Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái? –

Chương 6 : Lời Đề Nghị



Chương 5: Lời Đề Nghị

Tôi đã nghỉ tập ba buổi liền.

Ba buổi, tôi viện đủ lý do để không phải đến phòng gym: họp đột xuất, con ốm, đau đầu. Nhưng lý do thực sự, cái lý do mà tôi không dám thừa nhận với Hưng và với cả chính mình, là tôi sợ. Tôi sợ phải đối mặt với Vũ.

Cái tên đó, một khi đã được Hưng gắn cho một vai diễn cụ thể trong vở kịch bệnh hoạn của anh, đã không còn là một cái tên bình thường nữa. Vũ không còn là cậu huấn luyện viên chuyên nghiệp, ít nói. Trong đầu tôi, anh ta đã trở thành “Đối Tượng Hoàn Hảo”.

Nhưng cứ trốn tránh mãi cũng không phải là cách. Hưng bắt đầu hỏi. “Dạo này em không đi tập à?”, “Bỏ tập giữa chừng là mất hết cơ đó vợ” Giọng anh thản nhiên, nhưng tôi biết anh đang kiểm tra tôi. Sự im lặng của tôi là một câu trả lời, và việc tôi không đến phòng tập cũng là một câu trả lời khác. Trốn tránh có nghĩa là tôi thừa nhận Vũ có ảnh hưởng đến tôi.

Không. Tôi không thể để anh ta nghĩ vậy.

Chiều hôm đó, tôi quyết định quay lại. Tôi tự nhủ rằng mình phải đối mặt với nó. Mình phải chứng minh cho chính mình thấy rằng Hưng đã sai. Rằng Vũ chỉ là một cậu PT. Rằng cơ thể mình là của mình, và mình hoàn toàn kiểm soát được nó. Tôi đến phòng tập, không phải để rèn luyện thân thể, mà là để tham gia một trận chiến với tâm lý của chính mình.

Nhưng ngay từ khi bước vào, tôi đã biết mình thua.

Bản nhạc dance dồn dập mọi khi tôi vẫn thích, hôm nay nghe sao thật nhức nhối. Tiếng tạ đập vào nhau chan chát nghe như tiếng búa đang nện vào thần kinh tôi. Và những tấm gương khổng lồ ở khắp mọi nơi, chúng không còn là công cụ để tôi soi lại tư thế, mà đã biến thành hàng ngàn con mắt đang theo dõi, phán xét. Tôi cảm thấy trần trụi, dù vẫn đang mặc bộ đồ tập kín đáo.

Tôi cố gắng vùi đầu vào máy chạy bộ, cắm tai nghe và bật nhạc thật to, mong rằng nó có thể át đi những suy nghĩ trong đầu. Nhưng vô ích. Tôi vẫn không thể ngừng liếc nhìn quanh, một phản xạ vô thức để tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.

Và rồi anh ta đến.

“Chào chị. Mấy hôm nay em không thấy chị đi tập”

Giọng nói trung tính, chuyên nghiệp đó vang lên bên cạnh tôi. Tôi giật mình, suýt nữa thì trượt chân khỏi máy chạy. Tôi vội giảm tốc độ, tháo tai nghe, tim đập như trống trận.

“À… chị hơi bận chút việc!” tôi trả lời, cố giữ cho giọng mình bình thtường, mắt không dám nhìn thẳng vào anh ta.

“Hôm nay mình tập lại phần thân trên nhé. Chị khởi động đi rồi qua khu vực tạ tay” Vũ nói, rồi quay người bước đi, hoàn toàn không nhận ra cơn bão vừa quét qua tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, tự trấn an mình. “Bình tĩnh nào, Nhung. Mày đang tự dọa mình thôi. Anh ta chẳng biết gì cả”

Tôi bước đến khu vực tạ, chọn một cặp tạ nhẹ hơn thường lệ. Tôi không còn tâm trí nào để theo đuổi những kỷ lục của bản thân nữa. Giờ đây, mỗi động tác, mỗi lần nâng tạ, đều là một sự gắng gượng để tỏ ra bình thường.

Vũ đứng cách đó không xa, đang hướng dẫn cho một học viên khác. Nhưng tôi có cảm giác như anh ta đang nhìn tôi. Tôi liếc vào gương, và đúng lúc đó, ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong tấm kính. Chỉ một giây thôi. Anh ta chỉ đang bao quát phòng tập. Nhưng đối với tôi, nó như một cái nhìn thấu suốt. Anh ta có thấy sự bối rối của tôi không? Anh ta có thấy gò má tôi đang nóng lên không?

