Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái? –

Chương 7 : “Đây Là Vì Chúng Ta”​



Chương 6: “Đây Là Vì Chúng Ta”​

Mấy ngày tiếp theo, tôi sống như một người mộng du. Tôi đi làm, về nhà, nấu cơm, chơi với con, nhưng tâm trí tôi lại ở một nơi nào đó rất xa. Ý nghĩ về “bản hợp đồng” giữa Hưng và Vũ cứ luẩn quẩn trong đầu. Nó vừa làm tôi kinh tởm, lại vừa mang đến một sự giải thoát bệnh hoạn. Tôi không còn phải vật lộn với cảm giác tội lỗi nữa. Tội lỗi đã được định giá bằng tiền. Phản bội đã được hợp thức hóa bằng những điều khoản.

Tôi biết, Hưng đang chờ đợi câu trả lời cuối cùng của tôi. Anh không thúc ép. Anh kiên nhẫn một cách đáng sợ. Anh vẫn là một người chồng mẫu mực, quan tâm và dịu dàng. Chính sự dịu dàng đó mới là vũ khí khủng khiếp nhất, bởi nó khiến tôi cảm thấy mình thật tệ hại khi nghi ngờ một người chồng “yêu thương” mình đến vậy.

Đêm đó, sau khi con đã ngủ say, Hưng bước vào phòng ngủ. Tôi đang ngồi trước bàn trang điểm, thẫn thờ chải mái tóc dài. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng bước tới, lấy chiếc lược từ tay tôi và bắt đầu chải tóc cho tôi, nhẹ nhàng như anh vẫn thường làm.

Tôi nhìn hình ảnh hai chúng tôi trong gương. Trông chúng tôi thật bình yên, thật hạnh phúc. Một lời nói dối hoàn hảo.

“Em vẫn đang suy nghĩ, phải không?” anh hỏi, giọng thì thầm.

Tôi im lặng.

Anh đặt chiếc lược xuống, vòng tay qua vai và ôm tôi từ phía sau. Anh kéo tôi đứng dậy, rồi dẫn tôi về phía chiếc giường. Anh đặt tôi ngồi xuống, rồi quỳ một chân xuống sàn, ngẩng đầu lên nhìn tôi. Một tư thế của sự thành kính, của sự tôn thờ.

“Nhung này!” anh nói, nắm lấy hai bàn tay lạnh ngắt của tôi. “Nhìn anh này”

Tôi buộc phải nhìn vào mắt anh. Ở cự ly này, tôi có thể thấy rõ sự chân thành, sự đam mê trong mắt anh. Nhưng đó là sự chân thành của một kẻ cuồng tín, sự đam mê của một nhà khoa học điên rồ đang đứng trước phát kiến vĩ đại của đời mình.

“Em đừng nghĩ nữa!” anh nói, “Hãy chỉ cảm nhận thôi. Cảm nhận tình yêu của anh. Em có biết là anh yêu em đến nhường nào không?”

Nước mắt tôi bắt đầu trào ra. Tôi không biết mình khóc vì điều gì.

“Chính vì yêu em!” anh nói tiếp, giọng đầy sức thuyết phục, “anh mới muốn làm điều này. Em có hiểu không? Anh muốn tình yêu của chúng ta phải là duy nhất, là đặc biệt, không giống bất kỳ ai khác. Anh muốn chúng ta cùng nhau bước qua một giới hạn mà không một cặp vợ chồng nào dám bước qua, để rồi nhìn lại và biết rằng, sự tin tưởng của chúng ta là tuyệt đối”

Anh siết nhẹ tay tôi. “Em thấy không, vợ yêu? Mọi thứ đều được sắp đặt hoàn hảo. Sẽ có anh ở đó, ngay bên cạnh em. Suốt cả quá trình”

Anh đưa một tay của tôi lên, áp vào má anh. “Tay em sẽ nắm tay anh. Mọi chuyện xảy ra đều có anh ở đó. Vũ chỉ là một công cụ, một chất xúc tác. Cậu ta không có ý nghĩa gì cả. Người duy nhất có ý nghĩa là em. Và trải nghiệm này, là của ‘chúng ta’.”

