Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Mẹ Là Bồn Chứa Tinh Siêu Phẩm

Chương 28 : Rắc rối tìm đến.



Cô lật người rồi ôm chặt lấy Thành Lâm hôn tới tấp, không để anh gọi thêm tiếng “vợ ơi” nào nữa.

Mặc dù cô rất muốn nghe, nhưng khi được nghe thì lại cảm thấy vô cùng xấu hổ và bẽn lẽn.

– Ồhh. Đây có phải vợ yêu của tôi không nhỉ? Nếu không phải thì xin hãy bỏ tay ra, kẻo vợ tôi nhìn thấy lại không vui.

– Ph…phải mà. Vợ…vợ yêu của chồng đây mà.

– Phải không nhỉ?

– Đáng ghét. Cứ trêu vợ.

Thành Lâm nhăn nhở, giả bộ dí sát mặt vào nhìn ngắm khuôn mặt đang ngày một đỏ.

Bích Diệp xấu hổ, liên tục đấm vào ngực cậu mặc chẳng có lấy một tí sức lực nào.

Cả hai cùng mỉm cười, rồi lại quấn lấy nhau. Đôi môi không rời, lưỡi mềm tìm kiếm nhau, vờn nhau trong khoang miệng chật hẹp.

– Nhưng mà…nhưng mà chỉ được gọi như thế khi…khi không có người ngoài thôi đấy. Còn bình thường thì…

– Vẫn phải gọi là chị hả?

– Không. Không gọi là chị nữa.

– Thế gọi là gì? Hì hì.

– Thì gọi là…là…đấy lại trêu em nữa rồi. Hứ. Em không thèm nói chuyện với anh nữa đâu nhé.

– Hi hi. Vợ yêu của anh. Anh biết rồi mà.

– Nhớ đấy. Anh mà không nghe lời, thì…thì còn lâu em mới cho địt.

– Anh biết rồi. Vợ yêu.

– Chồng yêu của em.

Phải mất một lúc, rèm xe mới được thu lại, khi cánh cửa xe mở ra, Kim Huệ và Hồng Quân hồi hộp quay lại nhìn. Rồi cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.

Thành Lâm và Bích Diệp quần áo đều chỉnh tề, tuy hơi nhăn một chút nhưng nói chung là ổn.

Mái tóc búi củ hành hai bên của Bích Diệp hơi loạn, chỉ cần sửa lại một chút sẽ như không có chuyện gì xảy ra.

– Thiếu gia. Tiểu thư. Chúng ta vào thôi ạh.

– Vâng. Cảm ơn anh chị.

– Dạ. Mời thiếu gia. Mời tiểu thư.

– Này. Đợi người ta. Anh là đồ đáng ghét. Đi mà không chịu đỡ người ta. Em không thèm để ý đến anh nữa. Hứ.

Hồng Quân đang đi phía trước vấp

chân tí thì ngã.

Kim Huệ đứng ngay phía sau Bích Diệp cũng may mắn bám vào thành xe mới có thể đứng vững.

Tiểu thư của chúng tôi ơi. Chúng toi sai rồi. Thật sự sai rồi.

Hồng Quân và Kim Huệ cứ tưởng rằng thay đổi cách ăn mặc, vờn nhau trong xe, rồi ngang nhiên chơi xe chấn đã là cực hạn của Bích Diệp.

Có ai ngờ đâu, giọng nói dịu dàng, ngọt như mía lùi, ngọt đến nhũn chân kia mới là sít rịt (secret) cuối cùng.

Ong Trời ơi. Ông bà chủ ơi. Chúng tôi xin phép được reset CPU.

– Ây da. Xin lỗi Bảo bối. Hì hì.

– Dìu em. Em đi không nổi nữa.

Kim Huệ và Hồng Quân lập tức hộc máu tại chỗ.

Thiếu gia cũng không còn gì để nói nữa rồi.

