Mẹ Là Bồn Chứa Tinh Siêu Phẩm
Chương 26 : Bích Diệp làm nũng.
– Đấy đấy. Lại dâm dê rồi đấy.
– Hì hì. Kể đi chị.
– Chả có gì nói cả. Thì địt nhau như mình địt nhau thôi.
– Buồi ba to không?
– Hứ. Biến thái vừa thôi. Chị nhìn thấy thì chạy luôn. Ai mà chú ý cơ chứ. Xấu hổ chết đi được.
– Chị rõ ràng nứng lồn còn gì? Nước đây kia thây.
– Thì cũng chút chút. Ai bảo vừa rồi liếm lồn chị cơ chứ? Nhìn thấy là nứng lên chứ có gì đâu. Cấm không được nghĩ bậy. Ba mẹ mình đấy.
– Thế cho em địt đi.
– Vớ vẩn nào. Xuống ăn cơm. Ngoan. Chiều nay lên trường khảo sát đánh giá. Nếu…
– Nếu gì?
– Nếu làm tốt, chị…chị…sẽ có thưởng cho em.
– Thật không?
– Thật. Chị hứa. Còn giờ thì xuống ăn cơm. Khẩn trương.
******
Bữa cơm diễn ra trong không khí vô cùng quái dị.
Trong khi Mạnh Hùng thì thản nhiên ăn cơm, Tuyết Mai cũng có chút ngượng ngùng vì chuyện xảy ra khi nãy.
Còn Bích Diệp thì cúi gằm mặt xuống, cố gắng ăn cơm thật nhanh. Chưa bao giờ cô lại thấy xấu hổ như lúc này.
Còn chưa hết ngượng vì mẹ phát hiện ra mình mất trinh, lại nhìn thấy cảnh ba mẹ ân ái cho nên cô vô cùng bối rối.
Thành Lâm phải cắn răng nhẫn nhịn, làm như không có chuyện gì xảy ra, bở vì ở phía dưới gầm bàn, Bích Diệp liên tục đạp lên mu bàn chân của cậu như đang trút giận.
Tuyết Mai sau một thoáng ngập ngừng thì đã trở lại bình thường. Bà lại tiếp tục ngó nghiêng.
Tuyết Mai càng ngó nghiêng thì Bích Diệp lại càng xấu hổ. Mặt cứ nóng rần rần rồi đỏ lên không thể kiềm chế được.
Nhìn thấy mặt con gái đỏ chót, Tuyết Mai lại càng vui vẻ. Cuối cùng, vì không thể chịu đựng thêm được nữa, Bích Diệp…bỏ của chạy lấy người.
Mạnh Hùng khoé miệng giật giật không thôi. Một người vốn điềm đạm như ông cũng không chịu nổi tính cù nhây của vợ.
Nếu không phải vẫn còn Thành Lâm ở đây, sợ rằng Tuyết Mai chắc chắn đã bị chồng vác lên phòng trừng phạt ngay lập tức rồi.
Thành Lâm thì mặt mày méo xệch. Anh có thể khẳng định, chuyến này không chết cũng tàn phế dưới tay của Bích Diệp.
Và đúng như Thành Lâm dự đoán.
Cậu vừa về đến phòng, Bích Diệp đã lao đến cắn xé cậu điên cuồng. Hết cào cấu, đấm đá, thậm chí còn dùng cả hàm răng ngoạm lên người cậu.
-Ui da. Đau. Đau. Em xin chị đấy.
– Tức chết chị mất thôi. Tất cả là tại em hết. Chị không muốn sống nữa rồi. Hức. Hức.
– Có phải lỗi tại em đâu. Em đã làm gì đâu chứ?
– Vẫn còn cãi. Địt nát lồn người ta ra mà vẫn kêu không làm gì.
– Chị dụ dỗ em còn gì.
– Chị…chị…hức…hức…
– Thôi. Em thương. Em xin. Em xin.
– Mẹ cứ như vậy thì chị biết sống sao được chứ. Hu hu hu.
– Mà sao chị lại hay đỏ mặt thế?
