Mẹ Là Bồn Chứa Tinh Siêu Phẩm
Chương 24 : Quá khứ của Kim Huệ và Hắc Hổ.
Biệt thự ngoại ô.
Hồng Nhung đang trần truồng nằm ngay đơ trên giường, ngực úp xuống dưới đệm, mông cong vểnh lên, khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn ửng hồng vì dục vọng vừa dứt.
Cô vừa được “tắm rửa sạch sẽ” và lau khô ráo, còn đầu têu không ai khác chính là Thành Lâm.
Hồng Nhung nằm im bất động, chỉ có thân trên phập phồng lên xuống theo nhịp thở có phần hơi nặng.
Hai mắt nhắm nghiền, miệng thở phì phò giống như vô cùng tức giận thì phải.
Dưới bụng kê một chiếc gối, cặp mông vốn đã cong tớn giờ lại càng vểnh lên cao thêm.
Hai chân duỗi thẳng dang rộng, lỗ lồn đỏ chót như sắp chảy máu lộ ra hoàn toàn.
Thỉnh thoảng, một chút ít dịch dâm trắng đục lại rỉ ra thấm xuống chiếc khăn bông mềm mại lót ở ngay bên dưới.
Đứng ngay phía dưới, đôi mắt Thành Lâm đang nhìn chằm chằm vào lỗ lồn kia, gậy thịt ỉu xìu dường như lại muốn ngóc dậy.
– Hừ. Anh là đồ xấu xa. Hừ.
– Hì hì hì. Để anh bôi thuốc nhé.
– Hứ. Anh địt cho đã, toét hết cả lồn người ta ra rồi.
– Mới có hai lần thôi mà. Anh lại nứng rồi này.
– Hứ. Không được địt nữa. Lồn em khó chịu lắm. Em…ơ kìa…đã bảo em khó chịu lắm rồi mà…ưh…
Thành Lâm đã leo lên giường từ khi nào, nằm xuống ngay giữa hai chân Hồng Nhung, úp mặt vào háng cô.
Lưỡi mềm thô ráp thè ra liên tục liếm vào miệng lồn sưng tấy. Gai lưỡi cào cào vào hai mép thịt đỏ mọng, đầu lưỡi thậm chí còn tách hai mép thịt ra chui vào bên trong ngoáy loạn.
– Ưhhh…đừng mà…lồn vẫn chưa hết ra hết dịch đâu…ưhhh…đừng liếm nữa mà…em xin anh đấy…
– Ưhhh…đồ xấu xa…em chịu thua rồi…em xin anh…tha cho em đi…
– Ưhhh…đừng ngoáy nữa…trời ơi…dừng lại đi mà…ưhhh…
Hồng Nhung siết chặt hai mép gối đang nắm trong tay. Hông mềm run rẩy, thỉnh thoảng lại hẩy hẩy lên vài cái.
Cặp mông cong lên như cố gắng tránh khỏi sự quấy phá của đầu lưỡi hư hỏng.
Cho đến khi cô phải cầu xin mỏi miệng, Thành Lâm mới chịu buông tha cho cô.
Một cảm giác mát lạnh xuất hiện ở miệng lồn và vùng háng xung quanh. Thành Lâm nhẹ nhàng thoa thuốc lên hai mép thịt béo múp đang sưng đỏ, rồi dần dần lan rộng ra nhanh chóng đẩy lùi sự đau rát khó chịu.
Hồng Nhung khẽ thở ra một hơi khoan khoái. Mắt lim dim giống như sắp đi vào giấc ngủ vì sức lực kiệt quệ.
Lúc địt Hồng Nhung ở dưới phòng khách, Thành Lâm vô tình phát hiện ra Thanh Loan đang lén lút nhìn hai người.
Đó là lý do tại sao cậu lại địt Hồng Nhung mạnh đến vậy. Mỗi lần địt vào là gần như dùng toàn bộ sức lực.