Hai cái người này. Thật là…

– Thiếu gia. Để tôi ạh. Thiếu gia cứ đi trước đi. Bài sát hạch có lẽ sẽ tốn nhiều thời gian đấy ạh.

– Vâng. Vậy phiền chị.

– Không phiền. Thiếu gia không cần câu nệ như vậy.

Kim Huệ tiến lên đỡ Bích Diệp đang mềm nhũn trong ngực Thành Lâm. Cậu cũng gật đầu nhẹ đáp lễ rồi bước nhanh theo sau Hồng Quân.

– Cục cưng. Cố lên nhé. Hi hi.

– Anh biết rồi.

– Thưa tiểu thư. Đi bên này ạh.

– Chị vừa cười tôi đúng không?

– Tuyệt đối không có chuyện đó ạh.

– Hừ. Tôi nhìn thấy hết rồi đấy nhé. Cả anh Quân kia nữa.

– Quả thực là không có ai cười ạh.

– Đừng có xạo. Trừ lương. Nhất định phải trừ lương.

Bích Diệp run chân từng bước một chậm rãi đi về phía văn phòng Hiệu trưởng.

Còn Thành Lâm mặt gần như không có biểu hiện gì, tiền đến khu phòng thi sát hạch văn hóa.

Gương mặt điển trai ấy bất giác nở một nụ cười rất nhẹ. Nhưng nụ cười ấy lại khiến cho trái tim một vài nữ sinh hiếu kỳ, đang nhìn ra bên ngoài trở nên lạc nhịp.

*********

Bên rìa bờ sông, ranh giới giữa trung tâm thủ đô và vùng ngoại ô.

Mặc dù là thủ đô, vấn đề quy hoạch gần như triệt để, thì vẫn có một vài khu vực bất động sản vẫn chưa được đưa vào hoạt động.

Các dự án ma, các dự án khống hoặc thậm chí các dự án không khả thi chỉ đưa ra nhằm mục đích thu hút tiền đầu tư, vay vốn ngân hàng rồi sau đó biến mất.

Nơi này cũng là một khu giống như vậy.

Cả một vùng bãi ven sông rộng lớn, cỏ cây mọc um tùm, cao hơn cả đầu người. Đứng từ đây, nhìn sang phía bên kia sông là phố thị phồn hoa. Hai hình ảnh trái ngược nhau hoàn toàn.

Lão Tứ trầm mặc phóng tầm mắt về phía toà nhà cao ngất. Đã rất lâu rồi, lão mới lại nhìn thấy cảnh tượng như thế này.

Không có mấy ai biết thân phận thật sự của lão. Chỉ biết rằng, 16 năm trước lão xuất hiện ở bản làng kia và gắn bó cho đến trước thời điểm rời làng.

Chuyến đi này, có lẽ sẽ không còn trở về nơi hẻo lánh kia nữa.

Lão tự lầm bầm một mình rồi lại tiếp tục nhìn về phía xa xăm. Trong đầu lão lúc này, chẳng rõ những suy nghĩ là gì.

Những hình ảnh đan xen liên tục, từ quá khứ cho đến hiện tại. Và rồi bất chợt, hình ảnh của Hồng Nhung và Thành Lâm hiện ra như lấn át những thứ còn lại.

Nhớ đến gương mặt điềm tĩnh đến kỳ lạ nhưng vẫn còn một chút non nớt của Thành Lâm, lão nhíu mày một chút, rồi một cảm giác uất hận lan tỏa mạnh mẽ.

Hừ. Thằng ranh con. Cho dù bối cảnh của mày có lớn đến đâu, thì cũng đừng rơi vào tay tao thêm một lần nữa.

Xen kẽ với đó là gương mặt xinh đẹp như thiên thần của Hồng Nhung, cùng với thân thể hoàn mỹ không tì vết và lỗ lồn hút hồn suýt chút nữa lão đã địt được, nếu như không có sự xuất hiện của đám người phiền phức kia.