“Chúng ta” Cái từ đó lại được thốt ra. Nó là một sợi dây vô hình nhưng bền chắc, trói tôi vào với anh trong kế hoạch này. Đây không phải là sự phản bội của tôi. Đây là một cuộc phiêu lưu của “chúng ta”.

Tôi nhìn anh, người đàn ông tôi đã yêu, đã tin tưởng suốt mười năm. Tôi đã quá mệt mỏi rồi. Tôi mệt mỏi vì phải đấu tranh với anh, mệt mỏi vì phải đấu tranh với những ham muốn đáng xấu hổ của chính mình, mệt mỏi vì phải khoác lên mình chiếc áo choàng đạo đức ngày một chật chội. Có lẽ anh nói đúng. Có lẽ cuộc hôn nhân này cần một cú sốc. Có lẽ tôi cần một lối thoát khỏi sự tẻ nhạt đến chết người này.

Một phần đen tối nào đó trong tôi, một phần mà tôi đã cố gắng chôn giấu từ rất lâu, đang gào lên: “Thử đi! Chỉ một lần thôi!”

Tôi thôi không khóc nữa. Tôi hít một hơi thật sâu, như một người sắp lặn xuống một vùng nước sâu thẳm mà không biết dưới đó có gì.

“Em…” giọng tôi thì thầm, yếu ớt như một tiếng thở dài, một sự buông xuôi hoàn toàn, “…sợ lắm”

Đó là lời cuối cùng của sự kháng cự trong tôi.

Ánh mắt Hưng sáng lên. Anh không coi đó là một lời từ chối. Anh coi đó là một sự đồng thuận yếu ớt cần được che chở. Anh đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh và ôm tôi vào lòng, một cái ôm của kẻ chiến thắng.

“Không sao cả!” anh thì thầm, hôn lên đỉnh đầu tôi. “Vì có anh ở đây. Có anh ở đây rồi thì không có gì phải sợ cả”

Tôi nhắm mắt lại, vùi mặt vào lồng ngực anh. Tôi không còn muốn nghĩ nữa. Con đê đã vỡ rồi. Nước đã tràn vào, và tôi chỉ có thể để mặc cho dòng nước đó cuốn mình đi, đến bất cứ đâu.

Giai đoạn của những con sóng đã kết thúc. Giờ là lúc chờ đợi cơn bão ập đến.

****​

Ngày mai.

Cái từ đó lơ lửng trong không khí, vô hình nhưng lại có sức nặng ngàn cân, đè lên từng hơi thở của tôi.

Hưng đã ngủ say. Anh ngủ ngon lành như một đứa trẻ, hơi thở đều đều, khuôn mặt hoàn toàn thanh thản. Như thể ngày mai chỉ là một ngày thứ Bảy bình thường, một ngày vợ chồng con cái sẽ đi xem phim, ăn kem. Sự bình thản của anh làm tôi phát điên. Hay đối với anh, đây thực sự chỉ là một sự kiện bình thường như vậy?

Tôi nhẹ nhàng rời khỏi giường, bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Cả ngôi nhà chìm trong bóng tối và sự im lặng. Tôi đi qua phòng con trai, hé cửa nhìn vào. Thằng bé đang cuộn tròn trong chăn, đôi môi nhỏ hơi hé ra. Một thiên thần. Tôi vội đóng cửa lại, như sợ những ý nghĩ nhơ bẩn trong đầu mình có thể làm vấy bẩn sự trong trẻo của con.

Tôi đi xuống phòng khách, không bật đèn. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn đường ngoài phố hắt vào, vẽ những vệt sáng méo mó lên tường, lên bộ sofa. Tôi ngồi xuống, ôm lấy đầu gối, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.

Ngày mai, Vũ sẽ đến.

Anh ta sẽ bước qua cánh cửa kia, mang theo “bản hợp đồng” và sự chuyên nghiệp của mình. Và rồi, anh ta sẽ chạm vào tôi, dưới sự chứng kiến của chồng tôi.

Cơn buồn nôn cuộn lên trong cổ họng. Đây là sự thật. Không còn là những cuộc nói chuyện lý thuyết, không còn là những lời thì thầm trên giường. Nó là một kế hoạch sắp diễn ra.

