Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái? –

Chương 9 : Hòa Trộn



Chương 8: Hòa Trộn

Phòng khách quen thuộc của chúng tôi đã biến thành một sân khấu. Hưng đã dành cả buổi chiều để sắp đặt lại nó. Anh kéo chiếc đèn cây vào một góc, xoay chao đèn hắt ánh sáng vàng vọt lên trần nhà, khiến mọi thứ chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, dịu dàng nhưng cũng đầy lừa dối. Những chiếc gối sofa được sắp xếp lại gọn gàng. Trên bàn, anh đặt ba ly rượu vang và một chai rượu đã mở sẵn. Một bản nhạc không lời, du dương và chậm rãi, được bật lên từ chiếc loa bluetooth, len lỏi vào từng góc phòng, cố gắng phủ một lớp vỏ bình yên giả tạo lên sự im lặng ngột ngạt.

Tôi ngồi trên sofa, co người lại trong chiếc váy lụa đen mà chính tay tôi đã chọn. Chất lụa mát lạnh chạm vào da, nhưng bên trong tôi lại nóng như lửa đốt. Tôi cảm thấy trần trụi, phơi bày, dù chẳng có ai ở đó ngoài Hưng. Anh ngồi bên cạnh, một tay khoác qua vai tôi, thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ. Cái chạm của anh không còn là sự âu yếm. Nó là một sự trấn an, một sự kiểm soát. “Có anh ở đây rồi!” cái chạm đó như đang nói vậy.

Thời gian trôi đi một cách chậm chạp đến tàn nhẫn. Tôi nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ trên tường, tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, và tiếng thở đều đều của Hưng bên tai. Anh hoàn toàn thư giãn. Còn tôi, tôi là một dây đàn đã được lên hết cỡ, chỉ cần một cái chạm nhẹ nữa là sẽ đứt tung.

Rồi nó đến.

*Ding… dong…*

Tiếng chuông cửa vang lên, sắc lẹm và tàn nhẫn như một phát súng giữa đêm tĩnh lặng. Toàn thân tôi giật nảy lên, co rúm lại như con thú nhỏ bị doạ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cổ họng tôi khô cháy, không nuốt nổi nước bọt.

“Bình tĩnh nào” – Hưng thì thầm, bàn tay trên vai tôi siết nhẹ, một áp lực vững chãi, ra lệnh nhiều hơn là vỗ về. “Để anh”

Anh đứng dậy, dáng vẻ hoàn toàn thản nhiên như đang đi mở cửa cho một người bạn đến chơi cờ. Tôi nhìn theo bóng lưng anh, một sự căm ghét và một sự phụ thuộc kỳ lạ trỗi dậy cùng lúc. Anh là kẻ đẩy tôi xuống vực thẳm, nhưng cũng là người duy nhất đang nắm sợi dây cứu sinh của tôi.

Cánh cửa mở ra.

“Vào đi em” – Giọng Hưng vang lên, tự nhiên đến đáng sợ.

Vũ bước vào. Anh ta không giống như hình ảnh một HLV thể hình đầy tự tin ở phòng tập. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản và quần tây. Tóc tai có vẻ được chải chuốt kỹ hơn thường lệ. Nhưng thứ không thể che giấu được là sự căng thẳng hiện rõ trên từng thớ thịt. Vai anh ta hơi co lại. Ánh mắt anh ta lảng tránh, liếc nhanh qua tôi rồi lập tức nhìn xuống sàn nhà, như thể cái nhìn trực diện có thể làm anh ta bị bỏng. Sự bối rối, gần như là sợ sệt của Vũ, một cách kỳ lạ, lại làm tôi cảm thấy… an toàn hơn một chút. Anh ta không phải một con thú săn mồi. Anh ta cũng chỉ là một con rối khác trong vở kịch này.

“Ngồi đi em!” Hưng nói, chỉ tay về phía chiếc ghế bành đối diện tôi.

Sự im lặng bao trùm. Vũ ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng đơ. Tôi vẫn ngồi im trên sofa, hai tay vô thức vò lấy vạt váy lụa. Căn phòng bỗng trở nên quá rộng lớn cho ba con người đang bị giam cầm trong sự ngượng ngùng.

Hưng lại là người phá vỡ nó. Anh ung dung cầm chai rượu lên, rót chất lỏng màu đỏ thẫm vào cả ba ly. Tiếng rượu chảy vào ly nghe sao mà chói tai. Anh đưa một ly cho Vũ.

“Uống một ly đi cho ấm người” – Hưng mỉm cười. – “Đừng căng thẳng. Anh đã nói rồi, hôm nay chỉ là một buổi tối trò chuyện của những người bạn thôi”

*Bạn bè?* Tôi suýt nữa thì bật cười cay đắng. Hưng đưa ly còn lại cho tôi. Những ngón tay của chúng tôi vô tình chạm vào nhau. Tay tôi lạnh ngắt. Tay anh thì ấm áp và vững chãi. Anh quay sang, nâng ly của mình lên, nhìn cả tôi và Vũ.

