Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái? –

Chương 8 : Sự Chuẩn Bị​



Chương 7: Sự Chuẩn Bị​

Cái cớ tôi đưa ra cho bản thân và cho cả Hưng cuối tuần đó là đi mua vài bộ đồ công sở mới. Một lời nói dối vô hại, một tấm bình phong mỏng manh che đậy cho mục đích thật sự đang cuộn lên trong lồng ngực. Tôi lái xe đến trung tâm thương mại, tự mình đẩy cánh cửa kính nặng trịch và bước vào một thế giới khác.

Không khí lạnh từ máy điều hòa phả vào mặt, một sự tương phản đột ngột với cái nắng oi ả bên ngoài. Tiếng nhạc xập xình, tiếng người nói cười rộn rã, tiếng giày cao gót lóc cóc trên sàn đá bóng loáng. Mọi thứ đều rực rỡ, sống động và công khai. Còn tôi, tôi mang trong mình một bí mật đen đặc, một kế hoạch đang chờ được thực thi trong bóng tối. Tôi cảm thấy mình lạc lõng, như một diễn viên mặc sai trang phục, bước nhầm vào một sân khấu không dành cho mình.

Tôi cố gắng đi lướt qua những cửa hàng quần áo công sở như đã định. Những chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, những chiếc quần tây thanh lịch. Chúng là thế giới của tôi, thế giới của một người vợ, một người quản lý, một Hồng Nhung khuôn phép và đúng mực. Nhưng hôm nay, chúng trở nên xa lạ. Ánh mắt tôi không thể tập trung. Tâm trí tôi đang bị một lực hút vô hình kéo đi. Và rồi, đôi chân tự phản bội tôi. Chúng đưa tôi dừng lại trước một cửa hàng nằm ở một góc khuất hơn, một nơi có ánh đèn vàng dịu, không gian tĩnh lặng và phảng phất mùi nước hoa ngọt ngào. Khu vực bán đồ lót và đồ ngủ cao cấp.

Lồng ngực tôi thắt lại. Cổ họng khô khốc. Tôi đứng như trời trồng ở bên ngoài, nhìn vào bên trong qua lớp kính trong suốt. Và rồi tôi thấy nó. Treo trang trọng trên một con ma-nơ-canh không đầu, một chiếc váy ngủ bằng lụa màu đen tuyền.

Nó không có ren hay bất cứ chi tiết diêm dúa nào. Chỉ là một màu đen thuần khiết, sâu thẳm như màn đêm. Thiết kế hai dây mảnh như sợi chỉ, phần cổ áo khoét sâu vừa đủ, và phần thân váy buông rủ, mềm mại chảy xuống theo đường cong của con ma-nơ-canh. Ánh đèn trong cửa hàng chiếu vào, làm bề mặt lụa ánh lên một vẻ mượt mà, mời gọi. Nó là hiện thân của tất cả những gì tôi không phải: Táo bạo, gợi cảm và đầy tội lỗi. Nó khác xa những bộ đồ ngủ bằng cotton rộng rãi, thấm mồ hôi mà tôi vẫn mặc hàng đêm.

“Mua làm gì? Cho ai xem?” – Một giọng nói trong đầu tôi vang lên, đầy chế giễu. Tôi quay người định bước đi, mặt nóng bừng vì xấu hổ. Nhưng rồi một giọng nói khác, giọng nói của Hưng, lại thì thầm bên tai: “Một tác phẩm nghệ thuật thế này mà chỉ một người được thưởng thức thì thật phí phạm”

Phí phạm.

Cái từ đó như một ma chú, giữ chân tôi lại. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước hoa trong không khí, và bước vào. Cô nhân viên bán hàng mỉm cười chào tôi. Tôi cố gắng đáp lại bằng một nụ cười tự nhiên nhất có thể, nhưng tôi biết trông nó méo mó và gượng gạo.

“Em có thể giúp gì cho chị ạ?”

“Tôi… tôi muốn xem chiếc váy kia” – Tôi chỉ tay về phía con ma-nơ-canh, giọng mình nghe thật xa lạ.

