Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Mê Cung Của Con Nai

Chương 86 : “Phần Thưởng” Bị Từ Chối



Chương 96: “Phần Thưởng” Bị Từ Chối

Không khí căng thẳng đến mức có thể nghe được tiếng dao nĩa va vào nhau ở bàn bên cạnh. Minh, không thể chịu đựng được sự im lặng và cảm giác bị phản bội, là người đầu tiên lên tiếng. Gã không còn vẻ tự mãn hay hài hước nữa. Giọng gã hờn dỗi, gần như là ghen tuông của một đứa trẻ.

“Cái gì? Chị đi chơi thật á? Còn khen nó nữa? Thế bọn em là gì? Chị không cần bọn em nữa à?”

Câu hỏi của Minh, đầy sự bất an và tổn thương, cũng là câu hỏi của cả Tùng và Quân. Họ cùng nhìn Ngân, chờ đợi một lời giải thích, một sự xoa dịu.

Trái với mong đợi của họ, Ngân không vội vàng giải thích. Cô phá lên cười. Một tiếng cười sảng khoái, giòn tan, không hề có ý định che giấu sự đắc thắng. Cô để cho sự ghen tuông, sự hờn dỗi của ba con sói ngấm thêm một chút. Rồi cô mới vươn người qua bàn, xoa đầu Minh như đang dỗ một đứa trẻ to xác.

“Ngốc ạ,” cô nói, giọng trở nên dịu dàng. Cô bắt đầu giải thích bằng một phép ẩn dụ mà chỉ có họ mới hiểu. “Nó là một món ăn ngon ở nhà hàng 5 sao, được gắn sao Michelin. Rất đẹp mắt, rất chuyên nghiệp, ăn một lần cho biết, cho đổi vị. Nhưng ăn xong là thôi. Em có muốn ngày nào cũng ăn nhà hàng 5 sao không?”

Cô không đợi Minh trả lời, cô nhìn vào mắt từng người, giọng nói trở nên ấm áp và chân thành. Đây là lời khẳng định mà họ đang chờ đợi.

“Còn các em là ‘cơm nhà’,” cô nói. “Không, phải là cái nồi lẩu thập cẩm mà chị ăn mãi không chán. Ăn nhà hàng thì ngon đấy, nhưng nó chỉ có một vị. Còn ăn lẩu, thì có đủ cả chua, cay, mặn, ngọt. Có thằng thì mạnh như trâu, chỉ biết húc, nhưng mang lại cảm giác được chinh phục tuyệt đối,” cô nhìn Tùng. “Có thằng thì điên như quỷ, luôn bày ra những trò mới, mang lại sự bất ngờ và hỗn loạn,” cô nhìn Minh. “Và có thằng thì tinh tế như nghệ nhân, biến cuộc vui thành một buổi trị liệu tâm lý,” cô nhìn Quân.

“Có đứa nào thay thế được cho các em không? Trải nghiệm với các em không chỉ là ‘sướng’. Nó là ‘nhà’. Nó là nơi chị được là chính mình, được chơi những trò chơi của riêng mình, được làm một con điếm, một nữ hoàng, một người mẹ, một người chị. Nhà hàng 5 sao kia có cho chị được những thứ đó không?”

Lời giải thích của cô như một dòng nước mát dội vào ngọn lửa ghen tuông. Vẻ mặt căng thẳng của cả ba người đàn ông giãn ra. Sự bất an của họ tan biến, thay vào đó là một niềm tự hào và sự nhẹ nhõm tột độ. Họ đã hiểu ra giá trị độc tôn của mình. Họ không phải là những lựa chọn. Họ là duy nhất.

Minh là người đầu tiên lấy lại được vẻ toe toét thường ngày. Gã cười lớn, giọng đầy vẻ tự hào.

“Biết ngay mà! Chị Nuôi chỉ có mình bọn em thôi! Mấy thằng Tây lông tuổi gì!”

