Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái? –
Chương 5 : Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái?
Chương 4: Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái?
Đã ba ngày.
Ba ngày kể từ cái đêm Hưng biến tôi thành một “tác phẩm nghệ thuật” trong tấm gương phòng ngủ. Ba ngày, chúng tôi sống trong cùng một mái nhà nhưng lại như hai người xa lạ ở hai đầu chiến tuyến. Một cuộc chiến tranh lạnh không tuyên bố. Không khí trong nhà đặc quánh lại, đến mức tôi có cảm giác mình có thể dùng dao cắt ra được.
Bữa ăn diễn ra trong im lặng. Anh gắp thức ăn cho tôi, tôi cảm ơn, nhưng mắt không nhìn nhau. Đêm đến, chúng tôi nằm trên cùng một chiếc giường, nhưng có một khoảng trống vô hình lạnh lẽo ở giữa. Anh không còn ôm tôi nữa. Và tôi, lần đầu tiên sau mười năm, lại cảm thấy sợ hãi khi tấm lưng anh quay về phía mình. Tôi thèm một cái chạm, dù chỉ là vô tình, để chắc rằng anh vẫn là chồng tôi, chứ không phải một kẻ xa lạ nào đó đang đội lốt anh. Nhưng tôi không dám. Bức tường tôi tự dựng lên quá cao, và tôi sợ mình không còn đường để quay về.
Sự im lặng đang giết chết tôi. Nó còn đáng sợ hơn cả một cuộc cãi vã nảy lửa.
Đêm thứ ba, tôi không thể chịu đựng được nữa.
Khi anh vừa tắt đèn, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ như không có gì xảy ra, tôi cất tiếng. Giọng tôi khàn đi, lạ lẫm trong bóng tối.
“Những lời anh nói hôm trước… là thật sao?”
Hưng không trả lời ngay. Anh chỉ khẽ thở dài. Rồi, một tiếng “tách” vang lên. Anh bật ngọn đèn ngủ ở đầu giường. Ánh sáng vàng vọt tạo thành một vòng tròn nhỏ, biến chiếc giường của chúng tôi thành một sân khấu, và tôi là diễn viên duy nhất đang bị chất vấn.
Anh ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, bình thản đến đáng sợ. Anh không nhìn tôi bằng ánh mắt của một người chồng, mà là của một bác sĩ tâm lý đang nhìn bệnh nhân của mình.
“Em đang nói về chuyện ‘triển lãm’ à?” Anh hỏi, giọng không một chút cảm xúc.
Máu trong người tôi sôi lên. “Triển lãm? Anh gọi cái ý nghĩ bệnh hoạn đó là ‘triển lãm’ sao?” Tôi cũng ngồi dậy, kéo tấm chăn quấn chặt quanh người như một lớp áo giáp. “Em không thể tin được anh lại có thể nghĩ ra những chuyện đó. Anh có biết mình đang biến thái lắm không, Hưng?”
Tôi đã dùng từ đó. “Biến thái”. Một từ nặng nề, một sự buộc tội. Tôi chờ đợi anh nổi giận, chờ đợi anh chối bay chối biến, chờ đợi anh nói rằng anh chỉ đùa thôi.
Nhưng anh không làm gì cả.
Anh chỉ nhìn tôi, một cái nhìn xuyên thấu. “Biến thái? Cổ hủ?” Anh lặp lại hai từ đó, như đang nếm thử chúng. “Đó đều là những cái nhãn xã hội dán lên thôi, vợ à. Một từ ngữ để người ta đóng hộp những thứ mình không hiểu, hoặc không dám đối mặt”
Anh nhích người lại gần hơn một chút. Tôi bất giác lùi lại.
“Anh không hỏi tại sao em giận!” anh nói tiếp, giọng trầm và đầy thuyết phục. “Cơn giận của em là dễ hiểu. Nhưng anh muốn hỏi, tại sao em lại sợ?”
“Em không sợ!” tôi phản bác yếu ớt.
“Có!” anh khẳng định. “Em sợ. Anh nhìn thấy điều đó trong mắt em. Câu hỏi là, em đang thực sự sợ điều gì, Nhung? Em sợ những quy chuẩn đạo đức mà em đã quen thuộc bị phá vỡ? Sợ người đời dị nghị, phán xét?”
Anh dừng lại, ánh mắt anh như một mũi khoan xoáy sâu vào tâm can tôi.
“Hay là… em đang sợ chính bản thân mình? Sợ rằng, nếu có một cơ hội, em sẽ thích nó?”
Một câu hỏi như một nhát dao đâm trúng tim đen. Hình ảnh tôi ở phòng tập, cái cách cơ thể tôi phản ứng lại Vũ, đột nhiên hiện về rõ mồn một. Gò má tôi nóng bừng lên. Tôi lắp bắp, cố gắng tìm một lời đáp trả, nhưng cổ họng khô khốc.