Tôi cầm nó trên tay. Chất lụa mát lạnh, trơn tuột chảy qua kẽ tay, một cảm giác mơn man đến rùng mình. Nó nhẹ bẫng, như không có thật.

“Chị muốn thử không ạ? Phòng thử đồ ở bên này” – Cô gái vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp.

Thử. Một từ đơn giản mà sao lại nặng nề đến thế. Thử nó, đồng nghĩa với việc thừa nhận. Thừa nhận rằng tôi đang chuẩn bị cho một cuộc hẹn không phải với chồng mình. Thừa nhận rằng tôi đang đồng lõa trong kế hoạch điên rồ của anh. Nhưng tôi đã quyết rồi, không phải sao? Nước đã chảy đến chân rồi, không thể không nhảy.

Trong phòng thử đồ chật hẹp, tôi cởi bỏ bộ quần áo đang mặc, vứt chúng lên chiếc ghế một cách không thương tiếc. Tôi đứng trước tấm gương lớn, đối diện với chính mình. Một người đàn bà ba mươi tuổi. Công sức ở phòng tập đã hiện rõ. Vòng eo thon gọn hơn, hông nở ra, cặp mông tròn và chắc nịch, kết quả của những buổi squat đến mỏi nhừ dưới sự giám sát của Vũ. Bỗng dưng, tôi không còn nhìn cơ thể mình bằng con mắt của một người vợ. Tôi đang nhìn nó qua con mắt của một người khác. Một người đàn ông. Liệu anh ta sẽ thấy gì? Anh ta sẽ nghĩ gì?

Tôi rùng mình, vội vã tròng chiếc váy lụa đen vào người.

Một sự biến đổi tức thì. Chiếc váy như làn nước mát chảy trên da thịt tôi, ôm lấy từng đường cong một cách hoàn hảo. Màu đen huyền bí làm tôn lên làn da trắng đến phát sáng. Sợi dây mảnh vắt hờ hững trên bờ vai tròn. Phần ngực không bị gọng sắt gò ép, được giải phóng, căng tròn và đầy khiêu khích sau lớp lụa mỏng. Tôi xoay người. Tấm lưng trần mịn màng hiện ra, và khi tôi di chuyển, chiếc váy lướt theo, tạo ra những gợn sóng mê hoặc.

Người đàn bà trong gương không còn là tôi nữa. Cô ta đẹp, đẹp một cách nguy hiểm. Một vẻ đẹp không phải để cất trong tủ kính cho một người chiêm ngưỡng, mà là để phô bày, để được tôn thờ. Lời của Hưng lại vang lên. “Triển lãm của riêng mình”

Tôi đứng sững người, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu. Trái tim đập mạnh vào lồng ngực. Một cảm giác kỳ lạ, một hỗn hợp của sự tự tin trỗi dậy và sự nhục nhã tột cùng xâm chiếm lấy tôi. Tôi đang biến mình thành một món hàng. Một món hàng cao cấp cho một giao dịch bệnh hoạn. Nhưng tại sao, tại sao một phần trong tôi lại thấy phấn khích?

Tôi vội vàng cởi chiếc váy ra, không dám nhìn mình trong gương thêm một giây nào nữa. Tôi mặc lại bộ đồ của mình, cảm thấy sự thô ráp của vải vóc như đang trừng phạt làn da vừa được lụa là vuốt ve.

Tôi mang nó ra quầy thu ngân, thanh toán bằng thẻ tín dụng một cách chóng vánh, không dám nhìn vào mắt cô nhân viên. Tôi chỉ muốn thoát khỏi nơi này thật nhanh.