Tại sao một người phụ nữ như vậy lại xuất hiện giữa núi rừng? Ngoại hình của cô ngay cả khi xuất hiện ở thủ đô cũng là một tồn tại quá ư là xuất chúng, vậy mà người phụ nữ này lại có thể tồn tại nơi rừng thiêng nước độc.

– Lão Tứ. Bây giờ chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?

– Đừng vội. Nơi này không thể hành động lỗ mãng được.

– Vậy thì lão có kế hoạch gì chưa?

– Tao biết, chúng mày đang lo lắng. Tình thế hiện tại đã có thay đổi rồi. Chúng ta không chỉ phải tìm hai đứa kia, mà có lẽ sẽ phải đối diện với thế lực đấy. Tiện thể, tao cũng có một số công việc cần phải giải quyết nữa.

– Ý lão là, đằng sau hai đứa nó không chỉ là một gia đình giàu có, thậm chí có cả một lực lượng đằng sau nữa?

– Có lẽ vậy. Một thế lực mà tao có cảm giác rất quen thuộc.

– Lão đã từng đụng độ trong quá khứ sao?

– Không hẳn là như thế. Nhưng cứ cũng có thể coi như thế.

– Lực lượng của chúng ta bây giờ quá ít. Phải làm sao đây?

– Hừ. Cứ bình tĩnh. Tao sẽ tìm thêm viện trợ.

– Lão sẽ lộ diện?

– Có lẽ phải vậy. Chúng ta có thể vẫn chưa bị phát hiện khi giả dạng là dân bản, nhưng có lẽ thân phận này không còn dùng được nữa rồi.

– Vậy còn đám người ở bản kia?

– Cứ để chúng canh gác kho báu ở đó đi. Thứ đó chúng ta vẫn cần. Chúng là thổ địa ở đó mà.

– Cũng phải. Khà khà khà.

– Biết vậy không nên bán mấy con điếm sớm, mà lại còn bán rẻ như cho nữa. Bây giờ lại thấy ngứa ngáy rồi.

– Hừ. Bọn điếm ấy hết tác dụng rồi. Hơn nữa mang theo chúng sẽ gây chú ý quá lớn.

– Ở đây thật nhàm chán. Thứ gì cũng phải cẩn trọng. Thật là không thoải mái chút nào.

– Sớm thôi. Chúng ta sẽ rời khỏi đây sau khi tạo xong việc.

Bên cạnh lão Tứ là ba kẻ khác trong đám người. Bốn người này luôn rất ít nói, hay nói đúng hơn là chúng không để lộ bản thân quá nhiều trong những năm qua.

Lão Tứ nhìn lại mấy người khác trong lều cỏ tạm bợ, rồi thở ra một hơi. Cả một đám người, nhưng hiện tại chỉ còn chưa đến chục người.

Một vài kẻ hiếu kỳ, đã không chịu đựng được cám dỗ của phố thị mà tản đi lang bạt. Lão Tứ cũng không ngăn cản, bởi lẽ những kẻ đó là dân bản thực sự.

Nơi này thực sự rộng lớn, có lẽ chúng sẽ tự biết cách sinh tồn mà thôi.

*********

Đã mấy ngày liền Thành Lâm không đến thăm Hồng Nhung, cơ bản là vì phải chuẩn bị cho lần sát hạch này. Hồng Nhung biết, nhưng vẫn không ngăn được một chút trống trải trong tim.

Một người luôn được ăn uống đầy đủ, bây giờ lại phải nhịn quả thật vô cùng khó chịu.

Hồng Nhung cũng như vậy.

Hiện tại, cả người bứt rứt không tài nào vơi hết. Cô đã nhịn được gần hai ngày, nhưng cuối cùng vẫn là quá ngứa ngáy mà thủ dâm vì thèm khát.

