Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Mẹ Và Bạn Gái Bị Kẻ Thù Biến Thành Nô Lệ Tình Dục

Chương 27 : Hôm nay thời tiết hơi âm u, cái nóng bức làm không ít người trở nên cáu kỉnh bực bội. Thế nhưng cũng



Chương 26

Hôm nay thời tiết hơi âm u, cái nóng bức làm không ít người trở nên cáu kỉnh bực bội. Thế nhưng cũng có ngoại lệ, chẳng hạn như Tôn Hạo Nhiên đang đứng dưới lầu khu Tô Tình, mặt mày hớn hở đắc ý. Sáng sớm, hắn đã xách theo hai phần bữa sáng lên nhà cô.

Lên thang máy đến trước cửa nhà Tô Tình, Tôn Hạo Nhiên hít sâu hai hơi, mặt nghiêm túc hẳn lên, rồi giơ tay bấm chuông. Chẳng bao lâu, cửa “cạch” một tiếng mở ra. Đứng sau cửa là Tô Tình, sắc mặt có phần ngượng ngùng.

“Tao đến đón mày đi học, tiện thể mang bữa sáng cho mày luôn. Ăn chung đi!”

“Ừm… cảm ơn…”

“Hắc hắc, khách sáo gì.”

Tôn Hạo Nhiên cười cười, giơ tay xoa đầu Tô Tình, rồi quay người bước thẳng vào phòng khách. Tô Tình đứng chết trân tại chỗ, trợn tròn đôi mắt phượng xinh đẹp nhìn hắn.

Trước đây Tôn Hạo Nhiên chưa bao giờ dám làm mấy hành động táo bạo thế này. Trước đây chỉ vô tình chạm vào người cô qua lớp áo thôi hắn cũng đã cẩn thận xin lỗi rồi.

(“Hạo Nhiên đúng là… thay đổi thật rồi. Hoạt bát sáng sủa thì tốt, trông khá hơn hẳn cái vẻ trầm mặc ngày xưa nhiều. Nhưng… thằng này dám táy máy tay chân với tao thế à… Hừ…”)

Tô Tình trong lòng vui vì sự thay đổi của Tôn Hạo Nhiên, nhưng cũng hơi bực mình vì hắn quá to gan. Thế rồi sắc mặt cô chợt thoáng khổ sở.

(“A… Hôm qua cả người bị hắn nhìn hết, sờ hết… còn làm… làm một lần với hắn nữa chứ. Haiz… Sau này tao biết đối mặt Giang Vân thế nào đây, đối mặt với Tôn Hạo Nhiên thế nào đây… Haiz…”)

Tô Tình cứ đứng ngẩn người ở đó. Tôn Hạo Nhiên đặt bữa sáng lên bàn, quay lại thấy cô vẫn còn đứng ở cửa ngơ ngác, liền quay lại đứng trước mặt cô. Tô Tình đang mải suy nghĩ chợt thấy trước mắt tối sầm, ngẩng đầu lên thì thấy Tôn Hạo Nhiên đang nhìn mình với vẻ mặt kỳ quái.

Tô Tình đỏ mặt, cúi gằm xuống không dám nhìn hắn, vội quay người bước nhanh vào phòng khách. Tôn Hạo Nhiên gãi đầu, cười hắc hắc rồi đi theo.

Ngồi bên bàn ăn, Tô Tình cúi gằm mặt ăn bữa sáng hắn mang đến, dường như đang trút giận mà cắn mạnh vào quẩy. Tôn Hạo Nhiên nhìn mà không hiểu sao thấy hơi lạnh gáy. Đúng lúc ấy thì nghe tiếng mở cửa.

Tô Lãng bước ra từ phòng ngủ, mặt hơi mệt mỏi. Cậu đã mặc đồng phục học sinh, sau lưng đeo balo gọn gàng, trông như sắp đi học.

“A… Tiểu Lãng… khụ… Em đi học à? Sớm thế?”

“Ừ, ngày đầu khai giảng nên đi sớm chút.”

“Tốt, vậy trên đường cẩn thận nhé.”