Tôi đứng dậy, bước chân vô định về phía tủ rượu. Hưng mới mua một chai whiskey Nhật, loại đắt tiền mà anh vẫn hay khoe với bạn bè. Tôi chưa bao giờ uống loại rượu mạnh này. Nhưng đêm nay, tôi cần nó. Tôi cần một thứ gì đó có thể đốt cháy cổ họng, đốt cháy sự sợ hãi và cả sự ghê tởm trong tôi.

Bàn tay tôi hơi run khi rót thứ chất lỏng màu hổ phách vào một chiếc ly thuỷ tinh. Tiếng đá va vào thành ly nghe thật chói tai trong không gian tĩnh mịch. Tôi đưa ly lên môi, uống một ngụm lớn.

Cơn nóng rát xộc thẳng từ cổ họng xuống dạ dày, khiến tôi ho sặc sụa. Nước mắt giàn giụa. Nhưng sau cơn bỏng rát đó, một sự ấm áp kỳ lạ bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể. Đầu óc tôi, vốn đang căng như dây đàn, dường như cũng chùng lại.

Tôi cầm ly rượu, đi ra phía cửa sổ, nhìn xuống con đường vắng hoe bên dưới. Trong tấm kính tối đen, tôi thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình: một người đàn bà mặc váy ngủ mỏng manh, tóc tai rối bù, tay cầm ly rượu mạnh. Trông tôi thật thảm hại.

Người đàn bà trong kính kia là ai?

Một người vợ bị thao túng đến đáng thương? Hay một kẻ dâm đãng đang háo hức chờ đợi một cuộc phiêu lưu tội lỗi?

Tôi không biết nữa.

Tôi tự bật cười, một tiếng cười khan, chua chát. Tôi lại nghe thấy giọng Hưng văng vẳng bên tai. *”Đây là vì tình yêu.”* *”Anh sẽ ở đó.”* *”Nó không phải là ngoại tình.”* Tôi lặp lại những lời đó trong đầu, như một câu thần chú. Tôi cố gắng bám víu vào chúng.

*Mình chỉ đang giúp chồng thực hiện ‘ước mơ’ của anh ấy. Mình là một người vợ tốt, đúng không? Một người vợ bao dung, hiện đại, dám hy sinh vì hạnh phúc của gia đình.*

Lý trí tôi nói vậy. Nhưng một giọng nói khác, một giọng nói đến từ nơi sâu thẳm và đen tối nhất, lại thì thầm: *Mày tò mò, phải không? Mày muốn biết cảm giác đó sẽ như thế nào. Mày muốn biết cơ thể mày sẽ phản ứng ra sao khi ở trong vòng tay một người đàn ông khác, một cơ thể trẻ trung và săn chắc hơn chồng mày.*

Tôi nhắm chặt mắt lại, lắc đầu lia lịa như muốn xua đi cái giọng nói đó. Thật đáng xấu hổ! Sao tôi lại có thể có những suy nghĩ đó?

Tôi mở mắt, uống cạn ly rượu. Vị khói nồng nàn của rượu quyện với vị đắng của sự tự khinh bỉ.

Thôi kệ.

Tôi đã quá mệt mỏi để đấu tranh rồi. Con đê đã vỡ. Nước đã tràn vào. Chống cự cũng chẳng còn ích gì.

Tôi rót cho mình ly thứ hai. Lần này, tôi uống một cách chậm rãi, cảm nhận vị cay nồng của nó. Sự sợ hãi và sự tò mò, sự xấu hổ và niềm mong chờ bệnh hoạn… tất cả đang hòa quyện vào nhau, được chất cồn dung hòa thành một cảm giác tê dại, vô cảm.

Tôi biết, sau đêm mai, tôi sẽ không bao giờ có thể quay trở lại làm người phụ nữ trong tấm ảnh cưới nữa. Và điều đáng sợ nhất là, một phần trong tôi không hề muốn quay lại.

Tới đâu thì tới.

Đêm còn dài, và tôi cần thêm can đảm. Hoặc là thêm sự quên lãng. Có lẽ cả hai.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...