Trật tự đã được tái lập. Giao ước của bộ lạc, sau khi được thử thách, giờ đây còn trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Họ không chỉ là những người tình. Họ là một gia đình. Một trải nghiệm không thể thay thế.

Không khí trên bàn ăn đã hoàn toàn vui vẻ trở lại. Sự ghen tuông đã tan biến, chỉ còn lại niềm tự hào và sự gắn kết của một gia đình vừa vượt qua một thử thách. Cả ba chàng trai đều đang ở trạng thái lâng lâng, nhẹ nhõm, và nhìn Ngân với một ánh mắt sùng bái không hề che giấu.

Ngân, vô cùng hài lòng với kết quả của “bài kiểm tra”, cảm thấy quyền lực của mình được củng cố một cách tuyệt đối. Cô nhìn ba “cậu em” đang phờ phạc, mệt mỏi nhưng ánh mắt thì sáng rực, và một nụ cười vừa trìu mến vừa gian xảo hiện trên môi. Cô quyết định ban thưởng cho lòng trung thành của họ.

Cô uống nốt ly nước ép, rồi nói, giọng đầy hứa hẹn, cố tình nhấn nhá vào từng chữ để tăng sự kịch tính.

“Vì sự thành thật và lòng trung thành tuyệt đối này… chị quyết định, tối nay, khi về đến Hà Nội, sẽ có ‘phần thưởng’ cực lớn cho cả ba đứa.”

Cô dừng lại, nhìn vẻ mặt hồi hộp của họ.

“Chị sẽ là của các em cả đêm. Muốn chơi trò gì cũng được, muốn làm bao nhiêu hiệp cũng được. Không giới hạn.”

Cô mong đợi sẽ thấy những tiếng reo hò, những ánh mắt phấn khích. Nhưng không. Trái với mọi dự đoán của cô, cả ba người đàn ông không hề tỏ ra vui mừng. Họ nhìn nhau, mặt từ từ tái đi, rồi đồng loạt quay sang nhìn cô với vẻ mặt kinh hoàng như vừa nghe tin sét đánh.

Minh là người phản ứng đầu tiên. Gã chắp hai tay lại, vái lạy Ngân lia lịa, vẻ mặt mếu máo như sắp khóc.

“Thôi chị ơi! Em lạy chị! Chị tha cho bọn em!” gã van xin. “Sau một đêm và một buổi sáng như vừa rồi, người em nó như cọng bún rồi, đến đi còn không vững. Chị mà ‘thưởng’ nữa chắc em chết trên bụng chị mất!”

Tùng, với khuôn mặt thật thà vốn có, cũng tiếp lời, giọng đầy khổ sở. “Em… em cũng xin thua. Cu của em nó đình công rồi chị ạ. Giờ nó chỉ muốn ngủ thôi, không muốn ‘làm việc’ nữa đâu.”

Quân, như thường lệ, là người đưa ra lời kết luận cuối cùng, với một giọng điệu nghiêm túc một cách hài hước. Gã đẩy gọng kính. “Về mặt sinh học, chúng ta cần ít nhất 24 đến 48 giờ để tái tạo lại năng lượng và các tài nguyên cần thiết như testosterone và kẽm. Đề nghị của chị rất hấp dẫn, nhưng hoàn toàn phi khoa học và có thể dẫn đến suy nhược cơ thể nghiêm trọng.”

Ngân sững người trước màn đồng ca từ chối đầy thống thiết đó. Cô nhìn ba bộ mặt đang khổ sở van xin mình, và cô không thể nhịn được nữa. Cô phá lên cười. Một tiếng cười sảng khoái, giòn tan, vang vọng cả một góc nhà hàng. Cô cười đến chảy cả nước mắt.

Thấy Ngân cười, cả ba người đàn ông cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi cười theo. Lần đầu tiên trong lịch sử của bộ lạc, “phần thưởng” của nữ hoàng bị từ chối một cách phũ phàng. Nhưng sự từ chối đó, trớ trêu thay, lại không hề làm họ xa cách. Nó mang đến một sự thân mật và hài hước còn lớn hơn. Nó cho thấy giới hạn thể xác của họ, biến họ từ những “cỗ máy tình dục” vô độ trở thành những con người thật sự, biết mệt, biết sợ, và biết… xin tha.