Nằm vật trên giường thở gấp, thân thể ngọc ngà không mảnh vải che thân khẽ rung nhẹ theo từng nhịp thở. Hai bầu vú căng mọng vẫn dựng lên ngạo nghễ chứ không hề chảy xệ ra xung quanh.

Cô vừa phải cố gắng rất nhiều mới tự mình đạt được chút khoái cảm. Hiển nhiên, so với việc bị Thành Lâm địt đến kiệt quệ, thì tự thủ dâm đã không thể làm cô hài lòng.

Chẹp chẹp miệng, Hồng Nhung lăn qua lăn lại trên giường để xua đi nỗi nhớ mong da diết. Cô đã thử rất nhiều cách, nhưng cái cảm giác như kiến bò khiến cô vô cùng bứt rứt.

– Haiz. Không thấy đủ gì cả.

– Chị…chị vẫn chưa thấy thoải mái sao?

– Hức. Chị khó chịu lắm.

– Thiếu gia mấy ngày nay rất bận.

– Chị biết chứ. Nhưng mà chị thật sự rất nhớ anh ấy.

– Chị…chị thật sự không muốn về biệt thự chính sao?

– Chị muốn chứ. Nhưng mà nơi đó chị không hợp lắm. Chị luôn cảm thấy ngột ngạt, mặc dù biệt chính rất rộng rãi.

– Chị. Khi…khi…địt sướng như vậy ạh?

– Em chưa trải qua nên có lẽ không thể hiểu được đâu. Em vẫn còn nhỏ mà. Đừng nên tò mò quá, không tốt đâu bé ạh.

– Thiếu…thiếu gia cũng bằng tuổi em. Vậy mà…

– Hì hì. Nhưng anh ấy là đàn ông. Hơn nữa, anh ấy dường như phát triển sớm hơn tuổi của anh ấy.

– Em…em cũng không còn nhỏ nữa. Em thật ra cũng muốn…thử một chút. Nhưng mà…có lẽ sẽ…

Thanh Loan giờ đây đã không còn lạ gì việc Hồng Nhung trần truồng thủ dâm nữa. Bởi lẽ, chính Thanh Loan lúc này cũng đang trần truồng nằm bên cạnh Hồng Nhung.

Kể từ sau hôm bị Hồng Nhung đè ra “hiếp” không thương tiếc kia. Cô đã dần dần chấp nhận bản tính dâm đãng của bản thân mình.

Hồng Nhung biết Thanh Loan vẫn còn trinh, vậy nên cũng không làm những việc đi quá xa.

Thực ra, Hồng Nhung vốn chỉ định trêu ghẹo Thanh Loan một chút. Nhưng cô hoàn toàn không hay biết, điều đó đã khiến ngọn lửa trong lòng Thanh Loan bừng cháy dữ dội. Và hiện tại, đã hoàn toàn sống thật với chính mình.

Chỉ là, Thanh Loan vẫn chưa tìm được người có thể giúp mình khai mở bản thân. Hay có thể nói rằng, Thanh Loan đang bế tắc trong việc lựa chọn, bởi lẽ hình mẫu mà cô hướng đến có vẻ như quá xa vời.

Trong tâm trí Thanh Loan, hình mẫu ấý hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ. Cô biết rằng điều đó là không thể, nhưng vẫn không ngăn được trái tim mình khắc ghi bóng hình ấy trong tim.

Hình bóng đó chính là cảnh Thành Luân địt Hồng Nhung suýt ngất trên bàn trà.

Hồng Nhung có lẽ đã đoán ra được tâm tư của cô hầu gái nhỏ. Nhưng thật sự, cô không thể giúp đỡ cô gái này được.

Thành Lâm thật sự là hình mẫu quá tuyệt vời. Đẹp trai, chững chạc lại rất mạnh mẽ. Bỏ qua gia thế, thì những điều còn lại đã là quá đủ để các cô gái nhỏ trao gửi niềm tin.