– Ai mà biết được chứ. Không hiểu sao, chỉ nhìn thấy mẹ thôi là chị đỏ mặt rồi. Tức quá mà.
– Hi hi. Hay để em giúp chị nhá.
– Giúp kiểu gì? Chị còn…ưhm…ưh…
Chưa kịp nói xong thì đã bị Thành Lâm vật ngửa ra giường hôn tới tấp.
Bích Diệp cáu tiết đấm thùm thụp vào lưng Thành Lâm. Nhưng vẫn há miệng, thè lưỡi ra quấn lấy cái lưỡi hư hỏng kia một cách vô thức.
Thành Lâm quen tay hay việc, bàn tay to lớn đã luồn vào trong áo Bích Diệp, cởi khuy áo lót ở đằng trước rồi nhào nặn hai bầu vú căng mọng.
– Ưhm…ưhm…ưh…ưh…
– Hộc…đồ xấu xa…đừng mà…bực quá cơ…ahh…chị đang nghiêm túc
mà…ưhh…bóp…bóp vú chị…ahh…
– Đỡ đỏ mặt chưa?
– Ahhh…ưhhh…đáng ghét…cắn nhẹ
thôi…ahhh…đau chị…
Không đến ba phút, Bích Diệp đã gần như mềm nhũn dưới bàn tay của Thành Lâm.
Thành Lâm đã lột được áo thun của Bích Diệp ra, hai tay bóp mạnh hai bầu vú to lớn, hai ngón trỏ khều gẩy hai núm vú lồi hẳn
lên. Miệng há to ngoạm lấy một bên bầu vú, bên còn lại bị nắn bóp đến biến dạng.
Đầu lưỡi uốn lượn đảo quanh liên tục, hàm răng nhẹ nhàng nhay cắn núm vú dựng đứng. Rồi lại đổi sang bên kia tiếp tục.
Bích Diệp nhắm mắt thở hồng hộc, hai nắm đấm nhỏ đã không còn nệm xuống lưng Thành Lâm nữa, mà chuyển sang một tay ôm cổ, một tay luồn vào tóc cậu ấn vào bầu vú to lớn của mình.
Lưng cong như con tôm, ngực ưỡn lên để Thành Lâm có thể bóp vú mình mạnh hơn, đồng thời cũng ép chặt bầu vú còn lại vào cái miệng đang không ngừng ngoạm cắn.
– Ưhm…ahhh…đồ mất nết…chỉ giỏi bắt nạt chị…ưhhh…cắn đi…cắn nát vú chị đi…ahhh…
– Chị. Hay thôi dừng lại nhé. Chiều còn lên trường mà.
– Thôi cái gì mà thôi…bú vú người ta cho đã…cắn vú cho đã…xong kêu thôi…
– Thế giờ làm gì? Hì hì hì.
– Địt chị đi…chứ còn làm gì nữa?
– Thế còn…
– Đã bảo địt thì địt đi. Nói nhiều.
Xoạttt……ahhhhh……
Thành Lâm cười nham nhở, quần đùi của Bích Diệp bị lột ra khỏi người.
Mắt Thành Lâm nhìn chằm chằm vào háng Bích Diệp.
Trên người Bích Diệp giờ chỉ còn cái áo lót bung khuy và cái quần lót ren nhỏ xíu.
Chiếc quần lót phía trước chỉ che được một nửa mu lồn múp míp, đáy quần lót là một sợi dây nhỏ bé nằm lọt thỏm vào giữa hai mép thịt phấn nộm.
Bích Diệp đôi mắt ầng ậng nuớc ngước nhìn Thành Lâm.
Cô đã hoàn toàn bị dục vọng che mờ lí trí.
Lúc này, cô chỉ muốn bị em trai cắm buồi vào, mạnh mẽ địt lỗ lồn đang ngứa ngáy. Mặc kệ chiều nay ra sao, cô đã nứng phát điên rồi.
– Sao? Còn nhìn cái gì? Buồi đâu? Móc ra đi. Lồn đây này.
– Đúng là con đĩ mà.
– Uh. Đĩ đấy. Đĩ thì làm sao?