“Nào!” – Giọng anh hào hứng. – “Nâng ly. Cho một buổi tối đáng nhớ của chúng ta”

Vũ lúng túng nâng ly của mình lên. Tôi cũng làm theo một cách máy móc. Nhưng Hưng không uống.

Anh đặt ly rượu của mình xuống bàn. Rồi anh quay sang tôi. Anh dùng một tay nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh. Tay kia anh vòng ra sau, luồn vào mái tóc, siết nhẹ. Và rồi, ngay trước ánh mắt của Vũ, anh cúi xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn.

Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng. Đó là một nụ hôn của sự chiếm hữu, của sự khẳng định chủ quyền tột cùng. Môi anh mạnh bạo nghiền lên môi tôi, đầu lưỡi tách môi tôi ra và xâm chiếm lấy khoang miệng. Tôi có thể nếm được vị rượu vang chát đắng hòa quyện với mùi vị đàn ông quen thuộc của anh. Toàn thân tôi cứng đờ, mắt mở to, nhìn trân trân qua bờ vai Hưng, nơi hình bóng của Vũ nhòe đi trong tầm mắt tôi. Anh đang đóng dấu lãnh thổ của mình, đang gầm lên cho con thú kia biết ai mới là chủ nhân của hang động này.

Khi anh cuối cùng cũng buông tôi ra, tôi thở dốc, lồng ngực phập phồng. Anh nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm, vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn. Bờ môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười đắc thắng. Anh ghé sát vào tai tôi, phả vào đó hơi thở nồng nàn mùi rượu vang.

“Em sẵn sàng chưa, tình yêu của anh?”

Hưng không nói gì thêm. Anh chỉ siết nhẹ tay tôi, một cái siết vừa đủ để trấn an, vừa đủ để ra lệnh. Anh dắt tôi vào phòng ngủ.

Căn phòng quen thuộc của hai vợ chồng giờ đây trở nên xa lạ đến đáng sợ. Hưng đã cố tình vặn nhỏ đèn ngủ, chỉ để lại một quầng sáng màu vàng đục yếu ớt, đủ để nhìn thấy những hình khối mờ ảo chứ không rõ mặt người. Không khí đặc quánh lại, một hỗn hợp của mùi rượu vang còn sót lại, mùi nước hoa nam tính của Vũ, và cả mùi hương sữa tắm quen thuộc trên cơ thể Hưng. Tất cả hòa quyện thành một thứ mùi gây mê, làm đầu óc tôi quay cuồng.

****​

Hưng không nói gì thêm. Anh nắm lấy tay tôi, kéo tôi đứng dậy. Tôi đứng lên một cách vô hồn, để mặc anh dắt đi. Chiếc ly trên bàn vẫn còn nguyên. Vũ cũng đứng dậy, lúng túng đi theo sau chúng tôi, giữ một khoảng cách an toàn. Anh ta giống một cái bóng, một kẻ thừa thãi trong chính câu chuyện mà anh ta sắp đóng vai chính. Chúng tôi đi qua hành lang tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ phòng khách hắt lại, tạo thành những cái bóng méo mó, trườn dài trên tường. Trông chúng tôi như một đoàn rước lễ kỳ dị, đi về phía bàn thờ của tội lỗi.

Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Hơi lạnh từ chiếc máy điều hòa đang chạy ở chế độ thấp nhất phả ra, làm lớp da trần trên vai tôi nổi gai ốc. Anh dắt tôi vào, rồi quay người lại, ra hiệu cho Vũ. Vũ bước vào, rồi khép cửa lại sau lưng. Tiếng “cạch” của chốt cửa vang lên, khô khốc và dứt khoát. Cánh cửa đã đóng. Lối thoát đã không còn.

Phòng ngủ của chúng tôi chìm trong bóng tối. Hưng đã tắt ngọn đèn chính, chỉ để lại chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường. Ánh sáng vàng vọt của nó không đủ sức soi rọi, chỉ đủ để biến mọi thứ thành những hình khối mờ ảo, những cái bóng nhảy múa. Không gian đặc quánh lại, một hỗn hợp của mùi rượu vang còn vương trên môi, mùi nước hoa của tôi, mùi sữa tắm quen thuộc của Hưng và cả… một mùi hương xa lạ, mùi cơ thể đàn ông của Vũ. Tất cả xoắn xuýt vào nhau, làm đầu óc tôi quay cuồng.

Hưng xoay người tôi lại, đối diện với anh. Đôi mắt anh trong bóng tối sáng lên một cách lạ lùng. Anh không nói gì. Anh chỉ hành động. Những ngón tay quen thuộc của anh tìm đến hai sợi dây mỏng manh trên vai áo tôi. Tôi cảm nhận được sự tiếp xúc của chúng, một sự va chạm đã quá đỗi thân quen sau mười năm chung sống. Nhưng lần này, nó không mang lại cảm giác an toàn. Nó mang lại cảm giác của một nghi lễ.