Anh ta tiến lại gần. “Động tác này chị phải giữ khuỷu tay sát vào thân người hơn”

Anh ta không chạm vào tôi. Nhưng chỉ riêng sự hiện diện của anh ta, cái bóng của anh ta đổ xuống người tôi, mùi mồ hôi sạch sẽ sau một buổi tập dài, và giọng nói trầm trầm vang lên ngay bên cạnh… tất cả đều là một sự tra tấn.

Trong đầu tôi vang lên lời của Hưng: *”Cậu ta chỉ quen nhìn cơ thể phụ nữ như một cỗ máy.”*

Máy móc? Lúc này đây, tôi cảm thấy mình là một cơ thể bằng xương bằng thịt hơn bao giờ hết. Một cơ thể đang run rẩy, đang đổ mồ hôi không chỉ vì mệt. Một cơ thể đang phản bội lại chủ nhân của nó.

“Anh… anh thấy chưa? Anh đã biến em thành ra thế này đây!” Tôi gào thét trong câm lặng, một lời buộc tội vô thanh dành cho người chồng đang ở nhà của tôi.

“Em… em thấy hơi chóng mặt” Tôi buông tạ, đứng dậy, viện một cái cớ đã trở nên quá quen thuộc. “Chắc em về sớm hôm nay”

Tôi không đợi Vũ trả lời. Tôi chộp lấy đồ của mình và gần như chạy ra khỏi đó. Tôi lao ra khỏi không gian ồn ào, ngột ngạt của phòng gym, lao ra ngoài không khí buổi chiều oi bức.

Đứng trên vỉa hè, giữa dòng người qua lại, tôi mới nhận ra một sự thật kinh hoàng. Tôi không còn nơi nào để trốn nữa. Hưng đã thành công đầu độc cả nơi trú ẩn cuối cùng của tôi. Anh đã biến ngôi đền của sự kiểm soát thành một sân khấu của sự tội lỗi.

Trận chiến này, tôi đã thua ngay từ khi nó chưa bắt đầu. Bởi vì chiến trường không nằm ở phòng ngủ hay phòng gym. Nó nằm ngay trong chính cơ thể và tâm trí tôi.

****​

Tôi về nhà trong trạng thái của một kẻ vừa thoát khỏi một vụ tai nạn. Tim vẫn còn đập loạn xạ, chân tay bủn rủn. Tôi tắm qua loa rồi nằm vật ra sofa, cuộn mình trong một chiếc chăn mỏng, giả vờ xem tivi. Tôi cần một không gian an toàn, một lớp vỏ bọc để ẩn náu.

Hưng về nhà, trên môi anh vẫn là nụ cười thường trực. Nhưng hôm nay, tôi thấy trong nụ cười đó một vẻ đắc thắng khó hiểu. Anh không hỏi tại sao tôi về sớm. Anh cũng không hỏi tôi có chuyện gì. Anh chỉ lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, rót một ly nước rồi đẩy về phía tôi.

“Uống chút nước đi em, trông em mệt mỏi quá”

Tôi đón lấy ly nước, những ngón tay run rẩy. Anh đang quan sát tôi, tôi biết. Anh đang chờ đợi, như một con thú săn mồi kiên nhẫn chờ con mồi tự để lộ điểm yếu.

“Em… không sao!” tôi lí nhí.

Anh gật đầu, không vặn hỏi thêm. Chúng tôi ngồi im lặng như vậy một lúc lâu, chỉ có tiếng nói của các nhân vật trên tivi lấp đầy khoảng không. Tôi cảm thấy mình như một con cá đang mắc cạn, mỗi giây trôi qua là một lần ngạt thở.

Cuối cùng, anh cất tiếng, giọng bình thản đến tàn nhẫn. “Anh biết em đang gặp khó khăn. Anh biết em đang đấu tranh với chính mình”

Tôi ngẩng phắt lên, nhìn anh kinh ngạc.

“Và anh đã tìm ra một giải pháp!” anh nói tiếp, “để mọi thứ trở nên dễ dàng hơn cho em”

Anh nhoài người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, tạo thành một tư thế của sự tin cậy, của một cuộc nói chuyện nghiêm túc.