“Biết rồi chị, em đi đây!”

Tô Lãng vẫy tay với Tô Tình, rồi lén liếc Tôn Hạo Nhiên một cái đầy ẩn ý. Tôn Hạo Nhiên khóe miệng nhếch lên nụ cười thâm sâu. Đêm qua hắn lại nhắn tin với La Cường một lần nữa, biết rõ đầu đuôi câu chuyện. Thật không ngờ thằng nhóc Tô Lãng này lại chơi chị mình một vố đau như vậy.

Thấy nụ cười của Tôn Hạo Nhiên, Tô Lãng mặt căng thẳng, cúi đầu bước vội ra khỏi nhà. Ngày đầu khai giảng đi sớm là lấy cớ thôi. Cậu không ngờ thằng béo hơi đáng ghét ngày xưa là Tôn Hạo Nhiên lại cũng nhúng tay vào, hơn nữa theo cuộc chat đêm qua thì hình như La Cường bọn chúng đều phải nghe lời hắn chỉ huy? Tô Lãng thầm nghĩ người đúng là không thể xem bề ngoài. Nhưng nghĩ đến cảnh chị mình sắp bị thằng béo xấu xí Tôn Hạo Nhiên đè dưới thân tùy ý chinh phạt, trong lòng cậu hơi khó chịu. Thế nhưng con cặc dưới háng lại bắt đầu cương lên, như muốn nói rõ suy nghĩ thật trong lòng cậu không hẳn là thế.

Trong phòng khách, Tôn Hạo Nhiên thấy Tô Tình uống xong sữa đậu nành, tay dưới gầm bàn khẽ động vài cái – một tin nhắn đã lén gửi đi. Ăn xong, hai người trò chuyện vài câu. Thấy giờ cũng không còn sớm, Tô Tình vào phòng ngủ thay đồng phục chuẩn bị đi học.

Chẳng bao lâu, Tô Tình mặc bộ đồng phục xanh xuất hiện trước mặt Tôn Hạo Nhiên. Dù chỉ là đồng phục học sinh giản dị, thiếu chút thời thượng thường ngày, nhưng lại thêm phần tinh thần phấn chấn và anh khí.

“Đi thôi!”

“Ừ, đi!”

Hai người ra đến cửa, Tô Tình đang thay giày thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng “cạch cạch”. Tô Tình theo bản năng liếc Tôn Hạo Nhiên: “Có phải Tiểu Lãng quên đồ không? Hạo Nhiên, em mở cửa giúp nó đi.”

“Ừ.”

Tôn Hạo Nhiên đã thay giày xong, giơ tay định mở thì cửa đã bị người ngoài đẩy vào. Tô Tình ngẩng đầu nhìn, sắc mặt lập tức đại biến.

“La… La Cường! Vương Khải?”

Nhìn thấy gã đàn ông đã mang đến cơn ác mộng cho mình, Tô Tình giày cũng chẳng kịp mang, hoa dung thất sắc lùi lại phía sau. Tối qua có Tôn Hạo Nhiên an ủi, lòng cô cũng kiên định đi đôi chút, sáng nay cố ép mình không nghĩ đến chuyện đó nữa.

Tô Tình tưởng mình đã có thể bình tĩnh đối mặt, nhưng khi sự việc đến trước mặt, cô vẫn không kìm được nỗi sợ trong lòng. Mà việc Vương Khải đứng cạnh La Cường lại càng khiến cô hoang mang, không hiểu hai tên này từ bao giờ đã cấu kết với nhau.

Tôn Hạo Nhiên đã siết chặt nắm đấm bước tới. Tô Tình nhất thời luống cuống không biết phải làm gì, chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ lo lắng. Vương Khải không chút hoảng loạn rút từ trong ngực ra một vật, hướng về Tôn Hạo Nhiên nhấn một cái. Lập tức một luồng sương phun thẳng vào mặt hắn.