Bích Diệp hất cằm vênh mặt lên, hai chân gập lại kéo lên thành chữ M, banh rộng hai đùi như khiêu khích Thành Lâm.
Bẹp…bẹp…bẹp…ưhm…ưhh…
Bích Diệp cắn môi rên khẽ. Một bên tay mềm mại đưa xuống vạch đáy quần lót sang một bên, bàn tay còn lại vỗ vào miệng lồn múp thịt đang sưng lên vì nứng.
Dâm thủy nhanh chóng rỉ rả, rồi bị hành động vỗ vỗ của Bích Diệp làm nước nhờn bắn tung tóe ra khắp háng.
Hai bầu vú to lớn sóng sánh liên tục theo cử động của thân thể. Càng nhìn càng thấy nứng.
Lúc này, đừng nói là Thành Lâm, bất cứ thằng đàn ông nào nhìn thấy hành động lớn mật của Bích Diệp, khẳng định đầu sẽ bốc khói.
– Xem ra. Lại phải địt con đĩ này rồi ha.
– Còn không mau cắm buồi vào đi. Cứ nói mãi.
– Con đĩ này. Càng ngày càng đĩ.
– Còn không địt, nói nữa là cho thằng khác cắm buồi vào đấy nha.
-Con đĩ này. Quá là lớn gan rồi.
Phụttttttt……ahhhhh……
Thành Lâm nghiến răng ken két, tụt quần ra, quỳ xuống dưới háng Bích Diệp.
Một tay ấn mạnh đùi Bích Diệp xuống dưới đệm, tay kia cầm gậy thịt tọng thẳng vào lỗ lồn hư đốn kia.
Động tác nhanh đến mức, Bích Diệp khoái chí cười rung cả người. Giờ phút này, chỉ cần được Thành Lâm địt, Bích Diệp sẽ chẳng thèm để ý đến bất cứ thứ gì nữa.
– Ahhh…sướng…sướng quá…sướng lồn quá…ahhh…buồi to…địt thật là
sướng…ahhh…
– Con đĩ này. Con đĩ này. Con đĩ này.
-Ahhh…ha…ha…địt đi…địt con đĩ này đi…ahhh…địt mạnh lên…ahh…
-Con đĩ. Địt chết con đĩ. Con đĩ.
– Ahhh…ưhhh…địt chết con đĩ…địt chết con đĩ này đi…ahhh…sướng…
Thanh Lam nhoài người lên trên, hai tay tóm lấy hai bầu vú to lớn đang vung vẩy nghiến răng bóp mạnh, eo ếch uốn lượn những phát địt mạnh mẽ liên tục đóng lút cán vào lỗ lồn dâm đãng.
Bạch…bạch…bạch…
Hự…ưh…hự…ah…hự…ưh…
-Con đĩ này. Địt chết con đĩ. Con đĩ.
– Ahhh…sướng quá…địt…địt…con
đĩ…ahhh… nát lồn…roi…ahhh…
– Nát đi. Chết đi. Con đĩ. Con đĩ.
Bích Diệp miệng há to vừa rên rỉ, vừa hít thở gấp gáp. Vách thịt co rút siết chặt lấy gậy thịt đang toàn lực thọc vào của Thành Lâm.
Thân thể Bích Diệp lắc lư dao động, du lên rồi lại bị kéo về. Hai tay mềm mại túm lấy ga giường để không bị Thành Lâm đẩy bay đi.
Mỗi khi Thành Lâm cong người lấy đà, thì Bích Diệp cũng ghì lấy ga giường kéo người xuống. Hông mềm hơi ưỡn lên phối hợp với động tác thúc tới, làm cho lực địt mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Bạch…bạch…bạch…
Hự…ah…hự…ah…hự…ưh…
Dâm thủy túa ra như thác đổ, nước dâm trong lỗ lồn bôi trơn thân gậy, làm cho xúc xích to lớn kia thoải mái cày xới mà không lo bị khô rát.