Hồng Nhung không phải là người ham mê vật chất, cô gần như thờ ơ với những thứ này. Bởi lẽ chính Tuyết Mai và Mạnh Hùng thậm chí đã ép cô phải nhận thẻ đen, thế nhưng cái thẻ xấu số kia vẫn chỉ nằm im trong két sắt chứ chưa có dịp thể hiện bản thân.

Đối với Hồng Nhung, kể cả Thành Lâm không trở về thủ đô, cô vẫn sẵn sàng đi theo cậu đến cùng trời cuối đất. Cô chỉ có mong muốn là được ở bên cạnh người đàn ông mà cô đã dành trọn niềm tin. Đừng nói là khó khăn, ngay cả sinh mạng cô cũng đã sẵn sàng giao ra dành cho cậu.

– Haiz. Cô bé. Có lẽ việc này chị không thể giúp em được.

– Vâng. Em biết chứ ạh. Cho dù chị thật sự muốn giúp, thì em cũng không giám nhận đâu. Thiếu gia, thật sự là rất xa vời với em.

Hồng Nhung vỗ về an ủi Thanh Loan. Thực ra, bản thân là phụ nữ, thế nên cô cũng có chút ích kỷ. Đặc biệt là những việc liên quan đến Thành Lâm như vậy.

Bích Diệp có lẽ là trường hợp đặc biệt mà cô có thể mở lòng. Thời gian mới về thủ đô, cô và Bích Diệp thật sự rất thân thiết. Trải qua thời gian, hiện tại có thể nói mối liên hệ này đã vô cùng bền chặt. Vừa là chị em, vừa là vì người đàn ông của cả hai.

– Chị…ối. Mù mắt em rồi.

– Thu Thủy. Cái tay của em kìa. Lại còn nói mù mắt cái gì chứ?

– Hí hí hí. Chị mà cứ như vậy là mù mắt em thật đấy.

Thu Thủy vừa che mặt, vừa hỉ hả nói cười với Hồng Nhung. Bàn tay che mặt, nhưng các ngón tay xoè rộng, gương mặt bầu bĩnh gần như hiện thị toàn bộ.

Thu Thủy là một trong số các hầu gái ở đây. Cô hơn Thanh Loan một tuổi, cao ngang Thanh Loan nhưng có thịt hơn.

Cô có gương mặt tròn, má bánh bao, đôi mắt to tròn lấp lánh, làn da trắng sáng. Hai bầu vú khá lớn, eo không quá lớn, hai mông cong mẩy núng nính.

Có thể nói, Thu Thủy là một chuppy rất vừa tầm. Không béo và hiển nhiên là không gầy.

– Sao? Em cũng không muốn giống như Thanh Loan hử? Hì hì. Chị rất sẵn lòng.

– Áhhh…em xin chị…tha cho em đi mà…em không muốn đâu ạh.

Hồng Nhung bật dậy, trần truồng nhào đến ôm chặt Thu Thủy. Bầu vú cả hai ép vào nhau, khiến cho ngực áo Thu Thủy căng ra như muốn rách.

– Hửm? Không muốn mà mò vào đây làm gì chứ? Hè hè.

– Thật sự có việc mà chị.

– Có chuyện gì sao?

– Chuyện là…chuyện là…

– Sao lại ấp úng thế kia?

Hồng Nhung nhíu mày nghi hoặc, cô thấy được vẻ bối rối trên gương mặt của Thu Thủy.

– Là…là…người nhà của…của Thanh Loan tìm đến ạh.

– Người nhà…Thanh Loan?

– Vâng ạh.

Thanh Loan nghe vậy bật dậy theo bản năng. Rõ ràng cô dường như đã lờ mờ nhận ra điều gì đó.

– Thanh Loan.

– Em…em…chết rồi. Chắc là bọn họ tìm đến đây thật rồi.

– Sao thế?