Trên đường về, chiếc túi giấy chứa đựng bí mật tội lỗi được tôi đặt ở ghế phụ. Tôi không dám nhìn nó, nhưng tôi luôn cảm nhận được sự hiện diện của nó. Nó như một quả bom hẹn giờ, đếm ngược đến thời khắc con đê trong tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tôi đỗ xe dưới hầm, tắt máy, nhưng không vội ra ngoài. Tôi ngồi bất động trong bóng tối của chiếc xe, hai tay siết chặt vô lăng. Tôi vừa làm một việc không thể rút lại. Tôi đã tự tay mua về bộ trang phục cho sự kiện ô nhục của chính mình. Sự chuẩn bị đã hoàn tất. Và điều đáng sợ nhất là, bên cạnh nỗi sợ hãi, tôi cảm nhận được một niềm mong chờ bệnh hoạn đang len lỏi, trỗi dậy từ nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn. Đêm mai. Nó đang đến rất gần.

****​

Bữa tối hôm đó không có thức ăn.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau ở bàn ăn, nơi thường ngày rộn rã tiếng cười nói của con trẻ và tiếng lách cách của bát đũa. Nhưng tối nay, nó đã biến thành một phòng họp lạnh lẽo. Trên bàn, thay vì những món ăn nóng hổi, là hai ly nước lọc trắng trơn. Ánh đèn trần rọi thẳng xuống, tạo thành một vầng sáng lạnh lẽo trên mặt bàn gỗ bóng, và chia cắt không gian giữa tôi và Hưng thành hai thế giới riêng biệt. Không khí đặc quánh lại, siêu thực đến mức nực cười. Chúng tôi trông như một cặp đôi đang đàm phán những điều khoản ly hôn, chứ không phải chuẩn bị cho một đêm ân ái tội lỗi.

Tôi ngồi bất động, hai tay đặt ngay ngắn trong lòng. Tôi đã trao toàn bộ quyền quyết định cho anh. Trí óc tôi trống rỗng, kiệt sức sau những ngày đấu tranh, giờ đây chỉ còn là một chiếc máy thu thanh, thụ động lắng nghe. Hưng, ngược lại, lại vô cùng bình tĩnh. Anh ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, phong thái rành mạch, tự chủ như một giám đốc đang phổ biến kế hoạch cho nhân viên. Anh là một đạo diễn, và tôi là diễn viên chính trong vở kịch điên rồ của anh.

Anh hắng giọng, âm thanh khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng.

“Nghe này, vợ yêu!” – anh bắt đầu, hai từ “vợ yêu” được thốt ra một cách mềm mại, nhưng lại khiến sống lưng tôi ớn lạnh. – “Anh đã suy nghĩ rất kỹ. Mọi thứ phải được diễn ra trong sự an toàn và tôn trọng em tuyệt đối. Em là trung tâm của câu chuyện này. Đây là những quy tắc của chúng ta”

Anh nói, “của chúng ta”. Một sự đồng lõa ngọt ngào và chết chóc. Anh không lấy giấy bút, nhưng cái cách anh trịnh trọng bắt đầu khiến tôi có cảm giác anh đang đọc một văn bản pháp lý vô hình. Mỗi lời anh nói ra là một viên gạch, không phải để xây, mà là để vá lại con đê đạo đức đã nứt toác trong tôi.

“Một!” – anh giơ một ngón tay lên, giọng rành rọt. – “Anh sẽ luôn ở trong phòng, ngay cạnh em, không rời nửa bước. Bất cứ khi nào em cần, em sẽ luôn thấy anh, luôn cảm nhận được anh. Em sẽ không bao giờ một mình”

*Không bao giờ một mình.* Câu nói đó như một chiếc phao cứu sinh được ném ra. À, ra là thế. Tôi sẽ không phải một mình đối mặt với sự xâm phạm. Có anh ở đó, như một người bảo vệ. Sự hiện diện của anh sẽ là bằng chứng rằng đây không phải là ngoại tình. Tôi tự nhủ thầm như vậy, và một phần trong tôi cảm thấy được an ủi.