Miệng lồn căng ra, hai mép thịt béo múp ôm chặt lấy dương vật to dài, gân guốc. Đầu khấc nhằm thẳng hoa tâm mà đâm tới, cắm xuyên qua hoa tâm vào trong tử cung.
– Ahhh…thốn lắm…chị khó chịu
quá…ahhh…buồi dài quá…to
quá…ahhh…chết mất…
– Ai bảo thích địt mạnh…cho chết….con đĩ nứng lồn này… chết đi…con đĩ…
– Ahhh…sâu quá… rồi…ahh…chị xin em…nhẹ chút…ahhh…chậm chút…
– Nhẹ…nhẹ này…chậm này…chết
đi…con đĩ…
– Ahhhhh…ốhhhhh…chị…chị…ahh…
Bạch…bạch…bạch…
Phócccccc…
ÁHHHHH…
Thành Lâm hơi thở cũng đã bắt đầu dồn dập, nhưng nhận thấy Bích Diệp đã tới đích, cậu địt thật mạnh mấy phát rồi giật buồi ra khỏi lỗ lồn Bích Diệp.
Bích Diệp run rẩy gồng mình, rồi co giật. Hông mềm hẩy hẩy lên liên tục.
Một dòng nước trắng nhạt tuôn trào, phun thẳng ra ngoài tưới lên bụng Thành Lâm.
Cơ bụng sáu múi nổi lên cuồn cuộn ướt nhẹp nước nhờn, dâm dịch đập vào bụng cậu rồi văng tung tóe ra xung quanh, thậm chí bắn ngược trở lại bụng, háng và đùi Bích Diệp.
– Hộc…hộc…sướng quá… không chịu nổi…chị chịu thua…hộc…
– Hửm? Em còn chưa bắn tinh đâu nhé.
– Hộc…thôi…để dành đi mà… chiều chị có quà cho em…hộc…
– Không phải nói làm tốt mới có quà sao?
– Chị tin. Em trai chị làm được. Tha cho chị nhá. Hi hi hi. Đi mà.
– Thế em làm sao bây giờ? Đang
trướng lắm đây này. Từ sáng đến giờ hai lần rồi đấy.
– Nhịn đi mờ. Chiều chị tặng quà lớn cho. Hi hi hi.
Bích Diệp bật dậy ôm lấy cổ Thành
Lâm, bầu vú căng mọng liên tục vung vẩy cọ xát vào ngực cậu, vừa hôn hít, vừa làm nũng.
Thành Lâm đột nhiên cảm thấy vô
cùng quen thuộc.
Cái kiểu làm nũng này rất giống với Hồng Nhung, độ ngọt không kém hơn là bao. Có cảm giác như cùng một khuôn đúc ra vậy.
Quả thật là cùng một khuôn, bởi lẽ
tuyệt kỹ này chính Hồng Nhung chỉ dạy cho Bích Diệp.
Có đánh chết Thành Lâm cũng sẽ
không nghĩ tới, hai bà vợ tương lai của mình đã sớm thông đồng với nhau rồi.
Không chỉ Thành Lâm mà ngay cả Mạnh Hùng và Tuyết Mai vẫn tưởng rằng cả hai chưa thể nào hoà thuận ngay được, nhưng thực tế cả hai đều đã thẳng thắn trao đổi với nhau cách đây ít ngày thông qua điện thoại, sau khi Bích Diệp bị phá trinh một tuần.
Ban đầu, đúng là cả hai rất khó mở miệng, thế nhưng cái cảnh gần như liệt giường mỗi lần bị Thành Lâm dày vò, khiến cả hai gần như đồng thời nhắn tin liên lạc với đối phương.
Đều là phụ nữ, lại liên quan đến người đàn ông của mình, vậy nên cả hai tìm được tiếng nói chung rất nhanh.
Thậm chí, chính Bích Diệp và Hồng Nhung cũng không thể ngờ rằng, hai người dễ dàng hòa hợp trong vấn đề tưởng chừng như sẽ gây ra những mâu thuẫn này.
Hiện tại, có thể hiểu rằng, cả hai đã sẵn sàng sống chung với nhau, nếu như Thành Lâm muốn gom lại thành một nhà.