– Em…em…trời ơi…

– Chị. Họ nói muốn đưa Thanh Loan về quê, để…để…cưới gả.

– Cái gì? Cưới? Nhưng Thanh Loan nói chỉ 16 tuổi thôi mà.

– Chị…em…ngày mai là em sinh nhật 17 tuổi. Ở quê em, khi tròn 17 tuổi thì có thể kết hôn…

– Những người đó đang ở đâu?

– Họ đang bị chị Dung chặn ở ngoài cổng ạh.

– Nhưng mà…làm sao người nhà của Thanh Loan lại biết mà tìm đến tận nơi này?

– Trước đây…họ đã từng đến một lần để vòi tiền, gã kia…hôm nay lại đến.

– Gã nào?

– Đó…đó là người mà sẽ phải lấy. Gia đình em, trước đây thiếu nợ hắn…mặc dù…mặc dù đã trả hết nợ, nhưng hắn ta không buông tha cho gia đình em.

– Tại sao không báo công an?

– Có báo rồi ạh. Nhưng hắn ta là du côn, hơn nữa…hơn nữa…hắn hứa…nếu cưới được em, sẽ cho bố mẹ em một khoản tiền, bố mẹ em đã…hức…hức…

– Không sao. Chúng ta ra xem thử.

Hồng Nhung mặc vội bộ váy ngủ vào người, trời vào thu se lạnh nên cô mặc kèm theo một chiếc áo khoác mỏng. Cô vốn định mặc quần áo tử tế, nhưng tình hình đã rất cấp bách.

Thanh Loan cũng vội vàng mặc lại bộ trang phục hầu gái, nhưng cô đã kịp đồ lót vào rồi chạy đuổi theo Hồng Nhung ra ngoài cổng.

– Các người, mau giao con gái tôi ra đây. Chúng tôi là bố mẹ nó.

– Các vị bình tĩnh. Chúng tôi cần hỏi ý kiến của chủ nhân nơi đây. Chúng tôi cũng chỉ là người làm thuê mà thôi.

– Vậy thì mau gọi người.

– Nhanh lên. Tao rất bận. Giao vợ tao ra đây. Nếu không thì…

– Có chuyện gì ở đây thế?

Thanh âm dịu dàng ngọt ngào vang lên ngay phía sau lưng Thùy Dung, khiến cho tất cả đều phải nhìn về phía âm thanh.

Gã du côn, được Thanh Loan gọi là chồng tương lai kia vẫn đang gân cổ lên gào thét thì bỗng dưng im bặt như bị bóp cổ.

Bởi lẽ, Hồng Nhung đã xuất hiện.

Thế nhưng, bởi vì vội vàng nên cô chạy thay vì đi bình thường. Điều trớ trêu là, cô quá vội vã mà không mặc đồ lót, bộ quần áo ngủ lại quá mỏng lại bó sát, làm cho lớp vải dính chặt vào da thịt, làm cho thân thể ngọc ngà hiện ra gần như rõ ràng, giống như cô đang khoả thân chứ không phải mặc quần áo ngủ.

Mặc dù có áo khoác nhưng, khi chạy vạt áo tung bay nêm gần như không hề có tác dụng.

Khi chạy, hai bầu vú căng mọng tưng nảy liên tục, núm vú cứng ngắc hiện lên sau lớp vải mỏng. Quần lụa in chặt vào háng làm nổi lên mu lồn múp míp.

Gã du côn trố mắt nhìn chằm chằm vào thân thể kiều diễm kia, ánh mắt dán chặt vào hai bầu vú to đến nghẹt thở đang rung lắc liên hồi.

Đũng quần gã phồng lên nhanh chóng. Gương mặt tuyệt mĩ, vóc dáng hoàn hảo. Địt vào sướng phải biết. Gã du côn liếm môi rồi bất giác nuốt một ngụm nước bọt.