Làm sao anh biết? Hay anh chỉ đoán mò?
Sự im lặng của tôi chính là câu trả lời anh cần. Cơn giận trong tôi đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một sự hoang mang và xấu hổ đến cực độ. Anh đã lột trần tôi, không phải về thể xác, mà là về tâm hồn. Anh thấy được con quỷ ham muốn đang ẩn nấp sau lớp vỏ đạo đức của tôi.
Thấy tôi đã hoàn toàn đuối lý, Hưng mới dịu giọng. Anh vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên cánh tay tôi đang siết chặt lấy tấm chăn. Lần này, tôi không lùi lại nữa. Tôi đã quá kiệt sức để phòng thủ.
“Nhung này!” anh nói, giọng mềm mại như đang dỗ dành một đứa trẻ. “Anh yêu em. Anh yêu em hơn bất cứ thứ gì trên đời. Chính vì yêu em, anh mới muốn cùng em khám phá mọi giới hạn. Anh muốn tình yêu của chúng ta không phải là một cái lồng son, mà là một bầu trời tự do. Em có hiểu không?”
Tôi không hiểu. Tôi không hiểu gì cả. Đầu óc tôi trống rỗng. Tự do? Hay là địa ngục? Cổ hủ? Hay là biến thái? Ranh giới ở đâu? Tôi không còn biết nữa. Tôi chỉ biết rằng, người đàn ông này, chồng của tôi, đã thành công gieo vào lòng tôi một sự hoài nghi ghê gớm. Tôi bắt đầu hoài nghi chính bản thân mình, hoài nghi những giá trị mà tôi đã tin tưởng suốt ba mươi năm qua.
Tôi im lặng. Anh cũng không nói gì thêm. Anh chỉ ngồi đó, bàn tay vẫn đặt trên tay tôi, truyền một hơi ấm giả tạo.
Đêm đó, câu hỏi của anh cứ vang vọng mãi trong đầu tôi: *”Hay là… em đang sợ chính bản thân mình?”*
Và lần đầu tiên trong đời, tôi không thể trả lời câu hỏi đó. Vết nứt vô hình trong tôi, giờ đây đã trở nên lớn đến mức tôi có thể cảm nhận được những cơn gió lạnh lẽo từ một thế giới khác đang lùa vào, mang theo mùi của tội lỗi và sự tự do đến đáng sợ.
****
Mấy ngày sau cuộc cãi vã, một thỏa thuận đình chiến mong manh được thiết lập. Chúng tôi nói chuyện lại, nhưng chỉ là những mẩu đối thoại vô thưởng vô phạt về công việc, về con, về giá cả ngoài siêu thị. Chúng tôi cố gắng vá víu lại sự bình thường, nhưng cả hai đều biết, con voi to đùng của những ý nghĩ điên rồ vẫn lù lù đứng giữa phòng. Chúng tôi chỉ đang vờ như không nhìn thấy nó.
Sáng hôm ấy, Hưng chở tôi đi làm. Bầu không khí trong xe có chút ngượng ngùng. Tôi quay mặt ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn dòng người và xe cộ vội vã lướt qua. Radio đang bật một bản nhạc Pop quen thuộc. Tôi cố gắng để tâm trí mình cuốn theo giai điệu đó, nhưng vô ích. Câu hỏi của Hưng đêm hôm trước vẫn như một cái dằm găm sâu trong óc: *”Hay là em đang sợ chính bản thân mình?”*
Như đọc được suy nghĩ của tôi, Hưng vặn nhỏ tiếng radio. Sự im lặng đột ngột làm tôi giật mình. Tôi quay sang nhìn anh. Anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, tay vững trên vô lăng, nhưng tôi biết anh sắp nói điều gì đó quan trọng.
“Anh nghĩ kỹ rồi!” anh bắt đầu, giọng bình thản như đang bàn về một kế hoạch kinh doanh. Anh không hỏi tôi đã suy nghĩ chưa, anh mặc định rằng sự im lặng của tôi là một sự cân nhắc, và giờ là lúc chuyển sang bước tiếp theo.
Tôi nín thở.
“Nếu chúng ta thực hiện ‘thí nghiệm’ đó!” anh nói tiếp, “thì người đó phải là cậu Vũ ở phòng tập của em”
BÙM.
Một quả bom vừa nổ ngay bên tai tôi. Tai tôi ù đi. Không khí trong chiếc xe vốn đã chật chội bỗng như co rút lại, ép lấy lồng ngực tôi đến nghẹt thở. Vũ? Tại sao lại là Vũ? Người đàn ông duy nhất khiến cơ thể tôi phản bội lại lý trí. Người mà hình ảnh về cái chạm tay của anh ta vẫn ám ảnh tôi trong giấc ngủ. Tại sao?