Anh chậm rãi, kéo hai sợi dây xuống. Lớp lụa đen bắt đầu trượt trên da thịt tôi. Mát lạnh, trơn tuột. Chiếc váy lướt qua ngực, qua eo, rồi rơi xuống chân tôi, tạo thành một vũng lụa đen mềm mại trên sàn nhà. Tôi hoàn toàn trần trụi trong bóng tối mờ ảo. Làn khí lạnh lập tức bao bọc lấy tôi, khiến hai nụ hoa trên ngực tôi săn lại vì phản ứng tự vệ. Tôi cảm thấy mình run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì phơi bày.

“Em đẹp lắm!” – Hưng thì thầm, giọng khàn đặc.

Anh quỳ một chân xuống, nhặt chiếc váy lên, vứt nó qua một bên như vứt bỏ lớp vỏ bọc cuối cùng của tôi. Rồi anh ôm lấy eo tôi, vùi mặt vào bụng tôi, hít một hơi thật sâu. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào vùng da nhạy cảm.

“Có anh đây!” – anh lại thì thầm câu ma chú đó.

Anh đứng dậy, nắm tay tôi, dẫn đến bên giường. Anh để tôi ngồi xuống mép giường, tấm nệm lún xuống dưới sức nặng của tôi. Rồi anh ra hiệu cho Vũ.

Đây rồi. Khoảnh khắc tôi vừa sợ hãi vừa mong chờ một cách bệnh hoạn.

Vũ bước lại gần. Tôi không dám ngước lên nhìn anh ta. Tôi chỉ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang đan vào nhau của mình. Tôi thấy bóng của anh ta đổ xuống, trùm lên tôi.

Một bàn tay quen thuộc của Hưng đặt lên vai tôi, vững chãi, như một mỏ neo.

Và gần như cùng một lúc, một bàn tay khác, xa lạ, nóng rực, ngập ngừng đặt lên eo tôi.

Một luồng điện giật chạy dọc cơ thể.

Hai luồng nhiệt độ. Hai kết cấu khác nhau. Hai cảm giác đối lập cùng lúc xâm chiếm lấy tôi. Một bên vai là sự ấm áp quen thuộc, là sự kiểm soát của chồng tôi. Một bên eo là cái nóng xa lạ, là sự rụt rè của một kẻ xâm nhập. Lòng bàn tay Vũ thô ráp hơn tay Hưng, có lẽ vì những thanh tạ sắt lạnh lẽo ở phòng gym. Cái thô ráp đó cọ vào làn da mềm của tôi, tạo ra một sự ma sát làm tôi tê dại. Cơ thể tôi run lên bần bật, một phản ứng không thể kiểm soát.

Tôi nhắm nghiền mắt lại. Tôi không muốn nhìn thấy gì nữa. Tôi quyết định trốn vào bóng tối do chính mình tạo ra. Từ giờ phút này, thế giới của tôi không còn hình ảnh. Chỉ còn những va chạm, những hơi thở, và những mùi hương hỗn loạn.

Tôi nghe thấy tiếng Hưng thì thầm bên tai, nhưng lời nói của anh không còn ý nghĩa. Tôi cảm nhận được Hưng đang sắp đặt cơ thể tôi, đặt tôi nằm xuống giường. Rồi anh kéo Vũ lại gần. Tấm nệm lún sâu hơn. Sức nặng của hai người đàn ông đè lên không gian quanh tôi.

Mùi của Hưng. Mùi của mái ấm, của sự an toàn, của mười năm làm vợ chồng.

Và mùi của Vũ. Mùi của mồ hôi sau buổi tập, mùi của sức trẻ, của tội lỗi, của sự phiêu lưu.

Hai mùi hương quyện vào nhau, tấn công khứu giác, làm đầu óc tôi quay cuồng, không còn phân biệt được đâu là chồng, đâu là kẻ lạ. Đâu là sự quen thuộc, đâu là sự khám phá.

Một nụ hôn ướt át trên cổ tôi. Là Hưng. Tôi biết đó là anh.

Nhưng rồi một bàn tay lại bắt đầu di chuyển trên bụng tôi, những ngón tay dài, mạnh mẽ. Không phải tay Hưng. Tay anh không có cảm giác này.

Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi không còn biết nữa.

Thế giới của tôi giờ chỉ còn là những mảnh vỡ của cảm giác. Hơi thở nóng hổi của Hưng bên tai. Bàn tay thô ráp của Vũ trên đùi. Mùi rượu vang. Mùi mồ hôi. Sức nặng. Hơi nóng. Cái lạnh. Sự mềm mại của da thịt tôi và sự cứng rắn của cơ bắp họ.

Không còn tên. Không còn nhận dạng. Không còn tội lỗi hay đúng sai.

Chỉ có da thịt. Chỉ có bản năng. Chỉ có một sự hòa trộn hỗn loạn, nơi ba cơ thể đã tan chảy vào nhau, trở thành một. Và tôi, tôi đang trôi đi, trôi đi trong cơn bão do chính chồng mình tạo ra.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...