Chỉ là, Hồng Nhung thật sự không quá hợp với biệt thự chính, cho nên cô vẫn chần chừ chưa trở về.
Bích Diệp cũng vô cùng đau đầu với vấn đề này. Cô nghĩ nát óc nhưng vẫn chưa tìm ra biện pháp.
Nếu cứ để Thành Lâm chạy qua lại hai nơi quả thật rất bất tiện, thế nhưng cô lại không muốn ép buộc Hồng Nhung.
Dù cho xuất thân của cô tốt hơn, nhưng Bích Diệp cũng hiểu lý lẽ và chấp nhận làm bà hai thay vì cố gắng tranh giành vị trí chính thất.
Điều này chưa chắc đã có lợi, thậm chí có thể cô sẽ mất luôn người đàn ông của mình.
– Sao em thấy cứ sai sai thế nào ấy
nhỉ? Cảm giác như em đang bị dắt mũi vậy.
– Dắt…dắt mũi gì chứ?
– Kiểu làm nũng này rất quen nha. Chị với Hồng Nhung……
– Nào. Lại nghĩ gì đấy. Chị với chị
Nhung làm sao?
– Hai người…
– Ờh thì…đằng nào cũng sẽ về một
nhà…cho nên…nên là…
– Áh àh. Hoá ra là thông đồng với nhau. Tốt. Tốt lắm.
– He he he…lêu…lêu…lêu…
Thành Lâm chợt hiểu ra mọi chuyện, đang muốn tóm Bích Diệp để trừng phạt, nhưng Bích Diệp đã nhanh chân chạy mất vào nhà tắm chốt cửa bên trong.
Thành Lâm cười ngây ngốc. Cậu đang đau đầu vì việc này, ấy vậy mà mọi chuyện đã được giải quyết từ lúc nào cậu cũng không hay biết.
Trong nhà tắm, Bích Diệp vừa líu lo hát hò, vừa tắm rửa sạch sẽ. Còn ở bên ngoài Thành Lâm mặt ngắn tũn vì chưng hửng.
Hay lắm. Bà cả. Giám lừa cả chồng dạy hư bà hai. Phải phạt. Nhất định phải phạt.
Và ở trang viên nào đó nơi ngoại ô:
– Hắt xì. Quái lạ. Ai nhắc đến mình nhỉ. Thành Lâm chăng? Kệ đi. Nào, Thanh Loan. Lại đây với chị nhanh lên. Hi hi hi.
– Đừng mà…em xin chị đấy…uh…em phát điên lên mất thôi…uhm…
Hồng Nhung đang đè lên người Thanh Loan, vừa nhào nặn hai bầu vú non tơ, vừa gặm cắn núm vú nhỏ xíu, và dĩ nhiên cả hai đều đang trần truồng trên giường trong phòng Thanh Loan.
Điều tệ hại nhất là, phía ngoài cửa phòng đang có mấy cái đầu nấp nom, mà trên khuôn mặt đều là vẻ kinh ngạc, miệng há hốc của cả Thùy Dung lẫn những người hầu gái ở đây.
Xong rồi. Chuyến này thì xong thật rồi. Thiếu gia mà biết thì chết chắc luôn.
*********
Đầu giờ chiều, tại biệt thự chính.
Quản gia, Kim Huệ và lái xe đã đợi sẵn ở truớc cửa biệt thự, bên cạnh chiếc xe Mazda CX-5.
Thật ra, đây là xe Thành Lâm xin ba me cho đi để không gây quá nhiều chú ý. Bởi vì trước đó, ba mẹ đã mua cho cậu một chiếc Phantom hoàn toàn mới.
Khi biết giá trị của chiếc xe, suýt chút nữa cậu đã ném luôn chìa khóa xe vì sợ hãi.
Kim Huệ đã trở về từ mấy ngày trước, trong biệt thự chính có phòng ngủ của cô, nhưng cô chỉ vào để đồ rồi sang bên căn hộ của đội Hắc Hổ vừa để họp đội, vừa đến ở cùng với Cáo cho vui.