“Hai!” – ngón tay thứ hai được giơ lên. – “Em có toàn quyền dừng lại bất cứ lúc nào. Anh không cần em phải nói thành lời. Chỉ cần một cái lắc đầu, một ánh mắt, một cái siết tay. Bất cứ tín hiệu nào từ em, dù là nhỏ nhất, mọi thứ sẽ chấm dứt ngay lập tức. Không một ai, kể cả anh, được phép hỏi lý do”

Lại một chiếc phao nữa. Tôi có quyền kiểm soát. Ảo tưởng về quyền lực được trao trả lại cho tôi, dù tôi biết nó mong manh. Tôi sẽ không phải là một nạn nhân bị động. Tôi là người có thể bấm nút dừng “trò chơi”. Lý trí tôi bám víu vào cái quy tắc đó, như người chết đuối vớ được cọc.

“Ba!” – giọng Hưng trầm xuống, ánh mắt anh nhìn tôi có một sự chiếm hữu mãnh liệt. – “Cậu ấy tuyệt đối không được hôn em. Không được chạm vào môi em. Đôi môi này, khuôn mặt này, là của anh. Hoàn toàn là của anh”

Tim tôi đập hẫng một nhịp. Trong tất cả những điều ghê tởm, quy tắc này lại chạm đến một nơi sâu kín trong tôi. Hôn. Đó là biểu tượng của sự thân mật, của tình yêu. Anh muốn chia sẻ thân thể của tôi, nhưng anh giữ lại cho mình nụ hôn. Điều đó, trong tâm trí rối bời của tôi lúc này, lại có vẻ như một sự lãng mạn bệnh hoạn, một lời khẳng định rằng dù tôi có ngã vào vòng tay kẻ khác, thì tâm hồn và tình yêu của tôi vẫn thuộc về anh. Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

“Và bốn!” – Hưng nói tiếp, người hơi rướn về phía trước, hai bàn tay vẫn đan vào nhau. – “Anh sẽ là người bắt đầu, anh sẽ là người dẫn dắt câu chuyện. Và quan trọng nhất, anh sẽ là người kết thúc. Vũ chỉ là… một khách mời. Một công cụ. Một màu sắc mới lạ để bức tranh của chúng ta thêm phần sống động. Cậu ta không có quyền gì cả”

*Công cụ*. Từ đó vang lên trong đầu tôi. Vũ không phải là một người đàn ông. Anh ta chỉ là một công cụ. Tôi sẽ không làm tình với một người đàn ông khác. Tôi chỉ đang cùng chồng mình… sử dụng một công cụ. Cái lý lẽ phi nhân tính đó, một cách trớ trêu, lại là thứ gột rửa tội lỗi hiệu quả nhất. Nó biến một hành vi phản bội thành một cuộc thí nghiệm khoa học.

Cuộc “họp” kết thúc. Hưng nhìn tôi, ánh mắt chờ đợi. Bàn tay đang đan vào nhau của anh tách ra, vươn qua khoảng không gian lạnh lẽo giữa hai chúng tôi, và đặt lên bàn tay đang run rẩy của tôi. Hơi ấm từ tay anh truyền sang, một sự va chạm vừa trấn an, vừa như niêm phong một bản giao kèo ma quỷ.

“Em là nữ hoàng của đêm nay!” – giọng anh thì thầm, đầy mê hoặc. – “Em có đồng ý với những quy tắc này không, tình yêu của anh?”

Tôi nhìn sâu vào mắt anh. Tôi không còn thấy người chồng mờ nhạt của mình nữa. Tôi thấy một đạo diễn tài ba, một nhà thao túng bậc thầy. Tôi đã bị dồn vào chân tường, không phải bằng roi vọt, mà bằng chính những lý lẽ do anh tạo ra để bảo vệ tôi. Tôi không còn sức để chống cự.

Tôi chậm rãi gật đầu, một cái gật máy móc, vô hồn.

Anh mỉm cười, một nụ cười hài lòng của kẻ chiến thắng. Anh siết nhẹ tay tôi.

Bản hợp đồng đã được ký. Không cần giấy mực. Chỉ bằng một cái gật đầu và một cái siết tay. Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng, nhưng sự im lặng lần này không còn căng thẳng nữa. Nó là sự tĩnh lặng đáng sợ trước một cơn bão đã được báo trước. Mọi thứ đã được định đoạt. Chỉ còn chờ màn kịch bắt đầu.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...