Ban đầu Hồng Nhung tưởng rằng Thành Lâm phát tiết do bức bối nên chỉ cắn răng đón nhận những phát địt như búa bổ kia.
Cho đến khi nhìn thấy nụ cười tinh quái cùng với những lời thì thầm của Thành Lâm, cô mới biết sự thật. Lúc này, cô chỉ biết căm phẫn lườm Thành Lâm vì ghen.
Thật ra, ban đầu đúng là Thành Lâm đang muốn giải toả vì chưa thoả mãn khi địt Bích Diệp, lại thấy hành động lét lút của Thanh Loan khiến Thành Lâm càng thêm nứng tợn.
Địt Hồng Nhung tơi tả ở trên bàn trà, đến khi cả hai tắm chung, cơn nứng kéo tới thế nên Thành Lâm tiếp tục dày vò Hồng Nhung trong phòng tắm.
Hồng Nhung khi ấy thậm chí cố gắng bò ra khỏi phòng tắm để chạy trốn, nhưng Thành Lâm lại nảy ra ý tưởng có phần biến thái khi để cô vừa bò đi, còn mình ở đằng sau địt cô tới tấp.
Kết quả là Hồng Nhung bò quanh phòng với cái đuôi là Thành Lâm, đang ra sức cắm buồi vào lỗ lồn cô địt không thương tiếc.
Đến lúc cô bẹp dí trên nền nhà cùng với lỗ lồn đỏ rực, đầy ắp tinh trùng Thành Lâm mới chịu buông tha.
– Tối nay tha cho em nhé. Em thật sự không chịu thêm được nữa. Nếu ngủ ở đây thì không được địt em. Còn không thì về địt Bích Diệp đi. Anh đi cả ngày rồi còn gì.
– Em đuổi anh đấy àh?
– Vâng. Đuổi thẳng cổ đấy. Em không muốn lại phải đi viện vì lồn bị thương nữa đâu. Xấu hổ chết đi được. Một lần là quá đủ rồi.
– Nhưng mà anh chưa địt đủ.
– Em chịu thôi. Chưa đủ thì về địt Bích Diệp. Người gì mà buồi càng ngày càng to, lại còn địt lâu nữa. Em sắp chịu hết nổi rồi.
– Em bỏ rơi anh àh? Hức.
– Thôi đi. Đừng có văn vở. Em lại chả hiểu anh quá. Gớm. Àh. Cấm léng phéng với hầu gái. Em mà biết thì cắt. Nghe chửa?
– Hic. Em nhẫn tâm thế àh?
– Chứ gì nữa. Đồ của em, Bích Diệp dùng chung đã là cực hạn rồi. Cấm thêm nếm gì nữa.
– Phụ nữ quả thật đáng sợ.
Hai người quấn lấy nhau một lúc rồi tách ra. Khi mà Hồng Nhung dần dần đi vào giấc ngủ, bỏ qua cả bữa cơm chiều vì quá mệt, thì Thành Lâm lại vác theo gậy thịt khổng lồ quay lại tìm Bích Diệp. Nếu như không có gì đặc biệt, thì khẳng định lại là một đêm tơi tả đang chờ đợi Bích Diệp.
*********
Trong căn hộ cao cấp nơi đội Hắc Hổ đang tá túc. Lúc này, Hắc Hổ đang đăm chiêu suy nghĩ. Chiếc điện thoại vẫn còn đang cầm trên tay, một cuộc đàm thoại vừa mới diễn ra ít phút trước.
Vâng. Tên đầu gỗ trứ danh, người mà Kim Huệ nhắc đến trên kia không ai khác chính là đội trưởng bá cháy này đây.
Thật ra, Hắc Hổ đã biết tâm tư của Kim Huệ từ lâu, thậm chí chính anh ngược lại cũng có những ý nghĩ nhất định đối với Kim Huệ. Chỉ là anh không giám thể hiện. Không, phải nói chính xác là anh không giám để những suy nghĩ kia trở thành hiện thực.