Lý do là vì khi nhìn thấy Bích Diệp lần đầu sau hai tháng nghỉ phép, cô suýt chút nữa đập đầu vào tường vì vấp ngã khi mải chú ý đến Bích Diệp.
Cảnh tượng ấy làm cho Bích Diệp
nghiến răng ken két vì xấu hổ.
Khí chất trên người Bích Diệp thay đổi lớn đến mức, ngay cả Kim Huệ cũng phản ứng vô cùng chói mắt.
Một loại khí chất mượt mà, quyến rũ mà chỉ những người phụ nữ chân chính, thường xuyên được đàn ông tưới tắm mới có thể xuất hiện.
Cũng vì vậy mà Kim Huệ phải…bỏ chạy sang ở cùng với Cáo, nếu không chắc chắn sẽ nhận được một trận lôi đình từ Bích Diệp.
Lấy lý do con gái chuẩn bị lâu, nên Bích Diệp đã tống cổ Thành Lâm ra khỏi phòng trong sự ngỡ ngàng của chính Thành Lâm.
– Chỉ là thay quần áo với trang điểm thôi mà. Sao chị lại thế nhỉ? Còn cái gì mà em chưa sờ, chưa nhìn đâu chứ? Hic.
– Biến. Không nói nhiều.
Thành Lâm chỉ còn biết ngậm ngùi quay mông đi xuống truớc.
– Thiếu gia. Mời thiếu gia lên xe.
– Đợi chút. Chị Bích Diệp vẫn chưa
chuẩn bị xong.
– Vâng. Thiếu gia.
Khi nhìn thấy Thành Lâm xuất hiện, cả ba có chút hơi ngỡ ngàng. Nhưng rất nhanh lấy lại tỉnh táo đồng loạt cúi chào.
Thành Lâm cũng mỉm cười nhẹ chào đáp lễ. Hôm nay, cậu mặc một bộ vest ôm dáng, lưng thẳng tắp, cao lớn lại thường xuyên tập luyện nên khi mặc vest body thật sự rất đẹp.
Bên trong là chiếc áo sơ mi trắng, hai cúc trên cùng không cài lại, lấp ló cơ ngực vạm vỡ. Kết hợp với khuôn mặt điển trải kiểu nam tính, mạnh mẽ lại càng thêm cuốn hút.
Hương gỗ thông nhàn nhạt kết hợp bạc hà trên người cậu khiến cho những người xung quanh cảm thấy rất dễ chịu.
Quả thật hôm này nhìn cậu rất khó rời mắt.
Nhìn Thành Lâm rạng rỡ, cả ba người Quản gia, lái xe và Kim Huệ đều cảm khái trong lòng.
Thiếu gia thực sự rất đẹp trai nha. Rất giống với ông chủ lúc còn trẻ.
Cho đến lúc này, Thành Lâm mới có dịp quan sát kỹ người quản gia trước mặt mình.
Từ khi trở về, Thành Lâm chưa tiếp xúc nhiều với vị quản gia này. Phần vì bận, phần vì ông có ý tránh né Thành Lâm.
Quản gia là một người đàn ông đứng tuổi, tên Trung Hiếu khoảng bốn mươi. Gương mặt góc cạnh, dáng người cao lớn, mày rậm mắt sáng. Trên khuôn mặt luôn giữ vẻ nghiêm túc và điềm tĩnh, càng làm cho ông thêm phần uy nghiêm.
Cũng chính vì vậy, mà quản gia luôn cố gắng ít xuất hiện trước mặt Thành Lâm vì lo sợ sẽ tạo ra ác cảm không cần thiết.
Lái xe trẻ hơn một chút, ngoài ba mươi, tên Hồng Quân đã từng nhiều lần đưa đón Thành Lâm. Tính cách cũng niềm nở hơn quản gia không ít.
– Ây da. Hôm nay, chị gái của em thật là xinh đẹp.
– Hừ. Đừng có mà cạnh khoé chị.
– Có đâu mà. Hôm nay chị đẹp thật sự ấy. Em không khen lấy lòng đâu.