Tôn Hạo Nhiên giơ tay loạn xạ định ngăn, nhưng rõ ràng đã muộn. Sương đã phun trúng mặt. Vương Khải nhân cơ hội đá một phát khiến Tôn Hạo Nhiên ngã nhào vào người Tô Tình. Cô vội vàng đưa tay ôm lấy hắn, nhưng với sức của cô làm sao đỡ nổi, cả hai cùng ngã xuống sàn.

Vương Khải nhanh chân bước tới bên Tô Tình, lại nhấn nút phun sương về phía cô. Tô Tình vừa ngã còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã hít một hơi lớn. Cô vừa phí công vẫy tay vừa ho sặc sụa.

“Khụ khụ… Các người… các người phun cái gì đấy?”

“Hắc hắc, lát nữa mày sẽ biết!”

Vương Khải tiện tay đóng sầm cửa lại, dẫn La Cường và mấy tên khác vào phòng khách. Tôn Hạo Nhiên đã bò dậy, quay người đỡ Tô Tình đứng lên. Hắn như con gấu điên nổi giận bước tới trước mặt đám Vương Khải.

“Vương Khải, sao mày lại ở đây? Mày muốn làm gì?”

“Hắc hắc, đương nhiên là muốn làm cô ta rồi! Haha!”

“Ha ha ha ha ha!”

Vương Khải lợi dụng nghĩa bóng trong lời Tôn Hạo Nhiên đáp lại một câu, rồi cười đểu. Đám La Cường bên cạnh cũng cười theo khả ố. Tôn Hạo Nhiên siết chặt nắm đấm định xông lên, nhưng mới bước hai bước thì thân hình loạng choạng quỳ sụp xuống đất.

Thấy Tôn Hạo Nhiên quỳ, cả đám lại cười phá lên. Hắn lắc đầu, cố gượng đứng dậy, không ngờ lại đứng không vững, ngã nhào xuống sàn. Tô Tình thấy tình hình không ổn vội chạy tới, nhưng cô mới chạy được hai bước thì chợt thấy trời đất quay cuồng, thân thể mềm nhũn ngã xuống.

“Tô Tình…! Các… các người vừa rồi dùng… mê dược à?” Tôn Hạo Nhiên gượng ngẩng đầu hỏi Vương Khải.

“Đúng là ngu, giờ mới hiểu à?”

“Đồ khốn… bỉ ổi…”

“Ha ha, thời đại nào rồi, còn động tay đổ máu làm gì.”

“Mày…”

“Hạo… Hạo Nhiên…”

“Tô Tình…”

Tô Tình gắng gượng gọi tên hắn một tiếng rồi hoàn toàn nhắm mắt ngã xuống sàn ngủ say. Tôn Hạo Nhiên gọi thêm hai tiếng nữa nhưng không hề có phản hồi. Vương Khải lập tức bước tới bên Tô Tình, ngồi xổm xuống vỗ vỗ má cô. Tô Tình ngủ mê mệt, hoàn toàn không phản ứng.

Thấy Tô Tình đã hoàn toàn bất tỉnh, Tôn Hạo Nhiên đột nhiên bật dậy, chẳng còn chút yếu ớt như vừa rồi muốn ngất xỉu. Đây cũng là chuyện đương nhiên, vì toàn bộ sự việc này vốn dĩ đã được Tôn Hạo Nhiên cùng Vương Khải thông đồng từ trước.

Thật ra loại mê dược phun một cái là ngủ ngay chỉ có trong phim, ngoài chợ chẳng có thứ đó. Mê dược thật sự đã được bỏ vào bữa sáng Tôn Hạo Nhiên mang cho Tô Tình. Sau khi ăn xong, lúc hai người trò chuyện cũng chỉ là diễn kịch kéo dài thời gian chờ thuốc ngấm.

Hơn nữa cảm xúc thay đổi kịch liệt cùng vận động cơ thể sẽ thúc đẩy thuốc hấp thụ nhanh hơn. Còn bình xịt của Vương Khải chỉ là thủ thuật đánh lừa, bên trong chỉ là chút nước hoa bình thường thôi.

“Nước hoa của mày ngửi cũng thơm đấy.”

