Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Lọ Lem

Lọ Lem

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

Trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh mướt và những con đường mòn quanh co, Ella, một cô gái 18 tuổi, sống trong một ngôi nhà lớn nhưng...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Chưa rõ

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sex nhẹ nhàng

Danh sách chương (5)

Chương 1: Cuộc Sống Khốn Khó


Trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh mướt và những con đường mòn quanh co, Ella, một cô gái 18 tuổi, sống trong một ngôi nhà lớn nhưng lạnh lẽo. Với mái tóc vàng óng ánh như ánh nắng, đôi mắt xanh biếc sâu thẳm như hồ nước, và cơ thể hoàn mỹ với cặp ngực căng đầy, vòng eo thon thả, và cặp mông tròn trịa, Ella là hiện thân của vẻ đẹp tự nhiên. Nhưng cuộc sống của cô không phải là một câu chuyện cổ tích rực rỡ. Sau cái chết của cha, một thương gia giàu có nhưng hiền lành, Ella bị mẹ kế, bà Tremaine, và hai cô chị kế, Drusilla và Anastasia, đối xử như một người hầu. Họ bắt cô làm việc từ sáng sớm đến đêm khuya, lau chùi sàn nhà, giặt giũ, và nấu nướng, trong khi họ sống xa hoa trong những căn phòng lộng lẫy của ngôi nhà. Ella, bị gọi là “Lọ Lem” vì khuôn mặt thường lấm lem tro bụi từ lò sưởi, chỉ còn một nơi trú ẩn: căn gác xép nhỏ bé, nơi cô ôm giấc mơ về một cuộc sống tự do và những khao khát bí mật.

Mỗi ngày của Ella bắt đầu trước bình minh. Cô dậy sớm, mặc chiếc váy vải thô cũ kỹ, xuống bếp nhóm lửa, chuẩn bị bữa sáng cho mẹ kế và hai chị kế. Bà Tremaine, một người phụ nữ trung niên với vẻ đẹp sắc sảo, đôi môi đỏ mọng, và ánh mắt lạnh lùng, luôn nhìn Ella với sự khinh miệt xen lẫn ghen tị. Drusilla, chị kế lớn, có mái tóc nâu xoăn và thân hình gầy guộc, thường chế nhạo Ella, “Nhìn con nhỏ này kìa, cứ như con ở bẩn thỉu!” Anastasia, cô em, mũm mĩm với đôi mắt hẹp, cười khẩy, “Mày mà đẹp thì đã chẳng phải lau sàn đâu, Ella!” Nhưng cả hai đều không thể phủ nhận rằng, dù mặc đồ rách rưới, Ella vẫn tỏa ra sức hút mà họ không có.

Một buổi sáng, khi Ella đang lau sàn phòng khách, bà Tremaine cố ý làm đổ một cốc nước lên người cô. Nước thấm ướt chiếc váy mỏng, khiến nó dính chặt vào cơ thể, để lộ đường cong hoàn hảo và cặp ngực căng mọng, núm vú hồng hào hiện rõ qua lớp vải. Ella đỏ mặt, cố che người, nhưng bà Tremaine cười mỉa, giọng sắc lạnh, “Ôi, nhìn xem, Ella, cơ thể mày đúng là thứ để khoe! Tiếc là nó chỉ để lau sàn cho ta thôi.” Ella cắn môi, lòng nhục nhã nhưng cũng bùng lên một ngọn lửa phản kháng. Cô thì thào, giọng run run, “Bà… bà không thể giữ tôi mãi đâu.” Bà Tremaine nhướn mày, “Cứ mơ đi, con nhỏ. Mày là của ta, và sẽ mãi là con ở trong nhà này.”

Những lời ấy khiến Ella càng khao khát thoát khỏi cuộc sống áp bức. Mỗi đêm, khi trốn lên gác xép, cô nằm trên chiếc giường cũ kỹ, ánh trăng lọt qua khe cửa sổ chiếu lên cơ thể cô. Trong bóng tối, Ella để tay lướt xuống cơ thể mình, chạm vào cặp ngực mềm mại, xoa nhẹ núm vú, rồi luồn tay xuống dưới váy, chạm vào vùng kín ướt át. Cô thì thầm, giọng run rẩy vì khoái cảm, “Nếu có ai… chạm vào mình… yêu mình…” Ngón tay cô xoa nhẹ âm đạo, cảm giác nóng ran lan tỏa, “Ư… mình muốn được chạm… được yêu…” Cô rên khẽ, cơ thể cong lên khi đạt cực khoái, nước dâm thủy thấm ướt tay. Những khoảnh khắc này là bí mật của riêng cô, nơi cô tìm thấy tự do trong tâm trí, dù chỉ là tạm thời.

Một buổi chiều, khi Ella đang giặt quần áo ngoài sân, Drusilla và Anastasia chạy vào nhà, hét lên phấn khích. “Mẹ ơi, hoàng tử tổ chức vũ hội! Chàng muốn tìm vợ!” Drusilla reo lên, mắt lấp lánh tham vọng. Anastasia chen vào, “Nghe nói hoàng tử đẹp trai, cao lớn, và… chắc chắn rất mạnh mẽ!” Cô ta cười khúc khích, ám chỉ điều gì đó dâm đãng. Bà Tremaine, ngồi trên ghế bành, nhếch môi, “Các con phải chuẩn bị thật đẹp. Hoàng tử sẽ không cưỡng nổi các con nếu các con biết cách… quyến rũ.” Ella, đứng ngoài sân, nghe lén qua cửa sổ, cảm thấy tim đập nhanh. Cô tưởng tượng mình trong một chiếc váy lộng lẫy, nhảy múa với hoàng tử, cảm nhận bàn tay anh siết chặt eo cô. Cô thì thầm, “Nếu mình được đi… nếu chàng nhìn mình…”