Bởi lẽ công việc này quá đỗi nguy hiểm, anh lo sợ sẽ làm lỡ dở tình cảm của Kim Huệ, nếu như chuyện không mong muốn xảy ra.
Toàn đội Hắc Hổ đều có thân phận vô cùng đặc biệt. Họ không phải vệ sĩ chuyên nghiệp, cũng không phải lính đánh thuê mà là thuộc tổ công tác đặc biệt của bộ công an.
Trở về 16 năm trước, thời điểm Mạnh Hùng gặp Hắc Hổ chính là lúc ông rời khỏi lực lượng đặc biệt kia không lâu. Thời điểm này, Mạnh Hùng đã gặp và nhận nuôi Bích Diệp mới được vài ngày.
Các chiến hữu của ông lo ngại sẽ xảy ra những điều đáng tiếc tiếp theo, nên rất mong muốn tạo ra tổ công tác đặc biệt. Với mục đích chính là xử lý những công việc mang tính chất 50-50, lại có thể sử dụng như một công cụ bảo vệ đối với thân nhân và gia đình những người đã và đang tham gia tổ công tác đặc biệt.
Tức là những công việc chỉ có thể xử lý trong âm thầm, nhưng phải đảm bảo tạo ra giá trị, ít nhất là liên quan đến mạng lưới tội phạm.
Rất nhiều ý kiến được đưa ra trong việc lựa chọn nhân lực, và quyết định cuối cùng là dùng trẻ mồ côi ở trong cô nhi viện.
Công việc có tính chất đặc thù, vậy nên họ muốn sử dụng những người không có quá nhiều mối liên quan và được huấn luyện bí mật.
Dưới sự đề nghị của nhiều người, Mạnh Hùng là một trong số những người trực tiếp huấn luyện.
Ông từng là một người lính cừ khôi, vậy nên ông đủ khả năng để huấn luyện cho đội ngũ này. Mặt khác, ông đã xuất ngũ nên có thể tự do làm việc dễ dàng hơn, dưới sự bảo hộ của lãnh đạo, cũng chính là các chiến hữu của ông khi trước.
Người gia nhập đầu tiên lại không phải là Hắc Hổ, mà chính là Kim Huệ.
Với tâm tư của một người cha cùng với tầm nhìn xa hơn, Mạnh Hùng muốn tạo ra một cận vệ nữ ở bên cạnh con gái. Không chỉ bảo vệ mà còn có thể trợ giúp trong những hoàn cảnh tế nhị, mà đôi khi cận vệ nam không làm được.
Sự sáng bén của Mạnh Hùng đã nhìn nhận ra Kim Huệ rất nhanh, không những vậy còn phát hiện ra toàn đội ở thời điểm hiện tại.
Lần đầu tiên Hắc Hổ và Kim Huệ gặp nhau không phải ở trại huấn luyện bí mật này mà là thời điểm hai năm về trước nữa.
Khi ấy, cả hai đều ở trong một tổ chức cá nhân, lấy danh nghĩa giúp đỡ trẻ em cơ nhỡ. Kì thực đây là tổ chức trá hình mục đích lợi dụng trẻ em cơ nhỡ để trục lợi.
Kim Huệ được thu nhận trước vì là con gái, Hắc Hổ là người vào sau. Cả hai đều là trẻ mồ côi lang thang đầu đường xó chợ kiếm ăn bởi vì gia đình, người thân đã qua đời hết.
Họ hàng khi ấy cũng quá nghèo khó, vậy nên họ từ chối nhận nuôi thêm miệng ăn khi mà bản thân họ còn phải bụng đói đi làm.
Khi ấy Kim Huệ là một cô bé gày gò ốm yếu vì đói ăn, với bản tính ngây thơ nên rất hoà đồng với mọi người.
Ngược lại, Hắc Hổ khi ấy lại khá lầm lì, ít nói. Ngoại hình cũng không khá hơn Kim Huệ bao nhiêu, chỉ chiều cao là hơn Kim Huệ kha khá.