“Đúng thế, hàng limited mua bên nước ngoài.”

“Bên trường học thì sao…?”

“Yên tâm, tao đã xin nghỉ bệnh cho tụi mày rồi!”

Tôn Hạo Nhiên gật đầu, rồi bước đến bên Tô Tình, cúi người chọc chọc cô. Tô Tình đương nhiên chẳng phản ứng gì, ngủ say đến mức vẫn còn nhíu mày, như đang mơ thấy chuyện không vui.

Tôn Hạo Nhiên đưa tay vuốt lông mày cô, lại vuốt ve khuôn mặt. Nhìn nữ thần ngủ yên bình, hắn thoáng không nỡ phá hủy vẻ đẹp này.

Nhưng cảm xúc ấy chỉ thoáng qua. Tôn Hạo Nhiên bế Tô Tình lên, cùng Vương Khải, La Cường vào phòng ngủ của cô, đặt cô lên giường. Hắn quay sang La Cường: “Cường tử, lấy lọ thuốc mỡ ra đây!”

“Yes Sir!”

La Cường cung kính đưa lọ thuốc mỡ hôm qua Tôn Hạo Nhiên đưa cho hắn, rồi ngoan ngoãn đứng sang một bên. Hôm qua lúc mới nghe Tôn Hạo Nhiên nói quen Vương Khải, La Cường còn hơi nghi ngờ. Nhưng kế hoạch của Tôn Hạo Nhiên có lợi cho hắn, nên sau một hồi đắn đo, hắn đồng ý.

Vừa được làm nhục hoa hậu giảng đường Tô Tình, vừa nhân cơ hội trả thù thằng béo này – cớ sao không làm? Dù giờ đang cùng phe, nhưng lần trước đánh nhau thằng mập chết tiệt này ra tay chẳng nương tay, giờ người hắn vẫn còn đau rần rần đây.

Đêm qua Tôn Hạo Nhiên lại liên lạc, nói kế hoạch đại khái hôm nay, còn bảo Vương Khải cũng tham gia. Lúc này La Cường mới thật sự nghiêm túc. Bọn hắn chỉ là mấy tên côn đồ ngang ngược trong trường, nếu mượn dịp này bám được vào thuyền lớn Vương Khải, chẳng phải là một bước lên mây sao? Thế nên thái độ La Cường càng thêm cung kính, nhất là sáng nay khi thật sự gặp Vương Khải, tư thế cúi thấp hẳn. Ba thằng đàn em cũng ngậm miệng như hến, ngay cả thằng béo nhảy nhót ngày xưa cũng rất biết điều.

Không nói đến nội tâm La Cường, Tôn Hạo Nhiên nhận lọ thuốc mỡ rồi đến bên Tô Tình, cẩn thận cởi hết quần áo cô. Thân thể trần truồng của Tô Tình hoàn toàn phơi bày trước mắt hắn.

Hôm qua dù đã nhìn thấy cô khỏa thân, nhưng không thể tùy ý ngắm nghía như hôm nay. Nhìn làn da băng cơ ngọc cốt, nhìn dáng người tuyệt mỹ, trong mắt Tôn Hạo Nhiên lóe lên tia mê luyến cùng dục vọng chiếm hữu bệnh hoạn.

(“Nữ thần mọi thứ đều hoàn mỹ đến thế… Tao nhất định phải có được cô ấy, nhất định phải cướp từ tay Giang Vân!! Dù… dù nữ thần có trở nên… hắc hắc… hắc hắc hắc hắc.”)

Ánh mắt hắn lóe lên vẻ điên cuồng. Hắn mở nắp lọ thuốc mỡ thôi tình, cẩn thận bôi lên từng điểm nhạy cảm trên người Tô Tình. Hôm qua vì cô còn tỉnh táo, La Cường chỉ dính chút bôi vào khe lồn nhân cơ hội thôi. Lần này thì không chừa chỗ nào.

