

“Hô… lại múc cho tao chén cơm!”

“Tao hôm nay mới biết Tiểu Tình hóa ra là mèo tham ăn.”

Tôn Hạo Nhiên nhận chén cô đưa, đứng dậy múc chén đầy đặt trước mặt cô. Cô hình như cũng hơi ngượng, lần ăn này động tác trở nên thục nữ hơn nhiều.

“Tao đây không phải đói sao, hơn nữa mày nấu ngon quá, không nhìn ra mày còn có ngón này, thật lợi hại.”

“Hắc hắc, bố mẹ tao không phải mở quán ăn vặt sao, mấy cái này đều học từ bố tao.”

“Thật tốt, xem ra mày có thiên phú nấu nướng lắm. Haiz, tao thì không được, mỗi lần làm đều như muốn lấy mạng người.”

“Ha ha, luyện nhiều là được, tao lúc mới học làm đồ ăn cũng không nuốt nổi, tức đến bố tao vì chuyện này đánh tao không ít.”

“Ha ha ha, thật à?”

“Ừ, nhưng sau đột nhiên khai khiếu, nấu ngon dần. Nên Tiểu Tình mày thử nhiều lần chắc cũng làm ra đồ ăn ngon miệng.”

“Haiz, nói nghe dễ, tao thử bao lần rồi… nhưng chẳng tiến bộ chút nào, chắc tao không có thiên phú phương diện này.”

“Nếu không tao dạy mày nấu ăn nhé!”

“Thật à? Tốt!”

“Có tao loại danh sư này chắc chắn ra cao đồ.”

“Thôi đi, khen mày hai câu đã suyễn.”

“Ha ha ha, tao chỉ trình bày sự thật thôi.”

Hai người cứ thế ngồi bên bàn vừa ăn vừa nói chuyện. Tôn Hạo Nhiên không còn nặng nề như trước, cùng Tô Tình cười nói kể chuyện học nấu ăn với bố mẹ và vài tâm đắc. Tô Tình ngồi bên lặng lẽ nghe, vai trò hai người như hoàn toàn đảo ngược.

Trước đây Tôn Hạo Nhiên thường giúp cô, nên có khi cô vì đáp tạ mời hắn ăn đại tiệc. Trên bàn cơm cơ bản cô nói suốt, hắn thỉnh thoảng “ừ” “a” ứng phó. Nhưng giờ hắn nói cô nghe. Nghe hắn không bao lâu đã luyện thành tay nghề này, mắt cô còn hiện tia sùng bái.

Ánh mắt ấy vừa bị hắn nhìn thấy. Nhìn nữ thần cao không với tới ngày xưa lại dùng ánh mắt sùng bái nhìn mình, khiến lòng hắn ngầm thích không thôi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...