Hắc Hổ khi ấy được gọi là Hắc Cẩu vì làn da đen nhẻm, lại có tính khí thất thường, gần như không gần gũi ai ngoại trừ Kim Huệ.
Để lũ trẻ nghe lời, đám chủ kia bắt chúng nhịn ăn, thậm chí đánh đập để răn đe. Kim Huệ nhìn thấy Hắc Hổ luôn lầm lì một xó thì động lòng trắc ẩn.
Cô lén lút giấu thức ăn rồi bí mật đưa cho cậu. Ban đầu, Hắc Hổ rất cảnh giác, luôn nhìn cô với ánh mắt bất thiện. Nhưng sau đó Kim Huệ bị đám chủ phát hiện hành vi nên trừng phạt cô rất nặng, Hắc Hổ cũng vì thế mà bị ảnh hưởng. Lại thêm tính cách lạnh nhạt khiến đám chủ không vừa mắt, trừng phạt cậu thêm nặng tay.
Kim Huệ sau khi được tha tội, vẫn tiếp tục công việc bí mật tiếp tế cho Hắc Hổ dù biết nguy hiểm. Nhìn Hắc Hổ lủi thủi một mình, cô thực sự không nhẫn tâm bỏ mặc.
Cũng từ lúc này, Hắc Hổ không còn nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo nữa. Vẫn cái nhìn bình thản không có quá nhiều cảm xúc, nhưng trong đó ẩn chứa nhiều hơn một chút ấm áp.
Về sau, Kim Huệ do làm tốt công việc, nên đám chủ hơi thiên vị cô. Cũng chính vì vậy mà cô bị những đứa trẻ còn lại ganh ghét, Hắc Hổ luôn là người lao ra đầu tiên mỗi khi Kim Huệ bị bắt nạt.
Sự lầm lì và tính khí có phần quái đản của Hắc Hổ khiến đám trẻ kiêng kỵ ít nhiều. Trong những lần đánh lộn, người cuối cùng còn đứng vững chính là Hắc Hổ, cho dù một mình chống lại tất cả.
Đám chủ biết, nhưng không ngăn cản, bởi có một khi còn Hắc Hổ ở đây, lũ trẻ sẽ không giám làm loạn. Mặt khác, Hắc Hổ tâm tư rất đơn giản, chỉ cần có được nơi ăn chốn ngủ là cậu sẽ không bỏ đi.
Hai năm thời gian tạm thời yên ổn, đến khi tổ chức này bị phát hiện và phanh phui, lũ trẻ lại trở thành trẻ cơ nhỡ.
Vài cô nhi viện đã đến và nhận nuôi chúng, thế nhưng Hắc Hổ lần này lại chạy trốn, không phải bởi vì cậu không muốn mà cậu cảnh giác, rút kinh nghiệm từ đám người trục lợi bất chính kia.
Lúc Kim Huệ được đón đi, ánh mắt cô tìm kiếm Hắc Hổ trong vô vọng, nước mắt lã chã tuôn rơi nhưng không nhìn thấy hình bóng của Hắc Hổ.
Ở trong một góc xó tối tăm, Hắc Hổ vẫn luôn dõi theo Kim Huệ. Xe rời đi, cậu lập tức bám theo đuổi tận đến cô nhi viện kia.( Thời điểm này cứ tạm thời hiểu là giai đoạn khó khăn, đường xá gồ ghề nên xe chạy chậm nhé các đồng dâm, tại vì viết vào thấy rất ngượng tay ấy mà ).
Những ngày đầu đến ở cô nhi viện, Kim Huệ bị cô lập rất nhiều do có một số đứa trẻ ở cùng chỗ với Kim Huệ đầu têu. Chúng không thấy Hắc Hổ đâu nên dễ dàng thực hiện được âm mưu.
Cũng bởi vì công việc bề bộn nên các mẹ nuôi ở đây không thể kiểm soát hết mọi việc.