Xong xuôi, Tôn Hạo Nhiên cất lọ thuốc mỡ, rút khăn giấy lau tay, đứng dậy nhìn Vương Khải. Hai tên trao nhau ánh mắt khả ố. Vương Khải giơ tay cười: “Hắc hắc, mày trước đi, đây là phần của mày mà!”

“Hắc, vậy tao không khách sáo!”

Tôn Hạo Nhiên gật đầu cười, chẳng ngại ngần cởi hết quần áo, trần truồng leo lên giường. Hắn đè lên người Tô Tình bắt đầu hôn hít vuốt ve. Hai thân thể quấn lấy nhau tạo cảm giác mỹ nữ và dã thú rõ rệt.

Động tác vuốt ve của Tôn Hạo Nhiên, Tô Tình đang ngủ say đương nhiên không đáp lại. Hắn thấy hơi chán nên dừng lại, ngồi dậy dạng hai chân cô ra. Khe lồn phấn nộn đã ướt một chút.

Tôn Hạo Nhiên cười cười, cầm cặc nhắm ngay lỗ lồn đâm vào, lắc cái mông béo thọt sâu cây thịt lớn vào tận trong lồn cô. Tô Tình đang ngủ say thân thể hơi căng thẳng, không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ mơ màng.

“Hừ… ừm…”

Tôn Hạo Nhiên cúi xuống nhìn, thấy cô vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh, liền yên tâm to gan nhấp mạnh… Theo động tác hắn càng lúc càng nhanh, Tô Tình thỉnh thoảng phát ra vài tiếng thở dốc khe khẽ, rên rỉ, khiến hắn càng hăng hơn.

Lâm Mộng Khiết và Giang Vân sáng nay cùng đi. Cả hai đều đến trường rất sớm, mẹ con đều muốn sớm gặp được người trong lòng mình. Thế nhưng hôm nay cả hai đều phải thất vọng.

Lâm Mộng Khiết theo kinh nghiệm trước đây biết Vương Khải thường đến trường muộn, muộn thì còn đỡ, có khi trễ một hai tiết thậm chí cả ngày không đến. Nhưng nhờ có hiệu trưởng chống lưng nên chẳng ai truy cứu chuyện đi làm của hắn. Vì thế dù Lâm Mộng Khiết đến sớm, trong lòng dù lo lắng nhưng cũng đã chuẩn bị tinh thần không thấy Vương Khải ngay.

Còn Giang Vân thì lo lắng hơn. Nghĩ kỹ lại, từ thứ Sáu tan học về đến giờ đã hơn hai ngày mà chưa nghe được giọng Tô Tình lần nào.

Trước đó gọi điện mấy lần, cơ bản đều tắt máy hoặc không nghe, có lần thông thì Tô Lãng nghe máy, sau đó cũng không có Tô Tình nói chuyện.

Hai ngày này bận huấn luyện cùng một số việc khác nên Giang Vân chưa lo lắm, nhưng hôm nay khai giảng vẫn không thấy Tô Tình, trong lòng cậu bắt đầu bất an.

Nhưng mãi đến khi chuông vào lớp vang lên, Tô Tình vẫn chưa xuất hiện. Giang Vân đành quay về lớp mình, định sau tiết học sẽ xem lại.

(“Đi muộn à? Hay xảy ra chuyện gì rồi…? Haiz, Tô Tình, em đang ở đâu vậy?”)

Giang Vân miên man suy nghĩ trở về chỗ ngồi. Lúc này chủ nhiệm lớp Lâm Mộng Khiết cũng bước vào. Bà liếc về góc sau, thấy chỗ ngồi ấy trống không. Dù đã đoán trước nhưng không thấy Vương Khải, trong lòng vẫn hơi thất vọng.

Lâm Mộng Khiết thoáng rối bời, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thường lên bục giảng. Nhìn dấu vết nhàn nhạt còn lại trên bàn giáo viên, bà giật mình. Hôm đó làm chuyện hoang đường trong lớp rồi đi luôn, căn bản chưa kịp dọn dẹp. May mà trời nóng nên nước đã bay hơi, nhưng vẫn còn chút dấu vết. Hy vọng không ai phát hiện.