“Anh… anh nói cái gì?” tôi lắp bắp, giọng không còn chút sức lực.
“Em bình tĩnh nghe anh phân tích đã!” Hưng nói, liếc nhanh qua tôi rồi lại tập trung lái xe. Sự bình tĩnh của anh làm nỗi kinh hoàng của tôi tăng lên gấp bội. “Anh đã cân nhắc mọi yếu tố. Và Vũ là lựa chọn hoàn hảo, là đối tượng an toàn nhất”
“An toàn?” tôi gần như hét lên. “Anh gọi chuyện để vợ mình lên giường với một thằng đàn ông khác là an toàn á?”
“Đúng vậy!” anh khẳng định, giọng chắc nịch. “An toàn hơn bất kỳ lựa chọn nào khác. Em nghĩ kỹ mà xem. Thứ nhất, cậu ta chuyên nghiệp. Cậu ta là PT. Cậu ta chỉ quen nhìn cơ thể phụ nữ như một cỗ máy, một đối tượng để phân tích cơ và mỡ. Với cậu ta, em là một ‘dự án’, không phải một người đàn bà”
Những lời của anh như những mũi kim châm vào sự xấu hổ của tôi. Anh đang biến chính cái lý do khiến tôi ghê tởm bản thân (sự phản ứng của tôi trước một HLV “chuyên nghiệp”) thành lá chắn an toàn cho kế hoạch của anh. Thật là một sự tàn nhẫn ngọt ngào.
“Thứ hai!” anh nói tiếp, không cho tôi kịp định thần. “Chính vì sự chuyên nghiệp đó, nên sẽ không có rủi ro về tình cảm. Cậu ta sẽ không yêu em, và em chắc chắn cũng sẽ không yêu cậu ta. Nó chỉ thuần túy là thể chất. Một cuộc trao đổi. Giống như em thuê một chuyên gia massage trị liệu cao cấp vậy”
Tôi ngồi chết lặng, hai tay siết chặt lấy quai túi xách trong lòng. Chuyên gia massage? Anh ta đang so sánh chuyện này với việc đi massage? Đầu óc tôi quay cuồng. Những lời anh nói, dù điên rồ, dù bệnh hoạn, nhưng lại được bao bọc bởi một lớp vỏ logic chặt chẽ đến đáng sợ.
“Và cuối cùng, quan trọng nhất!” Hưng chốt hạ. “Là vì em đã quen với cậu ta. Em sẽ không phải đối mặt với một người hoàn toàn xa lạ. Mọi thứ sẽ diễn ra trong một môi trường mà em cảm thấy… kiểm soát được” Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy một sự thấu hiểu nguy hiểm. “Anh sẽ không bao giờ đẩy em vào một tình huống mà anh không thể bảo vệ em được, vợ yêu à. Tin anh đi”
Hai từ “vợ yêu” thốt ra từ miệng anh lúc này nghe sao mà giả dối. Anh đang đẩy tôi vào một con đường không có lối thoát, trong khi vẫn khoác lên mình chiếc áo choàng của một người chồng hết mực bao dung và che chở.
Tôi không thể cãi lại. Làm sao tôi có thể nói “Ai cũng được nhưng trừ Vũ ra!” mà không thú nhận rằng gã trai đó có ảnh hưởng đặc biệt đến tôi? Làm sao tôi có thể giải thích về sự phản bội của chính cơ thể mình mà không tự biến mình thành một kẻ dâm đãng trong mắt chồng? Tôi đã bị dồn vào một cái bẫy hoàn hảo do chính anh giăng ra, một cái bẫy sử dụng chính sự xấu hổ của tôi làm mồi nhử.
Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà văn phòng của tôi. Thế giới bên ngoài vẫn hối hả, nhộn nhịp. Chỉ có thế giới bên trong tôi là vừa sụp đổ tan tành.
“Đến nơi rồi kìa em!” giọng Hưng kéo tôi về. Anh nhoài người qua, đặt một nụ hôn nhẹ lên má tôi, như mọi buổi sáng. “Chiều anh qua đón nhé”
Tôi không trả lời. Tôi chỉ máy móc gật đầu, mở cửa xe và bước ra ngoài. Tôi phải hít một hơi thật sâu để giữ cho hai đầu gối không khuỵu xuống. Tôi bước đi, cố gắng giữ một dáng vẻ bình thản của một nữ quản lý thành đạt, trong khi trong đầu chỉ vang lên một ý nghĩ duy nhất:
Trò chơi này, không còn là một cuộc nói chuyện nữa rồi. Nó đã bắt đầu có một cái tên, một gương mặt, và một kế hoạch cụ thể. Và tôi, nhân vật chính, lại không có quyền được nói “Không”.