Hắc Hổ không ít lần xông vào làm loạn, muốn cứu Kim Huệ vì đã chứng kiến tất cả. Ban đầu, cô nhi viện muốn nhận nuôi Hắc Hổ, nhưng tính khí ương bướng, lầm lì, khó đoán của Hắc Hổ khiến cô nhi viện từ bỏ ý định.
Cũng từ đó mà Hắc Hổ ngày ngày lang thang gần cô nhi viện, vừa để trông chừng Kim Huệ, vừa tìm cách cứu Kim Huệ ra.
Kim Huệ khi này mặc dù không bị đói, nhưng nhìn thấy Hắc Hổ vì mình mà chịu khổ, lại nghĩ đến hai năm thời gian được cậu bảo vệ khiến cho tâm lý có phần dao động. Nhưng vì cái ăn cho cả hai, cô vẫn quyết định ở lại.
Khi có đồ ăn, Kim Huệ luôn tìm cách đưa cho Hắc Hổ thông qua khe hở hàng rào.
Cô nhi viện lúc đầu rất khó chịu với Hắc Hổ muốn ngăn Kim Huệ. Nhưng khi nhìn thấy một Hắc Hổ trầm lắng, không làm loạn, ngoan ngoãn đến khó tin trước Kim Huệ, mọi người lại manh nha ý định nhận nuôi.
Nhưng mỗi khi có ý định lại gần, họ lập tức nhận được ánh mắt lạnh lẽo cũng sự phản kháng rất mạnh. Từ đó, họ chỉ biết âm thầm thông qua Kim Huệ giúp đỡ Hắc Hổ bằng việc tăng thêm phần cơm cho Kim Huệ.
Cho đến khi Mạnh Hùng tìm đến và mang Kim Huệ đi. Hắc Hổ lúc này gần như mất hết hi vọng, lang thang ở gầm cầu gần đó. Về sau, chính Kim Huệ là người đã nói với Mạnh Hùng, và Hắc Hổ được ông thu nhận. Khi biết sẽ được ở cùng Kim Huệ, cậu lập tức nhận lời Mạnh Hùng mà không mảy may suy nghĩ.
Trưởng thành cùng nhau, và tình cảm cũng manh nha theo thời gian cho đén hiện tại. Cả hai cùng có ý nghĩ về đối phương, nhưng Hắc Hổ lại vì tính chất công việc trở nên do dự khi đối diện với tình cảm dành cho Kim Huệ.
Sự dây dưa không dứt mà lại chẳng thể nói rõ của Hắc Hổ khiến cho Kim Huệ rất nhiều lần sôi máu.
Thế nhưng, bề ngoài lại vẫn phải điềm đạm, thản nhiên giống như không có chuyện gì xảy ra.
Trong đội, Kim Huệ thực sự có tố chất rất mạnh. Nếu không phải vì là con gái, thì chắc chắn vị trí đội trưởng là của cô.
Kim Huệ mạnh nhất không phải là tốc độ, mà là thân pháp rất nhanh và khả năng bộc phát mạnh trong thời gian ngắn. Đó là lý do tại sao cô có thể dễ dàng đánh trúng Thành Lâm, mặc dù khi ấy ít nhiều Thành Lâm bị phân tâm bởi Hắc Hổ.
Trong khi trước đó, cũng là tấn công bất ngờ, nhưng Thành Lâm lại tránh được công kích của Hắc Hổ dù rất chật vật.
Ngược lại, Hắc Hổ mạnh nhất cũng không phải tốc độ, mặc dù anh có đủ khả năng theo kịp Báo, người được coi là có tốc độ cao nhất trong đội.
Điểm mạnh nhất của Hắc Hổ là sự lì lợm, thể lực và sức bền khủng khiếp. Báo tuy nhanh nhưng lại không duy trì được thời gian dài, vì vậy mới bị Hắc Hổ bắt kịp.
Gấu là người có thể chất rất mạnh, sức lực rất lớn nhưng tốc độ không quá tốt. Sếu không mạnh mẽ như Gấu, không nhanh như Báo, cũng không có sức bền tốt bằng Hắc Hổ.