Đêm đó, trên gác xép, Ella không ngủ được. Cô cởi váy, nằm xuống, để tay lướt xuống âm đạo, tưởng tượng hoàng tử, một người đàn ông cao lớn với ánh mắt cháy bỏng, chạm vào cô. “Chàng… chạm vào em đi…” cô thì thào, ngón tay xoa mạnh hột le, “Ư… em muốn chàng… muốn chàng làm em sướng…” Cô rên khẽ, cơ thể run rẩy khi đạt cực khoái, nước dâm thủy chảy ra, thấm ướt tấm chăn mỏng. Nhưng khi khoái cảm tan đi, Ella bật khóc, biết rằng mẹ kế sẽ không bao giờ cho cô đến vũ hội.

Ngày vũ hội đến gần, Drusilla và Anastasia bận rộn chuẩn bị váy áo. Họ mua những bộ váy lụa đắt tiền, trang điểm lòe loẹt, và tập luyện cách đi đứng để thu hút hoàng tử. Ella, bị giao thêm việc may váy và chải tóc cho họ, phải chịu đựng những lời chế nhạo. Drusilla, trong lúc Ella chải tóc cho cô ta, cười mỉa, “Mày nghĩ mày đẹp hơn tao à, Ella? Mày chỉ là con ở, hoàng tử sẽ không thèm nhìn!” Anastasia, đứng trước gương, vênh váo, “Tao cá là hoàng tử thích kiểu phụ nữ biết làm chàng sướng… như tao!” Ella cúi đầu, không đáp, nhưng lòng cô bùng lên quyết tâm. “Các người sai rồi,” cô nghĩ, “Nếu tôi có cơ hội, tôi sẽ khiến chàng chỉ nhìn tôi thôi.”

Bà Tremaine, nhận ra ánh mắt kiêu hãnh của Ella, càng trở nên khắc nghiệt. Một ngày, khi Ella đang lau bàn, bà cố ý đẩy cô ngã, khiến váy cô tốc lên, để lộ cặp đùi thon thả và vùng kín thoáng qua. Bà Tremaine cười lạnh, “Mày nghĩ cơ thể này sẽ giúp mày thoát khỏi đây? Đừng mơ, Ella. Mày chỉ là thứ để ta sai khiến!” Ella, quỳ trên sàn, nắm chặt tay, “Bà sai rồi… tôi sẽ tìm cách đến vũ hội… tôi sẽ khiến tất cả phải ngước nhìn.”

Ella bí mật lấy những mảnh vải vụn và kim chỉ, may một chiếc váy đơn giản từ những tấm lụa cũ của mẹ cô. Mỗi đêm, cô ngồi trên gác xép, khâu váy dưới ánh trăng, thì thầm, “Chỉ cần chiếc váy này… tôi sẽ đến được vũ hội…” Nhưng Drusilla và Anastasia phát hiện ra. Họ xông vào gác xép, xé tan chiếc váy, cười cợt, “Mày mà đòi đi vũ hội? Mơ đi, con ở!” Ella ôm đống vải rách, khóc nức nở, nhưng lòng cô không gục ngã. Cô thì thào, “Tôi sẽ không bỏ cuộc… tôi sẽ tìm cách.”

Ngày vũ hội đến, bà Tremaine và hai chị kế rời đi trong cỗ xe ngựa lộng lẫy, bỏ lại Ella trong ngôi nhà lạnh lẽo. Cô chạy ra vườn sau, ngồi bên đống tro tàn của lò sưởi, khóc nức nở. “Tại sao tôi không được đi? Tôi cũng muốn được yêu… được chạm…” Cô ôm mặt, nước mắt rơi, nhưng rồi cô đứng dậy, nắm chặt tay, “Không, tôi sẽ không để họ thắng. Tôi sẽ đến vũ hội, dù bằng cách nào!” Cô tưởng tượng mình trong vòng tay hoàng tử, cơ thể anh áp sát cô, hơi thở nóng bỏng trên cổ cô. Cô thì thào, “Chàng… em muốn chàng… muốn chàng làm em sướng…” Tay cô lại lướt xuống âm đạo, xoa nhẹ, “Ư… nếu chàng chạm vào em…” Cô rên khẽ, đạt cực khoái, cơ thể run rẩy, nhưng lòng cô càng quyết tâm hơn.

Ella chạy lên gác xép, tìm những mảnh vải còn sót lại, cố gắng vá lại chiếc váy. Cô thì thầm, “Chỉ cần một cơ hội… tôi sẽ khiến hoàng tử chỉ nhìn tôi…” Nhưng cô biết, với chiếc váy rách và thân phận con ở, cô không thể đến vũ hội. Cô ngồi xuống, ôm mặt, “Nếu có phép màu… chỉ một lần thôi…” Đột nhiên, một ánh sáng lấp lánh xuất hiện trong căn gác xép. Một giọng nói dịu dàng vang lên, “Ella, con không cần khóc. Ta sẽ giúp con.” Ella ngẩng lên, thấy một người phụ nữ trung niên, mặc váy lụa lấp lánh, với ánh mắt bí ẩn và nụ cười quyến rũ. “Bà là ai?” Ella hỏi, giọng run run. Người phụ nữ mỉm cười, “Ta là bà tiên đỡ đầu của con. Đêm nay, con sẽ đến vũ hội, và con sẽ khiến tất cả phải ngước nhìn.”


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...