“Anh gặp cậu Vũ rồi”

Ly nước trên tay tôi sóng sánh, suýt nữa thì đổ ra ngoài. Tôi vội đặt nó xuống bàn. “Anh… anh đã làm gì?” Toàn bộ sự phòng thủ tôi cố gắng dựng lên trong mấy ngày qua sụp đổ trong nháy mắt.

“Anh đã làm đúng cái việc mà một người chồng yêu vợ nên làm!” Hưng nói, giọng chắc nịch. “Anh đã chủ động giải quyết vấn đề”

Anh kể lại, một cách rành rọt, về việc anh đã hẹn gặp Vũ ở một quán cà phê. Anh không hề vòng vo. Anh đã nói thẳng với Vũ rằng vợ chồng anh đang tìm kiếm một “trải nghiệm mới” để hâm nóng hôn nhân, và anh, với tư cách là một người chồng, muốn “thuê” Vũ như một “chuyên gia thể chất” để giúp vợ mình “khám phá giới hạn của cơ thể”.

Đầu óc tôi quay cuồng. Hưng đã nói tất cả những điều đó với Vũ? Thật không thể tin nổi. Sự xấu hổ khiến mặt tôi nóng bừng lên.

“Và rồi!” Hưng nói tiếp, ánh mắt anh sáng lên một cách kỳ lạ. “Anh đã biến nó thành một công việc. Một giao dịch sòng phẳng”

Tôi sững sờ. “Giao dịch?”

“Đúng vậy!” anh gật đầu, vẻ mặt như một CEO vừa chốt được một hợp đồng bạc tỷ. “Anh đã đưa ra một lời đề nghị. Một bản hợp đồng cho một ‘buổi huấn luyện chuyên sâu tại nhà’, với một mức phí mà cậu ta không thể từ chối. Tất nhiên, đi kèm là một điều khoản bảo mật tuyệt đối. Nếu vi phạm, cậu ta sẽ phải đền bù một số tiền rất lớn”

Hợp đồng. Phí. Điều khoản bảo mật.

Những từ ngữ lạnh lùng, vô cảm của một cuộc làm ăn kinh doanh bỗng nhiên trở thành chiếc phao cứu sinh cho tôi. Một sự thật kinh hoàng nhưng không thể chối cãi loé lên trong đầu tôi: Nếu đây là một công việc được trả tiền, nó không còn là một cuộc ngoại tình nữa. Nếu Vũ chỉ là một “nhà cung cấp dịch vụ”, anh ta sẽ không có quyền phán xét tôi. Anh ta chỉ đến, làm “công việc” của mình, nhận tiền và rời đi. Nếu Hưng là người trả tiền, anh mới là người kiểm soát tất cả. Tôi… tôi chỉ là một phần của “dịch vụ” đó. Một vật thể. Mà vật thể thì làm gì có tội lỗi?

Cái lý luận méo mó đó, dù tôi biết là hoàn toàn sai trái, lại là thứ duy nhất có thể giúp tôi thoát khỏi cảm giác ghê tởm chính bản thân mình. Nó hợp lý hóa cho sự phản bội của cơ thể tôi ở phòng tập. Nó hợp lý hóa cho cả sự tò mò bệnh hoạn đang len lỏi trong tôi.

“Cậu ta…” tôi nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc, “…cậu ta đồng ý à?” Giọng tôi yếu ớt, không còn là sự phản kháng, mà là một sự xác nhận yếu ớt rằng con đường “an toàn” mà Hưng vẽ ra là có thật.

Hưng mỉm cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng. Anh đứng dậy, bước tới bên cạnh tôi, ngồi xuống và ôm tôi vào lòng.

“Tất nhiên!” anh thì thầm vào tai tôi. “Rất chuyên nghiệp”

Anh vỗ về tấm lưng đang run rẩy của tôi. “Em thấy không? Mọi thứ đều được sắp đặt cả rồi. Em không cần phải lo lắng hay xấu hổ nữa. Cứ coi như đây là một món quà anh tặng em. Một món quà chỉ hai chúng ta biết”

Tôi nằm im trong vòng tay chồng, không phản kháng. Cơn bão trong lòng tôi đã tạm thời lắng xuống, không phải vì nó đã tan, mà vì nó đã được “hợp thức hóa”. Sự sắc bén của tội lỗi đã được mài mòn đi bởi sự lạnh lùng của một bản hợp đồng kinh doanh.

Hưng đã không chỉ bào mòn con đê phòng ngự của tôi. Anh ta đã đưa cho tôi một cái xẻng, và tự tôi đã cùng anh ta phá bỏ nó.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...