Sếu bù lại có khả hỗ trợ đồng đội rất khá, đặc biệt là hỗ trợ Khỉ, một người có sức bật khủng khiếp và độ dẻo dai ấn tượng trong những lần muốn đột phá địa hình. Sếu cũng khá mạnh trong vai trò của xạ thủ, nên thường xuyên phối hợp với Cáo, người có kĩ năng điểm xạ rất mạnh trong nhiệm vụ hỗ trợ đội từ xa.
Người bí ẩn nhất đội có lẽ là Bọ Cạp. Rất ít khi xuất hiện, khả năng lợi dụng địa thế ẩn thân xuất sắc khiến anh ở thành trinh sát tiên phong của đội.
Các nhiệm vụ đi trước đón đầu đều là Bọ Cạp thực hiện. Nếu không phải bị gọi về để truy tìm tung tích của tên tay sai bị ông trùm xử lý kia, thì hẳn cả đội đã không mất dấu đám người lão Tứ.
Người Hắc Hổ tin tưởng nhất trong đội chính là Kim Huệ, bởi vì sự thân thiết cũng như khả năng tạo đột biến trong tích tắc.
Cũng chính vì vậy nên Kim Huệ luôn ở bên cạnh Bích Diệp để bảo an toàn cho con gái cưng của Mạnh Hùng.
Trở về với thực tại, bóng tối đã bao trùm. Khi mà Hắc Hổ đang đăm chiêu suy nghĩ, bên cạnh đã xuất hiện thêm vài người trong đội, thì một bóng người lặng lẽ xuất hiện nằm vắt vẻo trên mái hiên ở ban công ngay phía trên đầu Hắc Hổ.
Một thân đồ đen, mũ lưỡi trai cụp xuống cùng với cặp kính râm che đi nửa khuôn mặt.
– Đội trưởng. Có tin tức mới sao?
– Ừh. Rắn ra khỏi hang rồi.
– Hành động luôn chứ?
– Đợi Kim Huệ về rồi bàn kĩ.
– Haiz. Tôi nói chứ anh cứ như cục gỗ như vậy đến khi nào chúng tôi mới được ăn cỗ.
– Đội trưởng ấy àh. Các cậu mài răng tiếp đi.
– Mẹ kiếp. Bọ cạp. Cậu có thể đường hoàng xuất hiện được không? Đừng có âm binh như thế.
– Xin lỗi. Tôi cũng muốn lắm mà không được.
– Cậu bớt xàm đi. Cậu có xuống ngay không thì bảo.
– Tôi bận lắm. Hề hề. Đội trưởng, tôi đi trước nhé.
– Ừh. Lần này mọi thứ đều phải nắm chắc.
– Yên tâm đi đội trưởng. Bái bai các bạn nhé.
– Khốn kiếp. Tên khốn đó thật sự đáng sợ mà.
– Giải tán thôi anh em. Chúng ta tiếp tục nào Sếu. Há há há.
– Các cậu cứu tôi đi. Gấu, Khỉ. Báo sắp hành chết tôi rồi. Mấy cái game chết tiệt. Tôi phản đối.
– Xin lỗi nhé Sếu. Tôi với Gấu đang bận rồi.
– Này cậu đừng ăn nói lấp lửng như thế. Danh tiết của tôi đấy.
– Các anh thôi đi. Không chịu nổi các anh mà. Em đi chơi đây đội trưởng. Hì hì.
– Ừh. Nhớ về sớm đấy Cáo.
– Tí chị Kim Huệ sang mà không thấy em thì bảo chị giúp em nhé. Bái bai các anh.
*********
Trong phòng ngủ của Thành Lâm tại biệt thự chính, Bích Diệp mơ màng thức dậy. Cả người mệt mỏi không còn chút sức lực nào.
Định trở mình thì phát hiện bản thân đang bị ôm cứng ngắc không thể cử động dù chỉ một chút.