Lâm Mộng Khiết định thần lại, khôi phục gương mặt lạnh lùng thường ngày, quét mắt một vòng lớp học. Các học sinh đều ngoan ngoãn ngồi nhìn mình. Bà ho khẽ một tiếng, nói:

“Vào học!”

“Đứng dậy! Lão~~~ sư~~~ tốt~~~!”

“Các em tốt, mời ngồi!”

Sau khi mọi người ngồi xuống, đột nhiên có một học sinh giơ tay. Lâm Mộng Khiết nhìn kỹ, hóa ra là ban vệ sinh ủy viên. Bà gật đầu ra hiệu, ủy viên đứng dậy nói: “Báo cáo cô! Có người tiểu trong lớp mình!”

“Ha ha… ha ha ha…”

Nghe lời ủy viên nói, các học sinh không nhịn được cười khúc khích.

“Thật đấy, ngay trên bục giảng kia!”

“Oa… thật có luôn…”

“Tao bảo sáng nay đi qua sao có mùi khai…”

Một vài học sinh không rõ tình hình nhìn theo hướng tay ủy viên chỉ, quả nhiên trước bục giảng có một vũng vàng trắng đã khô, nhưng dấu vết trên sàn vẫn rất rõ.

Lâm Mộng Khiết trong lòng giật thót, thầm nghĩ quả nhiên bị phát hiện. Nhưng các em tuyệt đối không ngờ người tiểu trong lớp chính là chủ nhiệm lớp của các em đâu. Bà vẫn cưỡng ép mình bình tĩnh, bước đến trước bục giảng giả vờ quan sát, rồi mặt lạnh nói: “Im lặng! Chuyện này cô đã biết, sau sẽ điều tra, ngồi xuống đi!”

Ủy viên nghe vậy ngồi xuống, dù khó hiểu sao không giải quyết ngay, nhưng uy nghiêm thường ngày của Lâm Mộng Khiết rất mạnh, học sinh đương nhiên không dám ý kiến.

Nhưng các em vạn lần không ngờ, hung thủ tiểu trong lớp chính là chủ nhiệm lớp lạnh lùng trước mặt, nên chuyện này chắc chắn sẽ không có kết quả điều tra.

“Tốt, chúng ta tiếp tục học. Nghỉ hè chơi bấy ngày rồi, giờ đi học thì thu hết mấy tâm tư ấy lại cho cô. Lớp 11 là một khởi đầu mới, chúng ta…”

Lâm Mộng Khiết mặt không đổi sắc bắt đầu nói, lực chú ý của học sinh cũng chuyển lên bài giảng. Bà trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ sau này nhất định phải nhớ dọn sạch “hiện trường phạm tội”.

“Tốt, nói nhiều không, giờ chúng ta lấy sách giáo khoa ra, mở trang…”

Lâm Mộng Khiết cũng thu lại tâm tình, bắt đầu giảng bài thật sự. Các học sinh kể cả Giang Vân dần dần tập trung trở lại, quay về với việc học.

Mà Lâm Mộng Khiết và Giang Vân đều không biết, người mà mỗi người bọn họ đang lo lắng lúc này đang trần truồng quấn lấy nhau, phóng thích dục vọng nguyên thủy nhất.

“Ưm… ừm… hừ ừm…”

Trong nhà Tô Tình, Vương Khải đang ghé lên người cô ra sức nhấp, Tô Tình nhắm nghiền hai mắt, thấp giọng rên rỉ, eo lưng vô thức uốn éo như đang phối hợp đón cây thịt của hắn.

Dù Tô Tình vẫn đang ngủ say, nhưng cơ thể vẫn phản ứng dưới sự xâm phạm của cặc. Hay nói đúng hơn, chính vì cô chưa tỉnh nên cơ thể mới có phản ứng chân thực nhất.

Vừa rồi lồn cô bị cây thịt lớn của Tôn Hạo Nhiên đâm liên tục, đã lên đỉnh hai lần trong giấc ngủ. Khuôn mặt xinh đẹp đã đỏ bừng, thậm chí cả người cũng hồng lên vì dục vọng dâng trào.