Sau màn từ chối “phần thưởng” đầy hài hước, một sự bình yên mới, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, đã bao trùm lấy bộ lạc. Phần còn lại của ngày ở Phan Thiết, họ không còn chơi những trò chơi ngầm. Cơn bão đã qua, và giờ là lúc tận hưởng sự tĩnh lặng của bầu trời sau mưa.

Họ dành thời gian còn lại để đi dạo trên bãi biển, ăn những món ăn vặt địa phương, nói những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Sự đụng chạm của họ giờ đây trở nên vô tư và công khai một cách đáng ngạc nhiên. Tùng không còn lén lút, hắn công khai nắm tay Ngân khi đi dạo, như một cặp tình nhân thực sự. Minh không khoác vai Ngân một cách chiếm hữu, mà khoác vai cả Tùng và Quân, như những người anh em. Quân thì kiên nhẫn giải thích cho Ngân về các loại vỏ sò mà họ nhặt được, với một sự dịu dàng không ngờ. Dưới mắt người ngoài, họ thực sự giống như một nhóm bạn thân, một gia đình nhỏ đang tận hưởng những giây phút cuối cùng của kỳ nghỉ.

Nhưng sự bình yên nào rồi cũng sẽ kết thúc. Trên chuyến xe ra sân bay để trở về Hà Nội, không khí trong xe dần trầm xuống. Kỳ nghỉ sắp kết thúc. Họ sắp phải trở về với cuộc sống thường ngày, với công việc, với những mối quan hệ xã hội, với những chiếc mặt nạ.

“Chán nhỉ,” Minh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng có chút buồn bã. “Sắp phải về rồi. Mai lại phải đi làm, lại phải giả tạo.”

Lời nói của Minh chạm đúng vào nỗi lòng của cả ba người còn lại. Họ im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, nhưng cùng chung một cảm giác tiếc nuối.

Ngân, cảm nhận được sự chùng xuống của mọi người, chỉ mỉm cười. Cô biết liều thuốc cho căn bệnh này. Cô lặng lẽ lấy điện thoại ra, mở group chat riêng của bốn người. Tay cô lướt trên màn hình, gõ một tin nhắn, không nói ra lời.

*Ting.*

Tiếng thông báo tin nhắn đồng loạt vang lên từ điện thoại của ba người đàn ông. Họ tò mò mở ra xem.

Trên màn hình, là một tin nhắn từ “Chị Đại”:

“Về đến Hà Nội, nghỉ ngơi một ngày.”

“Cuối tuần, chúng ta sẽ chơi trò ‘bác sĩ và bệnh nhân’.”

“Chị sẽ là bệnh nhân. Cần ba vị bác sĩ ‘khám’ tổng quát từ trong ra ngoài.”

Họ đọc xong tin nhắn. Vẻ mặt mệt mỏi, buồn bã của cả ba ngay lập tức biến mất. Họ nhìn nhau, rồi cùng nhìn Ngân, người đang giả vờ nhìn ra cửa sổ nhưng khoé môi thì đang cười. Một nụ cười gian xảo, đầy mong đợi và hưng phấn đồng loạt hiện trên môi cả ba.

Minh ghé sát vào tai Tùng, thì thầm, giọng đầy vẻ háo hức.

“Chết rồi… ‘Bệnh nhân’ này chắc ‘bệnh’ nặng lắm đây…”

Kỳ nghỉ ở Phan Thiết đã kết thúc. Nhưng nó đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Giao ước của bộ lạc đã được thử thách và trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Và một trò chơi mới, một cuộc phiêu lưu mới, đã được hứa hẹn. Thế giới riêng của họ sẽ luôn tiếp diễn, như một ngọn lửa ngầm, bất chấp sự tẻ nhạt của cuộc sống bên ngoài.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...