Bàn tay to lớn đang nắm một bên vú của cô, thỉnh thoảng các ngón tay cử động bóp mạnh, những vết đỏ hồng xuất hiện rồi lại tan biến.
Phía bên dưới, cảm giác thấy cồm cộm, vướng víu nơi háng. Cô nhớ ra là gậy thịt to lớn kia vẫn đang cắm trong lỗ lồn của cô.
Xoay đầu lại, lập tức bắt gặp ánh mắt của Thành Lâm đang nhìn mình chăm chú. Bích Diệp nghiến răng, nắm đấm nhỏ tung luôn vào ngực cậu.
– Đồ xấu xa. Lại ngâm buồi trong lồn chị nữa hả? Nói bao nhiêu lần rồi không nghe. Viêm nhiễm ra thì hết đồ chơi nhá.
– Nhưng sướng mà. Vừa ấm lại vừa nhớt. Hì hì.
– Hứ. Cứ ngâm buồi nhiều rồi lồn lại rộng ra cho mà xem.
– Em thấy lồn vẫn khít mà. Bao nhiêu lần em ngâm suốt còn gì.
– Thôi. Rút ra đi. Hôm nay chị phải lên trường đấy. Cả em nữa.
– Địt phát nữa đã.
– Không. Dậy đi. Ba mẹ đang đợi ở dưới kìa. Cứ lần chần.
Mạnh Hùng và Tuyết Mai cũng vừa đặt chân vào nhà, trở về sau chuyến đi du lịch. Khi mới gặp lại Bích Diệp, cả hai đều có chút ngỡ ngàng.
Có thứ gì đó xảy ra trên người Bích Diệp khiến cả hai phải đưa mắt nhìn nhau, ngầm xác định câu trả lời trong mắt đối phương.
Tuyết Mai còn thất thố đến mức đi vòng quanh Bích Diệp để chắc chắn rằng mọi thứ đều vẫn ổn.
Khí chất trên người Bích Diệp thay đổi một cách đột ngột, làm cho không chỉ Tuyết Mai và Mạnh Hùng, mà còn nhiều người khác thấy vô cùng kì lạ.
Vẫn là Bích Diệp xinh đẹp, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng với người khác, nhưng lại quấn người thân. Giờ đây pha thêm một chút thành thục, một chút quyến rũ mê người, lại thêm một chút gì đó mà chỉ có ở những cô gái đang yêu.
Tuyết Mai phát hiện rất nhanh, nụ cười treo trên khoé môi mà rực rỡ đến chói mắt, khiến cho Mạnh Hùng dù có chậm hiểu đến đâu cũng có thể nhận ra điều gì đó.
– Uầy. Con gái tôi. Àh không, con dâu cưng của tôi mới đúng. Hà hà.
– Mẹ…mẹ nói gì thế? Con…con dâu gì chứ?
– Thôi đi cô. Trên mặt cô còn viết chữ nữa kìa.
– Hả? Có chữ àh? Chữ gì thế mẹ?
– Chữ mê trai to tướng kìa.
Bích Diệp hốt hoảng soi mặt vào tấm kính trên cửa lớn. Bàn tay mềm mại xoa xoa vuốt vuốt cố gắng tìm ra điểm gì đó trên khuôn mặt mình.
– Thôi đi cô. Không phải giả vờ nữa. Mẹ biết hết rồi.
– Mẹ. Làm gì có gì chứ.
– Gớm. Thành phụ nữ rồi có khác. Nhìn cũng ra dáng phết rồi đấy.
– Mẹ này…
– Ơh. Cái con bé này. Giờ lại còn biết đỏ mặt nữa cơ đấy. Ha ha ha.
Gương mặt Bích Diệp đỏ lên trông thấy, quay mông chạy biến lên phòng. Rồi lôi xềnh xệch Thành Lâm đang ngủ nướng xuống dưới trước sự ngỡ ngàng của hai ông bà.