Từ lúc sắp lên đỉnh lần đầu, cơ thể Tô Tình đã bắt đầu vô thức phối hợp, tiếng rên cũng càng lúc càng mê hoặc, tỏa ra sức hút kiều diễm vô tận.

Lúc Tô Tình lên đỉnh lần hai, dưới sự co bóp run rẩy kịch liệt của lồn cô, Tôn Hạo Nhiên không nhịn nổi, bắn một đống tinh dịch lên bộ ngực trắng noãn của cô.

Sau đó Vương Khải tiếp nhận. Cặc hắn kém Tôn Hạo Nhiên một chút, nhưng kinh nghiệm tình trường bao năm không uổng. Một trận quần ẩu hăng hái khiến Tô Tình lên đỉnh thêm hai lần, giờ đang cố gắng để cô lên đỉnh lần thứ ba.

“Ưm… a… ừm…”

“Hô… sướng thật, mẹ nó, không nhịn nổi nữa, sắp bắn.”

Vương Khải đè thấp người nhấp mạnh mấy chục cái, rồi rút cặc ra trước mặt Tô Tình, bắn tinh dịch lên khuôn mặt đỏ bừng đáng yêu của cô.

Sau đó nhét cặc vào cái miệng nhỏ hơi hé của cô. Miệng Tô Tình lập tức bị nhồi đầy, vô thức mút lấy cặc Vương Khải.

“A… a…”

“Hắc, không biết hoa hậu giảng đường trong mơ đang mút cái gì, á… sướng thật…”

“Chắc mơ đang bú kem sữa mẹ.”

“Không, trong mơ đang bú cặc người ta rồi.”

“Ha ha ha…”

Mấy tên cười đùa khả ố vài câu. Vương Khải thở hổn hển đứng dậy, vỗ vai La Cường: “Tiểu đệ, đến lượt mấy đứa!”

“Tốt Vương ca, tiểu đệ bêu xấu vậy.”

La Cường cởi hết quần áo, dựng cây thịt đã cương từ lâu bước đến bên Tô Tình. Vương Khải ngồi nghỉ bên cạnh nhếch mép cười: “Đúng là bêu xấu thật, ha.”

“Ách… cái của em đúng là không so được với Vương ca…”

“Không sao, mày còn trẻ còn phát triển được nhiều, quay đầu tao đưa mày ít thuốc bổ nước ngoài ha ha.”

“Vậy em cảm ơn Vương ca!”

“Chút lòng thành!”

La Cường cúi đầu cảm tạ Vương Khải rồi không chờ nổi nữa lao vào Tô Tình, bắt đầu một vòng chiến đấu hăng hái mới.

“Đinh linh linh…”

Chớp mắt đã đến giờ tan học. Lâm Mộng Khiết đang giảng bài nghe tiếng chuông cũng dừng lại. Nhìn tiết này đã nói khá nhiều kiến thức, bà không dạy thêm.

“Đề này các em về nhà nghĩ cách giải, tan học!”

“Đứng dậy!”

“Các em tiết sau gặp!”

“Lão~~~ sư~~~ tạm~~~ biệt~~~.”

“Khụ, cái kia, vệ sinh ủy viên tổ chức dọn dấu vết trên sàn trước đã!”

“Vâng thưa cô!”

Lâm Mộng Khiết mặt thoáng không tự nhiên, nhưng lập tức trở lại bình thường, dặn học sinh xong rồi rời lớp. Thấy chủ nhiệm đi khỏi, cả lớp lập tức nổ tung.

“Đại Tráng, nói, có phải mày tiểu không!”

“Ơ? Cút! Loại chuyện này cũng chỉ có thằng Đậu Đỏ mày làm được!”

“Đ! Mẹ mày, nhìn mặt mày đỏ bừng kìa, chắc trúng tim đen rồi!”

“Cút mẹ mày, không biết thằng tiện nhân nào tiểu, không phải mày thì ai!”