Bố Thanh Loan đương nhiên nhìn thấy, nhưng ông ta ngại vợ đang ở bên cạnh nên không giám xỗ xàng nhìn Hồng Nhung.

– Các người là người nhà của Thanh Loan sao?

– Cô là chủ ở đây?

– Đúng. Các người muốn tìm Thanh Loan?

– Đúng thế. Chúng tôi đến để đòi người. Hai gia đình đã định hôn ước, bây giờ cần cô dâu phải trở về quê để thực hiện.

– Đúng…đúng thế. Cần…cần phải về quê…

Gã du côn vừa nói vừa nhìn Hồng Nhung, ánh mắt cháy bỏng như muốn xé rách bộ đồ mỏng manh kia ra ngay lập tức.

Thuỳ Dung vãn luôn quan sát gã du côn nên dễ dàng phát hiện ra ánh mắt kia. Cô nhanh chóng bước lệch một bước nhỏ, vừa vặn che chắn trước mặt Hồng Nhung.

Hồng Nhung cũng phát hiện ra ánh mắt của gã, lại sực nhớ ra tình trạng của bản thân. Nhìn thấy hành động của Thùy Dung, cô vội vàng quay người, nấp sau lưng quản gia kéo hai mép áo, đóng cúc lại rồi buộc dây đai áo.

Đây vốn dĩ là áo Jacket của Thành Lâm, nó khá dài nên đã che lấp hoàn toàn thân thể Hồng Nhung. Mặc dù hơi rộng, nhưng khi buộc đai lưng lại, bầu vú to lớn vẫn ẩn hiện ra rất rõ nét.

– Thanh Loan. Cô muốn trốn tránh sao? Bố mẹ cô đang ở đây này.

– Thanh Loan. Mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi. Mau về quê thôi con.

– Tôi không về. Các người thật quá đáng. Tôi đã trả hết nợ nần rồi còn gì nữa.

– Hừ. Chút tiền đó ông đây không quan tâm. Nhưng bố mẹ cô đã hứa gả cô cho tôi rồi. Không thể nuốt lời được.

– Thanh Loan àh. Sính lễ chúng ta đã nhận đầy đủ rồi…

– Các người im đi. Bố mẹ. Các người ép tôi quá rồi đấy. Tôi không có ở nhà thì nhận sính lễ các gì chứ? Các người nhận sính lễ thì các người đi mà cưới hắn ta.

– Con ranh. Mày ăn nói với bố mẹ thế àh? Mày có còn coi chúng tao là bố mẹ không? Cút về nhà cho tao.

– Từ khi tôi trả hết nợ nần cho các người, tôi đã không còn là con của các người nữa rồi. Bao nhiêu tiền đấy đã đủ để trả hết mọi tình nghĩa rồi.

– Con đĩ. Mày còn giám già mồm àh? Cút ra đây cho tao.

– Thằng chó. Mày là cái thá gì mà gọi tao là đĩ.

– Con đĩ này. Địt mẹ mày. Con đĩ. Đáng lẽ tao phải địt nát lồn ra từ hai năm trước mới phải.

– Thằng mặt lồn. Máy đéo có tư cách đấy đâu.

– Ah. Con đĩ này. Địt mẹ mày. Con đĩ. Địt mẹ mày.

– Thằng Hải. Phá cửa cho tao.

Bố mẹ Thanh Loan tuy rất khó chịu khi Hải chửi con gái ngay trước mặt mình, nhưng ngại gã là du côn, hơn nữa cũng đang rất nóng mắt với Thanh Loan nên tạm thời không để ý.

Rầm…rầm…boong…boong…ầm…

Hải lao vào đạp cổng. Tuy cổng làm khá chắc chắn, nhưng lại không xây to. Gã rất to con, sức lực cũng rất lớn, lại có bố Thanh Loan hỗ trợ. Cánh cổng cuối cùng cũng không chịu nổi mà bung chốt, đổ ầm xuống đất.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...