– Hừ. Tạm thời tin em. Mà hôm nay em trai nhìn bảnh ha. Thế này mới xứng đáng đi cạnh chị chứ. Hi hi hi.
Nói thì vậy, nhưng Bích Diệp đôi mắt sáng rực đã dính chặt lấy em trai. Hai bầu vú căng mọng dán vào cánh tay của Thành Lâm lắc lư qua lại.
Bộ dạng này hẳn không cần phải nói thêm bất cứ điều gì nữa.
Bích Diệp hôm nay mặc một bộ váy đơn giản màu trắng, không quá mỏng ôm sát cơ thể, dài qua đầu gối. Hai tay áo hơi phồng lên, kéo dài đến giữa bắp tay.
Hai bầu vú to lớn làm lớp vải trên ngực căng ra như muốn rách. Rất may, loại váy này cổ tròn, ôm sát lên cổ nên không bị lộ ngực.
Cô khá cao nên chỉ chọn một đôi hài bệt đế thấp cùng màu với váy. Lại thêm mái tóc búi củ hành ở hai bên, nhìn thế nào cũng rất trái ngược với phong cách lạnh lùng mặc vest ôm dáng bình thường cô hay xuất hiện.
Cô rất ít khi dùng túi xách, nên trên tay luôn là một ba lô nhỏ đựng các vật dụng cá nhân mỗi khi ra ngoài.
Đứng cạnh Thành Lâm, nhìn cả hai rất giống một cặp đôi vừa bước ra từ những trang truyện.
Trang điểm nhẹ nhàng, mùi hương hoa hồng thoang thoảng, nụ cười tươi tắn, bonus thêm núm đồng tiền nữa, hình tượng cô em hàng xóm nhà bên hiền thục, dịu dàng đã hoàn toàn đập nát tam quan của không chỉ ba người kia, mà còn của rất nhiều hầu gái trong nhà khi nhìn thấy Bích Diệp bước xuống từ cầu thang lầu hai.
Ngay cả đến người nổi tiếng là không thể hiện qua biểu cảm như quản gia Trung Hiếu, cũng không nhịn được phải khẽ nhếch nhẹ môi, rồi lập tức mím lại để không lộ ra nụ cười.
Kim Huệ thậm chí còn không tin vào mắt mình, đưa tay lên dụi mắt khiến khuôn mặt Bích Diệp hơi ửng lên sắc hồng.
Lái xe Hồng Quân thì phải giả vờ ho, quay mặt đi rồi lấy tay che miệng để không bị thất thố.
Ở phía trong nhà, đằng sau cánh cửa chính kia cũng xuất hiện không ít những cái đầu lố nhố, chỉ đơn giản là muốn tiếp tục được nhìn thấy tiểu thư nhà mình thục nữ ra sao.
– Cac người……được lắm. Tôi sẽ ghi
thù với các người.
– Ấy chết. Tiểu thư. Chúng tôi có làm gì đâu chứ?
– Hừ. Tôi nhìn thấy hết rồi nhé. Đừng có mà chối.
– Dạ. Tại tiểu thư xinh đẹp quá thôi ạh. Chúng tôi ít được diện kiến dung nhan như thế này.
– Thôi đi. Các người rõ ràng là đang cười vào mặt tôi.
– Không có mà. Oan uổng quá tiểu thư ơi. Hic.
– Hừ. Các người nhớ mặt tôi đấy.
– Dạ. Mời thiếu gia va tiểu thư lên xe ạh.
Bích Diệp nguýt một cái rõ dài, chỉ tay một loạt những cái đầu nấp ló nơi cửa chính như cảnh cáo. Sau nói lời chào với quản gia Trung Hiếu, sau đó chui tọt lên xe ngồi phía sau, không quên lôi cả cậu em trai đang nói lời chào với quản gia Trung Hiếu vào cùng, người đang cố nhịn cười vì biểu cảm của tất cả mọi người đang có mặt.
Lái xe vào vị trí, Kim Huệ cũng nhanh chân ngồi vào ghế phụ lái. Cảnh tượng lúc nãy quả thật là vô cùng đặc sắc nha.