Thằng ngoại hiệu Đại Tráng đang đứng lên mắng thằng bạn cùng bàn Đậu Đỏ trêu mình, đột nhiên cảm thấy lớp yên lặng hẳn. Linh cảm chẳng lành, nó quay đầu ra cửa, thấy chủ nhiệm lớp đang đứng đó mặt lạnh nhìn mình.

Hai thằng sợ xanh mặt, đứng nghiêm, cúi gằm đầu lắp bắp: “Cô… cô giáo… em… chúng em… ách…”

“Mỗi ngày chỉ biết nói mấy chuyện vô dụng, đã thừa năng lượng thế thì hai đứa chép đề trên bảng 10 lần, làm trực nhật một tháng.”

“Ơ? … Vâng…”

“Vâng cô giáo…”

Đại Tráng định giải thích vài câu nhưng cuối cùng đành chịu. Đậu Đỏ cũng ủ rũ đứng bên. Lâm Mộng Khiết lạnh lùng quét mắt một vòng lớp rồi trầm mặt rời đi.

Thấy cô Lâm thật sự đi xa, Đại Tráng mắt hung dữ túm cổ Đậu Đỏ, thấp giọng quát: “Mẹ nó, tao bị mày hại chết!”

“Khụ… tao cũng bị phạt mà”

“Mẹ nó đáng đời mày!!”

“Ai ngờ cô nghe được! Mà nói thật cô Lâm ác thật, chỉ mắng vài câu đã phạt nặng thế.”

“Ừ, một tháng trực nhật cơ chứ.”

Đại Tráng thở dài than thở. Nó đương nhiên không biết mình vừa vô tình mắng Lâm Mộng Khiết. Mà Lâm Mộng Khiết vừa ra khỏi lớp nghe được thật sự xấu hổ không chịu nổi, không nhịn được quay lại.

Thực ra ban đầu bà không định phạt gì nặng, chỉ vì xấu hổ nên theo bản năng quay lại. Nhưng cả lớp nhìn chằm chằm, bà đâm lao phải theo lao, đành mở miệng phạt hai đứa.

Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ xen vào. Thấy chủ nhiệm đi thật, học sinh ùa ra khỏi lớp từng đứa một hoặc từng đôi. Giang Vân cũng vội vã ra ngoài, đến cửa lớp bên nhìn quanh.

Quét một vòng thấy chỗ Tô Tình vẫn trống không, trên bàn cũng không có sách vở balo gì, chắc vẫn chưa đến trường.

Nhưng cậu vẫn níu lại một bạn học quen hỏi han. Hỏi mấy người cũng không rõ nguyên nhân. Đúng lúc chủ nhiệm lớp Tô Tình đi ngang qua, giúp cậu giải nghi hoặc.

“Tô Tình à, sáng nay xin nghỉ bệnh với cô.”

“Nghỉ bệnh? Ách, chào cô!”

“Ừ, bảo cơ thể không khỏe nghỉ một ngày.”

“À… cảm ơn cô!”

“Không có gì, Tiểu Vân em…”

Giang Vân trò chuyện vài câu với chủ nhiệm Tô Tình rồi rời đi, tựa vào lan can hành lang nhìn trời ngoài cửa sổ ngẩn người.

(“Tô Tình lại ốm à, haiz, đều tại mình, hai ngày nay chỉ lo luyện bóng chưa quan tâm Tiểu Tình… Trước gọi điện hỏi thăm em ấy đã, tối nay không luyện bóng nữa, qua thăm Tiểu Tình thôi.”)

Quyết định xong, Giang Vân quay về lớp vì giờ học không được mang điện thoại, cậu để mẹ giữ. Nhưng mới đi được nửa đường thì chuông vào lớp vang lên. Giang Vân đành bất đắc dĩ quay lại lớp, nghĩ chỉ có thể đợi tan học tiết này, mà tiết sau giờ nghỉ cũng dài, có thể nói chuyện với Tô Tình lâu hơn chút.

Nghĩ vậy, Giang Vân yên tâm trở về chỗ ngồi, chờ thầy cô vào lớp.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...